2.19.2026

Nhân Năm Ngựa 2026, Tìm Hiểu Nhạc Phẩm Ngựa Hồng Của Nhạc Sĩ Phạm Duy

Nhân Năm Ngựa 2026, Tìm Hiểu Nhạc Phẩm Ngựa Hồng Của Nhạc Sĩ Phạm Duy

Tác giả: Hiệp Dương (tức Học Trò) và Claude Code (Anthropic AI)

Phân chia công việc: • Hiệp Dương (tức Học Trò): Khởi xướng ý tưởng, sưu tầm tư liệu, định hướng nghiên cứu, am tường văn hóa, góp ý soạn bài (interactive process), kiểm chứng thông tin, duyệt xét lần chót • Claude (Anthropic AI): Phân tích tư liệu, soạn bản thảo, giữ gìn văn phong, kiểm tra trích dẫn

Chủ biên: Hiệp Dương (tức Học Trò)




I. Mở Đầu

Năm 2026 theo lịch Trung Hoa là năm Bính Ngọ, năm con Ngựa. Trong văn hóa Á Đông, ngựa từ xưa đã là biểu tượng của sức mạnh, tự do, và chiến thắng. Người ta thường nói "mã đáo thành công" để chúc nhau may mắn, hay "thiên lý mã" để ca ngợi những bậc hiền tài xuất chúng. Ngựa phi trên đồng cỏ, bờm tung bay trong gió, là hình ảnh của sự phóng khoáng, không bị trói buộc.

Thế nhưng trong kho tàng âm nhạc Việt Nam, có một bài hát nói về ngựa theo một cách nhìn khác hẳn. Đó là bài Ngựa Hồng của nhạc sĩ Phạm Duy, bài thứ chín trong chương khúc Mười Bài Rong Ca, được sáng tác vào mùa Xuân năm 1988 tại Thị Trấn Giữa Đàng (Midway City), California. Bài hát kể chuyện một con chiến mã từng in vó khắp vùng chiến địa, nay phải cong lưng kéo một chiếc xe thổ mộ, sống kiếp nô lệ khổ nhọc. Qua hình tượng con ngựa hồng, Phạm Duy gửi gắm những suy tư sâu xa về thân phận con người, về nước Việt, và về con đường giải thoát khỏi những ràng buộc của cuộc đời.

Nhà phê bình Nguyễn Xuân Hoàng, trong bài viết đăng trên báo Người Việt ngày 20 tháng 3 năm 1988, đã kể lại một chi tiết thú vị:

"Một buổi chiều, cuối tháng Hai, 1988, chúng tôi gồm 3 người, ở vào cái 'tuổi bản lề' đã được Phạm Duy mở rộng cánh cửa phòng ông mời vào nơi chúng tôi được dịp nhìn thấy hai bức tranh Ngựa -- một của Nhật Bản và một của Trung Hoa -- cực kỳ xúc cảm và nghe ông nói về những sáng tác mới nhất của ông."[1]

Hình ảnh hai bức tranh ngựa trong phòng nhạc sĩ như một điềm báo cho bài Ngựa Hồng sắp ra đời.

Nhân dịp năm Ngọ, chúng ta hãy cùng tìm hiểu bài hát này để thấy được tài năng của một nhạc sĩ biết dùng hình tượng dân gian quen thuộc để chuyên chở những triết lý cao siêu, những ước mơ thầm kín của cả một dân tộc.

***

II. Bối Cảnh Sáng Tác: Mười Bài Rong Ca Và Phong Cách New Age

Để hiểu được Ngựa Hồng, trước hết ta cần đặt nó trong bối cảnh ra đời của chương khúc Mười Bài Rong Ca.

Vào năm 1986, sau hơn bốn mươi năm sáng tác không ngừng nghỉ, Phạm Duy quyết định tạm ngưng viết nhạc để ngồi nhớ lại năm mươi năm soạn nhạc của mình. Ông dành thời gian sưu tập và ghi chép tất cả những lời hát còn nhớ được để in ra tuyển tập Ngàn Lời Ca. Đó là một công trình đồ sộ, như một cách tổng kết lại cả một đời người làm nhạc.

Nhà phê bình Thụy Khuê, viết từ Paris năm 1989, đã trích lời Phạm Duy:

"Với tập nhạc Ngàn Lời Ca được ra mắt độc giả vào mùa thu 87, tôi tưởng rằng từ nay, tôi có thể buông đàn bỏ bút để được sống cuộc đời rong chơi bốn mùa như tôi thường mơ ước. Thế nhưng..."[2]

Thế nhưng ông chưa ngừng được. Cái duyên hay cái nợ đã xui ông tiếp tục sáng tác.

Vào đầu năm 1988, trong vài chuyến đi chơi với bạn bè ở San Francisco, ông bỗng nhìn ra là chỉ còn mười hai năm nữa là tới thế kỷ thứ hai mươi mốt. Cùng lúc đó, ông nhận thấy rõ ràng là thế hệ thứ hai của người Việt Nam sống tại hải ngoại, đặc biệt là ở Hoa Kỳ, tức là lớp tuổi hai mươi, đã quay lưng lại với nhạc Việt. Và có lẽ quan trọng hơn cả, ông ngẫu nhiên gặp lại một người tình cũ, khiến lòng ông bỗng nhiên có hứng để soạn nhạc nữa.

Nguyễn Xuân Hoàng nhận xét:

"Phạm Duy 'rất trẻ' trong nhiều nghĩa của từ ngữ quen thuộc ấy. Chỉ còn 12 năm nữa thôi là chúng ta giã từ thế kỷ 20 để bước vào thế kỷ 21. Ông làm chúng tôi ngạc nhiên về một sự nhắc nhở như vậy. Mười bài Rong Ca trong một thứ Chương Khúc của ông, chính là tiếng nói cho Thế Kỷ đó."[1]

Phạm Duy quyết định chọn phong cách nhạc New Age cho chương khúc mới này. New Age là loại âm nhạc điện tử với những giai điệu êm dịu, giản đơn, thuần khiết, cộng với những khoảng không rộng rãi, yên bình. Những đề tài trong New Age thường bao gồm không gian và vũ trụ, môi trường và thiên nhiên, tính nhân bản của con người, sự hòa hợp của chính bản thân với thế giới. Nhạc New Age hay kể về những giấc mơ hoặc những cuộc hành trình của tâm trí hay tinh thần.

Ông giải thích lý do chọn phong cách này như sau: nội dung của Rong Ca là sự vượt thoát ra khỏi cái chật hẹp tù túng để vươn tới cái mênh mông bát ngát, cho nên phải có một cái áo mới phù hợp với thân xác. Hình thức nhạc New Age sẽ làm cho người yêu nhạc khoái tai hơn là phải nghe lại hình thức cũ kỹ trước đây.

Đoàn Xuân Kiên, trong bài phân tích sâu sắc đăng trên Tập San Thế Kỷ 21 năm 1994, đã viết về sự chuyển biến này:

"Mười Bài Rong Ca đánh dấu một bước chuyển biến mới trong nghệ thuật sáng tác của Phạm Duy tại hải ngoại. Trước đó, trong khoảng hơn mười năm, ông cũng như bao nhiêu người Việt lưu vong khác vướng bận tâm tư trong nỗi dằn vặt về một thân phận biệt xứ và nỗi bất bình về tình hình chính trị của đất nước. Hát Trên Đường Tị Nạn (1978), Ngục Ca (1981), Hoàng Cầm Ca (1984) ra đời trong hoàn cảnh ấy. Khi những nét nhạc cuối của Bầy Chim Bỏ Xứ tương đối đã hoàn tất vào năm 1985 thì người nghệ sĩ Phạm Duy cũng tìm thấy lại phong thái của một người bõ già của thế kỉ và hát lên những rong khúc vừa thanh thản mà vững chãi, vừa rất trữ tình mà vẫn sâu lắng, 'rất Phạm Duy'."[3]

Đoàn Xuân Kiên còn nhấn mạnh về nghệ thuật ngôn ngữ trong Rong Ca:

"Tất cả mười bài rong ca đều viết ở thể hát kể (ballad), một thể loại của truyền thống những người hát rong (troubadour). Những bài hát kể thường kết cấu đơn giản, nội dung là những lời tán tụng tình yêu hay những suy ngẫm siêu hình, lời hoạt kê thời sự xã hội... Lần này, Duy Cường thể nghiệm phối khí một số bài theo phong cách nhạc new age rất trẻ trung, mới mẻ."[3]

***

III. Nội Dung Ca Từ: Hình Tượng Con Ngựa Hồng

Bài Ngựa Hồng mở đầu bằng hình ảnh oai hùng của một con chiến mã trong quá khứ. Ngựa Hồng xưa kia cùng bậc chinh nhân bách chiến nơi sa trường đời. Đó là hình ảnh của vinh quang, của những ngày tháng huy hoàng khi con ngựa phi nước đại trên chiến trường, bờm tung bay trong cơn gió sớm, đuôi cong vung lên trong chiều khói lam. Con tuấn mã oai phong dấn thân đi trong vinh quang sa trường.

Thế nhưng ngay sau đó, Phạm Duy đưa người nghe vào một thực tại hoàn toàn khác. Ngựa Hồng hôm nay bị cột vào yên cương, cong lưng kéo chiếc xe. Đường đời quanh co chật chội, bụi bờ quanh năm lầy lội, cỏ hèn đã úa từng cội. Con ngựa đi quanh thành cổ tan hoang, đi quanh miếu cũ rêu phong. Ngựa khiêng bao nặng nề trên lưng, vó bước phong sương ngập ngừng. Long đong, trụi bờm, se lông, cong lưng, vó bước mông lung.

Đỗ Thái Nhiên, trong bài phân tích triết học về Rong Ca, đã viết:

"Ngựa Hồng là hình ảnh tượng trưng cho đời sống của một người. Vinh nhục trong đời người chẳng khác gì vinh nhục trong kiếp ngựa."[4]

Ông tiếp tục phân tích:

"Điều bi thảm nhất là đời người và kiếp ngựa đã đồng qui lại một sự thể: ngựa làm nô lệ cho chủ ngựa, người là nô lệ cho tà thuyết, cho bạo quyền, cho thế giới của sự giầu có nhưng ngu dốt một cách ngạo nghễ. Ngựa bị che mắt bởi hai miếng da, người bị che mắt bởi tuyên truyền xuyên tạc, quảng cáo bóp méo, giáo dục nhồi sọ."[4]

Những hình ảnh trong bài hát thật đau lòng. Từ một con chiến mã oai hùng, Ngựa Hồng nay phải chịu đựng từng ngọn roi đau tàn bạo, từng gò dây cương nghẹn ngào, một hàm thiếc khóa miệng vào. Đó là cuộc đời lao đao của kẻ vong thân, khiêng voi cõng rắn trên lưng.

Câu "khiêng voi, cõng rắn trên lưng" là một hình ảnh rất đắt. Nó gợi lên thành ngữ "cõng rắn cắn gà nhà," ám chỉ những kẻ phản bội, rước kẻ thù về hại đồng bào mình. Con ngựa không chỉ bị nô dịch mà còn phải gánh chịu những gánh nặng của sự phản bội, của những hệ lụy do chính đồng loại mình gây ra.

Điệp khúc đầu tiên nhấn mạnh sự tương phản giữa xưa và nay. Ngựa Hồng xưa kia oai phong tuấn mã, đi trong vinh quang sa trường dấn thân. Thế nhưng ngựa dù hôm nay có đeo yên gấm vóc hay đưa xe loan thì cũng là kiếp nô. Kiệu vàng trên lưng, nhưng đôi mắt đã bị che ngang, bơ vơ trên đường nhấp nhô.

Đây là một ý tưởng sâu sắc. Dù có được trang hoàng lộng lẫy, dù có kéo xe loan hay đeo kiệu vàng, thì bản chất vẫn là nô lệ. Mà tệ hơn nữa, đôi mắt bị che ngang, không còn thấy được đường đi, không còn biết được mình đang ở đâu, đi về đâu. Đó là bi kịch của sự mù quáng, của việc đánh mất chính mình.

Thế rồi, trong buổi chiều trăm năm, Ngựa Hồng bỗng thấy xa xăm Ngựa Rừng. Đó là Ngựa Thần không yên, Ngựa Hùng không cương, oai linh cất vó trong sương. Ngựa Rừng động lòng thương cho đồng loại, phi qua ngọn đồi, nồng nàn hí tiếng mời gọi: Ngựa Hồng ơi, tung xiềng để ra đi, thênh thang khắp cõi tang thương.

Hình ảnh Ngựa Rừng là hình ảnh của tự do, của bản ngã nguyên sơ chưa bị thuần hóa, chưa bị trói buộc. Ngựa Thần, Ngựa Hùng không yên không cương, oai linh cất vó trong sương. Đó là tiếng gọi của thiên nhiên, của tự do, của cái ta đích thực.

Và điệp khúc cuối cùng là sự giải thoát. Ngựa Hồng quay lưng đưa chân đá vỡ yên cương, thong dong lên đường thoát thân. Cỏ nội xanh tươi thơm tho đón gió, sương rơi trên muôn hoa ngàn ngát hương. Ngựa Hồng không còn ai che đôi mắt nữa, trông ra hai bên con đường rất xa. Và cuối cùng, Ngựa Hồng vươn lên phi qua lỗ bé trôn kim, thong dong đi vào cõi không.

***

IV. Triết Lý Khổng-Lão Trong Ngựa Hồng

Phạm Duy đã viết trong Những Trang Hồi Âm rằng ông soạn bài Ngựa Hồng "như một người hiền." Ông giải thích:

"Ngựa hồng nhập thế, làm tròn bổn phận với đời như một Khổng Tử. Ngựa hồng thoát tục, nhẹ nhàng đi vào cõi không, như một Trang Tử."

Đây là chìa khóa để hiểu được chiều sâu triết học của bài hát. Phạm Duy đã tổng hợp hai dòng tư tưởng lớn của Á Đông: Nho giáo và Đạo giáo.

Theo Nho giáo, người quân tử phải nhập thế, phải làm tròn bổn phận với gia đình, xã hội, quốc gia. Khổng Tử dạy về tam cương ngũ thường, về trách nhiệm của kẻ sĩ đối với thiên hạ. Con ngựa hồng xưa kia bách chiến sa trường chính là hình ảnh của sự nhập thế, của việc làm tròn bổn phận với đời.

Thế nhưng Đạo giáo, đặc biệt là qua tư tưởng của Trang Tử, lại dạy về sự thoát tục, về việc vượt qua những ràng buộc của danh lợi, của xã hội, để trở về với cái ta đích thực, với thiên nhiên, với đạo. Trong sách Nam Hoa Kinh, Trang Tử kể nhiều câu chuyện về những con vật tự do tự tại, không bị thuần hóa, không bị trói buộc. Con ngựa rừng trong bài hát chính là hình ảnh của sự tự do đó.

Điều đáng chú ý là Phạm Duy không chọn một trong hai, mà tổng hợp cả hai. Con ngựa hồng đã nhập thế, đã làm tròn bổn phận. Nhưng rồi đến lúc phải thoát tục, phải buông bỏ tất cả để đi vào cõi không. Đây chính là tinh thần của người Việt Nam, vốn đã dung hòa tam giáo Nho-Phật-Lão từ ngàn xưa.

Đỗ Thái Nhiên đã phân tích sâu sắc về ý nghĩa của "cõi không" trong bài hát:

"'Cõi không' không có nghĩa là cõi không có gì. Cõi không chính là 'cõi có', một hiện tượng rất lớn, rất kỳ diệu: hiện tượng 'không chấp'. Không chấp không có nghĩa là không quan tâm đến đời sống. Không chấp chính là thái độ suy tư về đời người trong hướng khám phá ra tính bất diệt của dòng sống."[4]

Ông tiếp tục giải thích:

"Sau khi Người chấm dứt tình trạng vong thân, Người trở về với Người, mỗi Người trong hoàn cảnh sống riêng của mình hãy sống tích cực và hướng thượng, hãy để cho đời sống riêng hòa nhập vào dòng sống chung. Đời sống của mỗi thể xác có giới hạn nhưng dòng sống chung của loài Người kéo dài bất tận."[4]

Hình ảnh "phi qua lỗ bé trôn kim" rất thú vị. Nó gợi nhớ đến câu nói trong Kinh Thánh: "Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào nước Thiên Chúa." Đoàn Xuân Kiên đã bình luận về hình ảnh này:

"Kinh Thánh có một ẩn dụ: người giàu muốn vào nước Chúa còn khó hơn lạc đà chui qua lỗ kim. Công phu lắm. Nhưng khi đã bước vào cõi Lớn, hay nghe tiếng gọi Càn Khôn là đạt đến niềm hạnh phúc lớn lao, vượt thoát những tình cảm nhân gian chật hẹp."[3]

Thế nhưng trong bối cảnh của bài hát, lỗ kim không phải là sự hẹp hòi mà là cửa ngõ vào cõi vô hạn. Muốn phi vào cõi không mênh mông, con ngựa phải trút bỏ tất cả, phải nhỏ lại, phải buông xả mọi gánh nặng, mọi chấp trước. Chỉ khi đó mới có thể chui lọt qua lỗ kim.

Đỗ Thái Nhiên viết thêm:

"Ngựa Hồng vượt thoát khỏi cái 'bé tị' của lỗ trôn kim để tìm về với Ngựa Thần, đó là hình tượng hạnh phúc của đời Người. Đời người vốn tràn đầy hạnh phúc và kéo dài bất tận. Nhưng do vô minh và do vong thân, Người đã làm cho đời người trở nên ngắn ngủi và quá khổ đau."[4]

Trong Những Trang Hồi Âm, Phạm Duy cũng cho biết ông viết bài Ngựa Hồng để tặng những ai còn đang sống trong cảnh "tham lam, vô lượng, nhỏ nhen, bé tị." Ông mời gọi họ hãy cùng con ngựa rừng và người tình già chui lọt qua lỗ kim để phi vào cõi không.

***

V. Phân Tích Nhạc Lý

Về mặt nhạc lý, Ngựa Hồng được viết ở âm giai Re thứ (Re minor) với nhịp ngựa phi mở đầu cho ca khúc. Âm giai thứ tạo ra không khí trầm buồn, u uất, phù hợp với nội dung nói về kiếp nô lệ, về sự tù túng của con ngựa hồng.

Theo lời Phạm Duy trong Những Trang Hồi Âm, Duy Cường đã hòa âm phối khí với "những contrepoint bằng tiếng kèn trompet nghe rất mông lung, xa vắng."[6] Tiếng kèn gợi lên hình ảnh của chiến trường xưa, của những ngày vinh quang đã qua, nhưng giờ chỉ còn là âm vang xa vời trong ký ức.

Nhạc sĩ Lê Uyên Phương, trong bài viết đăng trên báo Người Việt năm 1988, đã ca ngợi sự hoàn hảo của album:

"Với hòa âm tuyệt vời của Duy Cường, cùng tiếng hát thâm trầm của Duy Quang và giọng hát hết sức mượt mà của Thái Hiền, băng nhạc 'Người Tình Già Trên Đầu Non' quả là một sự hoàn hảo trên nhiều phương diện, nó thể hiện được cái tính đồng nhất trong toàn bộ của một tác phẩm, sự gắn bó tự nhiên và hoàn toàn giữa nội dung của ca khúc với nghệ thuật sử dụng âm sắc đúng lúc và thông minh của Duy Cường."[5]

Điểm đáng chú ý nhất về nhạc lý là sự chuyển cung từ Re thứ sang Re trưởng ở đoạn cuối. Ca khúc chỉ cần một đoạn nhạc phi ngựa và một đoạn bridge ngắn để chuyển qua Re trưởng sáng sủa và cương quyết. Sự chuyển cung này mang ý nghĩa biểu tượng rất rõ:

Re thứ (minor) tượng trưng cho cảnh nô lệ, tù túng, buồn bã. Đó là cuộc sống của con ngựa bị cột vào yên cương, cong lưng kéo xe.

Re trưởng (major) tượng trưng cho sự giải thoát, sáng sủa, cương quyết. Đó là khi ngựa hồng đã phá được yên cương, chui qua lỗ kim, rũ bỏ mọi sự vương vấn, mọi tình vấn vương.

Sự chuyển đổi từ thứ sang trưởng trong âm nhạc Tây phương thường mang ý nghĩa từ buồn sang vui, từ tối sang sáng. Phạm Duy đã sử dụng kỹ thuật này một cách rất ý thức để diễn tả sự chuyển hóa từ cảnh nô lệ sang cảnh tự do.

Đoàn Xuân Kiên nhận xét về nghệ thuật ngôn ngữ trong Rong Ca:

"Trong Mười Bài Rong Ca, nghệ thuật lời ca của Phạm Duy vẫn là nghệ thuật bậc thầy. Lời hát trong tập này dùng ngôn ngữ ẩn dụ, do vậy mà nhiều chất thơ. Lời bóng bẩy như ngôn ngữ tượng trưng của ca dao."[3]

Ông so sánh sự thay đổi phong cách từ những bài hát kể thời kháng chiến với lời hát bình dị mộc mạc, đến Rong Ca với "nghệ thuật thể hiện lời ca không dừng lại ở ngôn ngữ kể chuyện mà chờn vờn trong cõi hư ảo của ngôn ngữ thơ."[3]

***

VI. Ngựa Hồng Như Biểu Tượng Của Nước Việt

Phạm Duy đã giải thích rõ ràng trong phần giới thiệu bài hát:

"Đó là nước Việt mà ông mong một ngày sẽ chui lọt qua lỗ kim để bay vào cõi không mênh mông vô hạn."

Đoàn Xuân Kiên đã phân tích sâu sắc về ý nghĩa biểu tượng này:

"Việt Nam trong một thế kỉ như vậy là một phần số không may. Nó là hình ảnh của con ngựa hồng, ngày nào đã từng oai phong lẫm liệt như con ngựa chiến, nhưng đến cuối thế kỉ này thì chỉ còn là con ngựa cong lưng, bị bịt mắt dẫn đi trên thân phận của kẻ nô bộc. Nô lệ cho ý thức hệ ngoại bang hay bất cứ thứ quyền lợi ngoại bang nào cũng đều dẫn đến tình cảnh tang thương là bị cột chặt vào những xiềng xích."[3]

Con ngựa hồng chính là hình ảnh của Việt Nam. Xưa kia, Việt Nam là một dân tộc oai hùng, bách chiến sa trường, đánh đuổi bao nhiêu kẻ thù xâm lược. Từ Bạch Đằng đến Chi Lăng rồi tới Đống Đa, lịch sử Việt Nam đầy những trang hào hùng. Con tuấn mã bờm tung bay trong gió, đuôi cong vung lên trong chiều khói lam, chính là hình ảnh của một dân tộc anh hùng.

Thế nhưng rồi con ngựa hồng bị cột vào yên cương, cong lưng kéo xe. Đường đời quanh co chật chội, bụi bờ quanh năm lầy lội. Con ngựa đi quanh thành cổ tan hoang, đi quanh miếu cũ rêu phong. Đó là hình ảnh của một đất nước bị trói buộc, bị chia cắt, bị đọa đày bởi chiến tranh, bởi ý thức hệ, bởi sự hận thù.

Phạm Duy viết bài này năm 1988, mười ba năm sau ngày 30 tháng 4 năm 1975. Ông đang sống ở hải ngoại, xa quê hương, nhìn về đất nước với nỗi xót xa. Ông thấy một Việt Nam vẫn còn bị trói buộc bởi nghèo đói, bởi hận thù, bởi chia rẽ. Đôi mắt bị che ngang, không còn thấy được đường đi.

Nguyễn Xuân Hoàng đã diễn giải thông điệp của Phạm Duy:

"Chôn những yếu hèn và nhỏ nhen đầy thành kiến và cả lòng đố kỵ của mỗi con người, ông muốn con người như Con Ngựa Hồng phi thân trên cánh đồng hoang vứt bỏ yên cương tháo bỏ miếng da che mắt phóng vào cõi không."[1]

Thụy Khuê, viết từ Paris, cũng nhấn mạnh thông điệp hòa giải trong Rong Ca:

"Phạm Duy muốn chôn đi những điệu buồn thế kỷ, xóa hết hận thù, muốn chôn đi Chủ Nghĩa, dập vùi cái hèn yếu trong mỗi cá nhân ta để làm 'phân bón' cho thế hệ mai sau."[2]

Đây là một thông điệp hòa giải, một thông điệp buông xả. Muốn tự do, không cần phải chiến đấu với ai, chỉ cần buông bỏ những ràng buộc của chính mình. Lỗ kim rất nhỏ, muốn chui qua phải trút bỏ tất cả, phải nhỏ lại, phải không còn gì vướng víu.

Đoàn Xuân Kiên đã so sánh Rong Ca với bức tranh nổi tiếng Guernica của Picasso:

"Trong Rong Ca chúng ta thấy ngồn ngộn những nạn nhân của thế kỉ, họ xuất hiện trong dáng vẻ nhẫn nhục như trong một thứ Guernica của người nhạc sĩ: này là những người tình xa cách, kia là những em bé lạc loài thiếu ăn, thiếu mặc, đây là người phu dọn xác và cả kia nữa những con ngựa thồ khốn khổ vì gánh nặng hay những kẻ câm điếc mù tối trong kiếp sống vong thân. Tất cả đều được đề cập với niềm thương cảm cùng nỗi ước mơ về một thay đổi tốt đẹp."[3]

***

VII. Ngựa Hồng Trong Tổng Thể Rong Ca

Ngựa Hồng là bài thứ chín trong Mười Bài Rong Ca, và vị trí này không phải ngẫu nhiên. Nếu xem Rong Ca như một hành trình, thì Ngựa Hồng nằm ở gần cuối, là bài hát về sự giải thoát trước khi đến Rong Khúc, bài hát cuối cùng về chuyến đi cuối về miền an tĩnh.

Hành trình bắt đầu với Người Tình Già Trên Đầu Non, nói về sự hóa sinh. Người tình già đứng trên đỉnh núi, nghe tiếng gọi từ dưới thế gian, lững thững xuống núi để gặp người yêu, cùng sống lại bốn mùa của một cuộc đời, rồi hẹn nhau sau một trăm năm lại tái sinh. Đó là sự khởi đầu của hành trình.

Nguyễn Xuân Hoàng nhận xét:

"Tự ví mình như một người phu làm nghề lượm xác chiến trường, Phạm Duy cúi xuống nhặt xác thời gian, nhặt những điều buồn bã của thế kỷ, những cuộc nội chiến, đi mang chôn vào Mộ Phần Thế Kỷ. Chôn đi những tên bạo chúa, chôn đi Chủ Nghĩa, chôn đi Thần Đói và chôn đi cả những yếu hèn của riêng từng người trong chúng ta..."[1]

Qua Hẹn Em Năm 2000, Mẹ Năm 2000, Mộ Phần Thế Kỷ, Ngụ Ngôn Mùa Xuân, Nắng Chiều Rực Rỡ, Bài Hát Nghìn Thu, Trăng Già, người hát rong đã đi qua biết bao cảnh đời, biết bao suy tư về thân phận con người, về đất nước, về thời gian, về vũ trụ.

Đến Ngựa Hồng, đã đến lúc giải thoát. Con ngựa đã làm tròn bổn phận, đã nhập thế, đã trải qua vinh quang và tủi nhục. Giờ là lúc thoát tục, phá yên cương, phi vào cõi không.

Và Rong Khúc, bài cuối cùng, là chuyến đi cuối về miền an tĩnh. Sau khi đã giải thoát, người hát rong tiếp tục hành trình vào ngàn mai, ngàn xưa, vang vọng tiếng gọi càn khôn.

Nhạc sĩ Lê Uyên Phương đã viết những dòng cảm động nhất về Rong Ca:

"Những bài rong ca của Phạm Duy, mở ra cho người nghe những con đường không phải ở trên mặt đất, chúng rất gần với những con đường trong trí não con người nhưng chúng còn gần hơn với những con đường bên kia của trí não đó. Phạm Duy rong ca về những con đường, ông không rong ca trên những con đường đó."[5]

Lê Uyên Phương tiếp tục:

"Người nghe cảm nhận ở nơi đó một cái gì, vừa thực, vừa giả, vừa như ngắn ngủi, vừa như thiên thu, vẻ đẹp thật là kỳ quái, nếu người nghe bước qua khỏi được những giới hạn của chủ quan, hẳn sẽ cảm thấy được sự kỳ diệu của một đời người sáng tạo, hẳn sẽ thấy được cái chung trong cái riêng của Phạm Duy, cái riêng trong cái chung của Phạm Duy và hôm nay cái riêng trong cái riêng của Phạm Duy."[5]

Khi nói riêng về Ngựa Hồng, Nhạc sĩ Lê Uyên Phương viết:

"Lúc đó là nghìn thu, lúc đó là nắng chiều rực rỡ, lúc đó là ngựa hồng vượt qua trôn kim, lúc đó là Phạm Duy 'Người tình già trên đầu non'..."[5]

Đây là cách Lê Uyên Phương hiểu về sự giải thoát trong Ngựa Hồng: đó là khoảnh khắc vượt qua tất cả, khoảnh khắc trở thành chính mình.

***

VIII. Rong Ca: Tiếng Gọi Càn Khôn Và Sự Bước Vào Cõi Lớn

Đoàn Xuân Kiên đã đặt cho bài phân tích của mình một tiêu đề đầy ý nghĩa: "Khi Con Dế Hát Rong Bước Vào Cõi Lớn." Ông giải thích rằng Phạm Duy từng tự gọi mình là "con dế hát rong" trong một bài hát năm 1983, và hình ảnh này "khá gần gũi với hình ảnh người bõ già trong Cung Oán Ngâm Khúc."[3]

Ông viết:

"Đứng trước cửa vào thế kỷ mới, người bõ già của thế kỉ cất lên tiếng hát phóng về năm 2000 mà ông gọi là rong ca... Rong Ca mang tính cách những trầm tư của một người đã qua cầu, một dấu tích tư liệu của một người chứng thời đại."[3]

Đoàn Xuân Kiên phân tích sâu về chiều kích siêu hình của Rong Ca:

"Mười Bài Rong Ca là cuộc hẹn hò với trăm năm, với thế giới vĩnh cửu. Người tình già an nhiên hát về lời hẹn với thế kỷ ngày mai với những dự phóng mới, như cánh chim thoắt bay từ mùa Đông lạnh giá qua mùa Xuân như cây khô bỗng nở tràn hoa mới."[3]

Ông kết luận:

"Người tình già nghe tiếng gọi càn khôn nên có thể đạp tung lưới Sinh Tử để rong chơi với vô cùng... Từ thế kỉ đổ vỡ tang thương mà cõi tâm người nghệ sĩ ngộ được tiếng gọi nghìn thu để ung dung bước vào cõi lớn. Từ tâm thức như thế con đường vào thế kỉ ngày mai sẽ không còn chật hẹp như đường ngựa hồng hôm nay, cũng không là đường dẫn về mộ địa. Đường tình thương sẽ làm lớn con người như sương tuyết vẫn nuôi lớn cội tùng."[3]

Đoàn Xuân Kiên cũng so sánh Rong Ca với Tâm Ca, hai tác phẩm cách nhau ba mươi năm:

"Ba mươi năm trước đây, khi viết Mười Bài Tâm Ca (1965), Phạm Duy đã gây xúc động lớn... Bây giờ, khi hát Mười Bài Rong Ca, tư duy nghệ thuật của Phạm Duy vẫn tiếp nối phong cách Tâm Ca: đó là tính cách hướng nội và ý hướng điều hợp con người. Tâm thức người nghệ sĩ vượt lên trên những thái độ hẹp hòi của sân hận, thù nghịch mà xã hội Việt Nam đang triền miên chìm đắm trong đó."[3]

***

IX. Kết Luận

Nhân năm Ngọ 2026, khi nhìn lại bài Ngựa Hồng của Phạm Duy, ta không khỏi ngạc nhiên trước chiều sâu triết học và sự tinh tế nghệ thuật của một bài hát được sáng tác gần bốn mươi năm trước.

Ngựa Hồng không chỉ là một bài hát về con ngựa. Đó là một bài hát về thân phận con người, về sự trói buộc và giải thoát, về nhập thế và thoát tục. Qua hình tượng con chiến mã, Phạm Duy đã nói lên những ước mơ thầm kín của cả một dân tộc: mong một ngày thoát khỏi mọi ràng buộc để phi vào cõi không mênh mông vô hạn.

Đoàn Xuân Kiên đã tổng kết:

"Trước sau Phạm Duy vẫn là một nghệ sĩ với tất cả hàm ý tốt đẹp của từ ngữ. Ông đến với đời bằng tiếng hát của con tim thương yêu nồng nàn. Cả sự nghiệp của ông là những tiếng ngợi ca tình yêu con người trong những cảnh đời khác nhau. Rong Ca đã nâng cảm thức về tình yêu lên một chiều cao mới: hát về tình yêu trong một không gian và thời gian của vô cùng. Ở đó, những được mất hơn thua của nhân gian sẽ đều bé mọn."[3]

Thụy Khuê, từ Paris, đã viết:

"Nhìn người nghệ sĩ tóc trắng, cả cuộc đời trầm mình theo 'vận nước nổi trôi', ca tụng mùa Xuân, chôn vùi thù hận, tôi không khỏi ngượng ngùng nghĩ lại những tư tưởng bi quan - một lúc nào đó - đã đến với chính mình."[2]

Bài học của Ngựa Hồng vẫn còn nguyên giá trị cho ngày hôm nay. Trong cuộc sống hiện đại, con người vẫn bị trói buộc bởi biết bao yên cương: danh lợi, vật chất, thành kiến, hận thù. Đôi mắt bị che ngang, không còn thấy được đường đi. Chúng ta cong lưng kéo xe, long đong, trụi bờm, se lông, không biết mình đang đi đâu.

Thế nhưng Ngựa Rừng vẫn ở đó, Ngựa Thần không yên, Ngựa Hùng không cương, oai linh cất vó trong sương. Tiếng hí mời gọi vẫn vang vọng: tung xiềng để ra đi, thênh thang khắp cõi tang thương.

Muốn tự do, không cần phải đợi ai cởi trói cho mình. Chỉ cần quay lưng đưa chân đá vỡ yên cương. Muốn phi vào cõi không, chỉ cần buông bỏ tất cả, nhỏ lại, để chui lọt qua lỗ bé trôn kim.

Phạm Duy đã viết:

"Tôi soạn bài Ngựa Hồng để tặng những ai còn đang sống trong cảnh tham lam, vô lượng, nhỏ nhen, bé tị. Hãy cùng con ngựa rừng và người tình già này chui lọt qua lỗ kim để phi vào cõi không!"

Đó là lời mời gọi của Phạm Duy, và cũng là lời chúc cho năm Ngọ 2026: mong tất cả chúng ta đều tìm được con đường giải thoát, đều phi được vào cõi không mênh mông vô hạn.

Viết xong tháng 1 năm 2026

Tác giả: Hiệp Dương (aka Học Trò) và Claude (Anthropic AI)

***

Chú Thích

[1] Nguyễn Xuân Hoàng, "Mười Khúc Rong Ca Cho Năm 2000," Báo Người Việt, 20 tháng 3 năm 1988.

[2] Thụy Khuê, "Rong Ca," Sổ Tay, Thông Luận, Paris, 1989.

[3] Đoàn Xuân Kiên, "Khi Con Dế Hát Rong Bước Vào Cõi Lớn," Tập San Thế Kỷ 21, Luân Đôn, 1994.

[4] Đỗ Thái Nhiên, "Ngàn 'Lẻ' Lời Ca Hát Cho Nhân Sinh," (không rõ nguồn, khoảng 1988).

[5] Lê Uyên Phương, "Phạm Duy, Nắng Chiều Rực Rỡ," Tạp Ghi, Báo Người Việt, 1988.

[6] Phạm Duy, Những Trang Hồi Âm, chương về Rong Ca.

***

Phụ Lục: Tóm Tắt Mười Bài Rong Ca (1988)

Tài Liệu Tham Khảo

Nguồn Chính:

Phạm Duy, Ngàn Lời Ca và Ngàn Lời Ca Khác

Phạm Duy, Những Trang Hồi Âm

Phạm Duy, Hồi Ký (4 tập)

CD Người Tình Già Trên Đầu Non (Phạm Duy Cường Production, 1988)

Bài Phê Bình:

Nguyễn Xuân Hoàng, "Mười Khúc Rong Ca Cho Năm 2.000," Báo Người Việt, 20-3-1988.

Thụy Khuê, "Rong Ca," Sổ Tay, Thông Luận, Paris, 1989.

Đoàn Xuân Kiên, "Khi Con Dế Hát Rong Bước Vào Cõi Lớn," Tập San Thế Kỷ 21, Luân Đôn, 1994.

Đỗ Thái Nhiên, "Ngàn 'Lẻ' Lời Ca Hát Cho Nhân Sinh."

Lê Uyên Phương, "Phạm Duy, Nắng Chiều Rực Rỡ," Tạp Ghi, Báo Người Việt, 1988.

Bài viết này là một phần trong loạt bài nghiên cứu về di sản âm nhạc Phạm Duy, được thực hiện với sự cộng tác giữa Học Trò và Claude.

12.25.2024

Raymond Lefèvre's orchestral music: timeless or will be forgotten?

 In this short article, the author hopes that if readers have heard the orchestral music of Raymond Lefèvre (abbreviated: RL), they will remember an outstanding orchestrator and arranger. If not, then please find out and listen to a few dozen of his most excellent pieces.

Biography

According to the book “Les Arrangeurs de la Chanson Française” by Serge Elhaik, published in 2018, Raymond Lefèvre was born on November 20, 1929, almost a century ago. He grew up in a family that, although not middle class, was very fond of music. His father knew how to play the clarinet, piano and cello. RL studied flute and piano from a young age, he won first prize in both instruments in his locality (Calais) as well as first prize in music theory. Realizing that Calais did not have the means to continue his studies, he asked his parents to let him go to Paris to study in 1946, when he was only 16 years old. He later passed the entrance exam to the “Conservatoire National Supérieur de Music” in Paris.

Knowing that his parents did not have enough money to support his education, in the second month he began to ask to play piano for dance bands and orchestras in Paris. He gradually became interested in playing popular music and jazz, and in 1949 he became the pianist and arranger for the Hubert Rostaings band, and a few years later became the pianist for the Bernard Hilda band, which at that time was the most famous lounge band in Paris. He also followed Bernard Hilda to play music throughout Italy, Spain, Monte Carlo, and the United States.

Around the mid-1950s, RL met Franck Pourcel, a musician whose orchestra had become famous and who recorded with Pathé–Marconi. Franck asked RL to write arrangements for some of the band's music as well as being his pianist. Through Franck, RL was introduced to Paul Mauriat, the beginning of a close friendship between the three of them.

In 1956, RL decided to form his own band under the name «Raymond Lefèvre et son grand orchestra». He also signed a contract as conductor for the Barclay company, responsible for writing orchestrations for new singers, the first of whom was none other than the lovely singer Dalida, with many famous songs such as « Bambino », « Love in Portofino », « O Sole Mio », « La Chanson d'Orphée », etc. In addition, he was also a conductor and composer for TV programs from the late 1950s to the early 1970s such as « Musicorama », « Palmarès des Chansons », « Cadet Rousselle ». In addition, he also composed the soundtrack for the 6-volume series "Les Gendarmes de Saint-Tropez", starring the great actor Louis de Funès, and several subsequent films.

 


Figure 1 – Raymond Lefèvre's official albums – Source: https://www.grandorchestras.com/lefevre

It was not until 1972, when he had become famous all over the world,  especially in Japan with the song "La Reine de Saba", which he was invited to tour all over Japan for many years, that he slowed down his tremendous workload, and solely focused on composing for the orchestra that bears his name. The 1970s and 1980s continued to witness his achievements in orchestration with his albums of French, American, British, Italian music, and the renewal of classical music with albums such as "Soul Symphonies 1, 2, 3 & 4", "Back to Bach", etc. His best arrangements have been the companions of many music listeners such as myself, from the mid-1950s until today and forever in the future ...

In the 1990s, he wrote less and began to compose several CDs with his second son, Jean-Michel Lefèvre. In the early 2000s, he let his son continue to tour Japan several times. He passed away on August 27, 2008, at the age of 78.

The above is a short biography of Mr. Raymond Lefèvre, which very few people outside of France and Japan know. Only after the author Serge Elhaik published the book "Les Arrangeurs de la Chanson Française" with 2158 pages and over two hundred interviews (!), international music lovers then had the opportunity to learn about the biographies and compositional processes of the "giants" of French music arrangements such as Franck Pourcel, RL, Caravelli, Vladimir Cosma, Gérard Gambus, Christian Gaubert and Jean Musy (who arranged the music for Francis Lai), André Popp, etc.


Going back in history through the arrangements of Raymond Lefèvre

Going back to explore the music from the 1960s to the early 1990s, listeners find the gems of a golden age of popular music, with a very elegant style of RL. Not only do we find British and American music like The Beatles, but we also hear French, Italian, and classical music rejuvenated with electric guitar, bass and drums. Typical are British and American songs such as “Strangers in the Night”, “A Whiter Shade of Pale”, “The World We Know”, “Raindrops Keep Fallin' on my Head”, “Bridge Over Troubled Water”, “We Shall Dance”, “Let Me Try Again”, etc. We also see that RL is very fond of French music, sending listeners many excellent songs such as: « La Boheme », « Un Homme et une Femme », « Love me, Please Love me », « Ame Caline (Soul Coaxing) », « La Reine de Saba », « 13 Jours en France », « Que Je t'aime », « La Musica », « Viens Viens », « Rien Qu'une Larme », and many, many more …

After RL stopped making new CDs, Victor Entertainment company made a set of “The Best of Raymond Lefèvre“. They were indeed containing most of the best works of RL, most notably on Italian music, French music (the genre « classic chanson »), and Classical music rejuvenated (see Figure 2).

 


Figure 2 - Cover images of some selected CDs produced by Japan - Source: personal documents.



https://www.youtube.com/watch?v=Dkbqd17567I&list=PLuJflFW5gytP9OV1wzFXAHduwLh_gFfn8


  • French Chanson : a compilation CD titled « Hymne a L'amour », with immortal « chansons » like « Les Feuilles Mortes », « La Boheme », « La Mer », « La Vie En Rose », « L'important C'est La Rose », etc.
  • Italian music : a CD compilation entitled « Da Troppo Tempo » with the above song and other contemporary songs such as « Io Che Non Vivo », « Un Grand Amore E Niente Piu », « Parole-Parole », etc.
  • Classical Music popularized with the discs « Raymond Lefèvre Pop Classical »: « Le Canon de Pachebel », « Aria de Bach », « Concerto Pour Une Voix », etc.


Raymond Lefèvre's Musical Style

If we can compare the two musical styles of Paul Mauriat (PM) and RL in general, PM's orchestral music somewhat has a mathematical precision, like the music of JS Bach, while Raymond Lefèvre's can be compared to a certain school of architecture, which makes us feel very comfortable to live in. Raymond's music does not have the outstanding intelligence, "genius" appearance like WA Mozart, but I find his music has nuances like LV Beethoven, more subtle, more introspective than the music of Bach or Mozart.

After listening to many scattered youtube and mp3s of songs that I don't have the CD, plus songs from 10 CDs that I bought nearly 30 years ago during my first visit to Paris, there are about 40 songs that I really like, the most typical of the following music genre:

The above songs are the best in my opinion, of course there are many other songs about French music "chansons" that are also good but I don't like the melody as much as the above songs.

The common feature of these harmonies is that they all have at least two or three melodies: the main melody of the song, and one or more secondary melodies, alternating with the main one to enhance it or create a harmony that makes the song very balanced in. The listeners thus feel very comfortable, pleasant, and safe. These secondary melodies have layers, a clear structure, not arbitrary. Mr. Raymond has a very scientific way of filling in the gaps between musical phrases, I never found the music loose, there is always this, that, complementing each other. I will let you to discover for yourself how RL plays the above songs, because words cannot convey the satisfaction and joy when listening to RL's music.


Raymond Lefèvre's music: timeless or will be forgotten?

In my observations, the Japanese have bought the copyrights to release all the LPs and CDs that RL made. They have slowly released them, first exclusively in their own country, with selected music discs labeled "compilations", "the best of", "deluxe", in which the song titles must be in Japanese first, as shown in Figure 3 below. When buying discs produced in Japan as I just mentioned above, if I want to see the song titles appear on my iPhone, I have to replace the Japanese characters with the original song titles, which is very time-consuming.

 


Figure 3 - The contents of the CDs are all written in Japanese first - Source: personal document.

When asked by Serge Elhaik during his lifetime whether Raymond's orchestra ever performed in major opera houses in France, Raymond replied, "Never!" He added that Paul Mauriat suffered the same fate, that his music and that of other "giants" such as Franck Pourcel and Caravelli were only popular with international audiences, while the French people were indifferent! What a pity!

After seeing a French music producer – Mr. Stéphane Lerouge – he is very vital and influential in collecting / curating the assets of the old musical masters to create Collections such as Ennio Morricone 1 & 2 , then Michel Legrand , then Francis Lai , I often wonder why Mr. Stéphane does not make a collection of Raymond Lefèvre to sell to international music collectors? Why let a musical treasure of a French musician fall into the hands of the Japanese, causing the French people and the world to suffer? Victor Entertainment has stopped producing Raymond Lefèvre records for more than 15 years now, and if they sell them again, it will only be on their domestic market.

  


Figure 4 – two CD collections of Maestro Ennio Morricone, curated by Mr. Stéphane Lerouge (18 CDs for Vol 1 and 14 CDs for Vol 2.)


Exactly ten years ago (2014), when I finished my third article on Paul Mauriat's orchestral music, I still regretted that I had listened to Raymond Lefèvre's music as much as PM's, but had not written a single article about him. This year, on the occasion my yearly holiday retreat, I made up my mind to write an article about RL, sharing my feelings about the pain of not being able to collect the original discs (LPs or CDs) which RL himself published. Thank you for your time in reading this far.

Best regards,

Hoctro

12/25/2024

--

References

1. “ Les Arrangeurs de la Chanson Française » - Serge Elhaik. Textuel published 2018.

2. Raymond Lefèvre’s Fan website: https://www.grandorchestras.com/lefevre

3. Victor Entertainment's Raymond Lefèvre Discography page (in Japanese). The CDs were released only once, mostly in 2009, and were sold only in Japan. They are now out of print. If one wants to buy used CDs on Ebay, they average about $90 a disc.

https://www.jvcmusic.co.jp/-/Discographylist/A002476.html


12.23.2024

Ennio Morricone and his World of Music

Mời bạn đọc theo dõi bản tiếng Việt ở đây:

https://t-van.net/hoc-tro-the-gioi-am-thanh-cua-nhac-su-ennio-morricone/

Sau đây là bản dịch thoát từ Google Translation và đuôc hiệu đính thêm cho rõ nghĩa. Bản này dành cho bạn đọc quốc tế.


***


*This is a loosely translated version of my Vietnamese essay. At times, a sentence might sound childish, as the core of the translation is done by Google Translate, I just proofread it and slightly changed a word or two to make sure the content is as faithful to the original as possible. Google Translation has come a long way, and I'm so amazed at the accuracy and quality of the translated copy. 

Around the summer of 2020, when the COVID-19 epidemic was still raging in the US as well as around the world, shops were closed, workers were either laid off or luckily were able to bring their work home, I happened to hear a very strange and charming tune. Youtube has the good thing in that it randomly chooses things that are similar to what you are listening to, but this song is really not like the previous songs at all. The score is quite melodious with low and high tones, at times leisurely, at times rushed, and the phrases in verse are not of equal length as we often see in popular music. The song's title is "Love Theme from Cinema Paradiso".


Later, when I studied more, I learned that the song was written by Andrea Morricone, the son of Musician Ennio Morricone (1928-2020) (I will refer to him from here on as Maestro, or Morricone). Mr. Ennio added a few small details to make the song more coherent. Mr. Andrea (born in 1964) has just finished a concert of his father's music in Japan and Europe, when will he bring the orchestra to the US to perform? 

The more I listen to this song and some of the other songs that Maestro composed, the more I feel like I'm entering a new world of sound with clever phrasing, perfect harmony, pop style, and with symphony orchestra without the use of synthesizers. Much like following a "rabbit hole", I ignored the other types of music that I had been listening to, but just totally immersed into Maestro's life and career, and started to collect works written by him for cinema. Sadly, when I got to know him, he passed away in July of the same year, 2020. Before that, I only knew very little about him as the composer of Chi Mai. The remaining of this essay is a tale of my quest for understanding and appreciating his music.

Ennio Morricone - Musiques de Films - Volume 1

As it happened, I found out that Amazon was (and still is) selling a collection of his music CDs, entitled Ennio Morricone - Musiques de Films- Volume 1. The price is "right", about $90 for 18 discs, which works out to about $5 each, only 25% to 50% of an individual CD, if purchased separately.



After getting this collection, I "rip" it and put it on my iPhone to listen to it daily. With about 400 music titles and nearly 20 hours of listening at a time, I was busy with this collection for nearly a year, before I can say I could recognize which song was on which CD, and for which movie title. For a beginner to Ennio Morricone's music, the collection successfully introduces the world of Maestro sounds. The first five discs are dedicated to director Sergio Leone, whom at first I wondered how important he was to occupy more than 25% of the total number of discs. Only later, on much reading, I found that Leone played a special role in Morricone's career. The CDs in this collection have a distinct quality, that most of the tracks keep the original LP's number of tracks, only when there's a theme like "History of Italy", or "The Face of Italian Cinema", etc. then only excerpts of the most famous and typical songs of the original LP were selected.

The most interesting feature of Ennio Morricone's music, IMHO, is that every song has a structure like a light pop song, with a beginning and an end, filled with drums, bass, etc. Usually, an LP or CD of a movie soundtrack has about two or three "themes", or rather "leitmotif" as defined in a cinema score. Depending on the movie genre, Maestro will create music tracks written according to those themes. At first, it seemed boring, but gradually day after day, I got used to this writing style, and sometimes even compared which instrument I liked to hear the melody played the most.

Ennio Morricone: In His Own Words

Maestro has a very good way of setting the melody and developing it into a song. As someone who loves to learn how to put together tunes, I use keywords like “Morricone motive”, and “Morricone interview” to see how people discuss his music writing method. On Amazon, there is also a book for sale by a young musician, Alessandro De Rosa, written with Maestro and translated into English with the title "Ennio Morricone: In His Own Words", of course, I bought it also.

This book is a headache to read because a lot of it is about Italian, American, and French directors, whose names I don't know, but since I really wanted to learn more about how Maestro collaborated with the director, how to write music, etc. The book is meticulously well written, as Maestro says, “the truest”. I also bought some other Maestro books such as "Ennio Morricone: Master of the Soundtrack", "Reflections on the Music of Ennio Morricone", then a French book entitled "Ennio Morricone, Perspective d’une oeuvre", even Italian books such as "Ennio. Un maestro. Conversazione" or "Morricone, la Musica, il Cinema" (this is the new 25th-anniversary edition), then I used scanning methods to get the text and paste it in Google Translation or Micorosft Word 365's translation feature to get the essence of the text! In addition, I also bought some music books to practice playing on the piano, such as "Ennio Morricone: Anthology", "The Best of Ennio Morricone: Original Soundtrack Collection 1", 2 & 3, "The Legend of 1900", etc. In addition, there is also an online community of Morricone music lovers, who record the full Maestro playlist and publish the free Maestro PDF magazine since 2013, which has 23 issues so far.

https://chimai.miraheze.org/wiki/Main_Page

The movie "Cinema Paradiso" and "Once Upon a Time in the West"

As mentioned, Ennio Morricone's music can be heard on its own without watching the movie, as the structure of the song is exactly like a pop song, which is usually about 3 to 5 minutes long, with layers and easy to understand, unlike the classical music of other great maestros in the past such as J.S. Bach, W.A. Mozart, L.V. Beethoven. Whenever a piece of music is structured like a Concerto form or more sophisticated, I don't dare listen to it, as I don't truly understand what they want to convey. But here, since it's the music Maestro wrote for the movie, I tried to buy a few movies to watch. The most "impressive" movie IMHO is probably "Cinema Paradiso", I was amazed at how the tracks matched the scene and the actors' moods so well! The "Love Theme" (that I mentioned at the start of this essay) really suited the mood of a young man growing up, falling in love and being loved, and then waiting patiently for his lover's news. He wrote a lot of love letters that were sadly all returned by the post office, as the address was unclaimed. As another example, in "Once Upon A Time in the West", the music opened up with a brighter mood as the main actress walked out of the train station and ventures into the vast and unfamiliar West.

Ennio Morricone - Musiques de Films - Volume 2


According to "Ennio Morricone: In His Own Words", Morricone composed the music for nearly 500 films and television series during his 60-year music career, this is such an impressive number. I told myself I could never have enough money to buy each LP or CD. Even if I could, it would be difficult to do so as the LP/CD was made in Italy and has been out of print for such a long time. So when I heard that Mr. Stephane Lerouge, who was responsible for publishing Volume 1, would release another Volume 2 containing 14 more Ennio Morricone CDs, I was so excited and reserved a copy on Amazon and looked forward to having it. Finally, the collection arrived and I got to listen to some other rare songs. In addition, I also bought some CDs that Volume 1 either did not have or only introduced a few tracks, such as:

- The Butterfly, 

- Yo-Yo Ma Plays Ennio Morricone, 

- Morricone 60, 

- Morricone Segreto, 

- Malèna, 

- Quando l'amore è sensualità, 

- Ennio Morricone: Piano Music, 

- We All Love Ennio Morricone, 

- Morricone Duel: The Most Dangerous Concert Ever, 

- Paradiso (by Hayley Westenra), 

- Focus (Ennio Morricone and Dulce Pontes) 

- etc. 

There is joy in discovering these individual CDS, as sometimes the arrangement of each song is different than one another, and sometimes there are songs with lyrics, such as Metti, Una Sera A Cena.

If you've read this far, you're probably wondering, what does the writer want by introducing Ennio Morricone's music without discussing how he composed his music, etc. but just talking about buying this and buying that? The truth is, I have been stuck for a while in choosing and listening to music. Music of the European and American of the 60', 70', 80', were all kind of boring now to listen to,  and they're no longer suitable for my inner mind. ABBA just released a disc in 2021, but the performance is not the same as before. The Beatles released a documentary last year titled "Get Back" which was interesting, but they've been out since 1970, no matter how many "alternate takes" they put out, those are probably the same material. Other bands in the 70s and 80s each had only a few good songs, and not much more.

I also don't want to sign up for Apple Music, although there is a lot of music there, 100 million copies (!), but with the habit of digging deep into the craft of writing music, so the more I listen to the songs, the more confused I get. Vietnamese music (overseas and domestic), classical music, jazz music, and new music in Europe and America too, I'm not so interested in listening, or when I occasionally heard some of those songs, it bought me such nostalgia for the heyday of overseas music.

I include a set of 3 CDs called “Ennio Morricone – 50 Movie Themes Hits”. They are very hard to find nowadays, but I saw them for sale on Apple Music for only $15. These songs are really an anthology, if you've never heard Morricone's music and you like 60's, 70's, and 80's pop and rock, maybe this collection will satisfy your taste. With 500 movie soundtracks, Morricone music is a rich source of music that you'll probably never get bored of. If you like listening to music on Youtube, Ennio Morricone's channel also has some free videos that are over an hour long, which makes it very convenient for you to enjoy his music.

Ennio DVD

Later this year I was lucky enough to buy and see a documentary about Ennio, directed by Giuseppe Tornatore ( he also directed Cinema Paradiso). I called it fortunate because for the first time I could see European PAL movies in the US. I discover that they sell these players on Amazon, with the price of only $40 (Megatek brand). This player can read all different kinds of discs in the world, as long as they are of DVD format only, and not Blu-ray. So I ordered both the DVD and the player, of course. The DVD was very special, and I learned a lot of new things, some even not mentioned in the "In His Own Words" book. From the time Giuseppe Tornatore won the Oscar (Best Foreign Language Film) in 1990 with the movie Cinema Paradiso until the passing of Maestro, the two have worked together for over 30 years so they understand each other very well. Tornatore himself recounts in the Bonus section that Morricone only agreed to make the movie if Tornatore would direct!


As the documentary progresses, Tornatore revisits Morricone's school days, the playlists of Maestro arrangements for early '60s Italian pop music, then it talks about films such as "A Fistful of Dollars", then to the trilogy of "Once Upon A Time in The West", "Giù La Testa", "Once Upon A Time in America", then to the movies of the 70s, 80s such as "Sacco & Vanzetti", "Allonsanfan", "Days of Heavens", "The Mission", "The Untouchables", "Cinema Paradiso", and finally "The Hateful Eight" in 2016, when the Maestro won the Academy Award for Best Original Score of the Year. The film gives us a lot of details, such as the Maestro's guilt for being "hired" or "lent to" the cinema, when he should have written "absolute" music like his teacher, Goffredo Petrassi. Another interesting detail is Morricone's writing style: just like Beethoven when he was deaf, Morricone didn't use keyboards, the notes were in his head, he just had to write them down, like we would write down an essay. He also wrote the entire score, not assigning anyone else to help him with any part. It is true that seeing is believing.

Love Theme from Cinema Paradiso and Metti, Una Sera a Cena

Fortunately for us Morricone fans, an online professor, Dr. Christopher Brellochs took the time to explain in detail the points that make the "Love Theme" from "Cinema Paradiso" so special. Although the music is difficult to remember, you will never forget it once you remember it.

First, he discusses the harmony of the song, in particular how the Cm7 chord is a "pivot chord" that makes the song sound like a Gm minor but also a related major Bb. Then he lectured on the tempo of the song, with the interjection of a 2/4 time field in a 4/4 time. Next comes a declaration with the note Si, rest for a beat and a half, then a leap down to re, and then slowly fill in the gaping void to balance the previous leap. After that, a glorious arpeggio (Re Fa La Do) is marvelously followed, and so on. Just like that, he explained in detail why the song was loved by so many people.

Another song that is also very interesting because of many different points, is the song Metti, Una Sera a Cena (Wikipedia translates as “Let's Say, an Evening for Dinner”). On the DVD, Maestro mentions a similar example, Se Telefonando, specifying that he uses a motive with only three notes, in Metti, Una Sera a Cena these notes are: Do# Re and Si. This is the same method of creating motive by limiting the notes used by ancient Western musicians, such as using the word BACH (B=B flat, A, C, H=B natural) as motive notes.

Another interesting fact is that there are only three notes, but because of the 4/4 time, Mr. Morricone cleverly let each Do#, Re, Si note fall into the first beat of each small clause, making the verse very syncopated but at the same time very fresh, as the notes are in different accents. After repeating the sentence one more time, Maestro is very clever as he spreads the notes and transposes, making these three motive notes now as Mi Fa Re! The tempo and spacing between notes remain the same, but since these are new tones, the music becomes fresh, yet still feels familiar. Finally, he creates a new motive, which has more than 3 notes (Sol# La Si Si Fa#), and then expands that motive into a melody that plays on the basis of the original three-note melody!!!


In the world of Maestro's music, there are many such interesting points, such as the three melodies and rhythms that blend together in "On Earth As It Is In Heaven" (9) or "Vita Nostra" of "The Mission", or the melodies ("Main Theme", "Deborah's Theme", "Childhood Memories") of "One Upon A Time In America", "Giù La Testa", "The Most Beautiful Wife", etc. 

Just like in the previous times when I got to know the composers' Paul Mauriat and Raymond Lefevre, they had passed away before I could listen to their music. This time too, but it's truly better late than never. Ennio Morricone's music has been a part of my spiritual life for more than two years. Hopefully, you will discover more tracks if you already know them. If you don't know, you should learn more, buy and watch the DVD about the career of this great composer, whom composer Hans Zimmer regards as an inspiration and motivation, and who he considers Morricone to be the greatest talent of the 20th century for film music.

Thank you for reading and see you next time.

Little Saigon, December 2022.

Học Trò


Notes:

(1) Love Theme - Cinema Paradiso (Tema d’ Amore) https://www.youtube.com/watch?v=6lRqY7eu0BU

(2) Ennio Morricone Youtube Channel: https://www.youtube.com/channel/UCUAwOBo-ZZ8S8cIH0SGoXpg

(3) Ennio Morricone – Musiques de Films Volume 1: https://www.amazon.com/Musiches-Films-1964-2015-Vol-1/dp/B07YMFZHTV/

(4) Ennio Morricone: In His Own Words : https://www.amazon.com/Ennio-Morricone-His-Own-Words/dp/0190681012

(5) Ennio Morricone – Musiques de Films Volume 2: https://www.amazon.com/Musiques-Films-1964-2015-Vol-2/dp/B09MJK7Z5W

(6) Ennio (DVD): https://www.amazon.com/Ennio-DVD/dp/B09YD6VPC2

(7) Dr Christopher Brellochs’ Analysing “Love Theme from Cinema Paradiso”: https://www.youtube.com/watch?v=LfDbqukfZIE

(8) Ennio Morricone - Metti una sera a cena - Uncut Version https://www.youtube.com/watch?v=hmCRNXNVHGk

(9) On Earth As It Is In Heaven: https://www.youtube.com/watch?v=3V8aZLTpKXo

(10) Ennio Morricone Youtube Channel – Movie Classics https://www.youtube.com/watch?v=J21m-3l34qo&list=OLAK5uy_kY8b5GasPtH17PGe39LjKs02Vc7GUqBlM

(11) Ennio Morricone – my inspiration, by Hans Zimmer https://www.gramophone.co.uk/features/article/ennio-morricone-my-inspiration-by-hans-zimmer

(12) Ennio Morricone - The Official Concert Celebration https://www.morriconeofficialconcert.com/


12.10.2024

Google Translate!!!

Từ một hình ảnh bìa sau một dĩa nhạc, tiếng Anh:


Sau khi "drop" nó vào Google Translate thì nó sửa hình rồi điền vào chữ Việt!!!!



Nếu muốn dùng chữ đã dịch thì ấn vào "Copy Text"!


******

FCS-4239

4 GÓC CỦA THẾ GIỚI

BẢN GHI KAPP

Yêu Tôi, Xin Hãy Yêu Tôi Raymond Lefevre Và Dàn Nhạc Của Ông

Âm thanh ngày nay mạnh mẽ và sôi động, nhưng cũng có thể trở nên lấp lánh và đẹp đẽ dưới bàn tay của một thiên tài âm nhạc.

Raymond Lefevre là một thiên tài âm nhạc.

Ông đã lấy một tá bài hát tươi tắn và tươi sáng như tờ báo sáng nay, và làm cho chúng ngân vang và bay bổng với cách xử lý dàn nhạc rực rỡ sắc màu. Dàn dây đàn Lefevre mượt mà và trôi chảy như vải sa tanh. Dàn nhạc Lefevre đầy đặn và phong phú như rượu vang hảo hạng. Và khi cần, điệp khúc Lefevre thêm chút gia vị cho các hoạt động.

Nhưng tuyệt vời nhất là cách Raymond Lefevre xử lý nhịp điệu. Tất cả đều hiện đại, phù hợp với âm thanh ngày nay. Nhưng ông đã, một cách kỳ diệu, đánh bóng chúng cho đến khi chúng rung lên thay vì đập mạnh. Đây là âm nhạc mà thanh thiếu niên ngày nay có thể lật qua lật lại và nhảy theo trong khi cha mẹ chúng có thể ngân nga theo và thậm chí nhảy theo phong cách của chúng.

Đây là lý do tại sao Raymond Lefevre là một thiên tài âm nhạc.

Ví dụ, anh ấy có thể nắm bắt được sự kịch tính và sự hoài nghi trong những bài hát đáng chú ý, ELEANOR RIGBY, và vẫn biến nó thành một màn trình diễn có vẻ đẹp ám ảnh. Tuy nhiên, xuyên suốt tất cả là cảm xúc, cuộc sống mà Beatles Lennon và McCartney đã đổ vào phiên bản của riêng họ. Thật đáng gờm!

Ca khúc hit của Percy Sledge, WHEN A MAN LOVES A WOMAN, trở thành một màn trình diễn tuyệt đẹp đầy phấn khích dưới sự chỉ đạo của Lefevre, khi phần hòa âm của ông như tiếp thêm sức mạnh cho những bản nhạc dây đàn.

Chủ đề của bộ phim tuyệt đẹp A MAN AND A WOMAN lãng mạn và êm dịu, nhưng với nhịp đập của thời đại ngày nay khiến nó trở nên không thể cưỡng lại.

Và hãy chú ý cách Raymond Lefevre lấy bài hát chủ đề, LOVE ME, PLEASE LOVE ME, và biến nó thành lời kêu gọi lòng tận tụy, nồng nhiệt theo ngôn ngữ và giai điệu ngày nay.

Nét thiên tài của Lefevre lấp đầy album này. từ WESTERN FINGERS dí dỏm, xoay tròn đến vẻ đẹp tươi sáng của bản hit LITTLE MAN của Sonny & Cher. Anh ấy biết cách chọn một bài hát nói lên "hôm nay" và cách xử lý nó về mặt âm nhạc để nó nói lên "luôn luôn".

Rốt cuộc, Raymond Lefevre đã mài giũa những nét sắc sảo của mình trong một thời gian. Cách anh ấy chơi nhạc giao hưởng đã khiến anh ấy trở thành một trong những nhân vật nổi tiếng nhất về âm nhạc ở châu Âu. IIe là một người khổng lồ trên truyền hình châu Âu, một nhân vật hàng đầu trong nền âm nhạc đại chúng lục địa, và, xét theo sự đón nhận mà anh ấy nhận được ở bờ biển này qua album đầu tay của mình ("YOU DON'T HAVE TO SAY YOU LOVE ME" [KL-1510/K8-3510]), anh ấy đang nhanh chóng trở thành một người Mỹ được yêu thích.

MẶT 1

1. KHI MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG YÊU MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ 2:36 BMI

2. MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG VÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG 2:16 ASCAP

3. ĐEN LÀ ĐEN 3:02 BMI

4. CELINE 2:40 BMI

5. LA PLAGE Aux ROMANTIQUES 2:25 BIÊM

6. NGƯỜI ĐÀN ÔNG NHỎ 2:15 BMI

BÊN 2

1. YÊU EM, XIN HÃY YÊU EM 2:06 ASCAP

2. NGƯỜI LẠ TRONG ĐÊM 2:16 BMI

3. ELEANOR RIGBY 2:10 BMI

4. ANGELIQUE 2:25 BIEM

5. NGÓN TAY PHƯƠNG TÂY 2:16 BIEM

6. DIAMANT 2:06 BIEM

CÁC ALBUM KHÁC TRÊN FOUR CORNERS OF THE WORLD RECORDS

SERGIO FRANCHI THẬT TUYỆT VỜI!

CHỦ ĐỀ TỪ ZORBA THE GREEK VÀ NHẠC MÚA HY LẠP KHÁC

FCL 4228/FCS-4228

CHANSON D'AMOUR

GUNTER với Ureacatra

FCL-4222/FCS-4222

TUYỆT VỜI! CLAUDIO VILLA

FCL-4237/FCS-4237

FCL-4200/FCS-4200

ĐẾN

BẢN GHI ÂM RIVIERA Được Ghi Âm Tại Pháp

GỬI MIỄN PHÍ CATALOG

NHÃN HIỆU FOUR CORNERS, NEW YORK, N.Y. 10022

MỘT PHÂN KHÚC CỦA KAPP RECORDS, INC.

THÀNH VIÊN

HIỆP HỘI CÔNG NGHIỆP THU ÂM CỦA MỸ

11.24.2024

"In Assenza Di Te": Phân tích bởi AI, trả lời trong vài giây!

 


https://www.youtube.com/watch?v=l_rVc1cP67g

Hỏi:

in 300 words, write the mood of this song in English language : 

[Strofa 1]
Io come un albero nudo senza te
Senza foglie e radici ormai
Abbandonata così
Per rinascere mi servi qui
Non c'è una cosa che non ricordi noi
In questa casa perduta ormai
Mentre la neve va giù
È quasi Natale e tu non ci sei più

[Ritornello 1]
E mi manchi, amore mio
Tu mi manchi come quando cerco Dio
E in assenza di te
Io ti vorrei per dirti che
Tu mi manchi amore mio
Il dolore è forte come un lungo addio
E l'assenza di te
È un vuoto dentro me

[Strofa 2]
Perché di noi è rimasta l'anima
Ogni piega, ogni pagina
Se chiudo gli occhi sei qui
Che mi abbracci di nuovo così
E vedo noi stretti dentro noi
Legati per non slegarsi mai
In ogni lacrima tu sarai
Per non dimenticarti mai


Đáp:

The mood of this song is deeply melancholic and filled with longing. The lyrics evoke a sense of abandonment and loss, painting vivid images of a barren, lifeless tree to symbolize the emptiness felt without the presence of a loved one. The reference to it being almost Christmas adds a layer of poignant contrast, highlighting the absence during a time traditionally associated with togetherness and joy.

The refrain intensifies these emotions, comparing the pain of missing the beloved to a spiritual search for God, implying a profound and desperate longing. The sorrow is described as a strong, enduring farewell, and the absence of the loved one is likened to a void within the singer.

In the second verse, the song reflects on the remnants of the relationship, suggesting that the soul of their bond remains, captured in every detail and memory. The imagery of embracing again and tears carrying the memory of the loved one underscores the depth of the emotional connection and the enduring impact of the separation.

Overall, the song's mood is one of deep sorrow and yearning, with a strong undercurrent of love and the desire for reconnection. It conveys the weight of absence and the lingering presence of cherished memories, creating a powerful emotional resonance.


Hỏi:

translate the result to vietnamese

Đáp:

Dưới đây là bản dịch của kết quả sang tiếng Việt:

Bài hát này mang một tâm trạng sâu sắc, u ám và tràn đầy khát khao. Lời bài hát gợi lên cảm giác bị bỏ rơi và mất mát, vẽ ra những hình ảnh sống động về một cái cây trơ trụi không có sự sống để tượng trưng cho sự trống trải mà người ca sĩ cảm nhận khi không có sự hiện diện của người mình yêu. Sự việc gần đến Giáng sinh càng làm tăng thêm nỗi buồn, nhấn mạnh sự vắng mặt trong thời gian thường được liên tưởng với sự sum vầy và niềm vui.

Điệp khúc càng làm tăng thêm cảm xúc này, so sánh nỗi đau khi nhớ người yêu với việc tìm kiếm tâm linh đến Chúa, ám chỉ một sự khao khát sâu sắc và tuyệt vọng. Nỗi buồn được miêu tả như một cuộc chia tay mạnh mẽ, dai dẳng, và sự vắng mặt của người yêu được ví như một khoảng trống bên trong người ca sĩ.

Trong câu hai, bài hát suy ngẫm về những gì còn sót lại của mối quan hệ, cho rằng linh hồn của mối quan hệ vẫn còn đó, được nắm bắt trong từng chi tiết và ký ức. Hình ảnh của việc ôm lại và những giọt nước mắt mang ký ức về người yêu nhấn mạnh độ sâu của sự kết nối cảm xúc và sự tác động bền bỉ của sự chia cắt.

Tổng thể, tâm trạng của bài hát là một nỗi buồn sâu sắc và sự khao khát, với một niềm tình yêu mạnh mẽ và mong muốn được kết nối lại. Nó truyền đạt sức nặng của sự vắng mặt và sự hiện diện liên tục của những kỷ niệm đáng trân trọng, tạo ra một sự cộng hưởng cảm xúc mạnh mẽ.

10.01.2024

Paul Mauriat và Raymond Lefevre: Liner Notes

 Bạn,

Google giúp ta rất nhiều:

  • Cho ta Google Drive để có thể đem hình đã scan sẵn, rồi dùng kỹ thuật OCR chuyển thành text!
  • Cho ta Google Translate để ta có thể dịch sang tiếng Việt, sẵn sàng cho việc chỉnh sửa thêm nếu cần.
  • Blogger để ta đem thành quả lên trình làng
  • Google search và Gắn video để nghe!



         



There is no place in the fiercely competitive world of popular music for the "grand orchestre" that is not good. It is a simple question of economics: how can you employ a host of musicians unless your music is good enough to sell? Le Grand Orchestre de Paul Mauriat has been around long enough to be good just because it is there, but it has proved its quality in many other ways. Not content with an established reputation for backing such great artists as Charles Aznavour, Mauriat's orchestra has become more than self-sufficient. Why? For one thing it has none of the gimmickry one often gets in their kind of music: Mauriat depends for his success on good arrangement and the high technical standards he demands from his players. Listen to the way he uses the resources at his command: rather than let his strong string sec- tions dominate all the time he uses them as a canvas on which he paints in bright, appealing colours with piano, harpsichord, guitars, woodwind, and rhythm. And when he does use the full lushness of those strings it is all the more exciting. Staying popular means staying up-to-date with changing tastes and Mauriat shows on these recordings his unfailing in- stinct for finding just the right material — the best from both the past and the present. Hits like "San Francisco" and "The last waltz," for instance, have been skilfully adapted for the large orchestra without losing any of their original flavour. This, for the arran- ger, is the most difficult problem of all catching the atmosphere and character of each theme. And this is where Mauriat's main secret of success lies. He can give a recording like this a balanced variety of mood and colour that will keep it fresh in you affections for many years.


Google Translation:


Không có chỗ nào trong thế giới âm nhạc đại chúng cạnh tranh khốc liệt dành cho những “dàn nhạc lớn” không hay. Đó là một câu hỏi đơn giản về kinh tế: làm thế nào bạn có thể tuyển dụng nhiều nhạc sĩ trừ khi âm nhạc của bạn đủ hay để bán? Le Grand Orchester de Paul Mauriat đã tồn tại đủ lâu để trở nên tốt chỉ vì nó ở đó, nhưng nó đã chứng tỏ chất lượng của mình theo nhiều cách khác. Không hài lòng với danh tiếng đã có từ lâu trong việc hỗ trợ những nghệ sĩ vĩ đại như Charles Aznavour, dàn nhạc của Mauriat đã trở nên tự cung tự cấp nhiều hơn. Tại sao? Có một điều là nó không hề có mánh lới quảng cáo mà người ta thường có trong thể loại âm nhạc của họ: Mauriat để thành công phụ thuộc vào sự sắp xếp tốt và các tiêu chuẩn kỹ thuật cao mà ông yêu cầu từ người chơi của mình. Hãy lắng nghe cách anh ấy sử dụng các tài nguyên theo lệnh của mình: thay vì để các đoạn dây mạnh mẽ thống trị mọi lúc, anh ấy sử dụng chúng như một khung vẽ, trên đó anh ấy vẽ bằng những màu sắc tươi sáng, hấp dẫn với piano, harpsichord, guitar, woodwind và nhịp điệu. Và khi anh ấy sử dụng toàn bộ độ tươi tốt của những sợi dây đó thì điều đó càng trở nên thú vị hơn. Luôn nổi tiếng có nghĩa là luôn cập nhật những thị hiếu đang thay đổi và Mauriat thể hiện trên những bản ghi âm này bản năng không ngừng tìm kiếm chất liệu phù hợp - thứ tốt nhất từ ​​​​cả quá khứ và hiện tại. Ví dụ, những bản hit như "San Francisco" và "The Last Waltz" đã được chuyển thể một cách khéo léo cho dàn nhạc lớn mà không làm mất đi bất kỳ hương vị ban đầu nào. Đối với người sắp xếp, đây là vấn đề khó khăn nhất trong việc nắm bắt không khí và đặc điểm của từng chủ đề. Và đây chính là bí quyết thành công chính của Mauriat. Anh ấy có thể tạo ra một bản thu âm như thế này với nhiều tâm trạng và màu sắc cân bằng để giữ cho nó luôn tươi mới trong tình cảm của bạn trong nhiều năm.









Love Me, Please Love Me - Raymond Lefevre And His Orchestra

The sound of today is driving and forceful, yet it can turn to shimmering beauty in the hands of a musical genius.

Raymond Lefevre is a musical genius.

He has taken a dozen songs as fresh and bright as this morning's newspaper, and made them sing and soar with orchestral treatment that is radiant with color. The Lefevre strings are as smooth and flowing as satin. The Lefevre orchestra is as full and rich as fine wine. And, when needed, the Lefevre chorus adds a touch of spice to the proceedings.

But best of all is the way Raymond Lefevre handles the rhythms. They are all modern, all right in today's sound. But he has, magically, polished them until they throb rather than thump. Here is music today's teens can flip over and dance to while their parents can hum along and even dance to their style.

This is why Raymond Lefevre is a musical genius.

He can, for example, capture the drama and cynicism in the remarkable songs, ELEANOR RIGBY, and yet make it a performance of haunting beauty. Still, through it all is the feeling, the life that Beatles Lennon and McCartney poured into their own version. Formidable! The Percy Sledge hit, WHEN A MAN LOVES A WOMAN, becomes an excitingly beautiful perform- ance under Lefevre's direction, as his arrangement gives wings to the strings. The theme from the beautiful film, A MAN AND A WOMAN, is romantic and velvety, but with the pulse of today's beat that makes it irresistible.

And note how Raymond Lefevre takes the title song, LOVE ME, PLEASE LOVE ME, and makes it a moving, fervent plea for devotion in today's terms and with today's harmonies and rhythms.

The touch of Lefevre genius fills this album, from the witty, whirling WESTERN FINGERS to the bright beauty of Sonny & Cher's hit, LITTLE MAN. He knows how to pick a song that says "today," and how to treat it musically so that it says "always."

After all, Raymond Lefevre has been honing his sharp talents for some time now. His way with an orchestra has made him one of the most popular personalities-about-music in Europe. He is a giant on European TV, a leading figure in continental popular music, and, judging by the reception received on these shores by his first album ("YOU DON'T HAVE TO SAY YOU LOVE ME". he's fast becoming an American favorite.


Google Translate:


Âm thanh của ngày hôm nay đầy mạnh mẽ và mạnh mẽ, nhưng nó có thể trở thành vẻ đẹp lung linh trong bàn tay của một thiên tài âm nhạc.

Raymond Lefevre là một thiên tài âm nhạc.

Anh đã lấy cả tá bài hát tươi tắn, tươi sáng như tờ báo sáng nay, khiến chúng hát lên bay bổng với cách xử lý dàn nhạc rực rỡ sắc màu. Dây Lefevre mượt mà và uyển chuyển như sa tanh. Dàn nhạc Lefevre đầy đủ và phong phú như rượu hảo hạng. Và khi cần thiết, dàn hợp xướng Lefevre sẽ thêm chút gia vị vào quá trình tố tụng.

Nhưng tuyệt vời nhất là cách Raymond Lefevre xử lý nhịp điệu. Tất cả đều hiện đại, phù hợp với âm thanh ngày nay. Nhưng một cách kỳ diệu, anh ấy đã đánh bóng chúng cho đến khi chúng rung lên thay vì đập mạnh. Đây là loại nhạc mà thanh thiếu niên ngày nay có thể lật lại và nhảy theo trong khi cha mẹ họ có thể ngân nga theo và thậm chí nhảy theo phong cách của họ.

Đây là lý do tại sao Raymond Lefevre là một thiên tài âm nhạc.

Chẳng hạn, anh ấy có thể nắm bắt được kịch tính và sự hoài nghi trong những bài hát đáng chú ý, ELEANOR RIGBY, nhưng vẫn biến nó thành một màn trình diễn đầy ám ảnh sắc đẹp. Dẫu vậy, xuyên suốt tất cả là cảm giác, cuộc sống mà Beatles Lennon và McCartney đã đổ vào phiên bản của riêng họ. Ghê gớm!

Bản hit của Percy Sledge, KHI ĐÀN ÔNG YÊU MỘT PHỤ NỮ, trở thành một màn trình diễn đẹp mắt đến thú vị dưới sự chỉ đạo của Lefevre, khi sự sắp xếp của anh ấy chắp thêm đôi cánh cho dây đàn.

Chủ đề của bộ phim hay A MAN AND A WOMAN lãng mạn và mượt mà nhưng với nhịp đập của ngày hôm nay khiến nó không thể cưỡng lại được.

Và hãy lưu ý cách Raymond Lefevre lấy bài hát chủ đề, LOVE ME, PLEASE LOVE ME, và biến nó thành một lời cầu xin cảm động, nhiệt thành cho sự tận tâm trong điều kiện ngày nay cũng như với hòa âm và nhịp điệu ngày nay.

Cảm giác thiên tài của Lefevre tràn ngập album này, từ những NGÓN TAY phương Tây hóm hỉnh, xoay vòng cho đến vẻ đẹp tươi sáng trong bản hit LITTLE MAN của Sonny & Cher. Anh ấy biết cách chọn một bài hát có nội dung "hôm nay" và cách xử lý nó một cách âm nhạc để nó có nội dung "luôn luôn".

Suy cho cùng, Raymond Lefevre đã mài giũa tài năng sắc bén của mình được một thời gian. Con đường của anh ấy với một dàn nhạc đã khiến anh ấy trở thành một trong những nhân vật nổi tiếng nhất về âm nhạc ở Châu Âu. Anh ấy là một người khổng lồ trên truyền hình châu Âu, một nhân vật hàng đầu trong làng âm nhạc đại chúng châu lục, và xét theo sự đón nhận của những người ở bờ biển này đối với album đầu tiên của anh ấy ("BẠN KHÔNG PHẢI NÓI BẠN YÊU TÔI" [KL-1510/KS- 3510]). anh ấy nhanh chóng trở thành một nhân vật được người Mỹ yêu thích.


Nhân Năm Ngựa 2026, Tìm Hiểu Nhạc Phẩm Ngựa Hồng Của Nhạc Sĩ Phạm Duy

Nhân Năm Ngựa 2026, Tìm Hiểu Nhạc Phẩm Ngựa Hồng Của Nhạc Sĩ Phạm Duy Tác giả:  Hiệp Dương (tức Học Trò) và Claude Code (Anthropic AI) Phâ...