Showing posts with label Tản Mạn về Nhạc. Show all posts
Showing posts with label Tản Mạn về Nhạc. Show all posts

3.22.2026

Tìm Hiểu Nghệ Thuật Sáng Tác Nhạc Qua Nhạc Phẩm “Nghìn Trùng Xa Cách” của nhạc sĩ Phạm Duy

Xem loạt bài về Sáng Tác Nhạc ở đây: http://www.phamduy.com/2005/pdf/PhantichNhacPhamDuy/itro.html

Tiếp tục sự tìm tòi của riêng tôi về cách sáng tác một nhạc phẩm thông qua các ca khúc của nhạc sĩ Phạm Duy (ns PD,) lần này tôi chọn nhạc phẩm rất nổi tiếng là “Nghìn Trùng Xa Cách.” Tôi chọn bản nhạc này để học hỏi vì nhiều lý do.

Trước tiên, hầu như người Việt nào cũng đều biết bản nhạc này, do đó tôi muốn tìm hiểu các yếu tố nào đã làm bản nhạc trở nên phổ thông và nổi tiếng như vậy. Ngoài ra, tôi có ý chọn một bài nhạc được chính tác giả xếp vào loại “nhạc tình” là một trong ba loại nhạc mà ns PD tự định nghĩa về nhạc của ông (tình yêu, sự đau khổ và cái chết.) Yếu tố thứ ba là do tình cờ, hai bản nhạc trước tôi nghiền ngẫm (xem [1] và [2]) là do ns soạn nhạc từ lời thơ của hai nhà thơ rất nổi tiếng là Lưu Trọng Lư và Hữu Loan. Tôi muốn lần này nghiền ngẫm một bản nhạc do chính ns PD soạn cả lời lẫn nhạc, để xem ông đã làm những gì khiến cho bản nhạc nổi tiếng như vậy. Nào, mời các bạn cùng theo tôi tìm hiểu nghệ thuật sáng tác nhạc của nhạc sĩ.

Trước tiên, mời bạn xem lại lời của bài nhạc:


Nghìn Trùng Xa Cách
(Saigon-1969)

I
Nghìn trùng xa cách, người đã đi rồi!
Còn gì đâu nữa, mà khóc với cười?

Mời người lên xe về miền quá khứ
Mời người đem theo toàn vẹn thương yêu.
Ðứng tiễn người vào dĩ vãng nhạt mầu
Sẽ có chẳng nhiều đớn đau.
Nối gót người vào dĩ vãng nhiệm mầu
Có lũ kỷ niệm trước sau

Vài cánh xương hoa nằm ép trong thư
Rồi sẽ tan như bụi mờ
Vạt tóc nâu khô còn chút thơm tho
Thả gió bay đi mịt mù

Nghìn trùng xa cách người đã đi rồi
Còn gì đâu nữa mà giữ cho người...

II
Trả hết về người chuyện cũ đẹp ngời.
Chuyện đôi ta buồn ít hơn vui
Lời nói, lời cười
Chuyện ngắn chuyện dài
Trả hết cho người, cho người đi

Trả hết cho ai ngày tháng êm trôi
Ðường ta đi trời đất yên vui
Rừng vắng ban mai, đường phố trăng soi
Trả hết cho người, cho người đi!

Trả hết cho ai cả những chua cay
Ngày chia tay, lặng lẽ mưa rơi
Một tiếng thương ôi, gửi đến cho người
Trả nốt đôi môi gượng cười
Nghìn trùng xa cách đời đứt ngang rồi
Còn lời trăn trối gửi đến cho người...


Nghìn trùng xa cách người cuối chân trời
Ðường dài hạnh phúc, cầu chúc cho người …


Kế đến, xin mời bạn đọc qua những chú thích của ns PD khi nói về nhạc phẩm. Trong “Ngàn Lời Ca – Phạm Duy Tổng Quát,” chương viết về “Hát cho Cuộc Tình – Tình Ca Một Mình,” tác giả đã viết như sau:

1968. Trên con đường đời Việt Nam nói chung có biết bao nhiêu là khó khăn và trên con đường riêng của tôi có biết bao nhiêu là hệ lụy, sau mười năm gần gụi nhau, đã đến lúc mà tôi và Nàng Thơ của tôi phải chia tay nhau. Trước đây, nếu tôi soạn những tình khúc có thật, dành riêng cho một người tình, tạm gọi là những bài tình ca đôi lứa thì bây giờ, tôi soạn Tình Ca Một Mình. Bây giờ thì thực sự là chia phôi rồi! Có hứa hẹn đừng xa nhau thì cũng phải tới lúc có người qua cầu, và tôi nghĩ rằng cũng chẳng còn gì nữa đâu để mà gọi mãi nhau... Thế nhưng còn nhiều lắm, còn quá nhiều dư âm của cuộc tình, cho nên tôi sẽ khản tiếng kêu lên gọi hồn người bằng những tình khúc đầy ắp kỷ niệm xưa...

Còn trong “Hồi Ký 3,” chương 17, tác giả đã viết:

… tôi không còn bụng dạ nào để nghĩ tới chuyện tâm tình. Tôi không còn thảnh thơi để cuối tuần lái xe đi đón người tình rồi chúng tôi ngồi trong xe hơi hay trên một bãi cỏ hoang ở vùng ngoại ô, nói với nhau những chuyện cao xa, thơ mộng. Người bạn gái cũng cảm thấy phải xa tôi để bước lên xe hoa. Qua một lá thư viết bằng bút chì, nàng giã từ tôi, không buồn rầu nuối tiếc, không ân hận xót xa. Xong rồi, mối tình của tôi phải chấm dứt ở đây rồi. Tôi soạn bài Nghìn Trùng Xa Cách, coi như lời tiễn biệt người yêu.

Chỉ qua hai đoạn tự bạch ngắn của nhạc sĩ, tôi thấy được một điều là nhạc viết ra, lời viết ra phải chính từ tự đáy lòng mình, với những cảm xúc, kinh nghiệm và rung động rất thật. Có như vậy, nhạc mới có thể đi thẳng vào lòng người được. Tôi gọi đó là “điều kiện cần,” nói theo như cách nói toán học. Nếu không có điều kiện cần này thì “forget it,” nhạc bạn viết ra sẽ chỉ là những sáo ngữ, giả tạo (superficial) như kiểu “tình em xa xăm”,”nỗi đau ngàn năm”, nghe nhiều nhưng chẳng hiểu bao nhiêu.

Tiếp theo, tôi mời bạn đọc cùng tìm hiểu những tìm tòi nho nhỏ của tôi về bài nhạc.

Nhận Xét Chung:

Nhạc phẩm “Nghìn Trùng Xa Cách” có cấu trúc khác hẳn với các nhạc phẩm khác của ông cũng như của các bản nhạc của các nhạc sĩ khác cùng thời, dùng cấu trúc ABA hay ABAB. Nó chỉ có hai đoạn dài, tôi tạm đặt tên là Đoạn I và II. Đoạn I có thể gọi là hoàn chỉnh, và nếu nhạc sĩ dễ dãi và thêm vào một đoạn II nghe được, nhạc phẩm có lẽ sẽ đã vẫn nổi tiếng. Nhưng chính sự đơn giản đến kinh điển và ngữ nhạc đặc sắc, cùng Đoạn II với một kỹ thuật viết nhạc tinh tế, đã làm cho bài nhạc có một vóc dáng riêng, tạo cho nó có một vị thế cao và được ưa chuộng trong các bản nhạc Việt.

Đoạn I

Tựa Bài:

Ngay cả việc đặt tên bài cũng là một nghệ thuật của nhạc sĩ. Tên nhạc phẩm lại cũng là bốn nốt đầu của bản nhạc, và được lặp đi lặp lại ở những chỗ quan trọng nhất trong bài, khiến mỗi khi nghĩ về bài nhạc, là người ta nhớ ra liền nội dung, nhớ ngay cách hát ra sao. Thậm chí, “nghìn trùng xa cách” cũng đã trở thành một cách nói văn hoa để trao đổi mỗi khi phải từ biệt người thân đi xa nhà.

Nhạc đề:

Trong bản nhạc này, nhạc đề (nét nhạc) không có gì khác hơn là câu đầu tiên, “Nghìn trùng xa cách, người đã đi rồi.” Chúng ta thấy tác giả lặp lại hai lần ngay khi buớc vào bài hát, nhấn mạnh và cũng để khẳng định nhạc đề, cũng như nhấn mạnh ca từ đằng sau nốt nhạc. Nhạc đề được lặp lại ở cuối đoạn I, cũng như ở cuối đoạn II, cũng nhằm mục đích khẳng định như trên.



Nhạc đề dựa hoàn toàn trên ba nốt chính của thang âm Do trưởng sol do mi, lại kết câu bằng chính nốt Do, do đó có một màu sắc rất mạnh, rất thực, rất quả quyết. Trong trường hợp này, ý nhạc tạo nên một sự khẳng định về một sự mất mát người yêu. Nốt Fa được giới thiệu thoáng qua (“người đã đi rồi”) nhưng rồi lại trở về nốt Do.

Sườn Bài

Đoạn I này là một đoạn nhạc hoàn chỉnh, vì có đủ mở bài, thân bài, và kết luận. Ý nhạc được phát triển rất hài hòa, cân đối. Cung nhạc từ từ vươn lên, từ “mời người lên xe” đến “toàn vẹn thương yêu,” rồi lãng đãng ở lưng chừng với “đớn đau” và “trước sau”, để rồi “hạ cánh” ở “mịt mù”. Hai câu kết không gì khác hơn là sự lặp lại ý nhạc đã báo trước ở hai câu đầu, do đó có tác dụng khẳng định cho lời nhạc là “còn gì đâu nữa, mà giữ cho người.”

Cách phát triển nhạc ngữ

Bài nhạc mở đầu bằng một lời tán thán “người đã đi rồi!” Sau đó, tác giả dỗi hờn bằng cách “mời” người yêu lên xe hoa và hãy “đi qua đời tôi” cho xong. Nhưng ngay lập tức, tác giả lại nhớ nhung về “lũ kỷ niệm” và đưa ra dẫn chứng tức thời như “vài cánh xương hoa” và “vạt tóc nâu khô.” Cuối cùng, tác giả chua xót kết luận là giữ những kỷ niệm đó cho người làm chi, một khi người đã đi rồi.

Cảm giác của tôi khi đọc kỹ lời đoạn này là thấy nó vừa giống lại vừa khác một nhạc phẩm khác cũng do Phạm Duy phổ thành nhạc từ thơ Cung Trầm Tưởng, đó là nhạc phẩm “Tiễn Em.” Trong nhạc phẩm này, ta thấy cũng có sự đưa tiễn giữa người nam và người nữ, cũng có “lên xe tiễn em đi, chưa bao giờ buồn thế”, rồi “anh một mình ở lại,”v.v. Tuy nhiên, tình cảm trong nhạc ngữ ở “Nghìn Trùng Xa Cách” đã không còn đơn thuần là tả thực nữa, mà đầy những hình ảnh rất thơ, tuy thực mà phảng phất vẻ siêu thực, và nhất là rất nguyên thủy (original), do chính tác giả nghĩ ra chứ không vay mượn ở nơi khác.

Thực vậy, chính chữ “mời” trong “mời người lên xe” đã là một “bật mí” (giveaway clue) cho ta thấy điều này. Tại sao lại phải “mời” người lên xe? Người lên thì cứ tự nhiên lên chứ, sao lại phải mời? Tôi nghĩ, mời ở đây là “mời” người nữ trong tâm tưởng của nhạc sĩ (chứ không phải người tình thật bằng xương bằng thịt,) lên xe đi về “miền quá khứ” của nhạc sĩ!

Khi ta đã hiểu điều mấu chốt này rồi thì những nhạc ngữ còn lại trở nên dễ hiểu vô cùng. Vì là người tình trong tâm tưởng nên mới có những chữ như “về miền quá khứ”, “dĩ vãng nhạt màu”, “dĩ vãng nhiệm mầu”, v.v. Và vì tình yêu là một sự thể rất khó đoán hậu quả, nói thế này làm thế khác, nên người nam vừa nói câu trước là “đứng tiễn người vào dĩ vãng nhạt màu, sẽ có chẳng nhiều đớn đau”, câu sau đã lập tức “nối gót người vào dĩ vãng nhiệm mầu”!

Hai hình tượng tiếp theo, “vài cánh xương hoa” và “vạt tóc nâu khô”, tôi cho là rất nghệ thuật và “nguyên thủy”, vì ngoài việc đã tạo ra được những hình tượng cụ thể để minh họa những tình cảm giữa hai nhân vật chính, chúng còn tạo thêm những hình ảnh đầy màu sắc, góp phần thi vị hóa nhạc ngữ. Ngoài ra, chúng cũng được nhân cách hóa để trở thành một người nữ đã ra đi “mịt mù.” Quan trọng nhất, hai vật “làm tin” đó trở thành vô dụng vì chúng có còn nghĩa gì nữa đâu đề “mà giữ cho người”! Trong các bản nhạc Việt, ta khó tìm ra những hình ảnh rất nguyên thủy và lại được sử dụng “đạt” đến như vậy!

Ngoài ra, nhạc sĩ đã khéo léo sắp xếp thứ tự chữ trong câu, để cùng với nhạc, chúng tạo ra một tình cảnh “dùng dằng kẻ ở người đi” trong tâm tưởng người nam. Thí dụ như trong câu “sẽ có chẳng nhiều đớn đau”, thực ra ý là có ít đớn đau, nhưng khi đổi thành “có chẳng nhiều” và cho hai chữ có và nhiều vào nhịp mạnh, hóa ra lại là có nhiều đớn đau! (mà vẫn phải giả vờ là chỉ có ít đớn đau ;-) Ta sẽ thấy trong đoạn II cũng có vài ba tình huống như vậy, thí dụ như khi “vui nhiều hơn buồn” được chuyển thành “buồn ít hơn vui” và vì nhịp mạnh rơi vào chữ “ít” và “vui”, nên ta nghe ra (và hiểu) là ít vui!

Phát triển giai điệu và cung nhạc

Nhạc phẩm này sáng tác theo phong cách viết nhạc Tây phương chứ không dùng nhạc dân ca làm nền tảng, nên ta có thể so sánh nó với những chuẩn mực viết nhạc của nhạc phổ thông. Tôi thấy cả đoạn I cách thức phát triển nhạc rất là cổ điển và nhất là rất “Phạm Duy”, khi ông khai triển bốn nốt nhạc sol sol do mi (nghìn trùng xa cách) một cách rất mẫu mực lên những biến thể khác như mi mi fa sol (mời người lên xe), rồi lại dùng thể đảo như ré ré sol sol (đứng tiễn người vào), cũng như biến thể của nhạc đề thành re la sol sol (vài cánh xương hoa), la fa mi mi (vạt tóc nâu khô) để rồi trở về nhẹ nhàng nhạc đề làm kết luận.

Thực vậy, sau hai câu đầu dùng phương pháp lặp (repetition), tác giả đã phát triển ý nhạc lên thành một cặp hai câu lặp khác:

Mời người lên xe về miền quá khứ
Mời người đem theo toàn vẹn thương yêu.


Sau đó đảo ý nhạc và phát triển cho câu nhạc không còn cấu trúc 4 4 4 4 như hai đoạn nhỏ trên nữa, mà đã trở thành 4 4 4 2, và lặp lại hai lần:

Ðứng tiễn người vào dĩ vãng nhạt mầu
Sẽ có chẳng nhiều đớn đau.

Nối gót người vào dĩ vãng nhiệm mầu
Có lũ kỷ niệm trước sau

Rồi bằng phương pháp mô phỏng cấu trúc câu nhạc trước, nhạc sĩ khai triển tiếp nét nhạc đó thành một nét nhạc hao hao giống khác và cho nó từ từ đi về chủ âm. Ta cũng thấy giữa hai câu với nhau có một sự đối xứng rất chặt chẽ, và vần luật rất sát (trong đoạn cũng như trong cả nhạc phẩm):

Vài cánh xương hoa nằm ép trong thư
Rồi sẽ tan như bụi mờ
Vạt tóc nâu khô còn chút thơm tho
Thả gió bay đi mịt mù

Cuối cùng là sự lặp lại mở bài với một kết luận chắc nịch:

Nghìn trùng xa cách người đã đi rồi
Còn gì đâu nữa mà giữ cho người...

Các kỹ thuật khác nhạc sĩ dùng trong đoạn này có thể kể ra như: giữ tiết tấu căn bản, dùng quãng dễ hát cũng như các nốt pycnon liền nhau (mi mi fa sol – mời người lên xe, sol sol la ti – mời người đem theo), hoặc kỹ thuật mô phỏng: từ do do mi mi (dĩ vãng nhạt mầu) sang la la re re (sẽ có chẳng nhiều) để làm cho câu chuyển động liên tục và tránh nhàm chán, v.v.

Nói vậy, nhưng từ nhạc đề để làm nên cả đoạn nhạc là thuộc về tài năng thiên phú của mỗi người, phân tích tự thân giai điệu để nói rằng nó hay hay dở là chuyện phù phiếm, “không thể nghĩ bàn.” Do đó, bạn thấy tôi chỉ chia xẻ với bạn nhiều đến chuyện “prosody”, là việc viết lời ăn khớp với nhạc và qua đó nâng cao nhạc ngữ lên, hoặc những kỹ thuật viết nhạc căn bản khác mà tôi tự học (và chờ thời cơ thực hành :) mà không lạm bàn thật sâu về cách viết giai điệu cho thật đẹp. Cái đó tùy thuộc vào chính vốn sống, trình độ cảm thụ âm nhạc, lòng đam mê sáng tạo tới tận cùng sức lực, và sự cố gắng tự làm mới của bạn.


Đoạn II

Nhạc đề:

Ngoài việc phát triển ý nhạc tất yếu phải có của từng đoạn I và II, điểm nổi bật là nét nhạc của đoạn II lại là thể đảo, trong đó hai nốt đầu của nửa câu trên được biến đổi (trả hết về người,) khác hẳn đoạn I. Chúng ta sẽ thấy tác giả có một chủ ý rõ ràng khi làm như vậy.



Thật vậy, trong đoạn II ta thấy nét nhạc biến đổi rất nhiều nhưng chỉ ở hai nốt đầu (buồn ít hơn vui, người khóc người cười,) trong khi đoạn I thì đa số lại là hai cặp nốt nhạc có cùng nốt (nghìn trùng xa cách, mời người lên xe, đứng tiễn người vào, dĩ vãng nhạt mầu, v.v.) Theo tôi nghĩ, đó chính là cách tác giả tạo nên một sự tương phản trong nhạc, qua đó tạo nên sự đa dạng trong một thể đồng nhất, một trong các yếu tố căn bản mà nghệ thuật rất hay theo đuổi.




Sự đa dạng trong đồng nhất trong tranh Piet Mondrian
(tranh có tên là Broadway Boogie-Woogie)


Một Nghệ Thuật Chuyển Hệ Tinh Tế

Nếu nhìn sơ qua nhạc bản, ta sẽ bị lầm vì tưởng đoạn II chỉ đơn thuần là một chuyển hệ (modulate) đơn giản từ Do trưởng sang Do thứ rồi về lại Do trưởng, nhưng thực ra không phải vậy. Nhạc sĩ đã khéo léo tạo ra một “lộ trình” như sau:

C thứ -> G7 -> G thứ -> G

Thực vậy, đầu tiên ông đổi sang từ Do trưởng sang Do thứ với dấu biểu 3 nốt giáng, tạo cho đoạn nhạc có một màu sắc buồn bã, tương phản với đoạn I.

Trả hết về người chuyện cũ đẹp ngời.
Chuyện đôi ta buồn ít hơn vui
Lời nói, lời cười
Chuyện ngắn chuyện dài
Trả hết cho người, cho người đi

Sau đó ông mô phỏng đoạn trên để làm tiếp đoạn kế, kết thúc ở “cho người đi” với một nốt không ổn định (re)

Trả hết cho ai ngày tháng êm trôi
Ðường ta đi trời đất yên vui
Rừng vắng ban mai, đường phố trăng soi
Trả hết cho người, cho người đi!


Tuy nhiên, ở chính chỗ này, thay vì dễ dãi đi về nốt chủ âm, ông tài tình dùng hai phép mô phỏng (imitation) và lặp (repetition) để lặp ngay lại chính xác đoạn đầu trước đó (trả hết về người, chuyện cũ đẹp ngời), nhưng với các nốt nhạc đã được chuyển hệ (modulate) sang âm giai Sol thứ (chỉ có hai nốt giáng.) Tuy nhiên, trên tờ nhạc của ông không ghi lại chi tiết này, mà vẫn giữ nguyên là 3 nốt giáng.



Trả hết cho ai cả những chua cay
Ngày chia tay, lặng lẽ mưa rơi


Ta thấy, vì “mục tiêu” chuyển hệ đã thành công, người nghe chỉ bị lạ tai một tí, rồi lại êm tai ngay vì nghe câu nhạc hệt như ở đầu đoạn II, mục tiêu tiếp theo về nhạc thuật giờ đây là làm sao trở về Sol trưởng một cách nhanh và nhẹ nhàng.

Một tiếng thương ôi, gửi đến cho người
Trả nốt đôi môi gượng cười


Với câu cuối, ta thấy ông đã “nhẹ nhàng” hạ cánh bằng cách cởi bỏ trước tiên là nốt si giáng, rồi tới la giáng, để trở về nốt Sol (trưởng.) Thật là một cuộc hạ cánh an toàn!



Phi cơ đã hạ cánh an toàn, giờ là lúc lặp lại nhạc đề quen thuộc và một kết thúc nhạc ngữ đầy kịch tính (dramatic):

Nghìn trùng xa cách đời đứt ngang rồi
Còn lời trăn trối gửi đến cho người...

Rồi bài nhạc cũng đã kết bằng cung Do trưởng toàn vẹn, nhưng là cho ai kia, chứ đâu phải cho ta!

Nghìn trùng xa cách người cuối chân trời
Ðường dài hạnh phúc, cầu chúc cho người …


Prosody, prosody, prosody

Bạn sẽ hỏi tôi: “nhạc sĩ làm nhạc cầu kỳ như vậy với dụng ý gì?” Xin thưa, ngoài việc làm cho giai điệu được đa dạng hơn và nghe không nhàm chán, mục đích chính là để làm cho nhạc ăn khớp theo lời (prosody.) Thực vậy, khi lời thì là “cười” trong khi nhạc thì vẫn ở điệu thức thứ buồn bã thì có điều gì “không ổn” rồi.

Tuy vậy, cái “gượng cười” này không trọn vẹn, vì thuộc về Sol trưởng chứ không về Do trưởng! Ta thấy một minh họa bậc thầy cho câu hỏi làm cách nào để mô tả “gượng cười” trong nhạc.

Các chi tiết khác về nhạc thuật cũng như nhạc ngữ trong đoạn II cũng còn kha khá nhiều, nhưng tôi để dành lại để bạn đọc tìm hiểu, không thôi bạn lại “gượng cười” bảo tôi rằng: ‘ông nói toạc ra hết thì “còn gì nữa đâu” để tôi tìm hiểu, thôi tôi “trả lại” cả bài cho ông’ :)


Thay Lời Kết

Trong một bài phỏng vấn nhạc sĩ Phạm Duy ở trong nước đầu năm nay (2006), người ký giả có hỏi nhạc sĩ nghĩ sao về đời sống âm nhạc và những sáng tác mới của các nhạc sĩ trẻ hiện nay. Câu trả lời làm tôi giật mình. Nhạc sĩ Phạm Duy nói là “âm nhạc hiện nay kém sang trọng. Thiếu sự cuốn hút và rung động lòng người.” Nhạc sĩ cũng khuyên “bản thân nhạc sĩ trẻ phải biết trau dồi nâng cao trình độ thẩm mỹ của mình, không ỷ mình trẻ rồi muốn nói gì viết gì cũng được.” Theo tôi, đây là một nhận xét hoàn toàn xác đáng và có tính xây dựng. Ngoài ra, tôi cũng nghe “phong thanh” là nhạc sĩ sẽ cho xuất bản một quyển sách về nhạc thuật, tôi rất hy vọng quyển sách ấy sẽ có nhiều điều lý thú để chúng ta, những người trẻ, cùng học hỏi.

Thân ái chào bạn và xin hẹn gặp lại bạn trong một lần “tìm hiểu nhạc Phạm Duy” khác.

Học Trò
10 Tháng 12, 2006
Blog: http://hoctro.blogspot.com

Mùa Đông Sắp Đến Trong Thành Phố

"Mùa Đông Sắp Đến Trong Thành Phố" là một bản nhạc hay, nhất là khi nghe vào những ngày đầu thu như lúc này. Nó là một bằng cớ tại sao tôi thích dòng nhạc Đức Huy. Nó có một cái gì đó rất "tây", làm tôi nhớ lại những ngày đầu sang Mỹ, ngồi trên ghế chờ xe bus đến Alexandria, VA mỗi buổi sáng đi học, cơn gió lạnh báo hiệu một mùa đông sắp đến. Tất nhiên lời nhạc thì "ghê gớm" hơn, với những "cho em yêu anh thêm một lần nữa", những tình cảm riêng tư chưa thể có được khi chỉ có hai bàn tay trắng đến xứ người, tiếng Anh thì chỉ dám "yes, no". Tôi thích cái tĩnh lặng của bài composition, với những đoạn nhỏ hai chữ, nghe nó "cô đơn" vô cùng. Mùa đông sắp đến trong thành phố/Buổi chiều/trời lạnh/Heo may/từng cơn gió/bước chân về/căn gác nhỏ/Nhìn xuống/công viên ...





Bây giờ hình như người ta hay nghe loại nhạc "ồn ào", không biết có đúng hay không? Với một người sống thiên về nội tâm (introvert) như tôi, "Mùa Đông Sắp Đến Trong Thành Phố" là một bài thuốc an thần, nó cho tôi có đủ thời gian để nghỉ ngơi, để chiêm nghiệm về một cái gì đó, đủ thời gian để lan man hình tượng ra một gã độc thân "Heo may/từng cơn gió/bước chân về/căn gác nhỏ/Nhìn xuống/công viên" nó buồn như thế nào. Câu nhạc kế còn buồn gấp bội, nó tả về cảnh "Ngồi xem/lá úa/trên đường vắng", và rồi "Buổi chiều/ngủ vùi", cái này lại làm tôi nhớ đến những buổi chiều ... chờ xe bus, nhìn lá vàng rơi trên con đường Wilson Ave. dốc lên dốc xuống, mãi 10 phút mới đến ga điện ngầm để tiếp tục đi học thêm Anh ngữ ban đêm. Vậy mà cũng gần đúng 20 năm rồi còn gì?

Tôi cũng kết cái cách nhạc sĩ Đức Huy viết bài này, rất sáng tạo. Hãy so sánh đoạn đầu:

Mùa đông sắp đến trong thành phố
Buổi chiều
trời lạnh ...
Heo may từng cơn gió
bước chân về căn gác nhỏ
Nhìn xuống
công viên
...


và đoạn kết:

Mùa đông sắp đến trong thành phố
Buổi chiều
trời lạnh
Heo may từng cơn gió
bước chân về căn gác nhỏ
Khi mùa đông
đến trong thành phố.



Không màu mè và rất hiệu quả, mở và kết quá đẹp. Tôi nghĩ bài này chắc nhạc sĩ tốn nhiều thời gian để sáng tác lắm, vì phải chỉnh sửa nhiều, để bài có thể cô đọng như vậy, mà vẫn đầy ắp ý nhạc, và còn để chỗ cho người nghe có thể "phăng" thêm nếu muốn.

Cảm ơn nhạc sĩ Đức Huy đã "vẽ" nên một cảnh buồn, và ca sĩ Don Hồ đã trình bày thật diễn cảm bài hát này.

Mùa Đông Sắp Đến Trong Thành Phố

Đức Huy

Mùa đông sắp đến trong thành phố
Buổi chiều
trời lạnh ...
Heo may từng cơn gió
bước chân về căn gác nhỏ
Nhìn xuống
công viên...

Ngồi xem lá úa trên đường vắng
Buổi chiều
ngủ vùi
Cô đơn còn theo dấu
những đêm dài nghe tiếng sầu
Thì thầm với nhau.


Cho anh yêu em thêm một lần nữa,
rồi mai giã từ
Mất em đi rồi,
đời vắng đi tiếng cười
Mình anh
ở lại
trong tiếc nuối...

Mùa đông sắp đến trong thành phố
Buổi chiều
trời lạnh
Heo may từng cơn gió
bước chân về căn gác nhỏ
Khi mùa đông
đến trong thành phố.

Vài cảm nghĩ nhân nghe "Phạm Duy Vol.6 - Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên"

Nhân dịp nghe thử vài trích đoạn trong đĩa CD "Phạm Duy Vol.6 - Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên", tôi muốn ghi nhanh vài cảm nghĩ lan man, dưới cặp mắt và tai nghe của một người nghe ("hơi bị" nhiều) nhạc Phạm Duy.





***



Từ ngày nghe được CD đầu tiên Vol. 1 cách đây hơn 3 năm và ghi lại vài cảm nghĩ về nhạc phẩm "Tình Ca", tôi thấy công ty Phương Nam rất tuần tự và kiên trì cho ra đều đặn từng CD, đến nay đã trên 60 bài được lưu hành rộng rãi. Chất lượng của các giọng hát rất đáng kể, nhất là đối với thính giả hải ngoại như tôi, nay có dịp được làm quen với các ca sĩ nổi tiếng trong nước. Các bản nhạc được hòa âm phối khí rất kỹ lưỡng, rất xuyên suốt, không có gì khác biệt về chất lượng, nếu so sánh giữa các CD với nhau. Có thể nói nhạc sĩ đã chọn đúng nơi để giao phó công việc giới thiệu dòng nhạc của mình trở lại với khán thính giả quốc nội.

***

"Tôi đang mơ giấc mộng dài" được hòa âm theo lối pop, trong phần mở đầu người ta nghe đâu đó ảnh hưởng của những ca khúc 80' như "Saving All My Love For You" của diva Whitney Houston. Thế nhưng, phần còn lại thì phong cách đệm rất trữ tình, mượt mà, và nhất là chỉ làm nhiệm vụ làm nền cho ca sĩ, điền vào những chỗ trống của bài hát, thành ra nghe rất nhẹ nhàng thoải mái. Các hợp âm để rất điêu luyện, rất mướt, nghe lãng đãng, rất phù hợp với tinh thần bản nhạc. Tôi rất thích đoạn cuối của bài: "đừng lay tôi nhé cuộc đời, tôi còn trẻ dại, cho tôi mơ màng", các hợp âm chuyển theo sát nhau nghe rất sang và hợp lý. Ca sĩ Mỹ Lệ thể hiện rất vừa phải, "just right", làm người nghe có thể tin vào những gì cô "nghe" và "thấy" từ giấc mộng dài. Tôi thích version này hơn các versions khác đã nghe trước kia. Nhạc phẩm vốn được chuyển từ khổ thơ lục bát, và version đã thành công trong việc "ngụy trang" để thính giả hoàn toàn không biết đây là nhạc phổ từ thơ.



***

"Ngày Em Hai Mươi Tuổi" có một phong cách dân gian hơn, và tôi cũng thích câu thổi kèn "hook" mở bài và nối kết cả bài hát, cũng rất thích cách hát bè của tốp nữ, và tiếng synth mandoline rung nhẹ sau mỗi câu. Phong cách đệm này rất quen thuộc với thính giả hải ngoại thường xuyên xem các chương trình Paris by Night như tôi, và nếu nhắm mắt lại và so sánh thì không thể phân biệt được ai là hải ngoại, ai là trong nước nữa. Đây là một điều rất đáng kể vì theo tôi nhớ từ những ngày ở trong nước (25-30 năm trước), nghe nhạc của Đài Truyền Hình thì mười bài nghe thì mười bài đều hòa âm theo một kiểu, hầu như không sáng tạo. Giờ đây, các nhạc sĩ hòa âm như Hoài Sa, Việt Anh, Đức Trí đã làm chủ được nghệ thuật hòa âm trong thời đại điện toán, sử dụng rất chừng mực, không để những tiếng synth hiện đại có sẵn nhảy "loạn xà ngầu" vào trong những bài soạn của mình.

***

"Hoa Rụng Ven Sông", bài đầu tiên tôi chọn để phân tích (http://phamduyproject.googlepages.com/part1.html), nay được hai giọng hát Đức Tuấn và Thanh Thủy song ca, tôi thấy họ đã chuyển tải rất đạt, nhất là trong đoạn B hát bè. Một lần nữa, do hòa âm chủ đích làm nền chứ không phô trương, với những đoạn chuyển hợp âm tinh tế, nhạc cụ sử dụng đúng mực và đúng chỗ, bài nhạc này đã chuyển tải tinh thần hoài niệm, lãng đãng trôi của ý thơ Lưu Trọng Lư và nét nhạc Phạm Duy.

***

Trên sáu mươi bài hát trong sáu CD, chưa kể trên 10 bài vừa được cho phép lưu hành để thành vol 7, thì quả là Phương Nam đã góp một phần rất tích cực trong việc giới thiệu dòng nhạc Phạm Duy. Tôi có so sánh các bài trên với danh sách 100 bài mà tôi yêu thích, thì thấy trên một nửa đã được lưu hành rộng rãi. Hy vọng các khúc điệu rất nổi tiếng của ông khác như: Bên Ni Bên Nớ, Đường Chiều Lá Rụng, Giết Người Trong Mộng, Mùa Thu Paris, v.v. và nhất là hai trường ca Con Đường Cái Quan Mẹ Việt Nam cũng sẽ được sớm lưu hành rộng rãi. Ngoài ra, hy vọng các sách nghiên cứu về âm nhạc khác của nhạc sĩ cũng sẽ được hiệu đính và tái xuất bản, như Đặc khảo về Dân Nhạc Việt Nam, Đường Về Dân Ca, v.v.

***

Xem ebook: http://www.phamduy2010.com/e-books/ quyển Tìm Hiểu Nhạc Phạm Duy

"Hè 42" - Tản mạn về "Nhạc Ngoại Lời Việt"

Hè đã tới rồi
Mùa hè cười vui
Cởi phăng áo đời
Hè đi phơi phới
Hè ru sóng nguôi
Nhẹ như ra khơi
Hè hâm nóng nơi
Nằm trên cát chơi
Hè ân ái ơi


 
http://hoctroviet.blogspot.com/2009/10/summer-of-42-he-42.html

Đó là một phần lời dịch sang tiếng Việt của nhạc sĩ Phạm Duy từ bài "The Summer Knows" của Michel Legrand. Tôi thích cả bài dịch này lắm, vì nó có cái gì đó rất mạnh bạo, quên sự đời, bất chấp hậu quả của cái tuổi 17 bẻ gãy sừng trâu. "Cởi phăng", "phơi phới". Tôi thấy được một cách diễn tả khác về mùa hè của nhạc sĩ, cũng "bạo phổi" như hai bài nhạc hè khác của ông là "Hạ Hồng" và "Ngày Tháng Hạ".

Dạo gần đây tôi thích đọc những sách vở nói về cách viết lời cho một bài nhạc. Quả là có một thế giới khác, trong đó những kỹ thuật viết lời được phân tích, xắp xếp chặt chẽ thành những luật lệ hẳn hoi. Tiêu biểu nhất là một bộ sách ba quyển của bà Sheila Davis với các tựa đề: "Successful Lyric Writing", "The Craft of Lyric Writing", và "The Songwriters' Ideas Book" (mà tôi đã giơí thiệu ở một post trước.) Cũng nhờ nhà sách Borders lâu lâu lại gửi một cái coupon 30% off mà tôi đã tậu được cả ba quyển.

Bài "The Summer Knows" như trên là một thí dụ thú vị về các cách viết lời khác nhau dựa trên cùng một giai điệu. Tìm hiểu kỹ thì ông Michel Legrand, nhà soạn nhạc tài ba của Pháp quốc không có khiếu viết lời cho nhạc của ông, do đó ông khôn ngoan tìm đến các người viết lời có hạng để viết lời cho nhạc của ông. Thập niên 60 và 70 ông rất nổi tiếng ở Mỹ với các nhạc phẩm bất hủ là "The Summer Knows", "I Will Wait For You", và "The Windmills of Your Mind", thắng nhiều Oscars và Grammy awards.

http://en.wikipedia.org/wiki/Michel_Legrand



Hãy lần lượt xem lời Pháp và Anh:

C'était l'été 42
On hésitait
Encore un peu
Entre l'amour et l'amitié
Et puis un jour
Tout simplement tu t'es offerte


C'était l'été 42
J'avais quinze ans
Tu étais belle
Autour de nous c'était la guerre
Et moi dans tes bras
Je criais : je t'aime !
Dans mes bras
Tu pleurais : je t'aime
On avait peur
On était heureux


[x2:]
C'était l'été 42
J'avais quinze ans
Tu étais belle
C'était l'été de mon premier amour

***

The summer smiles, the summer knows,
and unashamed, she sheds her clothes.
The summer smoothes the restless sky,
And lovingly she warms the sand on which you lie.


The summer knows, the summer's wise,
she sees the doubts within your eyes,
And so she takes her summertime,
tells the moon to wait and the sun to linger,
Twist the world around her summer finger.
Lets you see the wonder of it all,


And if you learned your lesson well,
There's little more for her to tell,
One last caress, it's time to dress for fall.

***
Ta thấy nhạc lời Pháp thật hồn nhiên ngây thơ, khi nói đến một tình cảm ngại ngần giữa tình bạn và tình yêu, trong bối cảnh chiến tranh, cảnh tay trong tay, thật hạnh phúc mà cũng thật lo âu vì tình yêu quá mong manh. Bài hát kết thúc với một dấu ấn khó phai: một tình yêu đầu đời, anh còn quá trẻ (chỉ mới 15), em thì quá đẹp, mùa hè và tình yêu đầu tiên trong đời của chàng.

Nhạc lời Mỹ thì mạnh bạo hơn với những ẩn dụ táo bạo "and unashamed, she sheds her clothes" mà nhạc sĩ PD đã khéo léo dịch thành "Cởi phăng áo đời, hè đi phơi phới" (unashamed thì mới đi phơi phới được chứ? - cùng cách nâng cấp quần áo thành áo đời). Nhưng đọc kỹ lời Mỹ, thi thấy nó không có ép-phê như lời Pháp. Tỷ như đoạn cuối: "Hè ve vuốt lần cuối, rồi Hè sẽ mặc áo Thu vào" không "ấn tượng" cho lắm. Đọc kỹ lời Mỹ để thấm thía cách chuyển dịch thoát nghĩa của nhạc sĩ Phạm Duy: "Mùa Thu bước về, lê thê..." Ba âm "ê" (về, lê, thê) liền nhau đã kéo dài cái mùa thu sắp đến ra, làm ta càng tiếc cho mùa Hè chưa hết mà đã xa ... Nhạc sĩ đã cho biết dụng ý của câu chót như sau:

Với lời ca của bài HÈ 42 (The Summer Knows) này, tôi còn cố gắng nói tới một chút hạnh phúc trong thời gian ngắn ngủi của đời người là mùa hè. Hãy vui lên, hãy yêu đi trước khi mùa Thu của đời mình lê thê bước tới. - Phạm Duy (Ngàn Lời Ca Khác)

Tóm lại, dịch từ một bài nhạc từ ngôn ngữ này qua ngôn ngữ khác, cũng như viết lời cho giai điệu là một chuyện không dễ làm.

Ngoài ra, khi bạn xem hai videos sau bạn sẽ thích thú với nhiều điều. Ngừoi chơi harp là Catherine Michel, vợ của ông Michel Legrand (pianist).

với orchestra:

http://www.dailymotion.com/video/x9ih59_m-mme-michel-legrand-ete-42_music

và song tấu:

http://www.youtube.com/watch?v=B5QNY9fMT5A

Tôi cũng muốn bạn để chút thời gian suy nghĩ và so sánh họ với những nhạc sĩ Việt của chúng ta, để thấy quan điểm chính trị đã làm giữa chúng ta, rồi giữa chúng ta vơí nghệ sĩ đã xa cách nhau ra sao.

Bài đã khá dài, tôi xin tạm ngưng. Bạn có thể xem các bài nhạc lời Việt khác tôi rất thích và đang sưu tập lại ở link sau đây, với phần lời Việt của Trường Kỳ, Phạm Duy, Vũ Xuân Hùng, v.v.:

http://hoctroviet.blogspot.com/search/label/Nh%E1%BA%A1c%20Ngo%E1%BA%A1i%20Qu%E1%BB%91c%20L%E1%BB%9Di%20Vi%E1%BB%87t%20v%E1%BB%9Bi%20YouTube

Học Trò,
27/12/2009

Michèle

Than ôi, trời đã sinh Du sao còn sinh Lượng??? Một bài Michelle của Beatles đã "phê" quá xá quà xa chưa đủ, đời còn cho ta bài Michele này, melody cũng ác liệt không kém, lyrics thì còn có phần "phê" hơn nữa.

Có một "cô láng giềng" để rủ đi học chung, thỉnh thoảng đi uống cafe sữa rồi "tà tà" ôm em, trên đời còn gì hơn???


***

Gérard Lenorman

Tu avais à peine 15 ans tes cheveux portaient des rubans
Tu habitais tout près du grand palais
Je t'appelais le matin et ensemble on prenait le train
Pour aller tou tou tou lou tou tou au lycée

Michèle assise près de toi moi j'attendais la recrée
Pour aller au café boire un chocolat et puis t'embraser

Un jour tu as eu 17 ans tes cheveux volaient dans le vent
Et souvent tu chantais oh Yesterday
Les jeudis après-midi on allait au cinéma gris
Voir les films tou tou tou lou tou tou de Marylin

Michèle un soir en décembre la neige tombait sur les toits
Nous étions toi et moi endormis ensemble pour la première fois

Le temps a passé doucement et déchu le prince charmant
Qui t'offrait des voyages dans ses nuages
On m'a dit que tu t'étais mariée en avril au printemps dernier
Que tu vis tou tou tou lou tou tou a Paris

Michèle c'est bien loin tout ça les rues les cafés joyeux
Même les trains de banlieue ce moque de toi ce moque de moi
Michèle c'est bien loin tout ça les rues les cafés joyeux
Même les trains de banlieue ce moque de toi ce moque de moi

Ce moque de moi



Il a neigé sur Yesterday

Thật thú vị khi nghe một bản nhạc mà nó "tribute" tới một ban nhạc yêu thích khác. Bản nhạc sau có rất nhiều các "references" như vậy tới Tứ Quái Beatles: Yesterday, Yellow Submarine, (Hey) Jude, Sergeant Pepper, Hello Goodbye, Penny Lane, Eleanor Rigby, và nhất là viên kẹo thật ngọt Michelle với "De ces mots qui vont si bien ensemble, Si bien ensemble"

Bài này làm tôi chạnh nhớ đến Sài-gòn một thời niên thiếu (thỉnh thoảng lén nghe nhạc VOA) của tôi:

"Sài Gòn ơi! Đâu những ngày mưa mùa khoác áo đi
tay cầm tay nói nhỏ câu gì
Những quầy hoa quán nhạc đêm về
Còn rộn ràng giọng hát Khánh Ly

Sài Gòn ơi! Thôi hết rồi những ngày hát nhớ nhau
Nhớ Phạm Duy với tình ca sầu
mắt lệ rơi khóc thuở ban đầu
Còn gì đâu"


(Sài Gòn Niềm Nhớ Không Tên - Nguyễn Đình Toàn)

Thật buồn cười, tôi thì nhớ về thời 1977-84 khi học cấp 2 và 3, còn ông Nguyễn Đình Toàn lúc ấy lại tiếc nuối về Sài-gòn thời VNCH và viết bài này!!!

Ít ra tôi và ông cũng cùng tiếc chung một Sài-Gòn đã mất tên của ký ức.


 
***

Singer: Marie Laforêt

Paroles et musique: J.C. Petit, T. Rallo, M. Jourdan, 1977

Il a neigé sur Yesterday
Le soir où ils se sont quittés
Le brouillard sur la mer s'est endormi
Et Yellow Submarine fût engloutie
Et Jude habite seule, un cottage à Chelsea
John et Paul je crois sont les seuls
A qui elle ait écrit
Le vieux sergent Pepper a perdu ses médailles
Au dernier refrain d'Hello Good Bye
Hello Good Bye

Il a neigé sur Yesterday
Le soir où ils nous ont quitté
Penny Lane aujourd'hui a deux enfants
Mais il pleut sur l'île de Wight au printemps.
Eleanor Rigby aux quatre musiciens
Viennent pas vraiment vous voir
Quand ils passent à Dublin
Vous parler de Michèle
La belle des années tendres
De ces mots qui vont si bien ensemble
Si bien ensemble

Il a neigé sur Yesterday
Le soir où ils se sont quittés
Penny Lane c'est déjà loin maintenant
Mais jamais elle n'aura de cheveux blancs.

Il a neigé sur Yesterday
Cette année là même en été
En cueillant ces fleurs
Lady Madonna a tremblé
Mais ce n'était pas de froid
Il a neigé sur Yesterday
Cette année là même en été
En cueillant ces fleurs
Lady Madonna a tremblé
Mais ce n'était pas de froid
Il a neigé sur Yesterday
Cette année là même en été
En cueillant ces fleurs
Lady Madonna a tremblé
Mais ce n'était pas de froid
Il a neigé sur Yesterday



You Must Believe In Spring - Ngày mai trời lại sáng

Ngày cuối năm thập niên 00', ngày mai là 1-1-10!!!! Wow, gì mà toàn là các số 0 và 1 như binary code vầy nà trời :-)

Chẳng hiểu sao cả tuần nay tôi nghe đĩa nhạc mới sắm gần đây "Love Is The Answer", là đĩa mới nhất của Barbra Streisand, và executive producer là Diana Krall! Tôi thích giọng Barbra ngay từ ngày đầu mới biết đến bà, khi học lớp 10 ban Pháp văn ở Sài gòn, năm 1981. Khi ấy, tôi không biết nhiều về anh văn, nhưng khi được bạn bè cho cassette tape nghe bài "Woman In Love", đã rất thích bài nhạc đó (do The Bee Gees soạn nhạc) lắm. Sau đó một vài năm thì Mireille Mathieu có hát lời Pháp và tôi hiểu bài này nói gì, nơi tôi hay coi video sát bên hông khách sạn Palace gần cái đồng hồ bốn cạnh trên đường Nguyễn Huệ Sài Gòn.






Nhân nói về chuyện tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến công trình học tiếng Anh của tôi ở cấp 3, khi tôi và cô giáo kèm thêm "hồ hởi, phấn khởi" nghe và viết lại bài "I Have A Dream" của ABBA, nghe hoài hủy mà khó viết xuống quá trời, nên chẳng hiểu họ nói gì cả. Tiếng Pháp cũng y hệt, nếu có bài trước mặt thì mới hiểu, còn không thì ù ù cạc cạc, chỉ "cảm" được cái melody mà thôi. Từ khi sang Mỹ nghe và nói nhiều tiếng Anh, tự nhiên lỗ tai tôi thủng ra. Bây giờ thì tôi nằm mơ còn nhớ rõ đã chửi loạn xà ngầu với đồng nghiệp bằng tiếng Anh :-)

Rồi hồi đó có phong trào chép tay nhạc trẻ lời Pháp Anh, v.v. tôi nhớ được thằng bạn trong lớp khen là có tài hát đúng lời theo nhạc và nhịp, còn nó thì nhạc hát xong câu mà nó mới ê a tới 3 phần tư của lời nhạc :-))) Nhiều khi tôi nghĩ vì tật mê nhạc mà trình độ ngoại ngữ cũng khá hẳn lên, vì phải nắn nót sưu tầm rồi chép nhạc, rồi hát theo v.v. và v.v.

Dài dòng văn tự quá! tóm lại là sau này khi nghe nhạc Mỹ thì tôi cảm ngay lời hát mà không cần mở CD đọc lời nữa. Và khi nghe bài cuối "You Must Believe In Spring" là một bài bonus, do chính Diana Krall đệm piano, thì thật là hay, với lối chơi jazzy và các counter-melody (comping) rất thông minh của cô. Tuy bài này không có cả ban nhạc jazz đệm, nhưng tôi thấy nó hay quá sức hay. Barbra nhấn và nhả giọng rất đúng mực, nên từng câu hát nghe và hiểu thật thấm. Bài này cũng của Michel Legrand, người mà tôi rất khâm phục về cách soạn nhạc rất siêu đẳng về melody lẫn chord progression. Tôi viết chords ông để trong bài để bạn thấy nhé:

C#m7(b5)             F#7(b9)
When lonely feelings chill

F#7(b9)/B                  Bm Bm7
The meadows of your mind,

Em7                             A7
Just think if Winter comes,

A7(b9)/D                    Dmaj7
Can Spring be far behind?


G#m7(b5)                C#7(b9)
Beneath the deepest snows,

F#m7(b5)           B7(b9)
The secret of a rose

Em7                      A7
Is merely that it knows

Dmaj7              C#m7(b5)       F#7
You must believe in Spring!

Bài này thật "phê" vì nó không khởi đầu từ chủ âm, mà đặt ngay một câu hỏi trên bậc II thứ, C#m, chuyển qua V7 là F#7 và hóa giải về chủ âm thứ là Bm (bài này có hai dấu thăng). Hai câu kế là một hóa giải khác và lần này về D trưởng, là cung trưởng liên hệ của Bm. Đoạn 4 câu sau cũng là một siêu đẳng về chord progression khác, khi bật ra liên tiếp hai câu chõi (Beneath the deepest snows, The secret of a rose), thì câu lướt nhẹ về chủ âm Dmaj7 rồi cho ta một cái "hụt hẫng" thật tuyệt diệu là C#m7(b5) (thuật chord substitution) để tiến dễ dàng hơn đến quãng 5 của bậc V7 (F#7) làm gối đầu để cho ta về lại chủ âm Bm của verse #2 kế. Thành ra nghe bài nhạc rất ít chỗ hóa giải về chủ âm, là cho ta "tin" mà cũng không chắc cho lắm, nên cứ đặt câu hỏi dài dài :-)

Tôi nhớ khi mua quyển sách "The Michel Legrand Songbook" có cả nhạc lẫn lời cách đây 2 tháng thì rất tiếc tiền ($35), tuy nhiên mấy khám phá và thú vui dạo piano theo các chords này quả làm cho quyển sách này đáng đồng tiền bát gạo.

Nghe nhạc đã hay, nghe lời còn phê hết biết (lời do hai vợ chồng Alan và Marilyn Bergman đặt). Bài chỉ ra một hệ quả tất yếu là "hết đêm thỉ trời lại sáng", khi mùa Xuân theo sát sau gót mùa Đông.

Khi cảm giác đơn côi
làm buốt những đồng cỏ hoang của tâm hồn
Thử nghĩ xem nếu Đông tới,
thì phải chăng Xuân cũng đang kề sau gót?

Dưới lớp băng sâu thẳm,
chứa bí mật của đóa hồng
Vì nó biết chắc rằng
bạn phải tin vào Mùa Xuân

Cũng như cây khô trơ trọi 
biết rằng lá cây sẽ mọc trở lại
Nó biết rằng sự trống vắng ấy
chỉ là nhất thời mà thôi

Những núi tuyết im lìm ngủ Đông
chỉ để tạo dòng suối tan tháng Tư năm tới
Thật rõ ràng hiển nhiên là
Bạn phải tin vào mùa Xuân


Hãy tin vào tình yêu
Biết chắc rằng nó đang tới
Cũng như đóa hồng kia đang ngủ say
Chờ tháng Năm hôn nụ hôn tỉnh giấc

Trong thế giới đầy giá băng này
Của những tạm bợ kẻ đến người đi
Nơi ta chẳng thể tin vào điều chi,
Thì ta phải tin vào Mùa Xuân và Tình Yêu đang tới

(Hoctro lược dịch)
Sống lâu ở Mỹ, học được các "idioms" của họ, mà nếu chỉ biết và dịch tiếng Anh suông, word-for-word thì dễ bị bỏ qua lắm. Chẳng hạn như "How crystal clear it seems, You must believe in Spring!", thì "crystal clear" là một chữ hay dùng thường ngày, nhưng khi bỏ vào đây thì quá hay, vì tuyết khi tan mà không "crystal clear" thì còn gì clear hơn nữa? Bằng chứng là ai cũng hay mua nước suối uống, nước này mắc ngang nước lon Coca Cola :-) Thật khó dịch, tôi chỉ dịch thoáng qua mà thôi, chắc có nhiều sai sót.

Tôi rất "cảm" bài này, vì dạo này tôi buồn buồn, vì kinh tế down, thấy bè bạn trong hãng bị layoff quá chừng chừng. Tôi thì có lẽ sống sót, nhưng cũng không biết chắc 100% được. Tôi cũng hy vọng "Đông qua, Xuân tới" và mọi người sẽ có việc làm và vui tươi như trước.

Chúc bạn một năm mới 2010 nhiều sức khỏe, phát tài phát lộc nhé.

Hoctro
12-31-09 (ngày cuối thập kỳ, ngồi nhà tán dóc)

***





You Must Believe In Spring

Music: Michel legrand
Lyrics: Alan & Marilyn Bergman


When lonely feelings chill
The meadows of your mind,
Just think if Winter comes,
Can Spring be far behind?

Beneath the deepest snows,
The secret of a rose
Is merely that it knows
You must believe in Spring!

Just as a tree is sure
Its leaves will reappear;
It knows its emptiness
Is just the time of year

The frozen mountain dreams
Of April's melting streams,
How crystal clear it seems,
You must believe in Spring!

You must believe in love
And trust it's on its way,
Just as the sleeping rose
Awaits the kiss of May

So in a world of snow,
Of things that come and go,
Where what you think you know,
You can't be certain of,
You must believe in Spring and love

INSTRUMENTAL INTERLUDE

You must believe in love
And trust it's on its way,
Just as the sleeping rose
Awaits the kiss of May

So in a world of snow,
Of things that come and go,
Where what you think you know,
You can't be certain of,
You must believe in Spring and love

You must believe in Spring and love
You must believe in Spring and love

Happy New Year 2010!!!



Chúc Mừng Năm Mới, Thập kỷ mới 2010. Nghe lại ABBA, một thói quen từ gần 30 năm trước, khi bắt đầu biết mê nhạc ngoại và ABBA.

Rượu đã hết và pháo cũng đốt xong
Giờ đây chỉ còn anh với em,
Với cảm giác hụt hẫng và lòng buồn trống vắng


Tiệc vui đã tàn, sớm mai cũng mang màu xám xịt,
Chẳng như ngày vui hôm qua,
Giờ là lúc để nói với nhau


Chúc mừng Năm Mới
Mong sao thỉnh thoảng chúng ta có cái nhìn bao dung hơn
Về một thế giới mà hàng xóm ai cũng đều là bạn hết


Chúc Mừng Năm Mới
Chúc sao chúng ta có đủ nghị lực và hy vọng để thử sức
Nếu không thì thà nằm xuống và chết quách đi cho xong chuyện.
Anh với Em


Đôi khi anh thấy
Một thế giới mới đầy can đảm đang tới gần
Và anh thấy nó thoát thai mãnh liệt
Từ đống tro tan của đời sống chúng ta ra sao


Phải rồi, con người ta đôi khi hay xuẩn ngốc
Ba hoa, và tin rằng mọi thứ sẽ tốt lành thôi
Cứ mù quáng bước đi, chẳng hề hay đời mình đã tàn phai


Anh nghiệm ra rằng
Những điều chúng ta hằng mơ ước
Nay đã chết cả rồi, chẳng còn gì lại
Ngoài xác pháo trên sàn nhà


Giờ là ngày cuối của một thập kỷ
Mười năm nữa ai sẽ biết mình sẽ ra sao
Cuối năm 2019 ...?

(Hoctro lược dịch)

Khi viết bài này, Bjorn Ulvaeus vừa ly dị với vợ là Agnetha Faltskog, nên lời ca quá personal. Bạn thấy trong video trên, họ thậm chỉ chẳng dám nhìn nhau face to face. Ít ra Annifrid còn đặt tay lên vai chồng cũ Benny. Tôi chẳng hiểu sao Benny Andersson lại để cho anh lyricist này viết lời dở tệ như vậy, trong khi melody thì quá tuyệt. Từ 2009 nhìn về 1979, ta thấy ABBA as a band cũng không đến nỗi tệ, họ có Mamma Mia the franchise quá thành công, và họ cũng vừa mới được inducted vào the Rock and Roll Hall Of Fame. Tuy vậy chuyện tình của họ (Bjorn và Agnetha) quả là một chuyện tình buồn, trong héo ngoài vui, nhìn những tấm hình họ chụp chung thời ABBA mà buồn cho tình duyên của một cặp nghệ sĩ quá đẹp đôi.

Anyhow, ABBA với Happy New Year là một post xứng đáng cho tôi khai bút đầu năm trong khi đón giao thừa.

Happy New Year to everyone!!!

Hoctro
01-01-2010

Lạc Mất Mùa Xuân - Le geant de papier

Như cố nhà báo - nghệ sĩ Trường Kỳ đã phân loại trong quyển "Một Thời Nhạc Trẻ", dịch một nhạc phẩm từ lời ngoại quốc sang lời Việt cũng có dăm ba cách, cách nào cũng hay hết nếu bài dịch hội đủ điều kiện để trở thành nổi tiếng. Bài "Lạc Mất Mùa Xuân" thuộc loại đầu tiên, nghĩa là không dịch gì hết, mà đặt luôn lời mới toanh. Trong khi bài tiếng Pháp tả về một dũng sĩ dám cược rằng có thể làm đủ chuyện dời non lấp bể, chỉ có cái "kẹt" là đứng trước một thân thể mỹ miều của phái yếu thì trở thành con hổ giấy (le geant de papier), bài dịch của nhạc sĩ Lữ Liên đã thành công trong việc mặc một chiếc áo mới, thay vì tâm bị "lạc mất vì em" thì bị lạc mất mùa xuân.

Tôi nghe lần đầu tiếng Pháp và thích bài này đã rất lâu, khi mua một CD trong khu Phước Lộc Thọ, sau này nghe Bằng Kiều hát trên Thúy Nga Paris càng thêm thích giai điệu và lời nhạc. Thật khâm phục nhạc sĩ Lữ Liên đã nhìn ra một tình cảm khác trong tinh thần bản nhạc.



Hoctro
1-1-2010


**********

Lạc Mất Mùa Xuân

Lời Việt: Lữ Liên



Dìu em đến đem cho đời anh thôi hoang vắng
Tim ta say đắm đã yêu em trong cuộc tình
Giòng tháng năm đó đã cho tình yêu em tha thiết
Những ái ân để phôi pha

Đành hỡi đuyên kiếp em bước đi trong chiều mưa rơi
Lặng đứng trên bến anh với trông thuyền ra khơi
Những tháng năm đếm lá theo mùa thu chết
Những thu chết

ĐK: "
Xuân về cho cây xanh lá,
có riêng mình anh, lạc mất mùa xuân
(Cớ sao tình ta chỉ có mùa thu)
Đêm đêm nằm nghe hồn bâng khuâng,
Bên song anh trông đầu non trăng xế

Thương bèo trôi theo sông nước
biết bây giờ em lạc bước về đâu
Tương tư về thương đôi mắt nâu
Đêm đêm tìm trong màn tối muôn sao"
---

Ngồi suốt canh vắng lãng quên sầu thương trong men đắng
Cơn say mê đắm sóng dâng cao ngọn thủy triều
Rồi thấy thấp thoáng bóng em về chìm trong đáy cốc
Đôi mắt ưu buồn thiên thu

Rồi nắng mai đến mây trắng bay khi tàn cơn say
Tình đã xa vắng nỗi nhớ vẫn còn đâu đây
Những tháng năm đến lá theo mùa thu chết
Những thu chết

Xuân về cho cây xanh lá,
cớ sao tình ta chỉ có mùa thu
Đêm đêm nằm nghe hồn tương tư
Bên song đầu non tàn canh bóng xế

Thương bèo trôi theo muôn hướng
biết bây giờ em lạc bước về đâu
Em ơi, chờ em đến kiếp nao?
Xin cho ngày sau, mình mãi bên nhau.

Nguồn: Dactrung

*********

Le Géant de Papier
http://www.frmusique.ru/texts/l/lafont_jean_jacques/geantdepapier.htm

Jean-Jacques Lafon




Demandez-moi de combattre le diable
D'aller défier les dragons du néant
De vous construire des tours, des cathédrales
Sur des sables mouvants

Demandez-moi de briser les montagnes
D'aller plonger dans la gueule des volcans
Tout me paraît réalisable
Et pourtant

Quand je la regarde
Moi l'homme loup, au coeur d'acier
Devant son corps de femme
Je suis un géant de papier

Quand je la caresse
Et que j'ai peur de l'éveiller
De toute ma tendresse
Je suis un géant de papier

Demandez-moi de réduire en poussière
Cette planète où un dieu se perdrait
Elle est pour moi comme une fourmilière
Qu'on écrase du pied

Demandez-moi de tuer la lumière
Et d'arrêter ce soir le cours du temps
Tout me paraît réalisable
Et pourtant

Quand je la regarde
Moi l'homme loup, au coeur d'acier
Devant son corps de femme
Je suis un géant de papier

Quand je la caresse
Et que j'ai peur de l'éveiller
De toute ma tendresse
Je suis un géant de papier

Quand je la regarde
Moi l'homme loup, au coeur d'acier
Devant son corps de femme
Je suis un géant de papier

Công thức để viết một bài nhạc nổi tiếng

Đó là một phần tựa đề của chương 5 ("The Recipe for a Hit: Expect the Unexpected") của quyển sách "The Billboard Guide to writing and producing songs that sell" của ông Eric Beall. Cái hay đầu tiên của quyển sách này là ngoài cái khóa nhạc (được gán nghĩa mới là đồng dollar sign) mà tôi chưa bao giờ dùng cùng hai nốt nhạc ở bìa quyển sách, tuyệt nhiên cả quyển sách không có một ký hiệu nhạc nào khác!



Tôi tà tà xem trọn chương 5 này, và hiểu được thêm rất nhiều về sự quan trọng của cái bất thường trong một loạt những bình thường. Cái hay của ông Beall nằm trong cách giải thích cùng những thí dụ đời thường của ông. Trước tiên ông mô tả cùng lý giải những sinh hoạt ngày thường trong đời sống, rằng chúng ta cần những thói quen này như dậy, uống cafe sáng, đi làm, v.v. Khi ta nghe nhạc cũng vậy. Theo ông, ta chờ đợi những lặp đi lặp lại trong nhạc, những cấu trúc nhạc, những tiết tấu quen thuộc, những chords và những biến chuyển giai điệu theo các cung quen thuộc, v.v. và v.v. Nhưng theo ông, dùng nhiều một cái gì quá thì hóa nhàm. Một bài nhạc phải cần có một cái twist. Ông nhắc đến công thức đã được Mozart chỉ ra là hai câu đầu giống nhau, rồi sang câu thứ ba phải hơi khác đi một chút. Phải tạo cho người nghe một sự ngạc nhiên.

Đây là đoạn mà tôi thích nhất. Ông chỉ ra rằng sự tạo ra một ngạc nhiên (surprise) này chẳng cần phải kinh thiên động địa (earth-shattering innovation) hay mới mẻ gì cho lắm. Nhiều khi chỉ cần đưa ra một sự vật hay ý tưởng nào đó ngoài cái không gian sống (dịch thoát từ chữ context) thường ngày là đủ. Ông lấy thí dụ là nếu ta gặp bạn bè ở sở làm hằng ngày, thì đó là chuyện bình thường. Nhưng khi ta bất thình lình gặp đầy đủ họ trong một buổi hẹn riêng ăn trưa với ông chú ở một nhà hàng để tìm chút tĩnh lặng, thì đây quả thật là một cái "twist", một bất ngờ không đoán trước được. Cũng những người bạn ấy, mà nay với cái "out of context" là gặp ở chỗ hoàn toàn bất ngờ, thì nó trở thành mới.

Khi nghĩ nhiều về điều này, tôi nghĩ nhiều về bài viết "Suy Nghĩ Về Trịnh Công Sơn" của MusicHunger cách đây vài năm trên trang Dactrung: http://dactrung.net/baiviet/noidung.aspx?BaiID=3mgEQvc4CCpmamTw3LDdig%3d%3d, trong đó có đoạn:

"TCS có những cái hay trong lời nhạc, nhưng đối với tôi lời nhạc cũng cho thấy sự giới hạn của TCS. Những từ ngữ, hình ảnh, ngay cả hình ảnh sáng tạo, đặc trưng của ông đã được sử dụng lập đi lập lại quá nhiều. Đó chính là giới hạn của TCS - sự sáng tạo bị ngừng lại, và ông chỉ loay hoay với những ý tưởng, hình ảnh cũ trong không biết bao nhiêu bài hát của ông."

Khi đọc bài viết này, tôi đã phản ứng gay gắt và không đồng ý với anh ấy, nhưng càng về sau, tôi càng cảm thấy anh đã nói đúng.

Tôi không có ý định chê bai nhạc sĩ TCS, vì tôi chưa viết nổi một bài nhạc, và tôi biết viết một bài nhạc khó khăn ra sao. Nhưng tôi thà không viết một bài nhạc nào hết, còn hơn viết thật nhiều bài rồi tung lên trang mạng mà chả bài nào ra hồn.

Dù sao, khi đọc đoạn văn của ông Beall nói về chuyện để một vật "out of its context" tôi mới vỡ lẽ ra thật nhiều, vì đây là cách mà nhạc sĩ Trịnh Công Sơn dùng khá nhiều. Tôi lấy thí dụ ở một bài viết nào đó vể TCS đã chỉ ra, tôi xin nhắc lại theo trí nhớ sau đây. "Tình yêu như trái phá, con tim mù lòa". Tình yêu như một trái phá nổ tung làm con tim mù lòa. Trái phá thì khá phổ biến thời kỳ chiến tranh Quốc-Cộng, nhưng hình ảnh "tình yêu như trái phá" đã để tình yêu vào cái "context" chiến tranh, làm cho có ý nghĩa khác đi.

Còn nhiều các công thức khác nữa trong quyển sách, tôi hy vọng bạn đọc ở Mỹ nếu thích tìm hiểu về nhạc như tôi sẽ tìm mua quyển sách này. Tôi mua nó tuần trước khi nhà sách Borders gửi cho cái coupon 30% off. Tôi cũng không có tham vọng trở thành nhạc sĩ, nhưng tôi hy vọng với sự tìm hiểu lâu nay sẽ có thể định danh được ai là nhạc sĩ và ai không là nhạc sĩ.

Hoctro.
1-02-2010

I say gold - Phạm Quỳnh Anh

Tôi mới xem xong một lèo 5 tiếng đồng hồ bộ Paris By Night 98 "Fly with US to Las Vegas". Tôi nhận thấy CD này rất vui, sân khấu lộng lẫy, ánh sáng rất đẹp như mọi lần khác. Có một vị dân biểu Quốc Hội gốc Việt Nam cũng đẹp trai, chững chạc, ông trao bằng lưu niệm cho Thúy Nga vì đã góp công gìn giữ và phát triển văn hóa Việt của những người con xa quê Mẹ.

Các tiết mục đều dàn dựng rất công phu, các ca sĩ, dancers, nhạc công ăn mặc đẹp và cười rất xinh. Tôi cũng thích bài hát kết thúc chương trình do cô Phạm Quỳnh Anh trình bày. Tôi tìm ra lời nhạc bài đó ở Thuynga Forums, post lại ở đây. Nhìn thấy cách đặt lời thì bài này chắc cũng do Marc Levoine viết. Lời thì cũng không đặc sắc cho lắm, nhưng câu đầu chorus vút lên "You think yellow, I say gold" quả là đã tạo nét riêng cho bài này.

Tôi thấy dù tôi có tán hươu tán vượn ở blog này cách mấy chăng nữa, tôi cũng chỉ là một khán giả "talk the talk". Nhưng các ca sĩ và những người đứng sau dàn dựng hậu trường, họ đã "walk the walk", làm nghệ thuật độc lập, không có sự trợ giúp từ chính quyền, chỉ nhiều nhất là một tấm bằng khen. My hat is off to them!!!

Hoctro

---



I say gold




[Verse 1]
Walking through the streets
Sometime there’s a stranger in my town
Wait ‘til April and I meet
Wear my silken shirts and gowns

Karaoke I sing
Balance my yang with my ying
When I say I love to follow eastern winds

[Chorus]
You think yellow, I say gold
It’s the color of my real skin
I am young but I am told
That my history flows within

You think yellow, I say gold
Feel the current of red river
Through my soul
You think yellow, I say gold


[Verse 2]
Draw my thoughts in China ink
On my paper made of rice
I am shy in the begin
When a boy gives me the eye

Karaoke I sing
Balance my yang with my ying
When I say I love to follow eastern winds

[Chorus]

[Interlude]
Oh red river take me home
Feel the current through my soul

[Chorus]

You think yellow…

[Chorus]

You think yellow, I say gold…
Flow red river through my soul…
Oh, red river take me home…

Happy Together - Hạnh Phúc Cùng Nhau

Happy Together là một trong những bản nhạc mà tôi thích nghe nhất. Khi nghe bản tiếng Việt lúc nhi đồng đã bị mê hoặc bởi giai điệu cuốn hút, sau này khi nghe được bản gốc trong CD do chính The Turtles trình bày còn thích phần lời hơn nữa. Giai điệu cuốn hút, dựa trên một chord progression đơn giản là Am G F E7, phối hợp với sự hát bè la-la-la thật sôi nổi. Chorus thì giống như là một pre-chorus vì chỉ là một câu tán thán lặp lại hai lần trên 2 chords là A và G, làm người nghe muốn nghe thêm hoài. Lời ca mới thật là "genius" vì hai chữ "Me" và "You" được lặp đi lặp lại, khẩn cầu cho một kết luận tất yếu cuối mỗi verse là "Happy Together"!!!


Hoctro
3jan10

****

Hạnh Phúc Cùng Nhau

Lời Việt: Đan Hà

Tưởng tượng em đang cùng anh, ngồi đây
Nhớ nhung đến nhau từng phút từng giây
Tâm hồn êm ái, nhớ thương đến người mình thương mình yêu
Ôm chặt trong tay, ôi sung sướng khi gần nhau

Rồi em sẽ nhắc sẽ nói, nghe tiếng anh hứa
Hứa anh riêng thương mình em mà thôi, tâm hồn êm ái
Ước mong trên đời này em cùng anh, ôm nhiều ơn phúc
Ôi sung sướng khi gần nhau ...

Hãy như trong lòng chẳng còn yêu ai nữa khác anh, một đời say đắm
Có anh trong đời bầu trời xanh xanh mãi ngát xanh một đời tươi thắm

Em của anh, anh của riêng em. Dẫu cho cuộc đời ngã nghiêng bạc đen
Ta còn nhau mãi. Ước mong anh thương mình em mà thôi
Em của riêng anh. Ôi sung sướng khi gần nhau ...!

Nguồn: nhacvangvietnam
(The Apple Three trình bày nhạc phẩm này trong cuốn Tình Ca Nhạc Trẻ 2: Nhạc Trẻ.)

*****

Happy Together
Written by: Gary Bonner and Alan Gordon
Performed by: The Turtles



Imagine me and you, I do
I think about you day and night, it's only right
To think about the girl you love and hold her tight
So happy together

If I should call you up, invest a dime
And you say you belong to me and ease my mind
Imagine how the world could be, so very fine
So happy together

I can't see me lovin' nobody but you
For all my life
When you're with me, baby the skies'll be blue
For all my life

Me and you and you and me
No matter how they toss the dice, it has to be
The only one for me is you, and you for me
So happy together

I can't see me lovin' nobody but you
For all my life
When you're with me, baby the skies'll be blue
For all my life

Me and you and you and me
No matter how they toss the dice, it has to be
The only one for me is you, and you for me
So happy together

Ba-ba-ba-ba ba-ba-ba-ba ba-ba-ba ba-ba-ba-ba
Ba-ba-ba-ba ba-ba-ba-ba ba-ba-ba ba-ba-ba-ba

Me and you and you and me
No matter how they toss the dice, it has to be
The only one for me is you, and you for me
So happy together

So happy together
How is the weather
So happy together
We're happy together
So happy together
Happy together
So happy together
So happy together (ba-ba-ba-ba ba-ba-ba-ba)

Mới Hôm Qua - Yesterday (The Beatles)


Nếu nói về các ban nhạc ngoại quốc mà tôi thích nhất để nghe nhạc và sau đó tìm đủ mọi cách để đọc được những gì liên quan về họ, thì chỉ có hai nhóm nằm trong list này: ABBAThe Beatles. Mỗi nhóm tôi đều đã mua đủ hết các CD họ tái phát hành, cùng những studio versions của họ. Khi họ ra hát riêng tôi cũng ráng đi theo từng người trong ban, tỷ dụ như ABBA thì mua các CD về Mamma Mia, của Agnetha và Frida, mua CD nhạc kịch Chess (có các bài I know him so well, và One Night in Bangkok rất hay), còn The Beatles thì nhiều quá liệt kê không hết:




Một trong các bài nhạc mà tôi thích nhất do Paul viết là Yesterday. Ông nói là ông nghe được giai điệu trong khi ngủ, mơ mơ màng màng, rồi viết xuống, và không chắc là đã ai có viết trước giai điệu như thế không, vì nó quá đẹp và toàn hảo. Lời ca đến sau, khi đó ông chỉ ngâm nga melody và hát lên "Scramble eggs!!" mà sau này trở thành "Yesterday". Tôi khoái cái chord thứ nhì dễ sợ, từ F trưởng, ông bỏ nhẹ Em7 làm nó chùng xuống, rồi sau đó mới đi lên A7.

Tôi sang dactrung.net tìm lời, vì tôi cũng là một editor cho bên ấy từ 2001 (mười năm tình cũ, hihi) thì bất ngờ quá tôi thấy lại cái poster tôi làm lúc tôi đang học lớp vỡ lòng về Adobe software ở  Santa Ana College năm 2005. Đây là kiểu cắt xén collage mà ai cũng phải tập làm:



Lời Việt cũng do nhạc sĩ Nam Lộc đặt, chính với lời nhạc này mà tôi đã cảm bài nhạc khi nghe trong những tape nhạc Dạ Vũ đen, trắng hồng v.v. do Asia làm ở hải ngoại những năm đầu 80. Lời theo khá sát tinh thần lời nhạc gốc, rất có vần điệu, rất lãng đãng. Mãi đến hôm nay tim còn thấy hoan ca , ngàn đời tôi biết mình cũng không thể nào đặt lời hay như thế được.

Hy vọng sẽ có nhiều thì giờ dông dài hơn về hai ban nhạc này cùng các bản nhạc lời Việt với các bạn.

Hoctro
1-7-2010

***

Lời: Nam Lộc

Mới hôm qua
buồn phiền trong tôi như đã bay đi xa
mãi đến hôm nay tim còn thấy hoan ca
tôi còn ngỡ như là ngày hôm qua


Nhớ trong tôi
tưởng chừng như thời gian đã quên không trôi
để chúng ta không còn cảm thấy chia phôi
những gì đã qua còn trong tim tôi


Hôm nay
tôi chẳng muốn đếm thời gian
như tôi vẫn làm
Hôm nay tôi cố gắng quên thời gian
sao lòng vẫn nhớ?


Mới hôm qua
tình yêu như bông hoa nở trong tim ta
mãi đến nay tuy em đã bỏ đi xa
tôi còn ngỡ như là ngày hôm qua...

Xem video


Yesterday, all my troubles seemed so far away
Now it looks as though they're here to stay
Oh, I believe in yesterday

Suddenly, I'm not half the man I used to be
There's a shadow hanging over me.
Oh, I yesterday came suddenly

Why she had to go I don't know she wouldn't say
I said something wrong, now I long for yesterday

Yesterday, love was such an easy game to play
Now I need a place to hide away
Oh, I believe in yesterday

Why she had to go I don't know she wouldn't say
I said something wrong, now I long for yesterday

Yesterday, love was such an easy game to play
Now I need a place to hide away
Oh, I believe in yesterday
Mm mm mm mm mm mm mm

Raymond Lefevre : La Maison Est En Ruine

Bạn,

Ai mà không mê nghe nhạc hòa tấu, nhất là những bản nhạc tình muôn thuở như Love Is Blue, Yesterday Once More, v.v. from maestro Paul Mauriat. Cách đây 15 năm, trong một dịp xa nhà tôi được tặng vài tape nhạc cassettes của một ban nhạc hòa tấu khác, và tôi say mê nhạc của ông đến độ vài năm sau đó đã sưu tầm và mua gần hết các bản hòa tấu trong một dịp sang thăm Paris. Ban nhạc đó có tên là Raymond Lefevre. Mỗi sáng khi đi làm băng qua freeway từ Bắc xuống Nam Houston (beltway), bản nhạc sau đây là bản nhạc tôi thích nghe nhất, nó làm nỗi nhớ nhà Little Saigon thêm da diết.

http://www.youtube.com/watch?v=ksVD-_yvHfE

Hy vọng sau khi nghe xong, bạn sẽ cảm bài nhạc này. hòa âm quá tuyệt vời, thanh lịch, vừa phải mà vẫn thật da diết. Nhạc hòa tấu cũng chỉ hay đến thế này chứ cũng chả thể nào hơn được nữa.

****

Michel Delpech

LA MAISON EST EN RUINE

Paroles et musique: M. Delpech, J.M. Rivat, C. Morgan, 1974


Avant l'inondation, c'était notre maison
C'était notre jardin
On avait réussi à se faire une vie
Et nous n'avons plus rien
Regarde nos pommiers, ils n'ont pas résistés
Aux forces du torrent
On ne voit plus d'oiseaux, il n'y a que de l'eau
Et puis du vent

Allez viens mon amour
Là-haut sur la colline
Regarde, la maison est en ruine
Il faut l'abandonner
Et tu te fais du mal à pleurer
Nous avons des amis là-haut sur la colline
On en a dans les villes voisines
On est sûr de trouver quelqu'un qui voudra bien
Nous aider

On a vu bien des gens comme nous maintenant
Qui avaient tout perdu, ils vont bien quelque part
Je voudrais bien savoir ce qu'ils sont devenus
Tu sais je n'ai pas peur, il y a peut-être ailleurs
Des coins plus beaux qu'ici
Regarde la vallée, le village est noyé
Tout est fini

Allez viens mon amour
Là-haut sur la colline
Regarde, la maison est en ruine
Il faut l'abandonner
Et tu te fais du mal à pleurer
Nous avons des amis là-haut sur la colline
On en a dans les villes voisines
On est sûr de trouver quelqu'un qui voudra bien
Nous aider

Allez viens mon amour
On recommencera
Il me reste mon coeur et mes bras
La maison mon amour, on la rebâtira
Toi et moi

Allez viens mon amour
Là-haut sur la colline
Regarde, la maison est en ruine
Il faut l'abandonner
Et tu te fais du mal à pleurer
Nous avons des amis là haut sur la colline
On en a dans les villes voisines
On est sûr de trouver quelqu'un qui voudra bien
Nous aider



Hoctro
1/13/10

We Are The World

Xem lại video để nhớ về một thời học sinh trung học, lâu lâu giải trí = cách mua vé xem video trên khách sạn Hoàng Gia, ngã sáu Phù Đổng. Wow, các thần tượng hồi đó chỉ biết có vài mống, bi giờ nhòm lại thấy quen quá trời: Cindy Lauper, Kenny Rogers, Diana Ross, Tina Turner, Dione Warwick (That's what "psychic" friends are for ;), Paul Simon, Huey Lewis (and the News), Billy Joel, Ray Charles, "The Boss" Bruce Springsteen, etc. (Dĩ nhiên Lionel Richie với "Hello" và Michael Jackson với "Billie Jean" và "Beat It" thì coi nát băng video hồi đó rồi nên khỏi kể.)



Tuần trước tôi có tình cờ xem trên đài PBS xem White House vinh danh The Boss Bruce Springteen, ông ngồi cạnh TT Obama trông rất cảm động. Các nhạc sĩ khác lên trình diễn các nhạc phẩm của Bruce rất hay. Xem người mà ngẫm đến ta! Bao giờ nghệ sĩ miền Nam thời VNCH mới được vinh danh đích thực vì những sáng tác và cống hiến của họ, thay vì lâu lâu được nhỏ giọt cho "phổ biến" thêm vài bài :-)

Phân Tích Nhạc Phẩm “Chiều Về Trên Sông”

Trong chiều hướng tiếp tục tìm tòi cách sáng tác nhạc qua việc phân tích một tác phẩm, lần này tôi chọn bản “Chiều Về Trên Sông” của nhạc sĩ Phạm Duy, viết năm 1956. Tôi cũng đặc biệt thích bài nhạc với phần hòa tấu của nhạc sĩ Duy Cường trong đĩa “Nhạc Tình Phạm Duy”, trong đó những nét sang cả của giai điệu và hòa âm đều được thể hiện rõ nét, với nhạc đề được nhắc đi nhắc lại với những biến đổi chord progression lạ tai gần cuối bài như những phản chiếu (reflections) của ráng chiều trên sông nước, tạo cho người nghe có thật nhiều cảm hứng với nhịp suy nghĩ riêng của họ. (Bạn có thể nghe vesion đó ở đây.)

Trước hết, tôi sẽ thử trình bày nhạc thuật của “Chiều Về Trên Sông”. Bản nhạc này dùng ba nốt giáng, do đó lấy Do thứ làm thang âm chính, theo định nghĩa nhạc Tây phương. Tuy nhiên, theo nhạc sĩ Phạm Duy và Phạm Quang Tuấn, thì bài này dùng thang âm Cm6 - tức cung “Oán” làm thang âm chính, do đó có cảm giác luyến tiếc [1]. Thang âm này dùng các nốt Do Mib Fa Sol và La thường, chứ không có nốt La giáng như trong thang âm Do thứ. Như bạn sẽ thấy, bài này dùng nhiều La thường cũng như La giáng, nhưng trộn lẫn nhau rất hài hòa, do đó bạn sẽ thấy bản nhạc vừa mang âm điệu tây phương lẫn đông phương. Sau đây là lần lượt các phân tích về nhạc thuật của phiên khúc rồi điệp khúc.




Phiên khúc:


Ngay từ câu đầu của phiên khúc, ta đã thấy nó mang dáng dấp trầm hùng, nghiêm trang. Đó là vì hai nốt chính là Do và Sol được dùng làm nhạc đề, rồi làm trụ của từng phân đoạn nhỏ trong câu nhạc.

Chiều (Do) buông (Sol)
Trên dòng sông Cửu Long (Sol)
Như một cơn ước mong (Fa)
Ơi chiều (Do)

Ta thấy cấu trúc của câu đối xứng, vì dùng phân đoạn 2/5/5/2 chữ. Cung nhạc khởi đầu từ Do, vươn lên Sol, rồi xuống Fa và sau cùng trở về Do. Đây là loại kết từ IV sang I (plagal cadence) do đó không có nhiều kịch tính vì không dùng đến bậc V áp âm. Toàn bộ câu nhạc do đó hoàn chỉnh, không có những đẩy đưa lên đến cao trào qua nhiều câu nhạc, như trong một số các nhạc phẩm khác của nhạc sĩ.


Cách dùng hợp âm F7 cho thấy một sự sáng tạo trong chord progression, vì trong C thứ không có hợp âm F7 mà chỉ có Fm. Nhưng chord này nghe không quá lạ tai, vì có hết 4 nốt nằm trong ngũ âm Oán, đó là Fa La Do và Mib.


Về cách phát triển giai điệu, ta thấy câu này hoàn toàn sử dụng lề lối phát triển của luật viết nhạc ngũ cung, tức là chỉ viết trong những nốt ở một thể của ngũ cung mà thôi. Đoạn này, thể được dùng là thể chính Do Mib Fa Sol La. Bạn hãy nhìn lại đoạn nhạc để thấy câu nhạc chỉ sử dụng một trong năm nốt trên mà thôi. Tôi có nói rõ hơn về cách viết nhạc này ở một số bài trước đây, nếu bạn chỉ cần google hai chữ phamduy và hoctro là thấy ngay.

Sang câu nhạc thứ hai, nhạc sĩ dùng cấu trúc của câu nhạc trước, nhưng lần này chuyển lên một thể cao hơn. Điểm đặc biệt là câu nhạc lại quay về sử dụng âm giai Do thứ. Các nốt nhạc, thay vì dùng theo ngũ cung phải là Mib Fa Sol La Do, thì lại sử dụng các nốt Sol Lab Sib Do Re, tức là chỉ quanh quẩn trong năm nốt liền nhau đó của thang âm Do thứ mà thôi. Phần hòa âm, do vậy sử dụng các hợp âm trưởng Ab, Bb và Eb. Trong bài nhạc, nhạc sĩ dùng hợp âm G7 ở cuối câu, nghe có vẻ kịch tính, nhưng trong bản hòa tấu, hợp âm được sử dụng lại là Eb, do đó nghe sáng sủa và trang trọng hơn.

Về (Do) Đâu (Do)
Ơi hàng cây gỗ rong (Do)
Nghiêng mình trên sóng sông (Si)
Yêu kiều (Sol)


Các nốt nhạc ở cuối mỗi câu cũng theo đúng cách đã làm ở câu trước, là chỉ trụ ở hai nốt chính là Do và Sol, chỉ trừ có nốt Si gần cuối. Nét nhạc vút lên một bát độ ở đầu câu, luyến láy rồi từ từ chuyển về nốt Sol, bậc 5. Tuy nốt này là một trong những nốt ổn định (Do Sol và Mib), nhưng do ít ổn định hơn Do, đã tạo đà để nhạc phẩm có thể trở về lại nốt Do ở đầu câu ba.

Câu nhạc thứ ba không gì khác hơn là một sự lặp lại của câu một, làm câu nhạc ấy được nghe nhiều lần hơn, tạo một vết ấn của câu nhạc trong người nghe. Tới hết cuối câu này, bài nhạc đã có một cấu trúc rất cân đối.

Buồn tôi
Không vì sao bỗng dưng
Theo đò ngang quá giang
Thương chiều.


Sau khi để thính giả nghe một loạt các cân đối như ở trên, nhạc sĩ đã tạo một sự biến đổi về âm thanh lẫn tiết tấu bằng một câu ngắn ở cuối đoạn. Câu này là một câu tán thán gồm có hai đoạn nhỏ, mỗi đoạn 4 chữ:

Bởi vì thương nhiều
Nên nhớ (ơ) Tình Yêu


Câu này mang tính đặc thù của lối hò Nam bộ. Tuy chưa có dịp tìm hiểu thật sâu các loại hò ba miền, nhưng do sinh trưởng trong Nam, tôi nghe rất quen thuộc nên có thể khẳng định điều này. Chính cái chữ (ơ) trong ngoặc cũng là để ca sĩ có thể hát và ngẫu hứng theo lối Nam bộ này thôi, vì thường thuờng tới chỗ gần cuối là người Nam họ thường hò ngân nga như vậy.

Về âm thanh, thay vì dùng các nốt gần nhau trong ba câu trước, câu này dùng kỹ thuật tây phương rải các nốt của Cm là Mib Sol Do đi lên, rồi dùng đúng hợp âm đã dùng trước đây là F7, rải các nốt ấy lên cao hơn La Do Mib, rồi luyến láy xuống nốt Do (5).

Nếu xem hết toàn bộ phiên khúc, ta thấy nhạc phẩm có dáng nhạc đi lên rõ rệt, trong đó câu một và câu ba chỉ quanh quẩn từ nốt Do (4) và Sol, nhưng khi đến câu cuối đã tiến lên nốt Do (5), tức là một trường canh cao hơn. Nhạc phẩm do đó tạo nên dáng vẻ hoành tráng, và cũng rất phù hợp với ý chính của bài nhạc, khi tạo một dòng nhạc chảy thuận chiều từ sông ra biển.

Về cách phối hợp đông tây, ta thấy ba phần tư của phiên khúc dùng thang âm ngũ cung, chỉ có câu thứ hai là không. Các luật phát triển giai điệu cũng theo sát. Tuy nhiên khi cần phải thay đổi thì tác giả cũng không ngần ngại, như ở câu thứ tư dùng một câu rải với các hợp âm Cm và F7 rất rõ nét tây phương, mà vẫn là đông phương vì các nốt của hai hợp âm Cm và F7 đều nằm trong ngũ cung Do Mib Fa Sol La. Chả trách một nhạc sĩ người Nga đã tán thán là nghe được trong bài có “âm hưởng của nhạc cổ điển châu Âu”, nhưng “cách luyến âm, chuyển đoạn lại rõ nét âm nhạc của Phưong Đông”.[2]

Điệp Khúc

Trong phần điệp khúc, cả giai điệu, cung nhạc, cách phát triển câu và đoạn, lẫn tiết tấu đều hoàn toàn khác phiên khúc. Trong khi phiên khúc gồm những nốt luyến láy trong phạm vi hẹp như giữa Do (4) -Sol và Sol-Do (5), thì ở đầu câu 2, nhạc sĩ dùng nhiều nốt Do liên tục trước khi nhảy lên một quãng 4 là Fa, cùng lặp lại câu nhạc đó hai lần. Sự khác biệt này làm cho đoạn hai có tác dụng làm bài vươn dài ra, là sự tiếp nối của câu thứ tư phiên khúc. Hãy xem câu thứ nhất, gồm hai câu nhỏ như sau:

Bởi vì đời còn nhiều khi là mơ
Bởi vì đời còn nhiều khi thành thơ


Cung nhạc cũng không vươn ra rồi kéo về trong một câu hoàn chỉnh, như các câu một và hai của phiên khúc, mà là cao vút lên từ Do tới Fa, và được lặp đi lặp lại hai lần, như khẳng định cái sự lan tỏa ấy. Tiết tấu cũng thay đổi, từ nốt có độ dài 1 ½ nhịp, rồi nửa nhịp và liên ba trở thành 7 nốt móc đơn liên tiếp.

Sau khi đã đạt đến cao trào ngay chỉ trong hai câu nhỏ tán thán đầu tiên, ở câu thứ hai nhạc sĩ cho ta tiếp hai câu nhỏ tiếp, uyển chuyển với những nốt liền nhau đi gần hết một bát độ từ Fa trở về Sol. Tôi thấy đây là một cách hóa giải những giằng co (tension) của câu trước rất lô-gíc nhưng cũng không kém phần nghệ thuật, như hai nét vẽ liền nhau vòng xuống.

Có khi (y) vui lửng lơ!
Có khi (y) tuôn sầu u.



Hai câu nhạc sau cũng có một lối kiến trúc tương tự, khi câu thứ ba gồm hai câu nhỏ tán thán, còn câu bốn là hai câu nhỏ hóa giải cùng với cách uyển chuyển đi xuống Do (4) và đi ngược lên Do (5) cũng rất điêu luyện.

Ở câu thứ ba, nhạc sĩ sử dụng luật tịnh tiến để đưa câu nhạc xuống thấp hơn, thay vì từ Do đến Fa như câu một, thì là từ Sol đến Do. Nhưng ở câu trước, nhạc sĩ dùng nốt La giáng ở chữ về, còn câu sau thì dùng nốt La thường ở chữ chỉ. Cách dùng hai nốt tự do qua lại rất đặc biệt này không phải dễ làm, nhưng do đã giới thiệu thính giả một số những thay đổi tương tự trong các câu trước, và vì sự biến đổi này ở nhịp thứ ba là nhịp yếu, nên người nghe rất dễ dàng chấp nhận.

Bởi vì chiều buồn, chiều về dòng sông!
Bởi vì tình đời nào chỉ thù oán?



Sự biến đổi nhỏ này tất nhiên phải có chủ đích, vì nó có tác dụng hóa giải bớt một dấu giáng (La) của thang âm Do thứ, để hai câu nhỏ tiếp theo cởi trói bớt thêm một nốt giáng nữa là Mi thứ để trở thành Mi thường, để câu nhạc có thể sử dụng hợp âm Do trưởng.

Hãy cất tiếng ca cho đời thêm (ý) buồn
Hãy cất tiếng ca cho lòng thôi khô héo



Tôi thấy sự chuyển hợp âm từ Do trưởng sang Do thứ những hai lần mà vẫn mạch lạc như trên quả thật là tuyệt diệu, vì ít thấy ai có thể chuyển được dễ dàng như vậy. Thường thì ở cuối phiên khúc người ta hay đổi thình lình từ thứ qua trưởng (Cm qua C), hay trưởng qua thứ (C qua Cm), nhằm tạo một hiệu ứng thay đổi trong lời nhạc và ý nhạc. Còn thay đổi như trên thì tôi chưa thấy có trường hợp nào khác. Theo thiển ý, vì đã chuẩn bị quá kỹ càng cho người nghe sự chuyển tiếp mạch lạc giữa hai thang âm đông tây xuyên suốt bài hát, nên sự bỏ hai dấu giáng này tuy lạ nhưng không còn lạ nữa ở cuối bài.

Khi để ý kỹ hơn về phần lời của nhạc phẩm, ta thấy sự kết hợp đông tây hài hòa này rất phù hợp với tinh thần của bài, mà theo tôi đó là tính nhị nguyên mà vẫn đồng nhất. Ta sẽ thấy ca từ có những câu dễ và khó hiểu như:

Có khi (y) vui lửng lơ!
Có khi (y) tuôn sầu u.


rồi đến

Bởi vì chiều buồn, chiều về dòng sông!
Bởi vì tình đời nào chỉ thù oán?




Hãy cất tiếng ca cho đời thêm (ý) buồn
Hãy cất tiếng ca cho lòng thôi khô héo


Khi cái vui và cái buồn chợt đến chợt đi, thể hiện bằng các nốt La giáng và La xen lẫn nhau, thì ta cũng như một buổi chiều buồn, có dòng sông Cửu Long để phản chiếu lại lòng ta, để vui buồn cho có đôi, cùng ta chiêm nghiệm, và để …

Thương đời thương lẫn nhau …
trong chiều.



Trong “Ngàn Lời Ca”, nhạc sĩ có phân loại bài này thuộc về Tình cảm thiên nhiên, nhưng theo tôi nghĩ bài này hướng nội rất nhiều, vì nó có chung một mạch suy nghĩ như bài Đường Chiều Lá Rụng, hay là những bài sau này trong Rong Ca (như Nắng Chiều Rực Rỡ hay Bài Hát Nghìn Thu), nghĩa là như nhạc sĩ có nói đâu đó là soạn nhạc cho cá nhân, cho riêng mình.


Khi nghe đi nghe lại bài này trong dĩa “Nhạc Tình Phạm Duy”[3], tôi rất thích cách sử dụng nhạc cụ cũng như cách phát triển bài nhạc, những chỗ nghỉ lặng cũng như dồn dập, các câu nhạc đối (counter melodies), và nhất là các hợp âm lạ trên nền câu một của phiên khúc mà nhạc sĩ Duy Cường thêm vào để làm thành một bản hòa tấu gần tám phút mà người nghe vẫn chưa thấy chán. Vì dùng đa số là giàn dây cũng như các loại sáo cho giai điệu chính, người nghe không bị cách chia nhạc equal temperament làm hư đi cái lơ lớ của dân ca miền Nam khi nghe đến các nốt La thường.


Tôi hy vọng một ngày gần đây, công ty Phương Nam và các nhạc sĩ Phạm Duy- Duy Cường sẽ cho tái bản lại CD quý giá này để người nghe trong nước có dịp thưởng thức mười nhạc phẩm tiêu biểu của nhạc sĩ Phạm Duy, và một nghệ thuật hòa tấu vững vàng điêu luyện, đầy sáng tạo đã làm nên tên tuổi nhạc sĩ Duy Cường. Trên hai mươi năm đã trôi qua kể từ khi CD được ra mắt lần đầu tới thính giả Việt Nam hải ngoại, nhưng khi nghe lại lúc này, tôi thấy chúng không hề có tuổi. Những cố gắng sáng tạo trong CD vẫn còn tinh khôi và mới mẻ mỗi khi nghe lại, hệt như những CD hòa tấu bất tử khác của Paul Mariat, Raymond Lefèvre mà tôi vẫn thường nghe mỗi khi cần một chút tĩnh tâm để chiêm nghiệm về những nỗi buồn vui trong đời sống.

Xin thân ái chào bạn và hẹn gặp lại bạn trong một lần tìm hiểu về nhạc Phạm Duy khác.



Học Trò
Tiểu Sài Gòn, tháng 1/2010


Tài liệu tham khảo:

1. Bàn về kỹ thuật viết nhạc trong vài ca khúc Phạm Duy (nhạc sĩ Phạm Quang Tuấn)

2. Viết về “Chiều Về Trên Sông” của Nguyễn Ngọc Sơn.

3. CD hòa tấu Nhạc Tình Phạm Duy gồm 10 nhạc phẩm: Chiều Về Trên Sông, Trả Lại Em Yêu, Tình Khúc Chiến Trường, Đừng Xa Nhau, Tiễn Em, Thương Tình Ca, Con Đường Tình Ta Đi, Đường Em Đi, Hai Năm Tình Lận Đận, và Mộ Khúc.