Tác giả: Claude Sonnet.
Người viết prompts và chỉnh sửa: Học Trò.
Chân dung từng cầu thủ trong danh sách 26 người của tuyển Pháp dự World Cup 2026, kế đến là câu chuyện về vị huấn luyện viên đã chọn ra đội hình đó — sự nghiệp cầu thủ của ông, những năm tháng làm huấn luyện viên câu lạc bộ, và cách ông xây dựng đội hình khép lại mười bốn năm cầm quân đội tuyển Pháp.
Lời Mở Đầu
Vào tối ngày 14 tháng 5 năm 2026, giữa bản tin thời sự 20 giờ trên kênh TF1, Didier Deschamps đọc tên hai mươi sáu cầu thủ. Đó là một nghi thức ông đã thực hiện nhiều lần trước đây — đây là lần thứ năm ông công bố danh sách dự World Cup kể từ khi nắm quyền dẫn dắt đội tuyển Pháp hồi tháng 7 năm 2012 — nhưng lần này mang một ý nghĩa khác hẳn. Deschamps đã xác nhận từ tháng 1 năm 2025 rằng giải đấu năm 2026 tại Bắc Mỹ sẽ là kỳ World Cup cuối cùng ông dẫn dắt đội tuyển quốc gia, khép lại một triều đại bắt đầu bằng một chiến dịch vòng loại chật vật hồi năm 2012, rồi từ đó mang về chức vô địch World Cup năm 2018, ngôi á quân năm 2022, và tới năm 2026 là một đội hình mà báo chí Pháp lẫn quốc tế đều đánh giá là sâu và tài năng nhứt mà ông từng có trong tay.
Bản danh sách này, được các cơ quan truyền thông như franceinfo, France 24 và L'Équipe đưa tin chi tiết, mang đầy đủ những cái tên chắc chắn lẫn những bất ngờ quen thuộc. Tám cầu thủ đến từ Ligue 1, bảy người từ Ngoại hạng Anh, bốn người từ Serie A và ba người từ La Liga — một đội hình cộng lại có tới 763 lần khoác áo đội tuyển, bình quân gần ba mươi trận mỗi người. Bốn thành viên trong nhóm — Lucas Hernandez, N'Golo Kanté, Ousmane Dembélé và Kylian Mbappé — vẫn còn góp mặt từ đội hình vô địch World Cup tại Nga năm 2018. Điểm gây tranh cãi lớn nhứt nằm ở vị trí thủ môn, nơi Deschamps gạt tên Lucas Chevalier — người dự bị lâu năm của PSG — để chọn Robin Risser, cầu thủ khi đó còn chưa từng khoác áo đội tuyển, đang chơi cho Lens; còn ở tuyến giữa, cái tên Eduardo Camavinga, cầu thủ được đánh giá cao của Real Madrid, lại hoàn toàn không có mặt trong danh sách chính thức.
Điều đáng để mổ xẻ ở bản danh sách này không nằm ở một lựa chọn riêng lẻ nào, mà ở cách toàn bộ đội hình đọc lên như một bản tóm lược cho tất cả những gì Deschamps theo đuổi kể từ năm 2012: một nhóm nhỏ những người còn sót lại từ dòng máu bóng đá gắn với năm 1998 và kinh nghiệm vô địch năm 2018, một lực lượng nòng cốt gồm những cầu thủ ở độ tuổi giữa hai mươi vừa đúng là sản phẩm hoàn chỉnh của cả một hệ thống đào tạo mà bóng đá Pháp xây dựng suốt bốn chục năm qua, cùng một nhóm nhỏ những cầu thủ tuổi teen và mới ngoài đôi mươi đang được thử lửa cho một tương lai mà chính Deschamps sẽ không còn là một phần trong đó. Sau đây là chân dung từng cầu thủ trong hai mươi sáu cái tên Deschamps đã chọn, dựa theo những gì báo chí Pháp viết về sự nghiệp riêng của từng người, rồi tới câu chuyện về chính con người ông — với tư cách cầu thủ, huấn luyện viên câu lạc bộ, và vị chiến lược gia đã mất cả năm rưỡi trời để quyết định cách xây dựng đội hình cuối cùng trong sự nghiệp cầm quân của mình.
Phần Một: Đội Hình Ra Sân Chính Thức
Mười một cầu thủ dưới đây tạo thành bộ khung mà Deschamps đã sử dụng xuyên suốt vòng bảng và bước vào vòng loại trực tiếp năm 2026 — đội hình gốc từng ra sân trong hai trận gặp Thụy Điển và Paraguay, theo như những bài phân tích chiến thuật của L'Équipe về giải đấu.
1. Mike Maignan — Thủ môn (AC Milan)
Mike Maignan sinh ra ở Guyane thuộc Pháp và trưởng thành từ học viện trẻ của Paris Saint-Germain, nhưng câu lạc bộ Ligue 1 thật sự biến anh thành cầu thủ chuyên nghiệp lại là Lille — đội đã trả cho PSG một khoản phí khiêm tốn để có được anh vào năm 2015. Anh trải qua những năm đầu của tuổi hai mươi trong vai trò dự bị trước khi giành được suất bắt chính vào năm 2017, rồi tới mùa 2018-19 được bầu chọn là thủ môn xuất sắc nhứt Ligue 1. Mùa 2020-21, anh góp công lớn giúp Lille vô địch nước Pháp trong một cuộc đua không ai ngờ tới, danh hiệu đó đã thuyết phục AC Milan chọn anh làm người thay thế trực tiếp cho Gianluigi Donnarumma vào mùa hè năm đó, với mức phí được cho là 15 triệu euro. Canh bạc ấy có kết quả ngay lập tức: Maignan vô địch Serie A ngay mùa đầu tiên tại Ý và được bầu là thủ môn hay nhứt giải.
Con đường lên đội tuyển quốc gia của anh chậm rãi và kiên nhẫn hơn nhiều. Sau 37 lần khoác áo các đội tuyển trẻ, anh mới có trận ra mắt đội tuyển quốc gia năm 2020, nhưng suốt nhiều năm liền vẫn chỉ đóng vai dự bị cho Hugo Lloris, đội trưởng của lứa vô địch World Cup 2018. Khi Lloris giải nghệ quốc tế năm 2023, đôi găng — và về sau, có lúc là cả tấm băng đội trưởng khi Mbappé vắng mặt — mới thuộc về Maignan, và anh đã đáp lại sự kiên nhẫn của liên đoàn bằng màn trình diễn xuất sắc tại Euro 2024, nơi anh được bầu là thủ môn hay nhứt giải. Giờ đây ở tuổi ba mươi, và đang trải qua điều được xem là kỳ World Cup đầu tiên với tư cách người gác đền không thể tranh cãi, Maignan là trụ cột của một hàng phòng ngự Pháp thủng lưới rất ít từ vòng bảng cho tới vòng loại trực tiếp, với sự hiện diện chững chạc cùng những đường phát bóng dài chính xác định hình lối chơi cho cả hàng thủ phía trước anh.
2. Jules Koundé — Hậu vệ phải (Barcelona)
Jules Koundé mang hai quốc tịch Pháp và Bénin, và lớn lên không phải ở một trong những khu ngoại ô nổi tiếng của Paris từng sản sinh ra nhiều đồng đội của anh, mà ở một xã nhỏ mang tên Landiras thuộc vùng Gironde. Anh gia nhập học viện Bordeaux năm mười bốn tuổi và có trận ra mắt Ligue 1 vào tháng 1 năm 2018, khi đó còn thi đấu ở vị trí trung vệ, trước khi chuyển sang Sevilla vào mùa hè năm 2019 với mức phí 25 triệu euro. Tại Seville, anh vô địch Europa League mùa 2019-20 và được chọn vào đội hình tiêu biểu của giải, khẳng định vị thế một trong những trung vệ trẻ được săn đón nhứt châu Âu.
Barcelona chiêu mộ anh vào mùa hè năm 2022, và chính tại đó, dưới sự dẫn dắt của nhiều đời huấn luyện viên thiếu hụt hậu vệ biên đúng nghĩa, Koundé được chuyển từ vị trí trung vệ sang hậu vệ phải — vai trò mà cả câu lạc bộ lẫn đội tuyển quốc gia giờ đây gần như chỉ dùng anh ở đó. Đây hóa ra lại là vị trí sở trường của anh: tốc độ lùi về và khả năng đọc trận đấu của Koundé phát huy tác dụng đặc biệt tốt trong những khoảng trống và pha đối đầu một-đối-một mà một hậu vệ phải hiện đại phải xử lý, trong khi sự điềm tĩnh khi có bóng của anh giúp đội tuyển Pháp của Deschamps triển khai bóng từ phần sân nhà dưới áp lực đối phương. Koundé có trận ra mắt đội tuyển quốc gia năm 2021 và là thành viên của đội vô địch Nations League 2020-21; sau đó anh góp mặt tại Euro 2020 (được gọi bổ sung), trận chung kết World Cup 2022 để thua Argentina, và Euro 2024. Ở tuổi 27 vào năm 2026, anh là cái tên số một ở vị trí hậu vệ phải, một trung vệ được cải biến thành hậu vệ biên mà sự đa năng đã âm thầm trở thành một trong những trụ cột của hàng phòng ngự Pháp.
3. William Saliba — Trung vệ (Arsenal)
William Saliba sinh ra ở Bondy, cùng khu ngoại ô Seine-Saint-Denis từng sản sinh ra Kylian Mbappé, và từ nhỏ anh từng được chính ba của Mbappé, ông Wilfrid, huấn luyện một phần — một chi tiết mà báo chí Pháp hay nhắc lại mỗi khi lần theo con đường từ các khu ngoại ô đã nuôi dưỡng đội tuyển quốc gia qua hai thế hệ liền. Saliba ký hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên với Saint-Étienne năm mười bảy tuổi và tạo được dấu ấn ngay lập tức, đá chính mười ba trận Ligue 1 trong mùa giải đầu tiên. Arsenal chiêu mộ anh năm 2019 với mức phí được cho là 27 triệu bảng khi anh còn là một cầu thủ tuổi teen, nhưng thay vì đẩy nhanh anh vào Ngoại hạng Anh, câu lạc bộ thành Luân Đôn lại cho anh đi cho mượn hết nơi này tới nơi khác — về lại Saint-Étienne, rồi sang Nice, rồi tới Marseille, nơi mùa 2021-22 anh được bầu là cầu thủ trẻ hay nhứt Ligue 1.
Con đường phát triển kiên nhẫn đó, theo đánh giá của báo chí Pháp, chính là điều đã biến Saliba thành một trong những trung vệ toàn diện nhứt châu Âu: mạnh mẽ trong không chiến, nhanh nhẹn trên mặt sân, và điềm tĩnh khi cầm bóng theo cách giúp Arsenal và đội tuyển Pháp đều có thể xây dựng lối chơi tấn công thông qua chính anh chứ không phải chỉ xoay quanh anh. Anh cuối cùng cũng trở thành trụ cột của Arsenal kể từ năm 2022 và có trận ra mắt đội tuyển quốc gia cùng năm đó, sau đó góp mặt tại World Cup 2022 và Euro 2024. Sát cánh cùng Dayot Upamecano ở trung tâm hàng phòng ngự Pháp, Saliba, giờ 25 tuổi, mang lại cho Deschamps một cặp trung vệ được xây dựng đúng kiểu bóng đá kiểm soát bóng, gây áp lực tầm cao mà đội tuyển quốc gia đang cố gắng thể hiện xuyên suốt giải đấu này.
4. Dayot Upamecano — Trung vệ (Bayern Munich)
Dayot Upamecano sinh ra ở Évreux, vùng Normandie, trong một gia đình gốc Bissau-Guinée, và gia nhập học viện Valenciennes năm mười bốn tuổi — một cậu thiếu niên trổ mã sớm, có thể hình như người lớn, người tự nhận mình lấy Sergio Ramos làm hình mẫu để noi theo. Anh được Red Bull Salzburg để mắt tới tại giải U17 châu Âu năm 2015, giải đấu mà Pháp vô địch, rồi ký hợp đồng với câu lạc bộ Áo ngay tháng 7 năm đó với mức phí khiêm tốn 2,2 triệu euro. Sau một mùa cho mượn tại FC Liefering, anh trở lại Salzburg và giành liền hai chức vô địch quốc gia Áo trước khi RB Leipzig mua anh với giá 10 triệu euro vào tháng 1 năm 2017, sát cánh cùng Willi Orban ở hàng thủ và giúp câu lạc bộ Đức vào tới bán kết Champions League năm 2020.
Bayern Munich chiêu mộ anh năm 2021, và cũng chính năm đó, ngay sau khi vừa vô địch Nations League cùng đội tuyển Pháp, Upamecano trở thành một cái tên thường trực trong đội hình quốc gia. Anh đá chính ở trận chung kết World Cup 2022 để thua Argentina tại Qatar và góp mặt tới bán kết Euro 2024 tại Đức. Giờ đây ở tuổi 27, dày dạn kinh nghiệm qua nhiều mùa giải Bundesliga lẫn Champions League cùng Bayern, Upamecano mang tới cho hàng thủ Pháp tốc độ, sự quyết liệt và khả năng lùi về xử lý tình huống bậc thầy — những phẩm chất giúp đội tuyển của Deschamps chơi với hàng thủ dâng cao mà không thường xuyên bị khai thác khoảng trống phía sau, điều đã trở thành một trong những đặc điểm chiến thuật nổi bật của đội bóng xuyên suốt từ vòng bảng cho tới vòng loại trực tiếp của giải năm 2026.
5. Lucas Digne — Hậu vệ trái (Aston Villa)
Lucas Digne, sinh ra ở Meaux, trưởng thành từ học viện Lille trước khi gia nhập Paris Saint-Germain năm 2013, nơi anh có 29 lần ra sân mà chưa bao giờ thật sự giành được suất đá chính. Một mùa cho mượn tại Roma theo sau đó, trong thời gian này anh là trụ cột cánh trái của đội bóng dẫn đầu Serie A, trước khi Barcelona mua đứt anh năm 2016 — lại thêm một quãng thời gian nữa tại một câu lạc bộ lớn đầy rẫy tuyển thủ quốc gia, nơi suất đá chính khó lòng kiếm được. Chính tại Ngoại hạng Anh, đầu tiên là Everton từ năm 2018 rồi tới Aston Villa từ tháng 1 năm 2022, Digne mới thật sự trở thành cầu thủ đá chính thường xuyên đúng như tài năng của anh từ lâu đã hứa hẹn, với hơn một trăm lần ra sân chỉ riêng tại sân Goodison Park.
Câu chuyện lên tuyển của anh mang một hình dạng khá lạ so với một tuyển thủ Pháp thời hiện đại: Digne vô địch World Cup U20 cùng nước Pháp năm 2013 và có trận ra mắt đội tuyển quốc gia năm sau đó, góp mặt tại World Cup 2014, Euro 2016 (nơi Pháp vào tới chung kết trên sân nhà) và Euro 2020 — nhưng sau đó lại trải qua nhiều giai đoạn dài đứng ngoài kế hoạch của Deschamps khi những lựa chọn hậu vệ trái trẻ hơn được thử nghiệm. Việc anh được gọi trở lại cho năm 2026, vượt qua Theo Hernandez đang gặp chấn thương, là một trong những câu chuyện âm thầm của đội hình cuối cùng dưới thời Deschamps: một cầu thủ 32 tuổi đã phải chờ cả một thập kỷ giữa trận chung kết lớn đầu tiên và một suất đá chính được gọi trở lại ở kỳ World Cup nhiều khả năng là cuối cùng của anh, được trọng dụng giờ đây chính vì sự tin cậy và kinh nghiệm mà một đội hình quá trẻ ở những vị trí khác đang rất cần.
6. Aurélien Tchouaméni — Tiền vệ (Real Madrid)
Aurélien Tchouaméni sinh ra ở Rouen nhưng lớn lên tại Bordeaux, là con trai của cặp cha mẹ gốc Cameroun nhập quốc tịch Pháp từ khi anh còn là một đứa trẻ sơ sinh. Anh có trận ra mắt đội một Bordeaux tại một trận Europa League năm 2018 và đã tích lũy 25 lần ra sân ở Ligue 1 mà chưa ghi được bàn thắng nào tính tới thời điểm Monaco bỏ ra 18 triệu euro để mua anh vào tháng 1 năm 2020 — một mức phí không mấy hào nhoáng, không phản ánh đúng mức độ mà đội bóng mua anh đã đánh giá cao anh. Quyết định đó được chứng minh là đúng đắn chỉ trong hai năm rưỡi: tới mùa hè năm 2022, Real Madrid đã chi ra mức phí được cho là 80 triệu euro, cộng thêm các khoản thưởng có thể đẩy tổng giá trị hợp đồng lên tới 100 triệu euro, để đưa Tchouaméni về sân Bernabéu với bản hợp đồng sáu năm.
Tại Real Madrid, anh đã trở thành một trong những cái tên đầu tiên trên bản đăng ký thi đấu của một tuyến giữa đầy ắp tài năng cá nhân, được đánh giá cao nhờ sự kết hợp hiếm có giữa tầm hoạt động thể chất, kỷ luật vị trí, và khả năng chuyền bóng đủ tốt để khởi xướng tấn công chứ không chỉ để ngăn chặn đối phương. Anh nhận được lời triệu tập đầu tiên lên đội tuyển quốc gia vào tháng 8 năm 2021 và đã là một trụ cột trong tuyến giữa của Deschamps kể từ đó, bao gồm cả hành trình vào tới chung kết World Cup 2022. Ở tuổi 26, và giờ đây đã khẳng định chắc chắn vai trò trụ cột phòng ngự của tuyến giữa đội tuyển, Tchouaméni đã phải vắng mặt ở trận thắng Paraguay tại vòng 1/8 vì chấn thương — Manu Koné đã vào thay thế anh — nhưng khi đủ sức khỏe, anh vẫn là cầu thủ mà Deschamps xây dựng cả khối tuyến giữa xoay quanh cho những vòng đấu còn lại của giải.
7. Adrien Rabiot — Tiền vệ (AC Milan)
Adrien Rabiot lớn lên tại Saint-Maurice, phía đông nam Paris, và gia nhập học viện PSG năm 2010 sau khi khởi đầu tại một câu lạc bộ địa phương mang tên US Créteil-Lusitanos. Anh chen chân vào đội một PSG năm 2012 và ở lại đó bảy năm, tích lũy 227 lần ra sân cùng mười tám danh hiệu, trong đó có năm chức vô địch Ligue 1, trước khi một cuộc chia tay ồn ào với câu lạc bộ dẫn tới bản hợp đồng tự do sang Juventus năm 2019. Tại Turin, anh vô địch Serie A và hai lần vô địch Coppa Italia trong năm mùa giải, khẳng định mình là một trong những tiền vệ trung tâm mạnh mẽ nhứt bóng đá châu Âu, rồi trở về Pháp năm 2024 theo dạng chuyển nhượng tự do sang Marseille, nơi anh ghi mười bàn trong 31 lần ra sân và góp phần đưa đội bóng trở lại Champions League. Một chuyến đi khác, lần này quay lại nước Ý cùng AC Milan, diễn ra vào tháng 9 năm 2025.
Sự nghiệp quốc tế của Rabiot luôn đi sau sự nghiệp câu lạc bộ của anh vài năm ở mỗi bước ngoặt: từng khoác áo 53 lần ở cấp độ trẻ, anh chỉ có trận ra mắt đội tuyển quốc gia năm 2016 và trải qua nhiều giai đoạn dài đứng ngoài đội hình vì những bất đồng với liên đoàn, trước khi trở thành cầu thủ đá chính đương nhiên dưới thời Deschamps ở nửa sau nhiệm kỳ của ông. Anh góp mặt tại Euro 2020, đá chính ở trận chung kết World Cup 2022 để thua Argentina, và có mặt tại Euro 2024. Giờ đây ở tuổi 31 và là một trong những cầu thủ giàu kinh nghiệm nhứt của đội hình, động cơ hoạt động không biết mệt mỏi của Rabiot bên cạnh Tchouaméni mang tới cho tuyến giữa của Deschamps sự hiện diện thể chất cần thiết để đối đầu ngang ngửa với đối phương trong các pha chuyển đổi trạng thái — một phẩm chất kiểu cũ trong một đội hình vốn được xây dựng để hướng tới tốc độ và sự tinh tế kỹ thuật ở phía trên.
8. Ousmane Dembélé — Tiền đạo cánh phải (Paris Saint-Germain)
Sự trỗi dậy của Ousmane Dembélé nhanh đến mức đáng kinh ngạc, ngay cả với tiêu chuẩn của dây chuyền sản xuất tài năng bóng đá Pháp: chỉ một mùa giải bùng nổ duy nhứt tại Rennes vào năm 2015-16, khi anh được bầu là cầu thủ trẻ hay nhứt Ligue 1, đã đủ để thuyết phục Borussia Dortmund chiêu mộ anh ngay mùa hè năm đó. Anh vô địch DFB-Pokal và ghi bàn trong trận chung kết ngay mùa giải đầu tiên tại Đức, được chọn vào đội hình tiêu biểu Bundesliga, và tới tháng 8 năm 2017 — chỉ hai năm sau trận ra mắt chuyên nghiệp — Barcelona đã chi ra mức phí được cho là 105 triệu euro cộng thêm các khoản thưởng để đưa anh về Camp Nou. Những năm tháng ở Barcelona mang lại hai chức vô địch La Liga nhưng liên tục bị phá hỏng bởi những chấn thương gân kheo phải phẫu thuật, khiến anh mất phần lớn thời gian thi đấu trong giai đoạn từ 2019 tới 2023.
Việc chuyển sang Paris Saint-Germain vào tháng 8 năm 2023 trở thành bệ phóng cho quãng thời gian thi đấu hay nhứt trong sự nghiệp của anh. Mùa 2024-25, anh ghi 33 bàn và có 15 pha kiến tạo ở mọi đấu trường khi PSG giành cú ăn ba châu lục, một mùa giải mang về cho anh cả danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhứt mùa của Champions League lẫn Cầu thủ hay nhứt năm của Ligue 1 — và, vào tháng 9 năm 2025, luôn cả Quả Bóng Vàng, đưa anh trở thành một trong chỉ mười cầu thủ trong lịch sử từng vô địch World Cup, Champions League và Quả Bóng Vàng. Anh từng góp mặt trong đội hình vô địch World Cup 2018 của Pháp và đá chính ở trận chung kết 2022 để thua Argentina. Giờ đây ở tuổi 29 và bước vào giải đấu lớn thứ tư trong sự nghiệp với tư cách đương kim Quả Bóng Vàng thế giới, Dembélé mang lại cho Deschamps một cầu thủ cánh phải có khả năng tự mình phá vỡ thế trận phòng ngự đối phương — thứ vũ khí sắc bén nhứt trong một hàng công Pháp được xây dựng xoay quanh chất lượng cá nhân.
9. Michael Olise — Tiền vệ tấn công (Bayern Munich)
Con đường của Michael Olise đến với đội tuyển Pháp thuộc hàng lạ nhứt trong cả đội hình: sinh ra ở Hammersmith, Luân Đôn, với mẹ gốc Pháp-Algérie và cha gốc Nigeria, anh từng đi qua các học viện của Arsenal, Chelsea và Manchester City hồi còn nhỏ trước khi Reading trao cho anh cơ hội chuyên nghiệp đầu tiên, nơi anh được bầu là Cầu thủ trẻ hay nhứt hạng Championship mùa 2020-21. Crystal Palace chiêu mộ anh ngay mùa hè năm đó, và chính tại phía nam Luân Đôn, anh trưởng thành thành một trong những cầu thủ tấn công sáng tạo nhứt Ngoại hạng Anh, kết thúc mùa 2023-24 với mười bàn thắng và sáu pha kiến tạo chỉ trong mười chín lần ra sân, được đề cử Cầu thủ trẻ hay nhứt năm của Hiệp hội cầu thủ chuyên nghiệp Anh.
Đủ điều kiện khoác áo tuyển Pháp nhờ người mẹ của mình, Olise đã chọn Les Bleus thay vì tuyển Anh, từng khoác áo Pháp ở mọi cấp độ trẻ trước khi Bayern Munich mua anh từ Crystal Palace vào tháng 7 năm 2024 với mức phí được cho là 60 triệu euro. Mùa giải Bundesliga đầu tiên của anh khó có thể diễn ra tốt hơn: mười hai bàn thắng, mười lăm pha kiến tạo — cao nhứt giải — và một suất trong đội hình tiêu biểu của mùa giải. Anh từng là thành viên đội tuyển Pháp giành huy chương bạc tại Olympic Paris 2024 trước khi có bước đột phá lên đội tuyển quốc gia chính thức. Giờ đây ở tuổi 24 và đảm nhận vai trò số 10 ngay phía sau Mbappé, Olise cung cấp khả năng chuyền bóng và những pha đá phạt tạo nên sự kết nối cho cả hàng công Pháp — trung tâm sáng tạo của một lối chơi tấn công vốn được xây dựng dựa trên tốc độ ở hai biên.
10. Bradley Barcola — Tiền đạo cánh trái (Paris Saint-Germain)
Bradley Barcola sinh ra ở Villeurbanne, ngoại ô thành phố Lyon, và khởi đầu tại một câu lạc bộ địa phương mang tên AS Buers trước khi gia nhập học viện Olympique Lyonnais, nơi anh ghi mười một bàn trong mười bảy trận cho đội U19 của câu lạc bộ mùa 2019-20. Anh ký hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên vào tháng 9 năm 2021 và có trận ra mắt cấp châu Âu ngay tháng 11 năm đó, trước khi có một mùa giải bùng nổ thật sự vào năm 2022-23 — 31 lần ra sân, bảy bàn thắng, mười một pha kiến tạo — giúp anh được đề cử giải cầu thủ trẻ hay nhứt Ligue 1. Paris Saint-Germain chi ra mức phí được cho là 45 triệu euro để có được anh vào tháng 8 năm 2023, và kể từ đó anh luôn là một trụ cột của đội một tại thủ đô nước Pháp, vô địch Champions League năm 2025 như một phần của cú ăn ba châu lục cùng PSG.
Con đường lên đội tuyển quốc gia của Barcola cũng nhanh không kém: sau khi khoác áo Pháp ở cấp U21 và đội tuyển Olympic, anh có trận ra mắt đội tuyển chính thức vào tháng 6 năm 2024 và góp mặt tại Euro 2024 ngay mùa hè đó. Ba tháng sau, trong trận gặp Ý, anh ghi bàn thắng nhanh nhứt trong lịch sử đội tuyển Pháp — chỉ sau mười ba giây bóng lăn. Giờ đây ở tuổi 23, và đã giành được suất đá chính cánh trái trước Désiré Doué suốt vòng bảng cho tới vòng loại trực tiếp, Barcola mang lại cho Deschamps một mũi tấn công trực diện, tốc độ cao, kéo giãn hàng thủ đối phương và tạo ra khoảng trống cho Mbappé cùng Olise hoạt động ở khu vực trung tâm.
11. Kylian Mbappé — Tiền đạo cắm và Đội trưởng (Real Madrid)
Kylian Mbappé sinh ra tại Paris và lớn lên ở Bondy, khu ngoại ô phía đông bắc Seine-Saint-Denis, là con trai của một huấn luyện viên bóng đá gốc Cameroun và một cựu tuyển thủ bóng ném chuyên nghiệp gốc Algérie vùng Kabylie. Anh khởi nghiệp tại câu lạc bộ AS Bondy dưới sự dìu dắt của chính ba mình, trước khi đi qua hệ thống học viện Clairefontaine và gia nhập học viện Monaco năm mười bốn tuổi. Anh có trận ra mắt chuyên nghiệp cho Monaco năm mười sáu tuổi và góp công giúp câu lạc bộ vô địch Ligue 1 lần đầu tiên sau mười bảy năm vào mùa 2016-17 — mùa giải đã thuyết phục Paris Saint-Germain chiêu mộ anh, năm mười tám tuổi, vào mùa hè năm 2017. Anh cùng PSG vô địch ba mùa Ligue 1 liên tiếp và được bầu là Cầu thủ hay nhứt năm của giải mùa 2018-19 sau khi ghi 33 bàn, trước khi hoàn tất bản hợp đồng chờ đợi từ lâu để gia nhập Real Madrid vào mùa hè năm 2024, nơi ngay mùa giải đầu tiên anh đã ghi 43 bàn ở mọi đấu trường, trong đó có 31 bàn tại La Liga — nhiều nhứt giải.
Sự nghiệp quốc tế của Mbappé đã mang lại hai trận chung kết World Cup: anh là thành viên của đội hình vô địch giải đấu năm 2018 khi mới mười chín tuổi, và ghi cú hat-trick trong trận chung kết năm 2022 gặp Argentina, một trận đấu mà cuối cùng Pháp để thua trên chấm luân lưu. Anh đã đeo băng đội trưởng đội tuyển Pháp kể từ tháng 3 năm 2023, và trong những năm sau đó đã vượt qua Olivier Giroud để trở thành chân sút ghi bàn nhiều nhứt lịch sử đội tuyển quốc gia, với 63 bàn thắng. World Cup 2026 là kỳ giải thứ ba của anh với tư cách tuyển thủ quốc gia chính thức và, ở tuổi 27, có thể xem là những năm tháng đỉnh cao trong sự nghiệp cầu thủ của anh — dẫn dắt một hàng công Pháp được xây dựng gần như hoàn toàn xoay quanh tốc độ, khả năng dứt điểm và sức hút của anh đối với hàng thủ đối phương, đồng thời đeo tấm băng đội trưởng cho một huấn luyện viên, chính Deschamps, người từng đeo chiếc băng đó trên chiếc áo tuyển Pháp tại các kỳ World Cup 1998 và 2002.
Phần Hai: Những Cầu Thủ Còn Lại
Mười lăm cầu thủ còn lại tạo nên chiều sâu đội hình mà hậu vệ người Bỉ Thomas Meunier từng đùa rằng cho phép nước Pháp xếp được tới ba đội hình đều có khả năng vô địch World Cup cùng lúc. Nhiều người trong số họ từng đá chính cho Deschamps trong trận gặp Thụy Điển hoặc Paraguay khi chấn thương hoặc yêu cầu xoay tua đòi hỏi; tất cả đều được một huấn luyện viên vốn không nổi tiếng vì sự cảm tính đánh giá là nằm trong số hai mươi sáu lựa chọn tốt nhứt cho một giải đấu kéo dài năm tuần rưỡi.
Brice Samba (Thủ môn, Stade Rennais) — Sinh ra tại Linzolo, Cộng hòa Congo, Samba là tuyển thủ Pháp nhập tịch từng nổi lên tại Lens trước khi chuyển sang Rennes vào tháng 1 năm 2025 với mức phí được cho là 15 triệu euro. Là tuyển thủ quốc gia từ năm 2023, anh từng góp mặt tại Euro 2024 và tới World Cup 2026 với vai trò người dự bị chính cho Mike Maignan, người thâm niên nhứt trong hai thủ môn dự bị của đội hình.
Robin Risser (Thủ môn, RC Lens) — Sinh tại Colmar vào tháng 12 năm 2004, Risser trưởng thành qua các lò đào tạo trẻ của SR Colmar và Strasbourg trước khi ký hợp đồng với Lens năm 2025 với vai trò người kế nhiệm Samba đã được định sẵn. Một mùa giải bùng nổ mang về cho anh danh hiệu Thủ môn hay nhứt do Nghiệp đoàn cầu thủ chuyên nghiệp bầu chọn cùng chức vô địch Coupe de France, đã biến thành một lời triệu tập đầy bất ngờ lên đội tuyển quốc gia, vượt qua cả Lucas Chevalier dày dạn kinh nghiệm hơn — một trong những quyết định gây tranh cãi nhứt của Deschamps cho đội hình này, và ở tuổi 21, anh là thành viên trẻ nhứt của cả đội hình.
Malo Gusto (Hậu vệ phải, Chelsea) — Sinh ra ở ngoại ô Lyon, Gusto từng phá kỷ lục tốc độ thăng tiến của học viện trẻ Lyon trên đường tới trận ra mắt đội một năm 2021, trở thành hậu vệ trẻ nhứt đá chính cho câu lạc bộ kể từ thời Samuel Umtiti. Chelsea chiêu mộ anh vào tháng 1 năm 2023 với mức phí được cho là 30 triệu euro, và từ đó anh đã trở thành trụ cột tại phía tây Luân Đôn trong lúc vẫn cạnh tranh suất đá chính với Jules Koundé bên phía đội tuyển Pháp, từng khoác áo mọi cấp độ trẻ của Pháp với tư cách cựu đội trưởng U19.
Lucas Hernandez (Hậu vệ, Paris Saint-Germain) — Là người anh trong hai anh em nhà Hernandez của đội hình, Lucas từng vào chung kết Champions League năm 2016 và vô địch Europa League 2018 cùng Atlético Madrid trước khi chuyển sang Bayern Munich năm 2019 với mức phí 80 triệu euro và giành cú ăn ba ngay lập tức. Anh gia nhập PSG năm 2023 và giành cú ăn ba châu lục thứ hai vào năm 2025. Là nhà vô địch World Cup 2018, kỳ World Cup 2026 của anh diễn ra sau một chấn thương đứt dây chằng chéo trước nghiêm trọng gặp phải khi đang làm nhiệm vụ cùng đội tuyển quốc gia vào tháng 5 năm 2024, mà anh đã kịp bình phục để có tên trong đội hình cuối cùng của Deschamps.
Théo Hernandez (Hậu vệ, Al-Hilal) — Người em trong hai anh em nhà Hernandez trưởng thành từ học viện Atlético Madrid rồi Real Madrid, từng vô địch Champions League và Club World Cup cùng Real, trước khi chuyển sang AC Milan năm 2019 và trở thành một trong những hậu vệ trái tấn công hay nhứt châu Âu, với 34 bàn thắng và 45 pha kiến tạo qua 262 lần ra sân cho Milan. Anh chuyển sang câu lạc bộ Al-Hilal của Ả Rập Xê Út vào năm 2025. Là nhà vô địch Nations League và á quân World Cup 2022 cùng tuyển Pháp, anh hiện đang cạnh tranh với Digne cho suất hậu vệ trái trong đội hình cuối cùng của Deschamps.
Ibrahima Konaté (Hậu vệ, Real Madrid) — Lớn lên trong khu nhà ở xã hội tại quận 11 Paris, là con thứ trong tám người con của cặp cha mẹ gốc Mali, Konaté trưởng thành qua Sochaux và RB Leipzig trước khi chuyển sang Liverpool năm 2021, nơi anh vô địch Ngoại hạng Anh mùa 2024-25 trước khi gia nhập Real Madrid theo dạng chuyển nhượng tự do vào mùa hè năm 2026. Là tuyển thủ Pháp từ năm 2022 và á quân World Cup 2022, anh mang lại cho Deschamps một phương án dự phòng đáng tin cậy phía sau cặp trung vệ Saliba-Upamecano.
Maxence Lacroix (Hậu vệ, Crystal Palace) — Sinh năm 2000, Lacroix trưởng thành qua Sochaux rồi Wolfsburg, nơi anh có hơn một trăm lần ra sân tại Bundesliga, trước khi chuyển sang Crystal Palace năm 2024, cùng đội bóng này vô địch FA Cup năm 2025 trước Manchester City. Trận ra mắt đội tuyển quốc gia của anh chỉ mới diễn ra vào tháng 3 năm 2026, khi anh vào thay William Saliba bị chấn thương trong một trận giao hữu gặp Brazil — biến anh trở thành, theo con số thống kê, cầu thủ thứ 950 trong lịch sử khoác áo đội tuyển Pháp, và là một trong những cái tên bất ngờ nhứt của cả đội hình.
N'Golo Kanté (Tiền vệ, Fenerbahçe) — Là một trong bốn thành viên còn lại của đội hình từng vô địch World Cup 2018, sự nghiệp của Kanté là câu chuyện cổ tích lớn nhứt của bóng đá Pháp: từ câu lạc bộ hạng nhì Boulogne rồi Caen, tới chức vô địch Ngoại hạng Anh gây sốc cùng Leicester City năm 2016, rồi vô địch liên tiếp cùng Chelsea năm 2017 — một kỳ tích chưa cầu thủ nào khác từng làm được ở hai câu lạc bộ khác nhau liền kề nhau. Sau một quãng thời gian tại câu lạc bộ Ả Rập Xê Út Al-Ittihad, anh ký hợp đồng với Fenerbahçe vào tháng 2 năm 2026. Giờ đây ở tuổi 35, anh mang lại cho Deschamps một phương án dày dạn trận mạc cho vị trí sâu nhứt tuyến giữa trong những khoảng thời gian ngắn từ băng ghế dự bị, ở kỳ giải đấu chia tay của chính anh.
Manu Koné (Tiền vệ, AS Roma) — Sinh ra tại Colombes và mang hai quốc tịch Pháp lẫn Bờ Biển Ngà, Koné trưởng thành tại Toulouse trước khi chuyển sang Borussia Mönchengladbach vào tháng 1 năm 2021 rồi sang Roma năm 2024. Là người giành huy chương bạc Olympic cùng Pháp năm 2024, anh có trận ra mắt đội tuyển quốc gia vào tháng 9 năm đó và đã vào đá chính ở trận thắng Paraguay vòng 1/8 khi Aurélien Tchouaméni gặp chấn thương — một lời nhắc nhở kịp thời, ngay giữa giải đấu, về lý do vì sao Deschamps mang theo chiều sâu lực lượng lớn đến vậy ở tuyến giữa.
Warren Zaïre-Emery (Tiền vệ, Paris Saint-Germain) — Sinh ra tại Montreuil năm 2006 trong một gia đình có truyền thống bóng đá, Zaïre-Emery đã phá kỷ lục cầu thủ trẻ nhứt ra mắt của PSG ở tuổi mười sáu năm 151 ngày vào năm 2022, và từ đó đã trở thành nhà vô địch Champions League, nhà vô địch U17 châu Âu kiêm Cầu thủ xuất sắc nhứt giải cùng tuyển Pháp, và — vào tháng 11 năm 2023 — cầu thủ trẻ thứ ba ra mắt và trẻ thứ nhì ghi bàn trong lịch sử đội tuyển Pháp. Ở tuổi hai mươi, anh là cầu thủ trẻ nhứt trong đội hình cuối cùng của Deschamps và là một trong những gương mặt được theo dõi sát sao nhứt với tư cách người kế thừa thế hệ tuyến giữa này.
Maghnes Akliouche (Tiền đạo, AS Monaco) — Sinh ra tại Tremblay-en-France trong một gia đình gốc Algérie, Akliouche gia nhập học viện Monaco năm mười sáu tuổi sau khi khởi đầu tại US Torcy, có trận ra mắt chuyên nghiệp năm 2021, và ghi một bàn thắng đáng nhớ tại Champions League vào lưới Barcelona hồi tháng 9 năm 2024. Là người giành huy chương bạc Olympic cùng Pháp năm 2024, anh nhận lời triệu tập đầu tiên lên đội tuyển quốc gia vào tháng 8 năm 2025 và có trận ra mắt World Cup gặp Iraq ở vòng bảng — một trong nhiều phương án tiền vệ tấn công mà Deschamps có trong tay phía sau Mbappé.
Rayan Cherki (Tiền đạo, Manchester City) — Sinh ra tại Lyon trong một gia đình gốc Algérie-Ý, Cherki trở thành chân sút trẻ nhứt lịch sử đội một Lyon ở tuổi mười sáu và phát triển thành một trong những nhạc trưởng tài hoa nhứt Ligue 1, giành giải Cầu thủ rê bóng hay nhứt đầu tiên của giải cùng danh hiệu Vua kiến tạo Ligue 1 mùa 2024-25, trước khi chuyển sang Manchester City năm 2025. Anh có trận ra mắt đội tuyển quốc gia trong một trận bán kết Nations League đầy kịch tính, thua Tây Ban Nha 4-5, ghi bàn thắng thứ nhì bằng một cú vô-lê ngoạn mục và kiến tạo cho bàn gỡ hòa ở phút bù giờ — một lời khẳng định cho sự ngẫu hứng mà anh mang lại cho băng ghế dự bị của Deschamps.
Désiré Doué (Tiền đạo, Paris Saint-Germain) — Sinh ra trong một gia đình Pháp-Bờ Biển Ngà và trưởng thành hoàn toàn từ học viện Rennes, Doué chuyển sang PSG năm 2024 với mức phí được cho là 50 triệu euro và ngay lập tức giành giải Cầu thủ trẻ xuất sắc nhứt mùa của Champions League cùng giải Golden Boy khi PSG hoàn tất cú ăn ba châu lục; giải Cầu thủ trẻ hay nhứt năm của Ligue 1 lần thứ hai liên tiếp đến với anh vào năm sau đó. Là người giành huy chương bạc Olympic cùng Pháp, anh có trận ra mắt đội tuyển quốc gia vào tháng 3 năm 2025 và là đối thủ cạnh tranh trực tiếp nhứt của Barcola cho vị trí bên trái hàng công ba người.
Jean-Philippe Mateta (Tiền đạo, Crystal Palace) — Sinh ra tại Sevran, một trong những khu ngoại ô Paris, Mateta trưởng thành qua Châteauroux, một mùa cho mượn tại Le Havre, và một quãng thời gian hiệu quả tại Mainz 05 ở Bundesliga trước khi Crystal Palace chiêu mộ anh năm 2021. Từ đó anh đã vô địch FA Cup, Community Shield, và vào năm 2026, cả UEFA Conference League, với bàn thắng quyết định ngay trong trận chung kết. Là chân sút ghi bàn nhiều thứ ba tại Olympic Paris 2024, anh mang lại cho Deschamps một phương án tiền đạo cắm thuần túy, giàu thể lực, để tung vào sân khi hàng công Pháp cần một kiểu hiện diện khác so với tốc độ của Mbappé.
Marcus Thuram (Tiền đạo, Inter Milan) — Là con trai của nhà vô địch World Cup 1998 kiêm vô địch châu Âu 2000, Lilian Thuram, Marcus xây dựng sự nghiệp riêng theo con đường dài hơn — qua Sochaux, Guingamp (nơi anh từng đá hỏng chân PSG khỏi Cúp Liên đoàn bằng một quả phạt đền) và bốn mùa tại Borussia Mönchengladbach — trước khi chuyển sang Inter Milan theo dạng tự do năm 2023, nơi anh ghi 13 bàn và có 13 pha kiến tạo, giúp Inter vô địch Serie A ngay mùa đầu tiên. Là tuyển thủ Pháp chính thức từ năm 2020, anh từng góp mặt tại Euro 2020, trận chung kết World Cup 2022 để thua Argentina, và Euro 2024, mang lại cho Deschamps thêm một phương án tấn công đã được kiểm chứng, gắn liền với một trong những cái họ quen thuộc nhứt của bóng đá Pháp bước sang thế hệ thứ ba khoác áo đội tuyển quốc gia.
Cũng đáng nói tới là một sự cân bằng vai trò lãnh đạo bên trong chính đội hình, tách biệt khỏi logic tuyển chọn của Deschamps. Chiếc băng đội trưởng mà Deschamps từng đeo với tư cách nhà vô địch World Cup lẫn vô địch châu Âu của nước Pháp, giờ đây thuộc về Mbappé, một đội trưởng thuộc kiểu hoàn toàn khác — không phải người tổ chức phòng ngự bền bỉ như Deschamps từng là khi còn thi đấu, mà là cầu thủ tấn công tài năng nhứt của cả đội, được kỳ vọng dẫn dắt bằng hiệu suất và tấm gương chứ không phải bằng kỷ luật vị trí. Đây là một sự kết hợp mà báo chí Pháp đã bàn luận nhiều trong suốt ba năm Mbappé đeo băng đội trưởng: một huấn luyện viên xây dựng cả bản sắc bóng đá của mình trên việc đặt sự hoa mỹ cá nhân dưới cấu trúc tập thể, lại giao chiếc băng đội trưởng của đội hình cuối cùng cho một cầu thủ có giá trị gần như đối lập hoàn toàn với điều đó — sự xuất sắc cá nhân thuần túy trong tấn công. Việc sự kết hợp này phát huy hiệu quả, dẫn tới trận chung kết World Cup thứ nhì vào năm 2022 và vị thế ứng viên vô địch hàng đầu khi bước vào vòng loại trực tiếp năm 2026, nói lên một điều gì đó về sự sẵn lòng của Deschamps, ngay cả ở giai đoạn cuối sự nghiệp được xây dựng trên một triết lý bóng đá khá cứng rắn, trong việc điều chỉnh mô hình lãnh đạo của chính mình theo cầu thủ đang có trong tay, thay vì ép cầu thủ đó vào khuôn khổ của riêng mình.
Deschamps không phải là thành viên duy nhứt của đoàn quân này có thể đang trải qua giải đấu chia tay vào năm 2026. Kanté, ở tuổi 35, khó lòng còn góp mặt trong đội hình Pháp bốn năm nữa; Digne, 32 tuổi, và Rabiot, 31 tuổi, đều hiểu đây nhiều khả năng là cơ hội thực tế cuối cùng để có được tấm huy chương vô địch World Cup; sự nghiệp của Lucas Hernandez đã từng vượt qua một chấn thương thảm khốc và giờ đây đang được quản lý cẩn trọng từng trận một. Đặt cạnh Zaïre-Emery, Doué, Risser và Akliouche — toàn bộ đều còn ở tuổi teen hoặc mới ngoài đôi mươi — đội hình năm 2026, theo nghĩa đó, là hai đội hình gộp làm một: một chương kết cho nhiều sự nghiệp và một chương mở đầu cho những sự nghiệp khác, với chính Deschamps đứng ngay tại điểm bản lề giữa hai giai đoạn đó khi ông chuẩn bị bàn giao toàn bộ cỗ máy cho bất cứ ai mà liên đoàn chọn kế nhiệm.
Phần Ba: Vị Huấn Luyện Viên — Didier Deschamps
Cầu Thủ: Từ Bayonne Đến Tấm Băng Đội Trưởng World Cup
Rất lâu trước khi trở thành người chọn đội hình, Didier Claude Deschamps, sinh ngày 15 tháng 10 năm 1968, từng phải chiến đấu để có được một suất trong chính đội hình đó. Ông khởi nghiệp tại Aviron Bayonnais trước khi gia nhập học viện Nantes năm 1983, có trận ra mắt Ligue 1 vào tháng 9 năm 1985 với vai trò một tiền vệ phòng ngự không mấy hào nhoáng — một cầu thủ chưa bao giờ được xem là có tài năng kỹ thuật như những đội tuyển Pháp mà sau này ông dẫn dắt, nhưng là người mà khả năng đọc trận đấu cùng tinh thần lao động không ngừng nghỉ đã khiến ông trở thành không thể thiếu ở bất cứ phòng thay đồ nào ông có mặt. Marseille chiêu mộ ông năm 1989, và sau một mùa cho mượn tại Bordeaux, ông trở lại miền nam nước Pháp để trở thành đội trưởng của một Olympique de Marseille đầy ắp tuyển thủ quốc tế. Năm 1993, Deschamps nâng cao chiếc cúp Champions League với tư cách đội trưởng OM — chức vô địch châu Âu đầu tiên của một câu lạc bộ Pháp — trở thành, ở tuổi 24, đội trưởng trẻ nhứt trong lịch sử giải đấu từng làm được điều đó.
Ông sang Juventus năm 1994 và trải qua bốn năm tại Turin, giành ba chức vô địch Serie A, một Coppa Italia, hai Supercoppa Italiana, và chức vô địch Champions League thứ nhì vào năm 1996, góp mặt ở ba trận chung kết Cúp châu Âu liên tiếp từ 1996 tới 1998. Cũng chính trong những năm tháng này, sự nghiệp quốc tế của ông đạt tới đỉnh cao: với tư cách đội trưởng đội tuyển Pháp, Deschamps nâng cao chiếc cúp World Cup 1998 ngay trên sân nhà tại Paris — một giải đấu mà ông không hẳn là người thống trị bằng tài năng cá nhân, mà là người tổ chức, một sự phân biệt mà báo chí Pháp vẫn hay nhắc lại suốt hàng chục năm qua khi cố gắng lý giải thành công sau này của ông với tư cách huấn luyện viên. Ông tiếp tục làm đội trưởng đưa Pháp tới chức vô địch Euro 2000, trở thành một trong số rất ít cầu thủ trong lịch sử từng vô địch cả World Cup, giải vô địch châu Âu lẫn Champions League.
Chuỗi chiến thắng đó, trong ký ức của giới bóng đá Pháp, gắn liền không thể tách rời với một lời nhận xét cay nghiệt. Trước một trận đấu giữa Manchester United và Juventus năm 1996, Eric Cantona từng nhận xét rằng Deschamps "sống được là nhờ nỗ lực hết mình một trăm phần trăm, nhưng ông ta sẽ chẳng bao giờ hơn được một người gánh nước" — một lời châm biếm nhắm vào một cầu thủ đang đứng cạnh những kỹ thuật gia tài hoa hơn hẳn, cả ở câu lạc bộ lẫn đội tuyển quốc gia: Zidane, Del Piero, Djorkaeff. Phản ứng của Deschamps, được báo chí Pháp nhắc lại nhiều lần trong suốt những năm sau đó, không phải là bác bỏ cái danh xưng ấy, mà là đón nhận nó: ông từng công khai nói rằng mình không phiền khi bị gọi là người gánh nước, và rằng một đội bóng "không thể chỉ toàn kiến trúc sư, mà còn cần cả những người thợ xây." Đó là một câu nói ông đã nhắc lại, dưới hình thức này hay hình thức khác, suốt ba mươi năm qua, và nó đã gần như trở thành tuyên ngôn cho lối bóng đá mà ông theo đuổi trong suốt sự nghiệp huấn luyện của mình — một lối chơi được xây dựng trên sự chắc chắn nơi hàng thủ, đội hình có kỷ luật, và hiệu quả không khoan nhượng trong các pha chuyển đổi trạng thái, hơn là sự hoa mỹ cá nhân vì chính nó. Dù báo chí Pháp từng nghĩ gì về ông với tư cách cầu thủ, chưa ai từng hoài nghi rằng Deschamps hiểu rõ, hơn hầu hết mọi người cùng thế hệ, chính xác một đội bóng cần gì từ mỗi thành phần của nó — một bài học đã định hình mọi bản danh sách ông từng công bố kể từ đó.
Huấn Luyện Viên: Monaco, Juventus, Marseille
Deschamps bước thẳng vào nghề huấn luyện ngay sau khi giải nghệ, nắm quyền tại Monaco năm 2001. Đó là một phép thử lửa tức thì — đưa một câu lạc bộ chỉ có một phần nhỏ nguồn lực so với các siêu câu lạc bộ châu Âu vào tới trận chung kết Champions League năm 2004, một hành trình còn bao gồm cả chức vô địch Cúp Liên đoàn năm 2003 và mang về cho ông danh hiệu Huấn luyện viên hay nhứt năm của Ligue 1. Ông nhận công việc đầu tiên bên ngoài nước Pháp vào năm 2006, trở lại câu lạc bộ cũ Juventus ngay sau vụ bê bối Calciopoli, khi câu lạc bộ bị giáng xuống Serie B như một hình phạt; Deschamps đưa đội bóng trở lại Serie A ngay với ngôi vô địch hạng nhì chỉ trong một mùa duy nhứt cầm quân, một minh chứng ngắn gọn nhưng đầy sức nặng cho khả năng ổn định một phòng thay đồ đang khủng hoảng của ông.
Quãng thời gian cầm quân câu lạc bộ trọn vẹn nhứt của ông lại diễn ra ngay tại quê nhà, với Marseille, từ năm 2009 tới 2012. Ông mang về chức vô địch Ligue 1 đầu tiên sau mười tám năm cho câu lạc bộ vào mùa 2009-10, rồi tiếp tục giành ba Cúp Liên đoàn liên tiếp từ 2010 tới 2012 cùng hai Siêu Cúp Pháp liền nhau, xây dựng nên hình ảnh một huấn luyện viên có những đội bóng được rèn giũa kỷ luật, khó bị đánh bại, và được tổ chức xoay quanh một cấu trúc phòng ngự rõ ràng — những phẩm chất, phần lớn, cũng chính là những gì từng định hình nên ông khi còn là cầu thủ. Qua ba câu lạc bộ khác nhau, ở ba nền văn hóa bóng đá khác nhau, cùng một khuôn mẫu lặp lại: những đội bóng từng bị quản lý yếu kém, sa sút phong độ, hay thậm chí lâm vào khủng hoảng thể chế thật sự khi Deschamps tới nhận việc, đều trở nên cạnh tranh, có tổ chức, và giành danh hiệu chỉ trong một hai mùa giải sau khi ông nắm quyền. Chính thành tích đó, hơn bất cứ sự cách tân chiến thuật nào, đã thuyết phục liên đoàn bóng đá Pháp trao cho ông đội tuyển quốc gia vào tháng 7 năm 2012, ngay sau giai đoạn hỗn loạn của Euro 2012 dưới thời Laurent Blanc và cuộc "nổi loạn" còn hỗn loạn hơn tại World Cup 2010 dưới thời Raymond Domenech — nói cách khác, một liên đoàn đang cần chính xác kiểu người ổn định thể chế mà Deschamps đã ba lần chứng minh được bản thân mình là như vậy.
Mười Bốn Năm Cùng Les Bleus
Triều đại của Deschamps tại đội tuyển Pháp, giờ đây đã bước sang năm thứ mười bốn, là quãng thời gian cầm quân dài nhứt và thành công nhứt trong lịch sử đội tuyển quốc gia. Ông nhanh chóng ổn định lại con thuyền, đưa Pháp vào tới tứ kết World Cup 2014 tại Brazil, rồi dẫn dắt một đội hình trẻ trung, tài năng vào tới trận chung kết Euro 2016 ngay trên sân nhà, nơi Pháp để thua Bồ Đào Nha sau hiệp phụ — một thất bại mà, nhìn lại, giống như một buổi tổng duyệt cho tất cả những gì diễn ra sau đó. Hai năm sau, tại Nga, Deschamps trở thành người thứ ba trong lịch sử bóng đá, sau Mário Zagallo của Brazil và Franz Beckenbauer của Tây Đức, từng vô địch World Cup với cả hai vai trò cầu thủ lẫn huấn luyện viên trưởng, dẫn dắt một đội tuyển Pháp xây dựng xoay quanh Kylian Mbappé, khi đó mới mười chín tuổi, lên ngôi vô địch.
Ông gia hạn hợp đồng cho tới World Cup 2022, nơi Pháp vào tới trận chung kết thứ hai liên tiếp — trở thành đội đầu tiên làm được điều đó kể từ Brazil ở các kỳ giải 1990 và 1994 — chỉ để thua Argentina và Lionel Messi trên chấm luân lưu sau khi cú hat-trick của Mbappé đã kéo trận đấu vào hiệp phụ. Một kỳ Euro 2024 khó khăn, nơi một đội tuyển Pháp bị ảnh hưởng bởi chấn thương vào tới bán kết bằng lối chơi phòng ngự thận trọng bậc nhứt trong triều đại của Deschamps, đã khơi lại làn sóng chỉ trích từ báo chí Pháp về phong cách thực dụng, chỉ chú trọng kết quả của ông — những lời chỉ trích mà Deschamps đã phải hứng chịu, ở nhiều mức độ khác nhau, trong phần lớn mười bốn năm cầm quân, ngay cả khi kết quả vẫn liên tục đến. Tới tháng 1 năm 2025, khi vòng loại World Cup 2026 đã đi được một chặng đường, ông xác nhận điều mà nhiều người từ lâu đã ngờ tới: giải đấu này, kỳ World Cup thứ năm ông cầm quân, sẽ là kỳ cuối cùng.
Hình dạng của những lời chỉ trích ấy vẫn nhứt quán đáng ngạc nhiên suốt cả mười bốn năm qua. Các nhà bình luận Pháp — trên mặt báo, trên sóng của L'Équipe, và khắp các chương trình phát thanh, truyền hình chuyên về bóng đá của cả nước — đã nhiều lần cáo buộc Deschamps thiên về lối chơi thận trọng, ít rủi ro, phản công, ngay cả khi đội hình trong tay ông đủ tài năng để áp đảo đối phương bằng việc kiểm soát bóng, và về việc chọn cầu thủ dựa trên kỷ luật chiến thuật cùng độ tin cậy hơn là những lựa chọn tài năng hơn về mặt kỹ thuật nhưng không hợp với hệ thống của ông. Đó, thu nhỏ lại, chính là lập luận "người gánh nước" từng đeo bám ông thời còn thi đấu, giờ chuyển hướng sang cách ông chọn nhân sự và chỉ đạo chiến thuật thay vì nhắm vào lối chơi của chính ông: sự nghi ngờ, thường xuyên được nhắc tới trên khắp báo chí bóng đá Pháp, rằng Deschamps coi trọng sự chắc chắn hơn sự mạo hiểm, đôi khi vượt quá mức mà tài năng trong tay ông cho phép. Câu trả lời của chính Deschamps, được đưa ra trong các buổi họp báo suốt hơn một thập kỷ rưỡi, hiếm khi thay đổi: rằng nhiệm vụ của ông là thắng các trận đấu, và rằng chức vô địch World Cup lẫn Nations League, hai trận chung kết châu Âu, cùng trận chung kết World Cup thứ hai năm 2022, đã tự nói lên phương pháp của ông, bất kể phán xét về mặt thẩm mỹ ra sao.
Câu Hỏi Về Người Kế Nhiệm
Việc Deschamps ra đi được báo chí Pháp nhìn nhận ít như một bất ngờ mà giống một cuộc chuyển giao thế hệ đã quá hạn từ lâu, và những thông tin về người kế nhiệm ông đã ổn định một cách khác thường từ rất lâu trước khi giải đấu năm 2026 diễn ra: Zinédine Zidane — người từng là đồng đội của Deschamps trong hai chức vô địch năm 1998 và 2000, và theo đánh giá chung là huấn luyện viên câu lạc bộ thành công nhứt thế hệ ông sau ba chức vô địch Champions League liên tiếp cùng Real Madrid — đã được báo chí Pháp đưa tin rộng rãi và nhứt quán là người được liên đoàn chọn kế nhiệm, với một thỏa thuận được cho là đã ổn định từ lâu trước bất cứ thông báo chính thức nào. Một vài cái tên khác cũng từng được nhắc tới như những phương án thay thế hoặc khả năng thấp hơn — Thierry Henry, người đã củng cố uy tín huấn luyện của mình khi dẫn dắt đội tuyển Olympic Pháp giành huy chương bạc tại Thế vận hội Paris 2024, cùng với Bruno Genesio và Hervé Renard — nhưng sự đồng thuận trong giới báo chí bóng đá Pháp vẫn xem Zidane là ứng viên sáng giá nhứt trong phần lớn thời gian chuẩn bị cho giải đấu này.
Sự đối xứng này không lọt khỏi con mắt của báo chí Pháp: hai người từng là đồng đội của cùng một thế hệ vô địch World Cup lẫn châu Âu, chuyển giao đội tuyển quốc gia từ người này sang người kia, cách nhau mười bốn năm và một chức vô địch World Cup. Trong khi Deschamps xây dựng danh tiếng của mình dựa trên sự tổ chức, kỷ luật và việc từ chối mạo hiểm quá mức về mặt chiến thuật, những đội bóng hay nhứt của Zidane tại Real Madrid lại gắn liền với lối chơi phóng khoáng hơn, dựa trên tài năng cá nhân của các ngôi sao — một sự tương phản mà, nếu thông tin về cuộc chuyển giao này chính xác, sẽ tạo ra một cuộc thay đổi thật sự về mặt triết lý bóng đá chứ không chỉ đơn thuần là tiếp nối phương pháp của Deschamps dưới một cái tên khác. Nhưng hiện tại, đội bóng trên sân cỏ năm 2026 vẫn hoàn toàn là sản phẩm của riêng Deschamps, được xây dựng theo chính logic tuyển chọn của ông, cho một giải đấu cuối cùng trước khi quyền quyết định được chuyển sang tay người khác.
Bề Dày Những Quyết Định Khó Khăn
Để hiểu được cách Deschamps xây dựng đội hình năm 2026, cần nhớ lại rằng mỗi bản danh sách dự World Cup hay giải vô địch châu Âu trước đây của ông đều mang theo một phiên bản riêng của cùng một kiểu tranh cãi. Trước World Cup 2014, ông gạt tên Samir Nasri, một tiền vệ tấn công tài năng về mặt kỹ thuật khi đó đang thi đấu thường xuyên cho Manchester City, để chọn những cầu thủ ông đánh giá phù hợp hơn với sự gắn kết của tập thể và yêu cầu phòng ngự — một quyết định mà báo chí Pháp khi đó xem là bằng chứng cho thấy danh tiếng hay tài năng thô đơn thuần không đủ để đảm bảo một suất trong đội hình dưới thời huấn luyện viên này. Trước World Cup 2018, ông bị báo chí Pháp chỉ trích vì gạt tên Karim Benzema, một trong những tiền đạo tài năng nhứt thế hệ mình, và trong nhiều năm sau đó phải đối mặt với những câu hỏi về việc liệu có phải một mâu thuẫn cá nhân, chứ không đơn thuần là một đánh giá thuần túy về mặt chuyên môn, đứng sau quyết định ấy; Deschamps sau đó vô địch giải đấu mà không cần tới anh, rồi gọi Benzema trở lại cho Euro 2020 khi tiền đạo của Real Madrid đã trở lại trong kế hoạch của ông, chỉ để Benzema phải rút lui khỏi giải đấu đó vì chấn thương trước khi lại bị gạt tên một lần nữa vào năm 2022, một câu chuyện kéo dài gần trọn một thập kỷ.
Khuôn mẫu này lặp lại đủ nhiều để giới ký giả thể thao Pháp đặt hẳn cho nó một cái tên — "phong cách Deschamps," chỉ mang tính khen ngợi một nửa — và nó mô tả một huấn luyện viên sẵn sàng để những ngôi sao đã thành danh ở nhà nếu ông đánh giá sự phù hợp về phòng thay đồ, vai trò chiến thuật, hay phong độ hiện tại không ổn, đồng thời cũng sẵn sàng đôn lên những cầu thủ mà các huấn luyện viên khác có thể xem là chưa đủ chín nếu ông tin vào sự sẵn sàng của họ. Chính việc Kylian Mbappé được chọn vào đội hình năm 2018, khi mới mười chín tuổi và chỉ có vỏn vẹn một mùa giải chuyên nghiệp phía sau, là một ví dụ cho cùng bản năng ấy vận hành theo chiều ngược lại: một canh bạc đặt cược vào sự sẵn sàng hơn là kinh nghiệm, và nó đã trở thành quyết định quan trọng nhứt trong toàn bộ triều đại của Deschamps. Bản danh sách năm 2026 — gạt Chevalier dày dạn kinh nghiệm hơn để chọn Risser, để Camavinga tài năng ở nhà, đôn Lacroix chưa từng khoác áo tuyển lên chỉ sau một mùa giải tại Ngoại hạng Anh — đi theo đúng khuôn mẫu quen thuộc ấy, chỉ là được áp dụng thêm một lần cuối cùng.
Xây Dựng Đội Hình Cuối Cùng
Cách Deschamps xây dựng đội hình cuối cùng của mình, trong mười tám tháng trước khi công bố vào tháng 5 năm 2026, đi theo đúng những nguyên tắc đã định hình triết lý tuyển chọn của ông kể từ năm 2012: coi trọng phong độ hiện tại ở câu lạc bộ hơn danh tiếng, ưu tiên sự phù hợp chiến thuật cùng cân bằng đội hình hơn tài năng cá nhân, và không bao giờ để tình cảm chi phối vì những đóng góp trong quá khứ của một cầu thủ cho đội tuyển. Minh chứng rõ ràng nhứt nằm ở vị trí thủ môn, nơi Lucas Chevalier — từ lâu được xem là người kế tiếp sau Maignan — đã trải qua phần lớn mùa giải trước đó trên băng ghế dự bị tại PSG; Deschamps hoàn toàn gạt tên anh để chọn Robin Risser của Lens, người đã trải qua cùng mùa giải ấy với vai trò cầu thủ đá chính không thể tranh cãi và được bầu là thủ môn hay nhứt Ligue 1 qua bình chọn của nghiệp đoàn cầu thủ. Theo tường thuật của báo chí bóng đá Pháp về buổi công bố danh sách, đây là bất ngờ lớn nhứt của toàn bộ bản danh sách — một minh chứng dứt khoát, không khoan nhượng cho chính logic tuyển chọn vốn luôn định hình cách quản lý của Deschamps: phong độ và sự sẵn sàng ngay lúc này, chứ không phải danh tiếng đã tích lũy từ trước.
Ở những vị trí khác trên sơ đồ đội hình, các lựa chọn ít kịch tính hơn nhưng không kém phần chủ đích. Ở vị trí hậu vệ trái, Deschamps chọn kinh nghiệm thay vì tiềm năng, gọi trở lại cầu thủ 32 tuổi Digne thay vì Théo Hernandez mới 27 tuổi, người đã trải qua năm trước đó để thích nghi với một giải đấu mới và một cuộc sống mới tại Ả Rập Xê Út sau khi rời Milan; trong một đội hình đã quá dồi dào tài năng tấn công ở phía trên, dường như Deschamps đánh giá rằng sự chắc chắn nơi hàng thủ quan trọng hơn ở vị trí hậu vệ trái so với thêm sức tấn công mà Hernandez có thể mang lại. Ở hàng công, việc chọn Barcola thay vì Doué ở bên trái hàng tấn công ba người được tường thuật là một trong những quyết định sít sao nhứt của cả quá trình tuyển chọn, cuối cùng được quyết định bởi sự trực diện cùng tốc độ cao của Barcola trước một hàng thủ đã ổn định, trong khi Doué được giữ lại như một phương án cho những trận đấu cần nhiều pha phối hợp qua khu vực tuyến giữa hơn. Còn ở vị trí trung phong bên cạnh Mbappé, sự hiện diện của cả Marcus Thuram lẫn Jean-Philippe Mateta với hai mẫu hình khác nhau — một người là tiền đạo cơ động, kỹ thuật, người kia là mẫu tiền đạo mục tiêu giàu thể lực — mang lại cho Deschamps hai cách hoàn toàn khác nhau để xoay chuyển cục diện trận đấu ở những phút cuối, một sự xa xỉ mà ít vị tiền nhiệm nào của ông, và ít đối thủ nào của ông tại World Cup này, có thể tự hào có được.
Việc gạt tên Camavinga mang cùng logic ấy nhưng theo chiều ngược lại. Là một trụ cột của Real Madrid và một trong những tiền vệ trung tâm tài năng nhứt thế hệ mình, việc Eduardo Camavinga vắng mặt khỏi danh sách hai mươi sáu cuối cùng được báo chí Pháp tường thuật là một trong những quyết định khó khăn nhứt mà Deschamps phải đưa ra, buộc phải như vậy bởi sự cạnh tranh khốc liệt mà anh phải đối mặt: Tchouaméni và Rabiot là lựa chọn số một, Kanté và Koné là những phương án dự phòng đã được kiểm chứng, còn Zaïre-Emery là người kế nhiệm lâu dài đã sẵn có ngay trong đội hình. Thay vì mang theo một tiền vệ nhiều khả năng sẽ có rất ít thời gian thi đấu, Deschamps chọn những phương án khác — sự dự phòng phòng ngự của Lacroix, sự hiện diện thể chất của Mateta ở vị trí trung phong — mang lại cho ông sự linh hoạt chiến thuật lớn hơn suốt cả giải đấu.
Sự căng thẳng giữa tuổi trẻ và kinh nghiệm ấy chạy xuyên suốt cả đội hình, và nó có vẻ là một chủ đích rõ ràng chứ không phải sự trùng hợp về thời điểm. Ở một đầu là những người còn sót lại từ năm 2018: Kanté, giờ 35 tuổi, được chọn với vai trò một phương án chuyên biệt, chơi trong thời gian ngắn, chứ không phải một cầu thủ đá chính chắc chắn; Lucas Hernandez, đang khôi phục phong độ và sự nhạy bén sau một chấn thương đầu gối nghiêm trọng; Dembélé, xuất hiện với tư cách đương kim Quả Bóng Vàng ở đỉnh cao phong độ; và Mbappé, đội trưởng, biểu tượng, và trong phần lớn thời gian của vòng loại, gần như là hiện thân trên sân của chính quyền lực Deschamps. Ở đầu kia là Zaïre-Emery, Doué, Akliouche và Risser — bốn cầu thủ sinh ra trong những năm 2000, đại diện, không kém gì bất cứ lựa chọn chiến thuật nào, cho câu trả lời của Deschamps cho một câu hỏi mà ông đã phải đối mặt từ báo chí Pháp từ rất lâu trước giải đấu này: ai sẽ kế thừa đội bóng này một khi ông rời khỏi công việc.
Sơ đồ chiến thuật mà Deschamps chọn cho giải đấu này — một sơ đồ 4-2-3-1 xây dựng xoay quanh cặp tiền vệ trụ Tchouaméni và Rabiot, hai cầu thủ chạy cánh Barcola và Dembélé kéo giãn sân ở hai bên số 10 Olise, và Mbappé là điểm kết thúc ở trung tâm của tất cả — tự nó đã là một sự khác biệt so với những hệ thống từng mang về chiến thắng ở các giải đấu trước của ông. Năm 2018 ông từng dùng sơ đồ ba trung vệ ở một số thời điểm cùng cặp tiền đạo Mbappé-Griezmann; năm 2022, một sơ đồ 4-3-3 phẳng hơn mang lại nhiều khoảng trống hơn để Mbappé băng xuống phía sau hàng thủ đối phương. Sơ đồ năm 2026 phản ánh lực lượng ông đang có trong tay hơn là bất cứ sự cách tân chiến thuật lớn lao nào: một thủ môn thoải mái khi triển khai bóng từ tuyến dưới như Maignan, một trung vệ được cải biến thành hậu vệ phải như Koundé có thể dâng lên tham gia kiểm soát bóng, và một mức độ tài năng cá nhân ở tuyến ba hiếm khi thấy được gộp chung trong một đội hình, cho phép Deschamps để cấu trúc chiến thuật của mình làm ít công việc sáng tạo hơn so với các giải đấu trước. Theo nghĩa đó, đây là đội hình thiên về tài năng nhứt trong cả nhiệm kỳ của ông — nhưng cũng, theo đúng logic tuyển chọn của chính ông, vẫn là một đội hình được chọn vì sự cân bằng và phù hợp chứ không phải chỉ vì sức nặng của các ngôi sao.
Nằm giữa hai thái cực đó là phần lớn lực lượng thật sự của đội hình — những cầu thủ như Koundé, Saliba, Upamecano, Tchouaméni, Barcola và Olise, phần lớn vẫn đang ở độ tuổi giữa hai mươi, những người trưởng thành qua chương trình của Deschamps không phải với tư cách học trò đứng sau các ngôi sao lớn tuổi hơn, mà là sản phẩm hoàn chỉnh của chính hệ thống mà bài viết trước đây của chúng tôi về bóng đá Pháp từng mô tả: học thuyết đào tạo tập trung của Clairefontaine, các học viện câu lạc bộ tại Lyon, Rennes và Monaco với cơ chế tài chính khuyến khích việc đào tạo thay vì tích trữ tài năng, và mạng lưới sâu rộng, bắt nguồn từ yếu tố nhân khẩu học ở các khu ngoại ô Paris đã sản sinh ra Mbappé, Saliba và Mateta chỉ cách nhau vài cây số. Deschamps không phải người xây dựng nên hệ thống đó — nó đã tồn tại từ rất lâu trước khi ông nhận công việc này, và phần lớn còn có trước cả sự nghiệp cầu thủ của chính ông — nhưng ông đã dành mười bốn năm với tư cách người quyết định, hai mươi sáu cái tên mỗi lần, sản phẩm nào của hệ thống đó được khoác lên chiếc áo tuyển quốc gia. Đội hình năm 2026, phần lớn xuất thân từ các học viện Ligue 1 dù đa số thành viên giờ đây kiếm sống tại Ngoại hạng Anh, Serie A hay La Liga, theo nghĩa đó chính là tuyên bố rõ ràng nhứt cho những gì hệ thống ấy tạo ra khi có một người tuyển chọn duy nhứt, nhứt quán, được trao mười bốn năm để định hình cách sử dụng nó.
Điều mà báo chí Pháp cứ trở đi trở lại khi đưa tin về buổi công bố danh sách chính là cảm giác về một sự kết thúc được quản lý một cách có chủ đích, chứ không đơn thuần tự nó đến. Deschamps xây dựng đội hình này theo đúng cách ông từng xây dựng mọi đội hình trước đó — thông qua phong độ, sự phù hợp, và những quyết định tuyển chọn cứng rắn đôi khi khiến những cầu thủ được yêu mến hoặc giàu kinh nghiệm phải mất chỗ — nhưng ông xây dựng nó, theo chính lời thừa nhận công khai của mình, trong khi biết rằng đây sẽ là cơ hội cuối cùng để cân bằng mọi thứ cho đúng. Liệu sự cân bằng ấy có đứng vững qua phần còn lại của giải đấu năm 2026 hay không sẽ được quyết định trên sân cỏ, bắt đầu từ trận tứ kết gặp Morocco. Nhưng bản thân đội hình, và câu chuyện về cách nó được lựa chọn, đã đọc lên như một bức chân dung khá trọn vẹn về vị huấn luyện viên đã chọn ra nó: một cựu "người gánh nước" đã trải qua cả sự nghiệp cầu thủ để chứng minh rằng tổ chức và sự sẵn sàng thắng được sự hoa mỹ cá nhân, và người đã dành mười bốn năm làm huấn luyện viên để đưa ra chính lập luận ấy bằng một bản danh sách cầu thủ.
Đội Hình Trên Sân Cỏ Cho Tới Nay
Tính tới thời điểm bài viết này được hoàn thành, đội hình cuối cùng của Deschamps đã sớm mang lại câu trả lời cho câu hỏi liệu logic tuyển chọn đứng sau nó có chuyển hóa thành kết quả hay không. Pháp thắng cả ba trận vòng bảng, trước Sénégal, Iraq và Na Uy, rồi thắng Thụy Điển 3-0 ở vòng 32 đội và vượt qua Paraguay 1-0 ở vòng 1/8 — một chiến thắng căng thẳng, ít bàn thắng được quyết định bởi quả phạt đền của Kylian Mbappé, cũng là bàn thắng giúp anh vượt qua Lionel Messi trên bảng xếp hạng ghi bàn mọi thời đại tại World Cup. Chiến thắng đó đưa Pháp vào trận tứ kết gặp Morocco, một đội bóng cũng đã trở thành một trong những câu chuyện nổi bật của giải đấu, và đưa Deschamps chỉ còn cách bán kết một trận thắng nữa, trong điều mà ông đã xác nhận sẽ là trận đấu cuối cùng ông cầm quân nếu hành trình của Pháp dừng lại bất cứ lúc nào từ đây trở đi.
Những lựa chọn nhân sự được phân tích ở trên đã được thử thách đúng như cách Deschamps hẳn đã lường trước khi đưa ra chúng: việc chọn Manu Koné mang lại kết quả trực tiếp khi chấn thương của Aurélien Tchouaméni buộc phải thay người trong trận gặp Paraguay, và Koné đã lắp vừa vặn vào cặp tiền vệ trụ mà không khiến cấu trúc tuyến giữa của Pháp mất nhịp — minh chứng rõ ràng nhứt, cho tới lúc này, cho việc mang theo chiều sâu lực lượng đã được kiểm chứng ở mọi vị trí thay vì một băng ghế dự bị dài với những chuyên gia hẹp. Robin Risser, thủ môn mà việc chọn anh thay vì Lucas Chevalier từng gây ra cuộc tranh luận ồn ào nhứt trên báo chí Pháp hồi tháng 5, vẫn chưa cần phải ra sân trong một trận đấu chính thức nào, ngồi trên băng ghế dự bị phía sau một Maignan đang có phong độ cao — bản thân đây cũng là một kết quả mà Deschamps hẳn sẽ vui vẻ chấp nhận, bởi việc có một thủ môn chính thức khỏe mạnh, không thể tranh cãi đi qua cả giải đấu mà không gặp sự cố gì vốn luôn là mục tiêu thật sự của lựa chọn ấy, bất kể những tranh cãi xung quanh nó ra sao. Liệu Kanté, Lucas Hernandez, Thuram hay bất cứ phương án nào khác trong đội hình — những cầu thủ đã được kiểm chứng nhưng chưa phải lựa chọn số một — có cơ hội thể hiện mình trước khi giải đấu kết thúc hay không, nhiều khả năng sẽ phụ thuộc vào diễn biến của các vòng đấu cuối, bắt đầu từ trận gặp Morocco.
Kết Luận
Hai mươi sáu cầu thủ, đến từ bốn giải vô địch quốc gia hàng đầu khác nhau và ít nhứt bốn thế hệ khác biệt trong lịch sử đội tuyển Pháp, hợp thành đội hình cuối cùng của Didier Deschamps. Một số trong họ — Mbappé, Dembélé, Saliba — nhiều khả năng sẽ định hình bóng đá Pháp trong cả một thập kỷ sau khi giải đấu này khép lại. Những người khác — Kanté, Lucas Hernandez, Digne — đang trải qua màn trình diễn cuối cùng của những sự nghiệp đã mang về một chức vô địch World Cup cùng nhiều danh hiệu châu lục. Một vài người — Zaïre-Emery, Doué, Risser, Akliouche — đang thử vai, dù họ có nhận ra hay không, cho phiên bản đội tuyển mà một người khác, không phải Deschamps, cuối cùng sẽ chọn ra. Điều gắn kết cả hai mươi sáu con người này lại với nhau chính là logic tuyển chọn đã định hình cách quản lý của Deschamps kể từ năm 2012: không phải danh tiếng, không phải công lao trong quá khứ, không phải tình cảm, mà là một đánh giá cứng rắn, được làm mới mỗi khi một đội hình được công bố, về việc ai mang lại cho nước Pháp cơ hội tốt nhứt để thắng trận đấu tiếp theo trước mặt họ. Đó là một triết lý mà Deschamps học được lần đầu tiên khi còn là một cầu thủ chẳng ai gọi là tài năng thiên bẩm, và đó cũng là triết lý ông khép lại mười bốn năm cầm quân bằng cách áp dụng thêm một lần cuối cùng.
Dù điều gì xảy ra trước Morocco và những vòng đấu sau đó, câu chuyện lớn hơn mà đội hình này kể lại đã trọn vẹn. Đó là câu chuyện về một huấn luyện viên chưa bao giờ có được sự tinh tế của Zidane hay tốc độ của Mbappé, người từng bị một trong những cầu thủ vĩ đại nhứt cùng thế hệ mình nói rằng ông sẽ chẳng bao giờ hơn được một người gánh nước, và người đã dành ba thập kỷ sau đó để chứng minh, qua từng bản danh sách một, rằng việc hiểu chính xác một đội bóng cần gì — và có đủ can đảm để gạt bỏ bất cứ ai, dù được vinh danh cỡ nào, nếu không phù hợp với nhu cầu đó — tự nó cũng là một dạng tài năng thiên bẩm. Hai mươi sáu cái tên được đọc lên vào một tối thứ Năm tháng 5 là biểu hiện trọn vẹn cuối cùng của tài năng ấy với tư cách huấn luyện viên đội tuyển quốc gia. Mọi thứ diễn ra trên sân cỏ trong những tuần tiếp theo, theo đúng nghĩa nhứt của từ này, là phần kết mà Deschamps đã tự viết cho chính mình từ mười bốn năm trước và vẫn không ngừng chỉnh sửa lại, từng giải đấu một, kể từ đó tới giờ.
Đôi Lời Về Nguồn Tham Khảo
Bài viết này, trong khả năng cho phép, dựa trên các nguồn tin tiếng Pháp: trang chủ của Liên đoàn bóng đá Pháp (fff.fr), franceinfo, France 24, TIME France, footmercato, cùng một loạt trang chuyên viết chân dung, tiểu sử cầu thủ bóng đá Pháp, trong đó có những bài chân dung riêng từng cầu thủ của Chroniques Bleues, cùng các trang tập trung vào câu lạc bộ như AllezParis, Lensois.com và foot-algerie.com, bên cạnh những thông tin do L'Équipe đưa tin về giải đấu được các cơ quan báo chí Pháp khác trích dẫn lại. Ở những chỗ câu chuyện của một cầu thủ giao thoa với báo chí bóng đá tiếng Anh — điều khó tránh khỏi với một đội hình mà các thành viên thi đấu ở Anh, Đức, Ý, Tây Ban Nha lẫn Ả Rập Xê Út cũng như tại Pháp — những nguồn đó chỉ được dùng để xác nhận thêm các chi tiết đã có sẵn từ nguồn tiếng Pháp, chứ không phải để thay thế cho nguồn tiếng Pháp.
Nguồn Tham Khảo
- FFF.fr — Les 26 Bleus pour le Mondial 2026
- FFF.fr — La liste pour le Mondial en stats
- footmercato.net — Coupe du Monde 2026 : la liste des 26 de l'Équipe de France
- franceinfo.fr — Huit joueurs de Ligue 1 dans la liste... Didier Deschamps a dévoilé les 26 joueurs
- France 24 — Équipe de France : Didier Deschamps dévoile sa liste pour la Coupe du monde 2026
- TIME France — Coupe du Monde : Didier Deschamps dévoile la liste des 26 Bleus... avec quelques surprises
- planetegrandesecoles.com — Liste équipe de France Mondial 2026
- planetegrandesecoles.com — Didier Deschamps : carrière, salaire et palmarès
- Encyclopédie Universalis — Biographie de Didier Deschamps
- Chroniques Bleues — Jules Koundé, star discrète
- Chroniques Bleues — William Saliba, le dernier des bondynois
- Chroniques Bleues — Ibrahima Konaté, red and blue
- Chroniques Bleues — Maxence Lacroix et la bannière
- Chroniques Bleues — Maghnes Akliouche, olympique princier
- L'Internaute — Ibrahima Konaté : origine, salaire...
- L'Internaute — Brice Samba : âge, origine...
- Lensois.com — Robin Risser devient le 27e joueur lensois appelé en équipe de France
- Africa Radio — De Lens à l'équipe de France : Robin Risser
- foot-algerie.com — Maghnes Akliouche : Biographie, parcours, salaire, records et plus
- beninfootball.com — Quels sont les origines de Manu Koné ?
- AllezParis — Bradley Barcola : biographie, âge, salaire et parcours au PSG
- AllezParis — Lucas Hernandez : biographie, âge, salaire et parcours au PSG
- actuafoot.fr — Lucas Hernandez : ce défenseur français au parcours incroyable
- franceinfo.fr — Cinq choses à savoir sur Aurélien Tchouameni
- Yahoo Sports — France predicted XI v Paraguay: Aurélien Tchouaméni out, Manu Koné in


