Showing posts with label Tản Mạn. Show all posts
Showing posts with label Tản Mạn. Show all posts

3.22.2026

Tạp ghi: Những ca khúc ngày xưa ấy!

Huy Phương



Tôi còn nhớ một câu chuyện cách đây đã gần ba mươi năm. Một ngày giá rét ở núi rừng thượng du Bắc Việt, chúng tôi một nhóm tù gồm mấy anh em đang lang thang dọc bờ suối để chặt cho đủ chỉ tiêu một bó nứa hai mươi cây. Khi đi ngang qua một ngôi nhà sàn của đồng bào thiểu số, chúng tôi nghe một bài hát vẳng lại. Ðó là một bài hát quen thuộc khá bình dân, rất phổ biến ở miền Nam là bài “Một Trăm Phần Trăm” do Hùng Cường và Mai Lệ Huyền hát. Hồi ấy đã là cuối năm 1977, có lẽ đây là một cuốn băng cassette “chiến lợi phẩm” do một anh “bộ đội” dân tộc nào đó mang về cho gia đình. Bỗng dưng không ai nói ai, chúng tôi cùng chậm chân lại, rồi đứng hẳn, cùng im lặng lắng nghe. Giờ phút đó, phải nói chúng tôi uống từng lời hát, nuốt từng âm điệu, sung sướng như chưa bao giờ được nghe một bản nhạc hay như thế trong suốt cuộc đời mình. Phần tôi, trong những “ngày xưa ấy”, tôi cũng không tâm đắc gì với hai giọng hát trên và cũng không mặn nồng gì với những ca khúc tương tự. Nhưng giờ đây, đó là những điều đã mất, đó là cái gì thuộc về máu thịt của miền Nam, đó là cái gì thuộc về dĩ vãng, thuộc về kỷ niệm. Vì hiện tại là chúng tôi, những thằng tù đã mất tất cả, đang cầm mỗi đứa một con dao “tông”, đứng bên bờ suối, dưới một cái nhà sàn, thuộc tỉnh Hoàng Liên Sơn, xa Sài Gòn tới 1,200 cây số đường chim bay.

Mỗi năm Tết đến, bọn tù chúng tôi sau một buổi cơm chiều Ba Mươi, có bát cơm trắng và miếng thịt mỡ, ai cũng hân hoan và phấn khích thức ngủ đón Giao Thừa. Bài hát mà chúng tôi năm nào, giờ Giao Thừa cũng hát đi hát lại hằng chục lần là bài “Ly Rượu Mừng” của Phạm Ðình Chương. Sở dĩ bài này không thuộc loại “nhạc vàng” hay cấm kỵ, là vì bài hát có những câu “mừng anh nông phu vui lúa thơm”, người công nhân ấm no”, thì đúng đường lối cách mạng rồi. Với lại còn có thêm “mẹ già đợi con, từ lâu mong con mắt rưng rưng lệ nhòa, ngày ấy quê hương yên vui, đón anh về”, thì đã là con người, anh bộ đội hay chúng tôi thì cũng mủi lòng như nhau, ai đó cũng khóc thầm mà ai biết cho ai. Chúng tôi quây quần bên nhau cùng hát, biết hát và chưa hề hát, hát với tất cả tấm lòng, hát say sưa như chưa bao giờ hát say sưa như thế. Hát như thế là chúng tôi để cho mình trôi về dĩ vãng, như mới hôm qua, hôm kia đây. Hát để nhớ về Sài Gòn, hát để “nhớ miền Nam nỗi nhớ nhà”.

Sau này trở lại miền Nam, về với gia đình, mỗi năm bài “Ly Rượu Mừng” trong nhà hay đâu đó lại vang lên, giữa khói pháo mịt mù, lại thấy mắt mình cay vì khói pháo hay vì những giọt lệ dưới khóe mắt. Nhớ lại những ngày tháng cũ, nhớ bạn bè xa khuất hay nhớ tới thân phận mình?

Phải chăng, bây giờ chúng ta ở đây có những bản nhạc, những ca khúc đã nghe từ nửa thế kỷ, vẫn rộn ràng gây xúc động biết bao cho chúng ta. Mỗi lần cuối năm Âm Lịch, những bản nhạc Xuân lại vang lên, gợi lại cho chúng ta bao nhiêu nỗi nhớ, bao nhiêu kỷ niệm. Những bản nhạc ấy chúng ta nghe đã hằng trăm lần, đã thuộc từng câu, nhớ từng nốt nhạc, nó làm chúng xúc động hơn nghìn lần một bản nhạc mới ra đời hay mới nghe đâu đây một đôi lần...

Mỗi bài hát, của riêng mỗi người đều mang theo những màu sắc, âm thanh của một ngày tháng cũ xa xưa nào đó, cho nên đối với người này bản nhạc có thể có ý nghĩa, quay quắt tuyệt vời, với người kia là tầm thường vô vị. Những ca khúc được hát lên trong một đoạn đời nào đó, sẽ được nhắc lại, vẽ lại bây giờ, đó là giai điệu của một mối tình, một hình ảnh, một tháng, một ngày, một phút giây. Khi tiếng hát được cất lên, chúng ta không nhìn ra người hát, không nhớ tới người viết. Nó là nỗi niềm riêng của mỗi người, là châu báu không thể ban cho ai. Chính những dòng nhạc đó đã tiềm ẩn sẵn đâu đó trong vùng sâu kín của tâm hồn, đang trỗi dậy gọi chúng ta về với những ngày tháng cũ.

Cũng vì như thế, những tiếng hát ngày xưa mà chúng ta đã nghe quen, giờ đây tưởng chừng như tiếng thì thầm, ngọt bùi thân ái như tiếng nói của một người quen thân. Cũng vì như thế, bây giờ có những giọng hát trẻ trung, có thể “so bề tài sắc lại là phần hơn”, nhưng đối với chúng ta đó vẫn là một điều gì còn mới mẻ và hãy còn xa lạ vì thiếu một đoạn thời gian, một đoạn đường đi chung, có hạnh phúc mà cũng có khổ đau. Còn gì quí hơn một bài hát cũ, một giọng hát xưa, gọi lại những tháng ngày đã mất. Ðó là một người bạn cũ, một người tri kỷ mà chúng ta có thể gởi gắm vào đó những điều thầm kín nhất của lòng mình.

Mùa Xuân tha hương của những người đã bỏ xứ ra đi, của đàn chim phiêu bạt bên chân trời trong chiều nay lạnh giá. Bên những cành hoa đào, những khóm thược dược hay những chậu hoa lan, bên những khay mứt kẹo, cùng với những mâm bánh chưng bánh tét để đón những năm Tết tha hương, quả thật chúng ta không thể thiếu những dòng dòng nhạc Xuân rộn ràng mừng Xuân đón Tết.

Khi mà những ca khúc đã đi vào lòng người thì không ai có thể xóa bỏ đi. Trong những xứ mà chế độ còn hà khắc, có những bài hát người ta có thể cấm những ca sĩ hát ở nơi công cộng, người ta có thể cho những người trình diễn hát bài này hay bỏ bài kia, nhưng không ai cấm cản nỗi người ta nuôi trong lòng những ca khúc mà người ta đã có nhiều kỷ niệm, đã mang trong lòng một thời. Những ca khúc được nghe, chúng ta đâu có cần tới một lý lịch dọc-ngang hay vuông-tròn của tác giả, có ai buồn nghĩ tới tác giả đang ở trong hay ở ngoài đất nước hay tổ quốc. Nghe tới những điều cấm kỵ như ”bỏ tổ quốc ra đi, chống lại cách mạng” như là những luận điệu để lên án một người mang tội phản quốc, không đủ lý lịch hoàn hảo để cho tác phẩm của họ được trình diễn trước công chúng.

Ngày xưa chúng ta đã hát Văn Cao, đã yêu Ðoàn Chuẩn - Từ Linh, đã ngậm ngùi theo Doãn Mẫn, đã từng hát những ca khúc của Phan Huỳnh Ðiểu, Nguyễn Văn Thương, Hoàng Giác, Nguyễn Văn Tý... và đến cả Lưu Hữu Phước. Nào chúng ta có nhớ ai Bắc, ai Nam, ai bên nớ, bên ni. Nhưng những gì còn mãi lại trong lòng người mới đáng quí, còn cung điện kia, tượng đài nọ, lăng miếu hay mộ bia cũng như ngày thứ huân chương, tước vị đều là những thứ rất dễ phôi phai, đổ nát.

Nguồn: Dactrung

Tình Ca Mùa Thu

Lê Ngọc Châu


(Thương tặng TLN, các em tôi XH, KH.
- Thân tặng chị NTVN, chị LvT, TV61 và cô láng giềng ThH.)


Mùa Thu là một trong bốn mùa trên trái đất, nó là giai đoạn chuyển tiếp từ mùa hạ sang mùa đông. Thu là mùa trong đó phần lớn các loại cây rụng mất lá của chúng. Thu cũng là mùa mà thời gian ban ngày ngắn dần lại và thời tiết thay đổi, cảm thấy lạnh hơn giữa cơn gió nhẹ và khi Thu về thì tại các vùng ôn đới lượng mưa cũng tăng dần lên trong một số khu vực.

Theo nghiên cứu của các nhà sinh vật học thì lá đổi màu vào mùa thu bởi vì:
- Ánh nắng mặt trời làm lá khô héo
- Lá sản xuất ít đi chất chlorophyll có tác dụng giữ lá xanh.
- Cây hút chất xanh để có đủ sức sống cho mùa đông.
(Những nhà sinh vật học giải thích (theo Internet / Wikipedia) như sau: Vào mùa thu, các loài cây sản xuất chlorophyll ít hơn, chất này mang lại màu xanh cho lá. Không có chlorophyll, một số lá mang màu của những chất còn lại, những chất này khác nhau ở các cây khác nhau, vì vậy tạo nên màu sắc đa dạng trong mùa thu).

Mùa Thu buồn, lãng mạn vì thế nên có rất nhiều nhà thơ, nhà văn lấy mùa thu làm chủ đề. Riêng trong kho tàng văn hóa Việt Nam thì mùa thu được nhiều tác giả mượn làm khung cảnh cho những sáng tạo và sáng tác của họ. Cũng chiều hướng đó, nhiều nhạc sĩ Việt đã mượn hình ảnh của mùa Thu để sáng tác thành những bản tình ca rất trữ tình và lãng mạn.

Như chúng ta biết, Thu là giai đoạn chuyển tiếp từ mùa Hạ sang Đông. Mùa Hạ (hay hè) thường có tiếng ve reo, cũng là mùa bãi trường và sau đó lại phải đi nhường chỗ cho mùa Thu trở lại. Hình ảnh này đã được nhạc sĩ (ns) Phan văn Hưng phát hoạ như sau:
Con ve sầu ve ve hè nào
Con ve sầu bao nhiêu nhiệm màu
Sớm Thu về tức tưởi xanh xao
Con ve chợt lột xác trên cao
(Con Ve Sầu của NS Phan văn Hưng &Nam Dao)

Có thi sĩ mong Thu sớm trở lại để từ đó nguồn cảm hứng dâng cao và họ mới có thể sáng tác phong phú được, ns Đoàn Chuẩn và Từ Linh có lẽ mang nỗi buồn hay vấn vương tiếc nuối gì đó nên đã gởi gấm tâm trạng của họ qua nhạc phẩm “Thu Quyến Rũ”:
Anh mong chờ mùa Thu
Dìu thế nhân dần vào chốn Thiên Thai
Và cánh chim ngập ngừng không muốn bay
Mùa Thu quyến rũ Anh rồi.

Thu nay vì đâu tiếc nhiều
Thu nay vì đâu nhớ nhiều
Đêm đêm nhìn cây trút lá
Lòng thấy rộn ràng
Ngỡ bóng ai về.
(Đoàn Chuẩn và Từ Linh)

Thời gian qua đi không ngừng nghĩ nhưng đôi khi vì đa đoan công chuyện nên hầu như quên khấy đi không gian và thời gian. Đang đi ngoài đường, bỗng dưng nghe sột soạt vì chân mình vừa đạp lên những chiếc lá vàng rơi rụng hay chợt nhìn thấy chiếc lá úa lìa cành rơi xuống sân vườn thì lúc đó mới giật mình biết rằng Thu đà trở lại, và kỷ niệm bỗng chợt về nhưng chẳng biết người yêu giờ ở đâu mặc dầu anh chàng mõi mòn chờ đợi mà người tình vẫn biền biệt chưa đến, để rồi than thở:
Em có còn trở lại
Trời bây giờ vào thu
mây sầu dâng kín lối
Nghe em xa mịt mù
Em có còn trở lại
Khóc trong vòng tay anh
Như một trời u ám
Thương tình mình mong manh
(Em Có Còn Trở Lại của cố NS Trầm Tử Thiêng)

Mỗi năm, vào khoảng hạ tuần tháng mười trở đi thì thời tiết bắt đầu trở lạnh, lá cây tàn úa, rơi rụng trong vườn, ngoài ngõ phũ ngập lối đi. Buổi sáng sương mù, bầu trời âm u và ãm đạm. Đến xế trưa thì có nắng vàng hanh và cơn gió heo mai đã làm cho những chiếc lá vàng từ cành rơi nhẹ làm cho cảnh Thu thêm thơ mộng, làm xao xuyến tâm hồn người nghệ sĩ. Nhạc sĩ Ngô Thuỵ Miên và Thụy Anh đã mượn hình ảnh lãng mạn đó để nhắn nhũ, tỏ tình với người yêu, một nhạc phẩm được nhiều người ưa thích:
Em có nghe ... mùa thu mưa giăng lá đổ
Em có nghe ... nai vàng hát khúc yêu đương
Và ...
Em có nghe khi mùa thu tới ... Mang ái ân mang tình yêu tới
Em có nghe, nghe hồn thu nói ... Mình yêu nhau nhé
Em có hay ... mùa thu mưa bay gió nhẹ
Em có hay ... thu về hết dấu cô liêu
Và ...
Em có hay khi mùa thu tới ... Bao trái tim vương mùa xanh mới
Em có hay, hay mùa thu tới ... Hồn anh ngất ngây
(Mùa Thu Cho Em)

Và khi người yêu đã đi xa, mang theo niềm thương và chôn vùi mối tình đẹp một chiều thu thì còn lại chỉ là nỗi nhớ không nguôi! Hãy nghe NS Lê Mộng Nguyên thay “chúng ta bộc lộ tâm trạng” này:
Người ra đi chìm trong sương gió
Dứt tình trong một chiều thu
Lòng mơ ước vinh quang ngày mai núi sông lừng vang khúc ca khải hoàn
Bao chiều thu qua
Chiếc lá thu nhắc bóng dáng người mơ màng nay còn đâu
Bao nhung nhớ trong tâm hồn thoáng hương xưa
(Chiều Vàng Năm Xưa)

Con người sinh ra để hoà đồng với xã hội. Đến lứa tuổi nào đó thì lại biết yêu, biết nhớ nhưng đôi khi không có được hạnh phúc tro?n ve?n trong cuộc sống hay trên đường tình. Vì thế con người nhiều khi cảm thấy rằng hình như mình thiếu vắng một cái gì đó, để rồi băn khoăn, rồi mơ mộng lãng mạn, nhớ nhung, nhất là khi ngoại cảnh buồn ảnh hưởng phần nào đến những tâm hồn đang cô đơn:
Mùa Thu không em anh buồn một mình
Cỏ hoa xanh xao chết từ ngày nào
Mùa Thu không em rừng Thu mông mênh
Lá vàng rụng sầu em có hay đâu ?
Mùa Thu không em anh về một mình
Đường mưa bay nhanh lối mòn gập gềnh
Mùa Thu không em hồn Thu ru êm
Tiếng buồn gọi về chua xót tình mê.
(Mùa Thu Không Em - Phạm mạnh Cương)

Vâng, Thu đã về cùng với làn gió nhẹ, khẽ lay rụng những chiếc lá trên mặt đất, bụi cây ngọn cỏ:
Với bao tà áo xanh đây mùa thu
Hoa lá tàn, hàng cây đứng hững hờ
Lá vàng từng cánh rơi từng cánh
Rơi xuống âm thầm trên đất xưa
Gửi gió cho mây ngàn bay
Gửi bướm muôn màu về hoa
Gửi thêm ánh trăng màu xanh lá thư
Về đây với thu trần gian
(Gửi Gió Cho Mây Ngàn Bay của ns Đoàn Chuẩn và Từ Linh)

Cảnh vật thay đổi làm cho lòng người cũng cảm thấy bâng khuâng. Lá rơi rụng ngập lối đi như nhắc nhỡ chúng ta về sự phù du của cuộc đời, giống như chiếc lá: xuân về xanh tươi, đến thu thì úa vàng và cuối cùng rơi rụng, lìa cành. Mùa Thu đến như gợi nhớ trong ta biết bao kỷ niệm mà ta một thời đã trải qua, theo từng giai đoạn và từng khúc quanh của giòng đời:
Mùa thu lá bay anh đã đi rồi!
Vỡ tan ôi bao giấc mộng lứa đôi
Giờ đành lìa xa thế nhân sầu đau!
Hẹn anh kiếp sau ta nhìn thấy nhau
(Mùa Thu Lá Bay - Nhạc Ngoại Quốc - Lời Việt Nam Lộc)

Thu tạo nên cảm hứng và không có cảnh nào đẹp, tình tứ hơn là cảnh cùng người yêu tay trong tay dạo bước chiều Thu:
Trời mùa thu lắm mây
còn bước em đi quên về
vòng tay ôm lẻ loi
cho mình còn mãi thương nhau
Chậm lặng người đi qua trên đường phố rét mướt
dấu chân chưa tìm về chút kỷ niệm ngày đầu
để từng mùa thu đến
ra đi không mang tin nỡ quên thôi đành sao
(Mùa Thu Trong Mưa của NS Trường Sa)

Cơn nắng chiều tàn chợt rực lên, nhuộm một màu vàng lên vạn vật, rồi lịm tắt. Mùa Thu cũng thế, đẹp tuyệt vời nhưng buồn và mau tàn úa. Nhạc sĩ Lam Phương rung cảm trong cảnh Thu ãm đạm và gió heo may làm rơi rụng những chiếc lá vàng khô. Kỷ niệm Thu năm nào trở về trong ký ức khách tha hương, nhất là đối với những người Việt tị nạn bỏ xứ ra đi sau ngày 30.04.1975. Ra đi đôi khi chẳng kịp từ giả người thân, không một lời tạm biệt với người tình và có lẽ ai trong số người bỏ nước ra đi tìm tự do hầu như đều mang theo trong tâm khảm ít nhiều những hoài niệm khó quên:
Buồn không em (?)
Mùa thu tan tác lá bay gọi nhau bên thềm
Buồn không em (?)
Những chiều cô đơn xâm chiếm hồn em
Vài tia nắng xuyên qua rèm
Hồng đôi má em cho lòng buồn thêm
Những đêm xa nhà, đời lữ thứ buồn không em?
(Buồn Không Em của Lam Phương)

Gió Thu lành lạnh. Con đường còn ẩm ướt sương đêm. Trong đêm đen, kỷ niệm chợt quay về như như níu kéo, như yêu thương và cảm giác cô đơn lan toả để rồi chợt thấy lòng mình bỗng se lại, tê tái giữa cơn mưa, giống như tâm trạng của ns Lê Minh Bằng qua “Mất Nhau Mùa Thu”:
Đêm thu còn đây ... mưa vẫn giăng mắc mưa đầy
Người đã xa người, tình đã phai rồi
không còn đường mưa chung lối
Em đi về đâu? Cho gió mưa rớt u sầu
Đèn phố không màu,

Mùa thu với cái nắng vàng ươm, với gió bay nhè nhẹ làm rung động người nghệ sĩ nên có nhiều nhạc sĩ sáng tác những bản tình ca độc đáo khi Thu về, như Nguyễn Hiền với “Mái Tóc Dạ Hương”:
Từ giã hoàng hôn trong mắt em
Tôi đi tìm những phố không đèn
Gió mùa thu sớm bao dư vị
Của chút ân tình vương tóc quen

Hay nhạc sĩ Từ Công Phụng với “Mùa Thu Mây Ngàn”:
Chiều nay có mùa thu đi về
Buồn vương mây ngàn giăng khắp lối
Mùa thu bơ vơ đến bên trời
Ru tóc em suối nguồn
Gọi hồn hong gió thu buồn

Mùa Thu mộng mơ cũng là khung cảnh của những cuộc tình đắm say nhưng không sao tránh khỏi những lần chia tay đầy nước mắt được thể hiện qua nhạc phẩm rất nổi tiếng “Ngàn Thu Aó Tím” của nhạc sĩ Hoàng Trọng, lời Vĩnh Phúc :
Ngàn thu mưa rơi trên áo em màu tím
Ngàn thu đau thương vương áo em màu tím
Nhuộm tím những chuỗi ngày vắng nhau
Tháng năm còn lướt mau
Biết bao giờ thấy nhau.

“Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” và vì con người vốn nhạy cảm, dễ lưu luyến cái buồn trong thiên nhiên nên có lẽ chúng ta cũng chẳng lạ gì khi sự rạo rực của con tim dễ giao cảm với cảnh Thu buồn, phản ảnh qua lời nhạc của Đặng Thế Phong và Bùi Công Kỳ với tuyệt tác “Giọt Mưa Thu”:
Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi
Trời lắng u buồn mây hắt hiu ngừng trôi
Nghe gió thoảng mơ hồ trong mưa thu
Ai khóc ai than hờ!

Nhạc sĩ Cung Tiến thì não nùng, ai oán hơn với “Hoài Cảm”:
Chiều buồn len lén tâm-tư
Mơ hồ nghe lá thu mưa
Dạt dào tựa những âm xưa
Thiết tha ngân lên lời xưa

Ngay cả khi qua xứ người, nhìn Thu người nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ đã bắt gặp hồn thu giữa xứ lạ ngập đầy lá vàng và không thể dằn nỗi cảm hứng nên dòng nhạc Thu lai láng sáng tạo thành ca khúc “Mùa Thu Đông Kinh”:
Mùa thu Đông Kinh
Buồn như tình em trong cơn gió
Đìu hiu liễu bên đàng ru lòng ai
Lá thu vàng trên bờ vai
Như bao nhiêu thu tình
Mang theo bao nỗi lòng
Tiếng gió thu lạnh lùng

Thu với khí trời mát mẻ, trong lành thường đem lại nguồn cảm hứng cho biết bao nhạc khúc, chẳng hạn “Lời Tình Băng Giá” của Nhạc sĩ Anh Bằng:
Ru nỗi buồn nhớ anh
Ôi nhạc Thu buồn xa vắng
Giọt Thu sầu lai láng
Tình trôi vào quên lãng

Không biết làm sao định nghĩa đúng được “tình yêu” nhưng tình yêu đã làm cho biết bao nhiêu nam nữ đâm ra thất tình, đau khổ. Lắm lúc yêu nhau thật nồng nàn, để rồi nhớ nhau, rồi khắc khoải đêm ngày, nhất là mỗi độ mùa Thu ảm đạm quay về:
Chiều thu mưa vẫn rơi
Chiều thu mưa vẫn rơi
Nhạc thu ru nắng phai nhạt nhòa cuối trời
Rồi em theo gió bay
Tình em như bóng mây
Tình anh như núi sông, biển rộng mênh mông…
(Tình Là Hư Không của Phạm Anh Dũng)

Cái buồn làm cho nội dung bài thơ, lời nhạc trở nên ướt ác và làm cho vẽ đẹp trở nên quyến rũ, lôi cuốn hơn. Cảnh vật chỉ đẹp, chỉ thơ mộng khi nó phảng phất một chút buồn. Và những vần thơ, những áng văn hay những nhạc phẩm được người đời ưa thích nhất vẫn là những bản nhạc buồn, chất chứa „một ít“ nhớ thương. Rồi đến lúc cũng phải nghẹn ngào tiễn đưa Thu, như cảnh chia tay trong luyến tiếc của những cặp tình nhân thiếu may mắn, cuộc tình đổ vỡ không trọn vẹn:
Thu đi cho lá vàng bay, lá rơi cho đám cưới về
Ngày mai, người em nhỏ bé ngồi trong thuyền hoa tình duyên đành dứt
Có những đêm về sáng đời sao buồn chi mấy cố nhân ơi
đã vội chi men rượu nhấp đôi môi mà phung phí đời em không tiếc nhớ
Lá đổ muôn chiều ôi lá úa, phải chăng là nước mắt người đi
Em ơi đừng dối lòng dù sao chăng nữa không nhớ đến tình đôi ta
Thôi thế từ đây anh cố đành quên rằng có người
Cầm bằng như không biết mà thôi
Lá thu còn lại đôi ba cánh,
đành lòng cho nước cuốn hoa trôi …
(Lá Đổ Muôn Chiều của NS Đoàn Chuẩn và Từ Linh)

Người được coi là nhạc sĩ của mùa Thu là Đoàn Chuẩn (và Từ Linh). Những tình khúc mùa Thu do ông viết, có nhiều bản từng ru hồn người nghe như “Chiếc Lá Cuối Cùng”, “Chuyển Bến”, “Dang Dở”, “Gửi Gió Cho Mây Ngàn Bay”, “Lá Đổ Muôn Chiều”, “Tình Nghệ Sĩ”, “Thu Quyến Rũ” và “Vàng Phai Mấy Lá” ….

Còn nhiều nhạc sĩ đã cho ra đời những bài “Tình Ca Thu” rất trữ tình. Rất tiếc là trong bài phóng tác này tôi chỉ có thể trích vài bản tiêu biểu, giới thiệu đến quý độc giả, mong quí vị thông cảm.

Munich, Đầu Thu_11.2007

Nguồn: Dactrung


***




























Related Posts

Tình cờ đi google chữ hoctro, thì dẫn đến link này

http://www.bloggingtips.com/2008/09/08/5-related-posts-techniques-for-blogger-blogs/




làm tôi nhớ lại một thủa rất hăng say viết widgets. Tự nhiên sao giờ thấy chán phèo.

Hổng chừng mai mốt lại ham làm blog widget nữa!?!

À, Apple mới ra cái iPad cũng tương đối vừa túi tiền ($499), hay là mình chuyển qua viết app cho iPad?

Bị cái trong nhà không có cái iMac nào, làm sao học viết code bây giờ?

Just talking to myself ....

My Youtube Hero

Người hùng này có công làm gần 100 bài nhạc hiếm quý của Paul Mauriat hòa tấu, rồi upload lên cho anh em hưởng ké. Chưa bao giờ hoctro nghe nhiều bài nhạc hòa tấu bởi Paul Mauriat trong một giờ đồng hồ như vậy! rồi cũng gặp lại nhiều người quen cũ mà lâu ngày biệt tích như bài Rain and Tears, Tombe la Neige, A Time for Us, etc.

http://www.youtube.com/profile?user=BoyfromParis#p/u/1/2CO1tUw5u6c


Who is this Boy From Paris? I need to know, I need to know ...

Tản mạn: việc làm - học lên - mashup ...

Vừa mới đọc một cái post của một người bạn may mắn tìm được việc làm, tôi cũng cảm thấy vui lây, nhất là sau khi thấy vô số người bạn khác ngoài đời đã bị cho thôi việc. Càng ngẫm nghĩ càng thấy cái truyền thống hiếu học của gia đình lại là nền tảng cho một sự vững chắc và thăng tiến của nghề nghiệp. Từ khi rời bỏ một chế độ xét lý lịch, "con ông cháu cha", sang một xã hội mà "the sky's the limit", mơ ước của tôi hồi đó là có được mảnh bằng cử nhân để bằng anh bằng em, bằng họ bằng hàng. Ai dè từ khi có bằng xong, thì bạn bè trong hãng cũng nhìn mình bằng cặp mắt khác, xếp mình cũng cho mình lên lương cho vừa tầm, rồi software mình viết cũng như là có "bảo chứng" vậy, vì là do "software engineer" viết à nha, chứ không phải là đồ "hack" "hiếc" tầm bậy tầm bạ :-)

Tôi thấy cái vụ có bằng cấp này cũng như là một thiền sư hồi xưa chứng cho một thiền sư khác vậy, giống như Ngũ Tổ chứng và truyền y bát cho Lục Tổ Huệ Năng vậy. Cho dù có tu học bao nhiêu đi chăng nữa, mà không được chứng là đã "ngộ" là coi như không "ngộ". Ngộ thiệt ha :-)

Thành ra nếu ai lỡ thất nghiệp mà chưa có bằng cấp nên dùng dịp này để đi học tiếp lấy bằng, sẽ rất có lợi bể ngang lẫn bề dọc.

Anyhow, vài dòng tản mạn khai bút đầu năm Canh Dần, chúc các cô chú bác anh chị em xa gần có đọc post này ước gì được nấy và nhiều sức khỏe cũng như có job thơm, (rồi nếu thấy hoctro xạo quá xin cũng cười trừ rồi bỏ qua cho. Tản mạn mà. "Web log" or "blog" = nhật ký mạng.)

Vài ngày qua hoctro vẫn thích làm trang Paul Mauriat Discography, nhưng lười quá vì phải điền video ID dưới mỗi bài nhạc, bèn chế ra một cách dùng Ajax để dynamically load hết 270+ bài vào. Chữ thời trang bây giờ người ta gọi là "mash up" thay vì "hack". Có gì rảnh mời bạn qua ngó thử:

 http://hoctroviet.blogspot.com/p/paul-mauriat.html

chỗ đề : "You could also view all of Paul's rare "

Đây là bật mí cách làm:

1. Chế tag ngay trong post cho 50 bài đầu:


2. Chế tiếp tag cho 50 bài, rồi cứ như thế, như thế ...




3. Function chung để gọi khi cần:


Nếu bạn biết HTML và Javascript, dòm source code của trang Paul Mauriat là sẽ thấy ngay hoctro đã làm gì ...

Hoctro
2/17/10

Chuyện vui về những lỗi chính tả (Nguyễn Dư)

Bạn bè của tôi ơi ! Các bạn có còn nhớ mấy kỉ niệm ' chữ nghĩa ' năm xưa không ? Ôi ! Cái thời lạy cô đi qua, lạy thầy đi lại. Có đứa độc miệng khấn thêm Ði mau mau cho bọn con nhờ. Quên làm sao được cái thời ấy nhỉ ?

Năm chúng tôi... Thôi, không dám chơi trèo, thấy người sang bắt quàng làm họ, người ta chửi cho thì khốn. Mình làm, mình chịu, đừng vơ thêm, lôi thêm người khác vào. Vậy, xin khiêm tốn sửa lại rằng... Năm tôi học lớp ba trường tiểu học Quang Trung (Hà Nội, 1952), có một lần cả lớp viết sai chính tả từ giặt gỵa. Sai đủ kiểu. Nhiều đứa viết là giặt dịa. Có đứa viết giặt gịa. Hai ba đứa viết giặt giạ. Thầy bảo phải viết là giặt gỵa. Cả lớp chả hiểu tại sao lại viết như vậy. Ngày sau sẽ hiểu. Hôm nay thầy dạy như vậy thì cứ biết như vậy.

Mãi sau này mới được thấy từ giặt gyạ (Laver ses habits, giặt quần áo) trong tự điển của Génibrel (1898). Thấy cả vua Gyalong (Gia Long) trong báo L'Illustration (1857). Lật Từ điển tiếng Việt (1988) của Hoàng Phê ra xem thì thấy viết là giặt gịa.

Một chữ đơn lẻ ‘gịa’ không có trong từ điển của Hoàng Phê. Ðại Nam quốc âm tự vị của Huỳnh Tịnh Của (1895) định nghĩa gịa là đồ đong lúa, tức là từ giạ của Hoàng Phê.

Hôm ấy có đứa hỏi vặn thầy tại sao không viết là giặt dịa? Thầy bảo không được vì giặt gỵa là từ kép, dê dưới (g) phải đi với dê dưới. May cho thầy. Cả lớp không có đứa nào biết trường hợp dê dưới đi với dê trên (d) của giản dị để đưa ra ' ăn thua ' với thầy.

Muốn cho gyạ giống gịa thì chỉ việc thay một chữ, đặt cái dấu vào đúng vị trí. Có vậy thôi mà cũng không biết ! Không biết thì cứ giặt giũ cũng được. Dù sao thì giặt gyạ (Génibrel) hay giặt gịa (Hoàng Phê) cũng là một trường hợp... hơi phức tạp. Còn nhiều trường hợp khác thì giản dị hơn nhiều nhưng cũng đủ để làm cho trẻ con... bực mình !

Năm tôi học lớp nhất trường tiểu học Thạnh Mỹ Tây (Thị Nghè, 1954) gặp mấy chuyện nửa cười nửa mếu. Người lớn gọi là chuyện...ngôn ngữ bất đồng. Này, này, coi chừng vạ miệng bây giờ! Tiếng Việt thuần nhất. Không có chuyện ngôn ngữ bất đồng giữa người Việt với người Việt đâu nha ! Những kẻ có ý xấu muốn kì thị, chia rẽ thì... Chết ! Chết ! Cái sảy nảy cái ung thì... bỏ mẹ cả đám. Xin sửa lại. Ðây chỉ là chuyện... phát âm không giống nhau thôi. Nói như thế được chưa ạ? Ðược, chúng ta không nên chuyện gì cũng... bé xé ra to !

Xin phép được lau mồ hôi hột. Và xin bắt đầu lại câu chuyện. Năm tôi học lớp nhất trường tiểu học Thạnh Mỹ Tây (Thị Nghè), mỗi tuần phải viết một bài chánh tả. Viết xong, cả lớp đổi tập cho nhau. Cô giáo đọc lại, giảng nghĩa, chỉ cách viết các chữ khó. Cả lớp dò theo, sửa lỗi cho nhau. Bạn bè đứa nào cũng khoái bắt lỗi thằng ngồi bên cạnh. Ðứa nào cũng chăm chú sửa cho bạn, không bỏ sót một cái dấu phết. Sửa bài như vậy vừa nhanh, vừa kĩ, lại vừa đỡ mệt cho cô. Có lần tôi bị một lỗi vì... một cái lá. Phải nói ngay là không phải cái lá nho úp úp mở mở hay cái lá đa lấp ló lem nhem, mà đây chỉ là cái lá chuối... ' nỏn '. Cô giáo nhấn mạnh chữ ' nỏn ' dấu hỏi. Tôi giơ tay xin nói. Cô hất hàm cho phép. ' Thưa cô, nõn dấu ngã chớ không phải dấu hỏi '. Cô giáo lắc đầu : ' Dấu hỏi chớ không phải... dấu ngả '. ' Dạ, nõn dấu ngã '. ' Cãi bậy '. Cô đập thước kẻ xuống bàn : ' Lên đây coi '. Tôi bất đắc dĩ phải lên chỗ cô đứng. Cô cầm thước chỉ vào trang sách. ' Sách viết dấu hỏi nè, thấy chưa ? '. Tôi bắt đầu run. ' Dạ thấy '. Trong bụng muốn nói thêm ' Thấy cả mẹ em rồi, cô ơi '. Nói có sách, mách có chứng đàng hoàng, đâu phải chuyện giỡn. Cô có lí trăm phần trăm. Cãi nữa thì ăn đòn. Em chịu thua cô.

Mấy năm sau mới được học câu Tận tín thư bất như vô thư (Ðọc sách mà quá tin sách chẳng bằng không đọc sách). Thấm thía nhưng hơi muộn. Chỉ tiếc cho cái lá chuối ' nỏn ', già héo mất rồi.

Hôm ấy, tôi sốt ruột chờ giờ tan học. Thơ thẩn dạo một vòng sở thú, rồi mới về nhà. Dọc đường, khám phá ra một điều thú vị. Lang thang sở thú sướng hơn ngồi trong lớp học. Ðến tối vẫn còn ấm ức. Tức hộc máu vì cái lá chuối ' nỏn '... May mà chưa bị hộc máu thật. Thôi mà. Bỗng sực nhớ hình như có lần mẹ khuyên Ði với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy. Còn đi học thì phải mặc áo gì đây, mẹ ? Mặc sơ mi trắng mau bẩn lắm. Chẳng lẽ ngồi yên chịu trận sao? Ngu vừa vừa thôi chớ ! Thua quỷ thua ma chứ ai lại thua cả cái ' vớ vẩn ' kia ? Ðã vậy thì... Ði với chánh tả của cô thì mày phải mặc áo... bi- da-ma giáo. A ha ! Cái gì mới khó chứ ma giáo thì... dễ ợt cô à. Qua mặt cô cái vèo, khỏi cần bấm còi. Sách không phân biệt hỏi ngã thì mình phải làm cho hỏi ngã... giống nhau. Chu choa, xin lãnh hội những lời vàng ngọc của quới nhơn. Hỏi chỉ khác ngã cái đuôi vểnh cong. Dạ, đúng vậy. Vậy ta chỉ việc phe phẩy thêm một cái đuôi be bé xinh xinh vào dấu hỏi là xong. Hình dạng hỏi hay ngã sẽ giống nhau như... chị em con Ngọc sinh đôi ở cuối xóm. Xin bái lạy quới nhơn. Nhưng chưa xong ! Thông thường thì dấu hỏi phải viết thẳng đứng, dấu ngã viết nằm ngang. Ðó là cách viết chân phương. Nôm na gọi là viết rõ ràng. Lối viết của những kẻ không theo tôn chỉ của ma giáo. Muốn theo ta thì từ nay phải viết... mập mờ. Không thẳng, không ngang, mà phải... lửng lơ con cá lóc. Chênh chếch như ánh trăng... một đêm trong rừng vắng ! (Ta lạc đề. Thèm sơn nữ quá). Viết nghiêng chênh chếch thế nào để kết quả chắc ăn một trăm phần trăm? Nhà địa lí gọi là nghiêng theo hướng tây bắc, đông nam. Nhà toán học gọi là nghiêng 45 độ âm. Nhà quê gọi là nghiêng từ trên xuống dưới, từ trái sang phải. Ðố cô giáo của con hay bất cứ ai phân biệt được hai cái dấu. Lá nõn hay lá nỏn, ai muốn đọc thế nào cũng được. Xin đa tạ quới nhơn. Xin khất quới nhơn một li nước đá nhận. Ta thấy con bị nạn thì giúp, ta không nhận thù lao. Chết cha ! Chó chê chè ! Ngài không thèm ăn thật hay ngài chê chẳng bõ dính răng ? Quới nhơn hay là quái nhơn đây ?

Cho đến hết năm học tôi không còn bị hai cái dấu hỏi, dấu ngã ám ảnh.

Nhưng cái số con rệp vẫn còn bị sao quả tạ chiếu. Một hôm cô bắt viết bài tả một đám đánh nhau đến... mẻ đầu ' sức ' trán. Trúng tủ ! Biết rồi, khổ lắm, viết mãi. Mẻ sứt này thì cũng như Chớ cười những người đui què mẻ sứt của thời mặc quần... soọc. Tôi tự tin viết ' sứt ' trán. Một lỗi ! Lại gân cổ lên cãi. ' Thưa cô, sứt mẻ phải là mẫu tự ‘t’. Sức mạnh mới ‘ c’ '. Cô giáo liền giở bửu bối Nói có sách, mách có chứng để bịt họng đứa con nít. Một lần nữa tôi bị mắng là vừa bướng vừa không chịu nghe lời cô giáo trong lớp. Mấy thằng trời đánh thánh vật lại được một phen cười hô hố. Khoe đủ mấy cái răng... sứt ! Một lỗi là một lỗi, không tha thứ được. Tình thầy trò bắt đầu sứt mẻ. Sức mấy mà hàn gắn lại được.

Lần này quới nhơn của tôi cũng khoanh tay chịu thua. Cô mày võ nghệ cao quá. Ta không địch lại được. Hoàn toàn bế tắc. Không có mẹo nào để làm cho ‘c’ cũng như ‘t’ được.

Cũng may. Những ngày nửa cười nửa mếu rồi cũng qua mau. Ðến kì thi tiểu học tôi tự nguyện ' hoàn lương '. Ngậm ngùi từ giã ma giáo. Vì tin rằng người chấm bài sẽ không dựa vào mấy trang sách ' mắc dịch ' để hại đám tuổi trẻ mà tài cãi lí lại chưa cao. Tôi nhẹ nhõm trở về với dấu hỏi thẳng đứng, dấu ngã nằm ngang.

Các nhà nghiên cứu ngôn ngữ học thừa nhận rằng phát âm của người miền Bắc phân biệt hỏi ngã, chữ cuối là c hay t, có g hay không có g, nhưng lại mắc phải mấy khuyết tật khác. Người miền Bắc uốn lưỡi không khéo như người miền Nam. Không phân biệt s với x, ch với tr, d với r... Thầy nào dùng sách do dáo (giáo) học Ngô Ðê Mân chích (trích) lục, cho học trò viết chính tả bài Xự (sự) tích hai chị em, bà Chưng Chắc (Trưng Trắc), bà Chưng Nhị (Trưng Nhị) (Edmond Nordemann, Quảng tập viêm văn (Chrestomathie Annamite, 1898), Hội Nhà Văn, 2006, tr 50-52) thì chắc chắn chẳng có trò nào thoát được con số không to tướng.

Ðặc điểm của tiếng Việt là có năm cái dấu sắc, huyền, hỏi, ngã, nặng. Muốn doạ người nước ngoài chỉ cần đưa ra mấy câu thần chú : ma, má, mà, mả, mã, mạ. Ba, bá, bà, bả, bã, bạ. Mỗi chữ một nghĩa khác nhau. Cao siêu hơn thì đưa ra hình ảnh :

Dưới hiên hiển hiện người hiền
Sắc, không, ngã, nghiệp, pháp huyền hỏi ai ?

Năm cái dấu sắc sảo, nặng nề, huyền bí... Con trẻ học hỏi vất vả, dễ ngã lòng. Ðôi khi người lớn cũng bối rối cười trừ.

Một vài hội đoàn Việt kiều bên Pháp, bên Mĩ kêu gọi bà con đóng tiền cho... thủ quỷ. Cho quỷ giữ quỹ( !), vì thế mà nhiều người e ngại đóng góp. Bộ sử nổi tiếng của Trần Trọng Kim được in lại bên Mĩ với tựa đề mới ‘Việt Nam sữ lược’ (Miền Nam). Dường như chữ ‘sữ’ chưa có trong các từ điển tiếng Việt. Trong nước xuất bản Quốc triều chỉnh biên toát yếu (Thuận Hoá, 1998). Kẻ nào to gan muốn chỉnh cả chính sử của nhà Nguyễn?

Chưa hết. Ðôi lúc còn phải chọn chữ i ngắn (i) hay i dài (y). Ngày xưa, Huình - Tịnh Paulus Của viết : Nguít (ngó có nửa con mắt, không muốn ngó). Huinh đệ. Huiên đường. Ngày nay mấy từ ngữ này được viết là nguýt, huynh, huyên. I được thay bằng y. Ngược lại, ym (mát mẻ, tư nhuận) được viết là im. Y nhường chỗ cho i. Mọi người vui vẻ chấp nhận mấy thay đổi này.

Tuy nhiên, vẫn còn nhiều trường hợp khó thay đổi. Người này khư khư giữ chữ i. Thưa quí vị, ngân quĩ cúng ma quỉ còn tiền, khỏi phải quịt bọn hàng mã... Người khác lại khăng khăng đòi chữ y. Dài mới đẹp. Bồng bềnh, uyển chuyển, thướt tha. (Lại lạc đề). Thế là khắp nơi nổi lên một loạt nào là ca sỹ, văn sỹ, bác sỹ, thạc sỹ, tiến sỹ, sỹ quan... Ngày xưa dân ta chỉ biết Nhất sĩ nhì nông. Ngày nay sỹ bỵ bán sỷ. Mặt mày bý xỵ.

Cứ theo trường phái ba phải là chắc ăn nhất. Có nhà báo đưa tin : Thượng nghị sĩ McCain thăm viếng Việt Nam... Các quan chức của ta đánh giá cao cuộc thăm viếng của thượng nghị sỹ McCain. Trường kĩ thuật ' chất lượng cao ' kia tự hào đào tạo được nhiều kỹ sư xuất sắc.

Bên cạnh chuyện i ngắn i dài, lại còn chuyện phải đánh dấu cho đúng chỗ. Cần gì đúng ! Miễn sao trông cho cân đối là được. Cứ đánh vào giữa là xong. (Ðóa hoa, lõa lồ...).

Dài ngắn, trước sau, loạn xà ngầu. Mặc kệ quy định và quyết định của bộ Giáo Dục. Bất chấp Từ điển chính tả tiếng Việt (Hoàng Phê, Giáo Dục, 1985), Từ điển tiếng Việt (Viện Ngôn ngữ học, Khoa Học Xã Hội, 1988).

Trong chuyến du lịch Tam Ðảo tôi nghe lỏm được tại một khách sạn.

- Em làm giấy tờ cho anh để về thanh toán với cơ quan.

- Dạ vâng. Thế tên anh ' nà ' gì nào ?

- Lê Ðức Linh

- Nê Ðức Ninh.

- Anh tên là Linh. Không phải Ninh.

- Ninh... Ninh... Thế tên anh viết bằng ' nờ ' dài hay ' nờ ' ngắn ạ ?

- Cái nhà cô này thật là ỡm ờ. ' Nờ ' của anh dài. Vừa ý chưa ?

Cô gái cười giòn tan :

- ' Nờ ' dài. Tí nữa thì em cắt cụt.

- Tưởng là chỉ có dê trên (d), dê dưới (g), i dài (y), i ngắn (i), bây giờ lại có cả ' nờ ' dài (l), nờ ngắn (n). Còn em, tên là gì ? Có trên dưới, ngắn dài gì không ?

- Dạ, em ' nà ' Xuân.

- Tên hay nhỉ, nhưng phải sờ mạnh (s) hay sờ nhẹ (x) Xuân mới chịu ?

Cô Xuân đỏ mặt, cười duyên :

-Nhè nhẹ thôi anh.

* Nguyễn Dư (Lyon, 11/2009)
( Trích: chimviet.free.fr )

Nguồn Người Việt Online

Nhân xem bài báo về vụ "Tham nhũng Quảng Bình bị lộ"

Cách đây vài hôm, tôi đọc được bài báo này (tôi có đem về đăng lại ở phần cuối post này), và nhìn thấy cái hình cột bê tông rỗng không, chỉ có cốt sắt (rebar), và xi măng (concrete) trét sơ sài bên ngoài, tôi sợ quá. Sợ cho lòng tham vô đáy, vô lương tâm của lũ ròi bọ đục khoét tài sản của đất nước, bất chấp hậu quả.

Là một người với công việc hằng ngày là vẽ kỹ thuật về ngành sắt và xi măng để xây dựng và trùng tu các xí nghiệp, cũng như phụ giúp các kỹ sư già cũng như trẻ xem xét (checking) các bản vẽ trước khi chuẩn thi để xây dựng (approved for construction - AFC) tôi học hỏi được rất nhiều kiến thức cũng như kỷ luật của công việc. Muốn độ tải trọng càng cao, các thanh thép chính (dowels) phải có đường kính to hơn, và các cây sắt nhỏ hơn dùng để cột (ties) cũng phải nhiều hơn, khoảng cách giữa chúng ngắn hơn (thí dụ #4 @ 8" thay vì #4 @ 10"). Bê tông (concrete) có độ cứng cao phải nhờ tới sườn thép này (rebars), hai thứ kết hợp với nhau để làm thành bê tông cốt sắt. Chỉ có một cái như concrete không cũng hỏng, huống hồ gì chỉ có sắt không, thì làm sao các thanh rebar mỏng độ dày 25mm (1" diameter) có thể chịu đựng nổi sức nặng của một cái xe hơi khi bị đè lên?????? Bên Mỹ họ check kỹ lắm, đúc xong họ lấy mẫu và thử nghiệm ngay để xem độ cứng đã đạt tiêu chuẩn chưa, nếu chưa thì phải sửa. Bên Việt Nam chắc là không có khâu thử nghiệm này nên chả ai biết cả???

Ngay cả câu chú thích cũng không hoàn toàn chính xác "Cầu được đúc bằng xi măng với cót và tre. Sắt thép làm cốt đã bị các quan và nhà thầu chia nhau nuốt hết. (Hình: Thanh Niên)" Theo tôi thấy, xi măng bị ăn chặn, cốt sát có đó nhưng rời rạc, đúng là có dấu vết ăn cắp, ăn bớt sắt, lớp cót tre làm nền để "dán" xi măng lên cho nó dính, nếu không có lớp tre ấy thì xi măng chảy tuột vào trong hết, làm sao ăn chặn được??? Thật là một vụ ăn cắp có tổ chức, giữa ban ngày, nhiều người liên can.

Việc này mà xảy ra ở bên Mỹ thì có khối người bị ra tòa và bị tù, từ anh thợ đổ xi măng tới ông bộ trưởng, giám đốc công ty thầu. Chả biết ở VN thì sẽ ra sao. Làm cho người muốn về lại VN thăm quê hương như tôi lo sợ quá, chả biết hai vợ chồng và nhất là hai đứa con ham đi du lịch sẽ bị chết thảm thương không biết lúc nào, thà khỏi đi còn hơn, đi rồi ôm hận suốt đời.

Bên Mỹ chỉ có vụ Toyota làm "thắng/phanh" (brakes) bất cẩn đã khiến người tiêu thụ tẩy chay, làm hãng này trên đường sạt nghiệp. Không hiểu sao những vụ này ở Việt Nam xảy ra như vậy, mà theo báo thì những ký giả phanh phui lại bị đi tù ?!?

Unbelievable!!!!!


***

Tham nhũng Quảng Bình bị lộ

Thursday, March 18, 2010
Nguồn: http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=110029&z=2


QUẢNG BÌNH (TH) - Một cây cầu dài hơn 43 mét bị nứt, lộ ra tre, cót bên trong với chỉ một ít xi măng bê tông trét mỏng bên ngoài, mặc dù chi phí xây lên tới $1.5 tỷ đồng - theo tin báo Thanh Niên.

Báo Thanh Niên miêu tả cầu Khe Dầu ở xã Xuân Hóa, tỉnh Quảng Bình là “dài 43.2m, rộng 5m, được đầu tư xây dựng với tổng kinh phí gần 1.5 tỉ đồng, do Công ty TNHH xây dựng tổng hợp số 7 ở huyện Quảng Trạch thi công; đến tháng 8, 2008, công trình được bàn giao đưa vào sử dụng.” Vào tháng 8, 2008, con số 1.5 tỷ đồng tương đương khoảng 93,000 USD.




Cầu được đúc bằng xi măng với cót và tre. Sắt thép làm cốt
đã bị các quan và nhà thầu chia nhau nuốt hết. (Hình: Thanh Niên)


Tuy nhiên, “Thế nhưng hiện cầu đã xuống cấp nghiêm trọng, mố cầu phía Ðông bị sạt lở làm ảnh hưởng đến sự an toàn đi lại của người dân và đường dây điện 0.4 KV. Phía dưới của dầm cầu đã nứt toác, nhiều chỗ bê-tông bị bể lộ ra cả cốt thép. Ðặc biệt, lớp bê tông rất mỏng, rời rạc, không có sự kết dính, nhiều đoạn rỗng với độ sâu hơn 40 cm và phía trong toàn là tre và cót ép.”

Tỉnh Quảng Bình nổi tiếng hồi năm ngoái khi giáo dân họ đạo Tam Tòa, thành phố Ðồng Hới bị đàn áp. Vụ việc dẫn tới hàng chục cuộc biểu tình hồi tháng 7, 2009 tạo thành một phong trào chống đối với hàng trăm ngàn giáo dân khắp giáo phận Vinh.

Toa rập với nhau giữa “chủ đầu tư” và nhà thầu vô cùng phổ biến ở Việt Nam. Một nhà thầu dính vụ tham nhũng xây “cầu vượt” Văn Thánh ở Sài Gòn từng nhìn nhận sau các khoản “lại quả” của nhà thầu cho nhiều tầng nấc tham nhũng, tiền còn lại để xây dựng chỉ khoảng 40% của số tiền trúng thầu. Ðó là lý do cầu này lún sụt ngay từ khi chưa khánh thành mà không ai chịu trách nhiệm.

Công trình xây dựng gian dối bê tông cốt tre bị phát hiện ở Quảng Bình không phải là lần đầu tiên xảy ra ở Việt Nam.

Ngày 16 tháng 5, 2009, báo lao Ðộng nói, “Tại gói thầu xây dựng hạ tầng kỹ thuật khu tái định cư khu kinh tế cửa khẩu Thường Phước, huyện Hồng Ngự (Ðồng Tháp), nhân dân phát hiện ra bê tông cốt tre khi một tấm đan đậy nấp cống bị vỡ.”

Ngay sau đó, người dân còn phát hiện nhiều tấm đan khác cũng chỉ toàn “cốt tre,” loại vật liệu được cố tình đưa vào để thay thế thép. Công trình trên thuộc gói thầu số 2 khu tái định cư mở rộng của khu kinh tế cửa khẩu Quốc tế Thường Phước rộng 7.3 ha do doanh nghiệp tư nhân Chí Hồng (thị xã Hồng Ngự) trúng thầu thi công, hoàn thành đưa vào sử dụng được 10 tháng.

Qua khảo sát ban đầu, trong tổng số 56 vị trí đặt đan thì có 10 tấm được đổ bằng cốt tre, 35 tấm bằng cốt thép theo qui cách, 11 tấm còn lại bị mất cắp không xác định được. Chủ doanh nghiệp Chí Hồng đã đổ lỗi do công nhân thi công, còn doanh nghiệp không hay biết.”

Theo báo Tuổi Trẻ ngày 6 tháng 4, 2007, “Ngày 30 tháng 3, khi chiếc xe tải chở đội tuyên truyền thuộc Bộ Chỉ Huy Biên Phòng tỉnh Quảng Trị đi qua đoạn Cua Trầm (huyện Ðakrông, Quảng Trị) va quệt nhẹ vào một cọc tiêu bên đường làm cọc tiêu bị gãy và phát hiện phần cốt bên trong được làm bằng... thân tre. Ðoạn đường này dài khoảng 8km, đi qua xã Pa Nang (Ðakrông) được khánh thành từ năm 2005 nhưng đến nay vẫn chưa được nghiệm thu, trên đường vẫn còn rất nhiều cọc tiêu khác.”

Vụ “bê tông cốt tre” nổi tiếng nhất, có lẽ là các cọc tiêu bê tông cốt tre dựng trên quốc lộ 18 do đại gia PMU 18 có trách nhiệm “quản lý” và chủ đầu tư là Bộ Giao Thông Vận Tải.

Theo bản tin VietnamNet ngày 23 tháng 3, 2006, “Khi TGÐ PMU18 Bùi Tiến Dũng bị bắt, những dự án tai tiếng của PMU18 trước đó bị phanh phui, nhiều người dân ở địa bàn huyện Yên Phong (Bắc Ninh) mới nhớ lại chuyện mờ ám liên quan đến PMU18 có từ trước đó 2 năm. Ðó là chuyện '’cười ra nước mắt'’ ở Quốc lộ 18 (QL18) khi bị làm gian dối để ăn cắp một cách trắng trợn. Thật may, vụ việc '’lộ sáng'’ từ những đứa trẻ chăn trâu thiếu tiền, phải đập cọc tiêu lấy sắt bán... nhưng chỉ thấy cọc tre!”

Ðến nay, Bùi Tiến Dũng chỉ bị tù về tội cờ bạc chứ không phải về những gì liên quan đến chuyện bê tông cốt tre. Thứ Trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải Nguyễn Việt Tiến bị tạm giam rồi được xóa tội. Còn hai phóng viên viết bài trên hai báo Thanh Niên và Tuổi Trẻ tố cáo tham nhũng ở Bộ GTVT thì ra tòa lãnh án.

Vài cảm nghĩ khi xem bài báo về Tiger Woods

Bạn,

Tôi đọc bài bình luận mới nhất này về Tiger Woods' họp báo mà thấy phục người viết quá!

Woods owes his wife and kids an apology. He owes his mother an apology, mostly for humiliating her at that February speech. He owes various hotel housekeeping crews an apology for various ungodly acts.

Other than that, he’s given more than the media and public deserves. His question and answer session was just more of it, moving the story along so he can get back to playing golf. If you believe he’s all bad or all good, it says more about you than him.


Tạm dịch:

Woods nợ vợ và các con anh một lời xin lỗi. Ảnh nợ mẹ ảnh một lời xin lỗi, phần lớn vì đã làm bà cảm thấy nhục nhã trong bài (độc thoại) tháng hai vừa qua (2010). Ảnh nợ nhiều lời xin lỗi với những lao công trong các khách sạn vì những hành động khiếm nhã của ảnh.

Ngoài những điều vừa kể, ảnh đã cho giới truyền thông và dân chúng nhiều hơn là họ đáng được cho. Cuộc hỏi-đáp họp báo này chỉ cho thêm nhiều chi tiết, cũng chỉ để làm câu chuyện trôi chảy để anh ta có thể quay trở về chơi golf. Nếu bạn vẫn còn tin là ảnh là người thiệt xấu hoặc thiệt tốt bụng, nhận định đó nói về con người của bạn nhiều hơn là con người của ảnh.  

Tôi thấy khi nào một người đã dấn thân vào chỗ công cộng, thì đời tư sẽ bị mổ xẻ, không chóng thì chầy. Vì thế tôi sợ nổi tiếng lắm lắm, chỉ muốn làm một blogger vô danh mà thôi. Tôi cũng chẳng quan tâm gì đến đời tư của những người nổi tiếng, vì tôi biết họ cũng là những người thường như tôi mà thôi, ngoài ra họ có biệt tài mà tôi dù có học cách mấy cũng không sáng tạo nổi.

Buồn cười thật. Đi vào nhà sách Barnes and Nobles thì lù lù một cái TV ở cửa, chào mời người xem mua Nook e-reader. Apple's iPad chả tốn đồng bạc quảng cáo nào cả, chỉ toàn lời đồn, thế mà người ta sắp hàng để mua, cuối tuần qua bán 300 ngàn cái! Hay thiệt!

Rồi cũng có ai cần biết đời tư của Steve Jobs không nhỉ? Chắc là không, họ chỉ cần dùng iPad là đủ sướng mê tơi rồi.

JS Bach. Mozart. Beethoven. Phạm Duy. Trịnh Công Sơn. Paul Mauriat. Raymond Lefevre. Chỉ nghe những cái tên là đã thấy hiện lên lòng nể trọng vì những cống hiến các ông để lại cho đời. Tôi không phải là một fan nhiệt thành của Tiger Woods, nhưng có lẽ trong giới chơi golf anh cũng thuộc loại demi-god status. Và thế cũng đủ để người hâm mộ anh cheers cho anh rồi. Welcome back Tiger, keep doing what you're doing best!



A revealing and guarded Tiger

By Dan Wetzel, Yahoo! Sports


AUGUSTA, Ga. – The latest episode in the Tiger Woods soap opera went down Monday – a 35-minute pre-Masters press conference where Woods was both more revealing than we’ve seen and as guarded as ever.

Woods was in a jovial mood at times during his press conference at Augusta, but he likely wasn't aware plenty of fans spent the day telling each other Tiger jokes.

He handled his first free-for-all questioning since his November car wreck turned sex scandal with confidence and aplomb. People’s base reaction will probably depend on the perception they brought to the table – for some it was more than enough, for others it was nothing but another performance by a known liar.


More PGA Tour Videos More Tiger Woods CoveragePhotos: Tiger Woods prepares for the Masters Woods' wife Elin won't be attending Masters More From Dan WetzelLight cheers for Tiger at Augusta Apr 5, 2010 Tiger will meet – and defeat – the press Apr 4, 2010 Whatever. For almost everyone, the Tiger Woods saga has been nothing more than comedic entertainment – a spectacular personal crash of a rich, famous guy who admits he lost touch with reality.

Who didn’t enjoy watching a near-billionaire who tips poorly and sells himself as a perfect family man get his comeuppance; especially when it’s replete with a cast of characters, allegations, wild text messages and panicked voice mails? What, you didn’t try to imitate his ”huge, quickly” voice on Jaimee Grubbs’ phone?

Tiger has provided plenty of fun on Sunday afternoons but our culture never enjoyed him more than the last five months of late-night stand-up material. Feel bad for his wife and kids, but don’t act like this is somehow actually important. Or you haven’t enjoyed this. We should be better than this, but we aren’t. Can anyone enter a Perkins again without making some Tiger crack?

Is he telling the truth now? Is he a changed man? You’d have to be a fool to say one way or the other. There were times Monday he showed both.

You could sense his pain when, unprompted, he discussed the misery of missing his son’s first birthday because he was in a rehabilitation clinic.

”That hurts,” Woods said. ”That hurts a lot. I vowed I would never miss another one after that. I can’t go back to where I was.”

Sitting 10 feet from him, he looked incredibly pained and sincere. Then again he compared this scandal to the death of his father in 2006 and the birth of his two children in 2007 and 2009.

”When I went through that period when my father was sick and my father passed away, it put things in perspective real quick,” he said. ”And when my kids were born, again, it put it in perspective. And then what I’ve done here, it puts it in perspective; it’s that it’s not about championships. It’s about how you live your life.”

Well, the first two “putting things in perspectives” didn’t change how he lived his life. So why would this one?

It doesn’t matter to me. And it shouldn’t to you. Whether Tiger spends his nights in solemn prayer or trying to wear someone out is irrelevant.

Woods owes his wife and kids an apology. He owes his mother an apology, mostly for humiliating her at that February speech. He owes various hotel housekeeping crews an apology for various ungodly acts.

Other than that, he’s given more than the media and public deserves. His question and answer session was just more of it, moving the story along so he can get back to playing golf. If you believe he’s all bad or all good, it says more about you than him.

Tiger’s confidence in answering certain questions often revealed more than the actual words. He had no fear in explaining, in detail, his relationship with Canadian doctor Anthony Galea who is under investigation for providing athletes with performance enhancing drugs. He launched into a 200-word answer and later handled follow-ups and said he was willing to cooperate with the FBI.

He came across as someone with nothing to hide.

On the other hand, he grew defiant and curt when pressed on the specifics of his November car wreck.

Did Ambien play a role in the car crash, he was asked at one point? ”You were described by the witnesses as mumbling, snoring, obviously sockless and according to the police hospital record, you were admitted as a possible overdose?”

”Well, the police investigated the accident and they cited me 166 bucks and it’s a closed case,” he said tightly.

So, yeah, it seems like Ambien may have played a role in the car crash.

If you were looking for the state of the Woods marriage, he didn’t reveal anything definitive, only saying sharply that Elin would not be in Augusta. Later he said convincingly, ”I want to be a part of my son’s life and my daughter’s life going forward.”

His wife’s life wasn’t mentioned.

He was asked how a champion known for his intense preparation and attention to detail could be so sloppy and reckless with all the text messages and voice mails. He could muster only an, ”I don’t know” before changing the subject.

For Woods, winning the press conference was accomplished by simply answering the questions. At this point, nothing worse can be said about him. As with any scandal, time has helped heal many wounds. He looked and sounded good.

The most telling development of Monday was that Tiger was fairly well received by the fans. There was a nervous silence at 8:05 a.m. when Woods hit the first tee, no one, including Woods, seemingly knowing what to say. By the second tee there was a smattering of polite applause. By the fourth hole it was what could be considered light cheers, albeit with many abstaining from showing any emotion. By the end, Woods was joking with some fans.

If he wins this weekend, the place will be pandemonium. If he shoots 15-over and misses the cut, almost everyone will laugh. That’s the life he’s made. All over the course Monday fans told Tiger jokes to each other.

”I’m not going to boo him but I’m not going to cheer him,” said fan Jim Clark, a 59-year-old from Shelbyville, Tenn.

That’s probably the best advice out there.

Cheer the athlete. Cheer the one-liners his affairs have provided us. Cheer the sheer entertainment.

Just don’t fall into a trap of hating Tiger Woods or unconditionally loving Tiger Woods. Or believing him. Or not believing him. We know more about Tiger now than we did a year ago. But no one knows what the next episode of this soap opera will bring.

Ba mươi lăm năm, nhìn lại ...

Bạn,

Ba mươi lăm năm trước, 1975, tôi là một cậu bé học lớp 3, nhìn từ khe cửa nhà ông ngoại xem xe tăng và bộ đội tiến vào "giải phóng" Sài gòn. Tôi còn nhớ, trên TV có chiếu một cuốn phin hoạt hình rất cảm động, khi người mẹ có chiếc thuyền dài dưới đáy sông, thuyền dài ra đề hai em bé tượng trưng hai miền Bắc Nam gặp nhau ở giữa thuyền. Vài tháng sau đó, ông tôi và ba tôi xếp gói đi trình diện "học tập cải tạo." Đó là lần cuối tôi thấy mặt ông tôi, bởi chưng ông đã chết vì tù đày ngoài Bắc vài năm sau đó. Cả một tuổi thơ tôi thiếu vắng tình ông cháu.

Cuốn phim hoạt hình đầu tháng 5/75, nhìn lại, không khác gì một cái bánh vẽ.

May mắn thay, 20 năm trước đây tôi được theo diện HO sang định cư Hoa Kỳ.

Từ đó tới nay, tôi học được quá nhiều điều mới lạ từ sách vở, cũng như học cách hiếu hòa với các sắc dân khác để làm việc. Tôi được tôn trọng, không ai bới móc quá khứ của tôi xem bố tôi, ông tôi đã có tội gì với đất nước.

Trong công việc tôi làm, một thảo chương viên, lo lắng cho nhiều chi nhánh của hãng trên khắp thế giới, đôi lúc tôi cảm thấy tôi không chỉ là người Việt Nam, tôi còn là công dân thế giới nữa.

Vì suy nghĩ như trên, tôi cũng không cảm thấy sự cần thiết phải quay trở về Việt Nam để thăm, hoặc để làm việc. Thử nghĩ tôi sẽ không còn mua được sách điện toán để đọc, hay la cà mấy tiệm sách, là đã cảm thấy nhớ Tiểu Saigon rồi, giống như ông thi sĩ Thanh Tâm Tuyền "ôm em trong tay mà đã nhớ em ngày sắp tới" :-)))

Sài gòn trong tôi vẫn là Sài gòn của hai mươi năm trước.

Có lẽ cứ giữ như thế thì tốt hơn.

Băn khoăn của tôi, theo suốt 20 năm xa xứ, là tại sao đã thắng trận rồi, mà người "anh em" lại có thể đưa những người thua trận đi lao động khổ sai, bỏ vợ con cháu chắt thơ dại, để rồi phải bỏ mình nơi rừng thiêng nước độc????

Sao người lại có thể nhẫn tâm như thế với người được nhỉ? Mình là kẻ thắng trận cơ mà?

Why?

30/4/1975 - 30/4/2010

(Why ask why? Try Bud dry :-)))))

Go Team USA

Bạn,

Lời chúc thành công lần trước cho đội tuyển Hoa Kỳ đã thành sự thực, họ đã xuất sắc đứng đầu bảng, vượt lên trên cả đội tuyển Anh với những Rooney, Lampard, Terry, Defoe, etc. mà tôi hay theo dõi mỗi cuối tuần ở giải Premier League.

Vậy hôm nay, trong khi chờ đợi để xem hai trận Uruguay - Nam Hàn và Hoa Kỳ - Ghana, tôi cũng xin chúc đội gà nhà sẽ thành công và đi sâu hơn vào giải.

Truyền thông Hoa Kỳ rất vui mừng và hãnh diện có các tuyển thủ thật xuất sắc, chơi hết mình, chứ không nổi loạn như Pháp hay làng nhàng như Ý Đại Lợi. Có lẽ lối đá Hoa kỳ phản ánh cách làm việc của dân Hoa Kỳ nói chung chăng? Làm việc rất nhiệt thành và chăm chỉ như những chú ong thợ?

Go Team USA!!!!!!!

Thôi rồi, Lượm ơi! Team USA is going home!

Bạn,

Buồn quá trời sau khi coi xong trận Mỹ - Ghana, nhưng phải công nhận hai bàn thắng của Ghana thật xuất sắc. Ngay cả HLV Mỹ Bradley cũng khen, ông nói các chân sút đẳng cấp quốc tế của Ghana đã tạo những bàn thắng đẹp với những cơ may hiếm hoi. Đó chính là sự khác biệt giữa hai đội. Mỹ cũng có nhiều cơ hội ghi bàn nhưng không có ai dứt điểm tạo thành bàn thắng, toàn đá trúng thủ môn không :-(((((((((((

Oh well, ngày mai lại có hai trận hay nữa, nhất là trận Argentina - Mexico. Kỳ World Cup này mà Brazil, Argentina, hay Hòa Lan ai thắng cũng được hết, vì ba đội đều chơi quá ngoạn mục, nhất là Argentina.

Chúc bạn một cuối tuần thật vui,

Niềm vui sưu tầm và đọc sách

Bạn,

Dạo một vòng qua các blog tôi thỉnh thoảng đọc, thấy người ta nói nhiều về cái thú đọc sách, sưu tầm sách. Do hai blogger là người trong nước (Quốc Bảo: http://www.quocbaomusic.com/?p=1861  và Goldmund: http://lamvuthao.blogspot.com/2010/07/nhung-ghi-chep-o-hieu-sach.html ), các bài đọc trên khá thú vị vì nó cho thấy ở đâu cũng vậy thôi, ai cũng có nhu cầu đọc và học từ sách, chưa kể thú vui sưu tầm "cho bõ ghét" của tôi. Riêng anh Goldmund hình như là người Bắc, tôi nghĩ thầm phải chi anh thuộc thế hệ trước và là người phụ trách việc tiếp quản miền Nam hồi 75, chắc cái lệnh thiêu hủy sách quái đản đã không xảy ra.

Tôi còn nhớ, khoảng năm 79-80, thành phố lại cho mở chợ sách Đặng Thị Nhu, nhìn xéo từ chợ Bến Thành, cuối tuần nào bố con tôi cũng đi bộ một vòng từ nhà đến thương xá Eden, hiệu sách Xuân Thu, nhà sách Khai Trí, tới chợ sách Đặng Thị Nhu, rồi tà tà đi ngược Đại Lộ Nguyễn Huệ, quẹo phải tới Fahasa, rồi thả bộ về nhà. Tôi có mua lại được nhiều quyển Sách Vàng nguyên bản tiếng Pháp. Nhưng tôi ngu quá đi, lâu lâu lại đổi chác, bán mấy cuốn cũ đổi lấy mấy cuốn khác để đọc tiếp, tự nhiên một ngày đẹp trời công an bố ráp hai đầu đường Đặng Thị Nhu rồi kiểm kê tài sản hết các chủ tiệm. Hồi đó họ viện lý do là có một tiệm sách in lậu những sách khiêu dâm, nhưng sau này lớn lên thì tôi đã hiểu ra. Họ mở chợ sách để vét nốt các ấn phẩm mà họ không ưa, rồi tới khi thấy đã đủ số sách cần gom nốt thì họ làm luôn một thể. Chứ nếu chính sách mà thoáng từ thời đó, thì ai làm nấy chịu, đâu cần phải đóng luôn cà chợ sách.

Từ khi cái vụ đốt sách 75 và vụ bố ráp Đặng Thị Nhu đó xảy ra, hình như tôi bắt đầu có cái thú vui sưu tầm, và sưu tầm xong là giữ luôn, khỏi đổi chác, mà cũng không cho ai biết mình có những sách gì. Khi cuốn gói giã từ Sài gòn thân yêu nơi tôi sinh ra và lớn lên, tôi chẳng biết khi nào tôi mới gặp lại những quyển sách ít ỏi mà tôi sưu tầm rải rác nữa. Tôi tiếc nhất là mấy quyển sách tôi sưu tầm nhạc in roneo nhạc Trịnh Công Sơn và những bài nhạc Việt lời ngoại quốc mà đem đi không được vì không đủ chỗ.

Qua Little Saigon mới tìm lại và tiếp tục niềm vui đọc và sưu tầm sách. Không biết làm thế nào mà bên này sưu tầm và in lại được rất nhiều các bản nhạc trước 75, đóng thành cả hàng chục bộ, tôi tới sau 15 năm nên họ bán hết và cũng không in lại nhiều, nên cũng chỉ sưu tầm được 5,6 quyển. Cũng may có lần đi vào tiệm sách Văn khoa (nay đã đóng cửa), tôi mua gần đủ bộ nhạc Phạm Duy, sau này đến nhà bác chơi có mạnh bạo xin Bác ký tên trên toàn bộ hơn 10 cuốn ấy.




Sách tiểu thuyết các loại của các nhà văn thành danh cũng được in lại rất nhiều ở bên này. Tuy nhiên, như tôi có nói ở một post trước, không biết đầu tôi bị messed up làm sao nữa mà không còn thưởng thức được văn chương nữa, quốc gia hay cộng sản, tiểu thuyết nội hay ngoại. Trong tủ sách nhà tôi không có lấy một quyển tiểu thuyết của các nhà văn miền Nam trước 75.

Tôi cũng rất tiếc là không sao tìm lại được một quyển "Thiếu Nhi" đóng bộ nào, cũng như quyển Sách Vàng nào, vì bên này không có in ra quyển nào như vậy cả. "Tuổi Hoa" thì nhiều lắm, nhưng sách ấy các anh chị lứa trên tôi 4,5 tuổi trở lên mới thích và mang theo khi đi di tản 75, còn cỡ "Thiếu Nhi" như tụi tôi thì chắc hông ai "thông minh quá đỗi, nhìn xa trông rộng" để xách theo. Theo như tôi biết thì các nhà sách bên này được thành lập và mua lại các sách bào mang theo được rồi in lại.

Từ từ riết rồi sau 20 năm tôi cũng sưu tầm được một bộ sách nhạc kha khá để chơi đàn, để học lý thuyết, cũng như những quyển sách "behind the scene" về sự nghiệp của các nhóm nhạc tôi yêu thích.


Sách không chỉ là người bạn đường khi cần giải trí, sách còn là một công cụ đắc lực để học thêm những kỷ xảo trong nghề. Tôi còn nhớ như in cuốn sách đầu tiên tôi mua ở Mỹ 20 năm trước là quyển "AutoCAD 10 Tips and Tricks", tôi mua về, mày mò đọc và học theo cách làm menu, viết AutoLisp, v.v. chính quyển đó làm tôi có nhiều tự tin hơn khi mày mò và thiết kế AutoCAD menu cho bạn cùng sở dùng theo vài năm sau đó.

Mua sách ở Mỹ thì phải chịu chơi chứ không hà tiện được. Mỗi quyển sách về Software Enginering ít nhất là 20-30$, đa số là 40-50$. Do thú vui cuối tuần của tôi là dạo một vòng các hiệu sách, trong suốt 20 năm qua không có quyển sách kỹ thuật vể C, C++ bán trong kệ sách mà lọt qua được mắt tôi hết. Tôi quan niệm, người ta viết sách tốn biết bao nhiêu công phu, mỗi quyển sách tôi chỉ cần học được một cái trick trong đó thôi là cũng đáng đồng tiền bát gạo rồi, những mẹo học được thêm sẽ là bonus cho quyển sách ấy. Tôi chẳng hiểu tại sao bạn bè hồi đại học cứ chăm chăm đến khi hết semester là lo đi bán sách, trong suốt những năm học ấy tôi chưa hề bán lại quyển nào, trong bộ sưu tầm của tôi còn trọn bộ. Sau này tôi nhớ có vào lần phải nghiên cứu cái quicksort, nhờ giở sách cũ ra tôi nhớ lại ngay cách làm.



 Mua sách thì cũng cần phải đắn đo, nhưng sách về C++ thì không vì nó là một ngôn ngữ lập trình rất căn bản và cũng rất chuyên sâu, tôi vì không làm nhiều C++ nên cứ quên và phải giở sách ra hoài. Tôi thấy các languages mới sau này như Java, .NET, v.v., hay thì có hay nhưng phải cần có một platform software ở dưới như .NET3.5 mới chạy được, trong khi nếu viết bằng plain C, thì một chương trình viết Win32 từ năm 1985, có thể sửa rất nhẹ, mà vẫn recompile và chạy dược trên Windows 7 như thường (25 năm sau)!!!


Mua sách cũng nhằm mục đích sưu tầm trước (để dành) nữa. Tôi vốn khoái các truyện chưởng Kim Dung cũng như Tam Quốc Chí, Đông Chu Liệt Quốc, v.v., sau này tìm cách sưu tầm lại hết cả bộ, chờ khi thật rảnh rang mang ra đọc lại, nhưng giờ thì chưa được vì còn lo chuyện cơm áo.



Nhưng cái thú mua và đọc sách cũng một phần nhờ vào cách dễ dàng mua của các nhà sách bên này, như Borders hay Barnes and Nobles. Ta có thể vào bất cứ ngày nào trong tuần, kể cà ngày lễ, từ 9g sáng tới 11 giờ đêm ở Barnes & Nobles. Vào tiệm thì trước tiên ta ghé qua mua một ly cafe đen Starbuck $1.85 cho cốc "grande", sau đó tà tà đi lượn một vòng qua kệ Software, kệ Nhạc, kệ "On Sale" (giảm giá), kệ "Art", cũng như lướt qua vài tờ báo Football, Basketball, hay Newsweek, Time, etc. có khi tôi và bà xã vào tiệm cả 2-3 tiếng chưa ai thèm ra, các con thì đang ở nhà giữ trẻ hay ở trường (vì tụi tôi làm lịch được nghỉ thứ Sáu cách mỗi hai tuần.) Thứ bảy hay Chủ Nhật tui tôi cũng hay la cà trong các hiệu sách, phần vì có thể đọc và chọn sách cho con, cũng như "chia ca" giữ con để tìm sách hay để đọc.

Khi kẹt xe freeway từ sở làm, rất nhiều lần tôi tạt vào hiệu sách chỉ để tìm chỗ nghỉ ngơi tạm thời, thay vì tranh đua giành "lane" với các commuters khác. Cũng vui vì có ly cafe, và quanh mình là đủ mọi loại sách, chỉ sợ không có giờ để đọc. Người bán thì cũng biết chẳng ai nghèo tới độ phải đi đọc cọp, nếu vậy mượn quách các sách tương đối xưa hơn trong thư viện cho rồi, tốn công ra hiệu sách đọc cọp mà chi?

Tôi còn nghĩ, mai này khi về hưu, sẽ xin làm một cái job part-time ở Barnes & Nobles, sẽ có rất nhiều cái lợi! Trước tiên là việc mua sách discount. Sau đó là việc tập thể dục, vì phải đi lại, dọn sách, xếp sách. Thể dục trí óc nữa, vì phải interact với khách hàng lẫn computer. Tôi sẽ phụ trách kệ nhạc, computer và technology, bảo đảm người mua sẽ rất hài lòng :-)

Nếu không thì tôi cũng sẽ phải tìm cách qua Pháp sống vài năm nghỉ hưu, trước là để trao dồi tiếp cái tiếng "tây bồi" của mình, sau là có thì giờ đi khắp cách hiệu sách cũ mới để ... sưu tầm tiếp các sách nhạc, CD nhạc của các danh ca như France Gall, Joe Dassin, Pierre Bachelet, chưa kể các đĩa nhạc hòa tấu LP hiếm quí khác. Các nhà sách lớn nhỏ như FNAC tôi cũng vào coi mấy cái rồi, quá đã! Nó còn lớn hơn ờ Mỹ nữa. Còn một tiệm khác tôi quên tên gần Quartier Latin, bên ngoài có bandroll màu vàng, nó có 5 tầng lầu, đủ loại sách. Mệt thì cùng bà xã vào quá cafe ngồi nghỉ mệt rồi lại đi bộ hoặc xuống Metro đi tiếp. Chưa kể xem các bảo tàng nghệ thuật ở Paris cũng sẽ lại là một thứ vui khác nữa. Tôi có vào cái Louvre museum hai lần mà vẫn không đã chút nào, vì có nhiều thứ để xem quá.

Hôm nay tản mạn coi bộ hơi nhiều, thôi tôi xin phép ngừng bút và xin hẹn tái nạm.

Hoctro, ngày cuối tháng 7 2010.

Tin rất vui: Former enemies US, Vietnam now military mates

Tin rất vui: ít ra Việt Nam giờ đã đủ tin Hoa Kỳ và cùng họ làm đối trọng chống bọn "bành trướng bá quyền Bắc Kinh."

By MARGIE MASON, Associated Press Writer Margie Mason, Associated Press Writer – Sun Aug 8, 8:56 am ET




ABOARD THE USS GEORGE WASHINGTON – Cold War enemies the United States and Vietnam demonstrated their blossoming military relations Sunday as a U.S. nuclear supercarrier cruised in waters off the Southeast Asian nation's coast — sending a message that China is not the region's only big player.

The visit comes 35 years after the Vietnam War as Washington and Hanoi are cozying up in a number of areas, from negotiating a controversial deal to share civilian nuclear fuel and technology to agreeing that China needs to work with its neighbors to resolve territorial claims in the South China Sea.

The USS George Washington's stop is officially billed as a commemoration of last month's 15th anniversary of normalized diplomatic relations between the former foes. But the timing also reflects Washington's heightened interest in maintaining security and stability in the Asia-Pacific amid tensions following the sinking of a South Korean warship in March, which killed 46 sailors. North Korea has been blamed for the attack, but has vehemently denied any involvement.

Last month during an Asian security meeting in Vietnam's capital, Hanoi, U.S. Secretary of State Hillary Rodham Clinton also angered China by unexpectedly calling on the Communist powerhouse to resolve territorial claims with neighboring Southeast Asian countries over islands in the South China Sea.

"The strategic implications and importance of the waters of the South China Sea and the freedom of navigation is vital to both Vietnam and the United States," Capt. Ross Myers, commander of the George Washington's air wing, said aboard the ship Sunday as fighter jets thundered off the flight deck above.

"I'm certain that the Chinese government and the Chinese people are trying to protect their interests," he added when asked about China's increased aggressiveness within the area. "It is more important for Vietnam (and) its partners to establish that they have an equal right to economic prosperity and peace within the region as well."

Chinese navy ships were seen shadowing the USS George Washington at a distance over the past several days as the supercarrier made its way throught the South China Sea along Vietnam's eastern coast, U.S. Navy officials said Sunday.

China claims the entire sea and the disputed Spratly and Paracel islands over which it exercises complete sovereignty. But Vietnam, Taiwan, Malaysia, Brunei and the Philippines also have staked claims on all or some of the territory, which straddles vital shipping lanes, important fishing grounds and is believed rich in oil and natural gas reserves. Clinton announced that the U.S. has a national interest in seeing the claims resolved.

"The problem is that China has now committed herself, publicly, to sovereignty of the South China Sea and to push that back, if only to the status of a claim that is not enforced, is going to be very difficult," said Arthur Waldron, an international relations specialist at the University of Pennsylvania. "So we are playing catch up, reminding the Chinese that we have not collapsed into post-great powerdom yet, and that we have other friends in the region."

Vietnam has long been vocal about the issue, protesting China's plans to bring tourists to the islands and most recently seismic studies conducted near the Paracels. Last month China also held naval drills in the South China Sea.

"Vietnam does not support containing China, but like most other ASEAN members would like to see each major power offset the other," Carl Thayer, a Vietnam expert at the Australian Defense Force Academy in Canberra, said, referring to the Association of Southeast Asian Nations. "Quite simply, these are not too subtle signals that Vietnam wants the United States to stay engaged in the region to balance China."

The formidable USS George Washington is a permanent presence in the Pacific, based in Japan. As one of the world's biggest warships, it is a floating city that can carry up to 70 aircraft, more than 5,000 sailors and aviators and about 4 million pounds (1.8 million kilograms) of bombs. It lurked Sunday about 200 miles (320 kilometers) off the central coast of Danang, Vietnam's jumping-off point for the disputed islands.

A group of high-ranking Vietnamese military officials was flown onto the carrier Sunday along with other Vietnamese government officials and the U.S. ambassador to the country.

The supercarrier came to Vietnam following four days of high-profile military exercises last month with South Korea aimed at showing solidarity following the sinking of the 1,200-ton Cheonan navy ship. The drills enraged Pyongyang and drew repeated criticism from its Chinese ally.

A Chinese newspaper ran a front-page story last week strongly hinting that China also is not happy about reports that Vietnam and the U.S. are negotiating a civilian nuclear fuel and technology deal that could allow Vietnam to enrich uranium on its own soil.

U.S. State Department spokesman P.J. Crowley said China had not been consulted about the talks, but he would not discuss the specifics of the enrichment provision. Congressional aides have said the agreement will likely not contain a no-enrichment pledge, which the U.S. promotes as the "gold standard" for civilian nuclear cooperation accords to ensure materials are not being used to build a nuclear weapon.

Vietnam has denied having any plans to enrich uranium on its own soil.

The aircraft carrier's visit is particularly symbolic as it cruises off the coast of central Danang, once the site of a bustling U.S. military base during the Vietnam War, which ended April 30, 1975, when northern communist forces seized control of the U.S.-backed capital of South Vietnam, reuniting the country.

Some 58,000 Americans and an estimated 3 million Vietnamese were killed during the war.

Relations have thrived since the former foes shook hands in 1995. The U.S. is Vietnam's top export market and Americans are the country's No. 1 foreign investor. Two-way trade reached $15.4 billion in 2009.

Military ties have also grown since the first U.S. warship ship visited Ho Chi Minh City in 2003, including high-level defense talks and training.

The USS John McCain destroyer will pay a port call to Vietnam later this week. The two navies are expected to have cultural exchanges along with training exercises, such as search and rescue operations.

"Barking at the wrong tree"

Bạn, kể từ khi nghe tin quân đội VN hợp tác với hải quân Mỹ để tỏ Trung Cộng biết là họ không được sử dụng vũ lực để đánh phá Hoàng Sa Trường Sa cũng như phá hoại dân nghèo, tôi nghĩ nhiều về cuộc chiến huynh đệ tương tàn của hai miền Nam Bắc.

Phải chi miền Bắc sáng suốt, hiểu ra nước Mỹ là một nước chuộng tự do dân chủ từ ngày lập quốc, chỉ có ước muốn "Go West" trên châu lục của họ và Alaska cũng như Hawaii, còn thì không muốn chiếm đất của cà một nước khác, thì chiến tranh có lẽ không xảy ra. Tại sao lại phải "giành độc lập" VN cho bằng được dù phải "đốt cả dãy Trường Sơn"???? Xem gương 2 quốc gia khác như Đức, thống nhất không cần đổ máu, còn tệ hơn một chút như hai miền Nam Bắc bán đảo Triều Tiên, có vĩ tuyến phân chia, nhưng miền Nam "Hàn Quốc" giờ thành cường quốc kinh tế, mà khi xưa thì cũng chỉ bằng VNCH chứ bao nhiêu. Cũng chả có ai đổ máu, mà lãnh thổ lại vẹn toàn. Tại sao lại phải sai các quân cờ thí như MTGPMNVN, chiến tranh du kích ở Miền Nam hay dùng những thủ đoạn tấn công bất ngờ không thể tưởng tượng nổi như trong Tết Mậu Thân, chọc cho người ta không yên ổn để người ta phải trả đũa??? Phải chi cứ gây dựng kinh tế ở Miền Bắc cần cù???

Phải chi hồi đó chúng ta đừng có "barking at the wrong tree" (sủa/ sửng cồ lầm người) thì bây giờ chắc kinh tế hai miền VN cũng khá lắm rồi, Trường Sa Hoàng Sa vẫn toàn vẹn, mà không chừng lãnh đạo Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và Việt Nam Cộng Hòa bắt tay nhau hòa giải không đổ máu 1 giọt không chừng ....

Sau 35 năm, tưởng gì lại cũng phải dùng kẻ thù cũ trợ giúp mình. Phải chi dùng ngay kẻ thù cũ trong chiến tranh, tức là không đánh nữa, tôn trọng hòa đàm Paris thì chắc cuộc chơi sẽ khác. Tệ hơn là làm lành ngay với Hoa Kỳ sau chiến tranh như trong trường hợp Đức và Nhật Bản, thì nay có lẽ đã trở thành cường quốc kinh tế rồi. 35 năm rồi còn gì.

Tôi cũng biết các anh chị ngoài Bắc xem bài này sẽ ghét tôi lắm đây, nhưng đây chỉ là quan điểm cá nhân của một người tương đối trẻ, lớn lên sau cuộc chiến đẫm máu, tìm về nguyên thủy coi tại sao nó lại xảy ra ...

Ôi lịch sử, mỗi lần nghĩ tới là nhức cái đầu ....