Showing posts with label ABBA. Show all posts
Showing posts with label ABBA. Show all posts

3.23.2026

"Leaqua: Nhạc Ngoại, Hồn Việt" - Bài 1 / 10. ABBA — Mười Bốn Bài Hát Cho Một Thế Giới Biết Yêu


Tác giả: Claude AI, dưới sự dẫn dắt từ các bài viết tựa cho loạt 158 bài "Lời Việt Leaqua" trên trang t-van.net, và những chỉnh sửa cùa Học Trò.

Bài viết thứ nhất trong loạt mười bài về Leaqua và tuyển tập "Nhạc Ngoại, Hồn Việt"

Tải về: Nhạc Ngoại Lời Việt của Leaqua


Có một khách sạn ở Ngã Sáu Phù Đổng, Sài Gòn, mà người ta gọi là Khách Sạn Hoàng Gia. Đó là những năm giữa thập niên 1980, khi mà việc nghe một bài hát Tây còn phải mua vé. Không phải mua vé để vào phòng hòa nhạc — không có phòng hòa nhạc nào cho những ban nhạc ngoại quốc trong những năm tháng đó — mà mua vé để được ngồi trước màn hình video 20 inches, xem hình ảnh quay từ một xứ sở nào đó rất xa, của những người đàn bà tóc vàng và những người đàn ông mặc vest trắng hát trên một sân khấu đầy ánh đèn.

Người ta ngồi đó. Im lặng. Và họ chờ.

Họ chờ cái khoảnh khắc mà Björn quay lưng ra cửa sổ, confetti vương trên sàn nhà, và Agnetha — người tóc vàng ngồi trên salon — bắt đầu hát: "No more champagne, and the fireworks are through..." Không ai trong căn phòng đó hiểu từng chữ. Nhưng tất cả đều hiểu cái gì đó khác — cái cảm giác của một năm cũ vừa tắt và năm mới chưa kịp sáng, cái khoảnh khắc trống rỗng mà ai cũng biết nhưng không ai đặt được tên. Agnetha đang hát đúng điều đó.

Và rồi, mấy mươi năm sau, Leaqua ngồi xuống và đặt lời Việt cho mười bốn bài hát của ban nhạc đó.


Từ Brighton Đến Sài Gòn: Con Đường Của ABBA

Để hiểu tại sao ABBA lại quan trọng với người Việt theo cái cách mà không có ban nhạc nào khác làm được, phải bắt đầu từ ngày 6 tháng Tư năm 1974. Brighton, Anh quốc. Cuộc thi âm nhạc Eurovision. Sân khấu đầy ánh đèn, hàng trăm triệu người châu Âu đang xem truyền hình trực tiếp.

Và bước ra từ cánh gà là bốn người Thụy Điển mặc những bộ quần áo mà năm mươi năm sau người ta vẫn còn nhắc đến: quần ống loe kim tuyến, áo lấp lánh, boots cao cổ, tóc Agnetha dài vàng óng, tóc Frida đen ngắn gọn. Họ hát "Waterloo". Và châu Âu không biết phải phản ứng thế nào trong vài giây đầu — đây là thứ âm nhạc gì vậy? Vui vẻ quá mức, đơn giản quá mức, nhưng lại... không thể không nghe?

Họ thắng. Và từ ngày đó, ABBA không còn là câu chuyện của Thụy Điển nữa.

"Waterloo" là bài hát về Napoleon — về việc đầu hàng trước tình yêu như Napoleon đã đầu hàng ở Waterloo năm 1815. Một ẩn dụ lịch sử dùng để nói về cái cảm giác không còn cưỡng lại được nữa, không còn muốn cưỡng lại. Benny Andersson và Björn Ulvaeus viết bài này cùng với Stig Anderson — người quản lý kiêm nhà sản xuất của họ — với mục đích duy nhất là thắng Eurovision. Nhưng đôi khi những thứ viết ra để phục vụ một mục đích lại sống lâu hơn mục đích đó rất nhiều. "Waterloo" vẫn được hát ở karaoke, vẫn được dùng trong quảng cáo, vẫn được nhảy trong tiệc cưới, vào năm 2024 — năm kỷ niệm 50 năm chiến thắng Eurovision của ABBA.

Trong những năm sau đó, ABBA làm chủ bảng xếp hạng nước Anh theo một cách mà không có ban nhạc nào trước hay sau họ làm được theo cùng cách đó. Trang nhà Official Charts ghi nhận: 10 đĩa của ABBA đứng hạng nhất bảng Anh, và — con số này cần đọc lại hai lần — 1,463 tuần có mặt trong Top 75 đĩa nhạc. Nếu chia 1,463 tuần cho 52 tuần mỗi năm, ta có hơn 28 năm. Nghĩa là trong suốt 8 năm hoạt động từ 1974 đến 1982, liên tục luôn luôn có ít nhất một đĩa ABBA trong Top 75 nước Anh — chưa kịp xuống thì đĩa khác đã lên thay. Như Học Trò từng so sánh: hãy thử tưởng tượng một ban nhạc Hàn Quốc nào đó chuyên hát tiếng Việt và làm vua của toàn cõi Việt Nam suốt 8 năm ròng — mới thấy cái tầm vóc của ABBA nó vượt ra khỏi những gì người ta thường nghĩ về "nhạc pop."

Tuy nhiên tất cả những con số đó không giải thích được tại sao, vào giữa thập niên 80, người Sài Gòn mua vé để ngồi xem video ABBA trên màn hình nhỏ. Những con số nói về sự thành công. Chỉ có âm nhạc mới giải thích được sự trường tồn.


Khi Âm Nhạc Là Hành Động: I Do, I Do, I Do, I Do, I Do và Chiquitita

Năm bài nhạc của ABBA được ghi lại trong những năm đầu sự nghiệp — trước khi những cuộc hôn nhân bắt đầu rạn nứt, trước khi "The Winner Takes It All" được viết ra — mang trong chúng một sự hồn nhiên mà về sau không tìm lại được nữa.

"I Do, I Do, I Do, I Do, I Do" là một trong những bài đó. Năm chữ "I Do" nghe có vẻ buồn cười, nhưng đó chính xác là cái điểm của bài: khi bạn muốn nói "có, anh đồng ý, anh muốn" mà một lần thì chưa đủ, thì bạn nói năm lần. Bài thuộc album "ABBA" (1975) — giai đoạn mà nhóm, theo Học Trò, vẫn còn đang "thăm dò thị trường coi loại nhạc nào ăn khách." Giai điệu đẹp, lời ca trong sáng, khỏe khoắn, chưa nhuộm những nỗi băn khoăn về chia tay của những năm về sau. Stig Anderson — người viết lời cùng Benny và Björn — có vai trò không nhỏ trong việc tạo ra cái sự đơn giản gần như đến mức cố ý đó.

Năm 2024 là năm kỷ niệm 50 năm chiến thắng Eurovision của ABBA, và trên Amazon Video đang chiếu một phim tài liệu rất đặc sắc tên là "ABBA - 50 years since Eurovision." Học Trò đã xem phim này và viết: "Phim kể rõ tại sao ban nhạc được thành lập, quá trình sáng tác và trình diễn, tại sao ban nhạc lại ngừng chơi năm 1982, để rồi hơn 40 năm sau lại đoàn tụ với một đĩa nhạc mới." Đó là câu chuyện của một ban nhạc tồn tại qua chính sự trung thực của mình — không cố gắng là thứ gì khác, không cố gắng tiếp tục khi không còn muốn tiếp tục nữa.

Leaqua đặt tên bài là "Ta Yêu Ta Yêu," và trong phần dịch, giữ nguyên cái điệu lặp lại — nhưng không phải là "ta yêu ta yêu" năm lần. Thay vào đó: "Anh đâu biết / đâu biết / đâu biết / đâu biết / em khóc một mình." Bốn lần "đâu biết" thay cho năm lần "I Do." Và bằng cách đó, bài hát từ chỗ là lời yêu thành lời than — không phải "anh đồng ý, anh muốn" mà là "anh không biết, anh không hiểu." Đó là cách dịch sáng tạo: không dịch từ, mà dịch cảm xúc ẩn bên dưới từ.

Và rồi đến "Chiquitita" — bài hát lớn đầu tiên trong cái hành trình dài mà chúng ta đang đi.

Ngày 8 tháng Giêng năm 1979, ABBA bay đến New York. Không phải để biểu diễn cho khán giả trả tiền. Lần này, họ đến cùng với The Bee Gees, Andy Gibb, Olivia Newton-John, Rod Stewart, Donna Summer, Earth Wind & Fire — cả một thế hệ nhạc pop đang thống trị thế giới — để cùng nhau tổ chức một buổi hòa nhạc từ thiện không lấy thù lao. Toàn bộ số tiền thu được tặng cho UNICEF. Mỗi ban nhạc cũng tặng thêm một bài nhạc mới để lấy tiền bản quyền góp vào quỹ cứu đói cho trẻ em trên hơn 100 quốc gia đang phát triển.

ABBA tặng bài "Chiquitita." Đây là bài được Benny Andersson và Björn Ulvaeus viết đặc biệt cho dịp này — một bản ballad có hơi hướng Mễ Tây Cơ trong một cái tên tiếng Tây Ban Nha, từ bàn tay của hai người Thụy Điển, được trình bày ở New York cho trẻ em toàn cầu. Nếu không có câu chuyện phía sau, bài hát vẫn đẹp. Nhưng biết câu chuyện đó rồi, bài hát trở thành một cử chỉ — âm nhạc như một hành động, không chỉ là một sản phẩm.

"Chiquitita, tell me what's wrong, you're enchained by your own sorrow..." — bài hát là lời an ủi của một người bạn dành cho người bạn đang đau. Không phải lời khuyên, không phải triết lý. Chỉ là: tựa vai anh mà khóc, rồi hát lên đi. Leaqua dịch câu đó thành:

Dựa vai anh khóc đi cho sầu vơi

Bàn tay anh đón em bao ân cần

Bên đời em vẫn có anh

Nguyện lau hết nước mắt em từng đêm

Bốn câu Việt rất đơn giản, rất gần. Không có chữ nào là chữ của sách vở. Tất cả đều là chữ của người ta nói với nhau khi đang thật sự lo lắng cho nhau. Và đó là lý do tại sao "Chiquitita" sống lâu đến vậy — không phải vì nó hào nhoáng, mà vì nó trung thực.

Bài hát có sức ảnh hưởng đến mức hơn bốn mươi năm sau khi ra đời, chương trình hài hước "Saturday Night Live" còn làm một tiểu phẩm về một đĩa nhạc tưởng tượng mang tên "ABBA Christmas," trong đó "Chiquitita" được đổi tên thành "Frostitita." Đó là cách đo lường sự phổ biến của một bài hát: không phải bằng số lần streaming, mà bằng việc nó trở thành nguyên liệu cho những trò đùa của người đời sau — khi người ta đã yêu quý nó đủ để chế giễu nó.


Ba Bài Hát Về Thời Gian: Happy New Year, Our Last Summer, Andante Andante

Có những album mà khi nghe lại, bạn không nghe từng bài — bạn nghe cả không gian của cái album đó như một thứ gì đó trọn vẹn. "Super Trouper," phát hành năm 1980, là một album như vậy. Mười bài: "Super Trouper," "The Winner Takes It All," "On And On And On," "Andante, Andante," "Me And I," "Happy New Year," "Our Last Summer," "The Piper," "Lay All Your Love On Me," "The Way Old Friends Do." Như Học Trò đã viết, "ôi đã quá xa trong ký ức, những cái tên thân quen của những bài hát gợi lại một thời" — và đó không phải là câu viết về album, mà là câu viết về ký ức của chính người viết.

"Happy New Year" là bài mà người Việt, đặc biệt là người Sài Gòn, biết nhiều nhất trong album đó. Học Trò viết về điều này với cái chính xác của người đã sống qua nó: "Có ai ở Việt Nam thập niên 1980 mà không biết bài 'Happy New Year'? Quen đến nỗi cứ theo thông lệ là ngày đầu năm nhà nhà phải cố vặn bài này lên để hòa với tiếng pháo nổ giòn tan ngày Tết." Không ai ra lệnh. Không có đài phát thanh nào quyết định. Nó chỉ xảy ra — một bài hát Tây về champagne và confetti tự nhiên trở thành một phần của Tết Việt Nam, vì cái cảm xúc bên trong thì như nhau ở khắp nơi.

Bài hát viết về một đêm giao thừa — champagne đã cạn, pháo đã tắt, và hai người ngồi nhìn nhau mà không biết năm tới sẽ như thế nào. Phần điệp khúc là một ước nguyện khiêm tốn: "Happy New Year, happy new year, may we all have a vision now and then..." Không xin nhiều. Chỉ xin thỉnh thoảng có một tầm nhìn. Leaqua dịch câu "no more champagne, and the fireworks are through" thành "ly đã nâng cạn rồi / trời bỗng tối khi tiếng pháo thôi." Champagne thành ly rượu. Fireworks thành pháo. Hai hình ảnh cụ thể, rất Việt, mà không mất đi cái cảm giác của nguyên tác. Đó là cách dịch nhạc đúng: không dịch từ, dịch không khí.

Agnetha trong video của bài này — ngồi trên salon với gương mặt bâng khuâng, nhìn vào khoảng không trước mặt — không đang diễn. Bà đang nhớ. Vào thời điểm "Happy New Year" được ghi âm (1980), hôn nhân giữa Agnetha và Björn đã chính thức kết thúc được một năm. Và điều kỳ lạ là: biết điều đó rồi nghe lại bài hát, câu "may we all have a vision now and then" nghe như một lời cầu nguyện thật sự, không phải câu hát.

Cùng trong "Super Trouper," "Our Last Summer" kể về một mùa hè cụ thể. Không phải mùa hè chung chung, không phải ẩn dụ — đây là ký ức thật của chính Björn Ulvaeus về một kỳ nghỉ hè ở Paris khi ông còn ở tuổi teenager. Một cô gái Thụy Điển làm việc ở đó đã dẫn chàng đi thăm Quartier Latin, Champs-Elysées, tháp Eiffel. Và rồi về sau, Björn thú nhận một điều khá thú vị: ông chẳng còn nhớ gì về Paris hết. Chỉ nhớ người đẹp.

Học Trò mô tả phiên khúc của bài hát: "cái lãng đãng với những nốt bass đi xuống trên một giai điệu trưởng, làm ta có cảm giác như đang đi dạo phố thật bình yên trên đại lộ Champs-Elysées." Và rồi Học Trò làm một điều mà ít người làm khi viết về nhạc — ông ấy không chỉ nói về cảm giác, ông ấy cho người đọc nghe cảm giác đó bằng chính câu thơ của Leaqua:

Dạo trên phố người thưa

Chiều nơi giáo đường xưa

Tay tìm bàn tay

Hè thương nhớ còn đây...

Bốn câu đó — ngắt nhịp theo kiểu thơ Việt, không theo kiểu bài hát Tây — vừa giữ được cái giai điệu lang thang của bài gốc, vừa đưa người nghe vào một không gian thuần Việt. "Chiều nơi giáo đường xưa" không có trong bài gốc. Leaqua thêm vào. Và bài hát trở nên giàu hơn vì điều đó.

Khép lại bộ ba "Super Trouper" này là "Andante Andante" — ít được nhắc đến hơn hai bài kia, nhưng là bài mà Frida hát với cái giọng ấm nhất, chậm nhất, gần nhất. "Andante, andante" là thuật ngữ âm nhạc Ý có nghĩa là "đi chậm, đi nhẹ" — và đó là điều bài hát xin: hãy thư thả, hãy nhẹ nhàng, hãy đừng vội. Học Trò viết rằng bài hát "khuyến khích cặp tình nhân hãy 'take it easy', 'take it slow', thư thả vỗ về nhau với ánh mắt long lanh say đắm." Rồi ông ấy kết thúc bằng lời mời nghe Leaqua:

Nồng nàn như khúc hát say

Đắm đuối men cay tình ái

Nhẹ nhàng như khúc hát xa

Khẽ hát ru em mượt mà…

Đó không phải là mô tả về bài hát. Đó là cách người ta kể cho bạn nghe về một bài hát mà họ đã yêu từ lâu — bằng cách hát nó lên cho bạn.


Bàn Tay Con Ấm Áp Như Xa Từng Ngày

Trong toàn bộ catalogue của ABBA, có lẽ không có bài hát nào đau lặng lẽ hơn "Slipping Through My Fingers". Không có drama. Không có tiếng kêu gào. Chỉ có một người cha hay người mẹ ngồi nhìn con gái nhỏ của mình chuẩn bị đi học mỗi buổi sáng, và nhận ra rằng đứa trẻ đang lớn lên từng ngày — và mình thì không thể làm gì để làm chậm điều đó lại.

Bài hát nằm trong album "The Visitors," phát hành năm 1982 — album mà nhiều người xem là album cuối cùng của ABBA trước khi họ ngừng hoạt động. Học Trò liệt kê những bài trong album này một cách cẩn thận: "The Visitors," "Head Over Heels," "When All Is Said And Done," "Soldiers," "I Let The Music Speak," "One Of Us," "Two For The Price Of One," "Slipping Through My Fingers," và "Like An Angel Passing Through My Room." Một album mà không có bài nào thực sự vui — ngay cả "Head Over Heels," vốn là bài pop sôi nổi nhất trong đó, cũng có một cái gì đó bất an ở bên dưới.

Björn Ulvaeus viết bài "Slipping Through My Fingers" khi đang nhìn con gái mình — Linda, con chung với Agnetha — chuẩn bị đi học. Ông tả lại cảm giác đó với sự thành thật hiếm thấy trong nhạc pop: lo âu không còn dự phần vào thế giới riêng tư của con mình nữa, và chỉ muốn "freeze the picture" — đóng băng khoảnh khắc đó lại, không cho thời gian qua.

Học Trò viết về bài này với một câu đặc biệt xúc động: "Đã là phụ huynh, ai mà không có những suy tư và âu lo này, và chỉ muốn 'freeze the picture' cho thời gian ngừng trôi?" Cái từ tiếng Anh "freeze the picture" giữ nguyên trong câu tiếng Việt — không dịch — vì không có từ nào trong tiếng Việt nói được điều đó một cách đủ khẩn cấp.

Bài hát sau đó được Meryl Streep diễn tả và hát thật xúc động với Amanda Seyfried trong phim "Mamma Mia!" đầu tiên. Cảnh đó — người mẹ và con gái chuẩn bị cho đám cưới, cả hai đều biết thứ gì đó sắp thay đổi mãi mãi — là một trong những cảnh điện ảnh đặc sắc nhất của phim, không phải vì diễn xuất xuất sắc mà vì bài hát nói ra điều mà diễn viên không cần phải nói nữa.

Leaqua đặt tên bài là "Bàn Tay Con Ấm Áp Như Xa Từng Ngày" — sáu từ không thể bỏ đi một từ nào. "Bàn tay con" mang theo cả một mối quan hệ trong hai chữ "bàn tay" và "con." "Ấm áp" vì bàn tay con nhỏ vẫn còn ấm, vẫn còn muốn nắm. "Như xa từng ngày" — không phải "đã xa," mà "như xa" — vẫn còn đó nhưng dường như đang đi dần, mỗi ngày một chút.

Phần điệp khúc Leaqua viết:

Bàn tay con ấm áp như xa từng ngày

Giữ con trong từng phút giây nghe lệ cay

Ngón tay yêu này đây

"Nghe lệ cay" — không phải "khóc," không phải "rơi lệ," mà là "nghe." Như là một mùi vị, một cảm giác vật lý, không phải chỉ là nước mắt. Leaqua viết câu đó và Học Trò không cần phải giải thích thêm gì nữa.


Tình Yêu Có Góc Cạnh: S.O.S., One Man One Woman, One Of Us

Đây là phần mà ABBA cho thấy họ không chỉ viết những bài hát dễ chịu — họ viết những bài hát trung thực.

"S.O.S." là bài thuộc album "ABBA" (1975), ra đời một năm sau chiến thắng Eurovision. Nghe Agnetha than thở: "Where are those happy days? They seem so hard to find, I tried to reach for you, but you have closed your mind." Đây là lời của người đang cầu cứu trong một mối quan hệ mà người kia đã đóng cửa lại. Không phải giận dữ. Không phải oán trách. Chỉ là: tôi đang cần bạn. S.O.S.

Học Trò nhận xét điều này rất tinh tế: "lời nhạc của ABBA, tuy lúc đầu không sâu sắc nhưng cũng đủ để tạo trong ta những cảm xúc bâng khuâng, sâu lắng." Có những bài mà lời không cần phải phức tạp — câu hỏi "where are those happy days?" không phải là thơ, nhưng nó thật. Và cái thật đó đi vào người ta theo cách mà những câu thơ hoa mỹ đôi khi không làm được.

Học Trò còn chỉ ra một điều đặc biệt: con đường từ những lời nhạc "phôi thai" của giai đoạn đầu đó đến những câu thơ sau này trong "The Winner Takes It All." Ông trích: "The winner takes it all, the loser's standing small, beside the victory, that's her destiny." Câu thứ hai — "beside the victory, that's her destiny" — là câu Björn viết sau khi ông và Agnetha đã ly hôn. Và Agnetha phải đứng đó, trên sân khấu, hát những câu đó. Người Anh — những người rất khắt khe với tiếng Anh của người ngoại quốc — đã thán phục. Vì đó là thứ tiếng Anh viết bởi người không phải người Anh, nhưng hiểu được cái cảm xúc nào thì cần cái từ nào.

Leaqua dịch "S.O.S." và giữ nguyên tên — không dịch. Tín hiệu cầu cứu thì ở ngôn ngữ nào cũng giống nhau.

"One Man, One Woman" từ album The Album (1977) là bài Frida hát với đầy hy vọng: "One life to live together, one love to last forever..." Học Trò đặt câu nhận xét của mình như một tiên đoán ngược: "Cô hát lên đầy hy vọng 'one life to live together' để rồi chỉ sau đó vài năm sau, chính cô và các thành viên của ban nhạc chia tay mỗi người một ngả." Đó là cái bi kịch thầm lặng của nhạc ABBA từ giai đoạn 1977-1982: những bài hát về tình yêu được viết và hát bởi những người đang dần mất đi tình yêu đó.

Học Trò trích dẫn phần lời Việt của Leaqua để minh chứng rằng những hình ảnh nàng chọn rất gần với người Việt:

Yêu nhau sao mình nỡ đành xa?

Rồi ôm đau đớn hai ta

Nhiều lần nằm ôm gối chiếc

Nhiều lần dòng lệ rơi nuối tiếc

Yêu nhau sao ta cứ đau buồn hoài...

"Nằm ôm gối chiếc" — hình ảnh chiếc gối đơn của người nằm một mình là một hình ảnh rất Việt, rất gần với cách người Việt nói về nỗi cô đơn sau chia tay. Nguyên tác "One Man, One Woman" không có hình ảnh đó. Leaqua thêm vào. Và bài hát trở nên gần hơn.

Cuối cùng là "One Of Us" — bài cuối trong album "The Visitors" và bài cuối cùng trong chuỗi bài ABBA giai đoạn 1975-1982 mà Leaqua đặt lời Việt. Bài là lời của ai đó đang nhìn người cũ đã đi về phía người khác, và tự hỏi liệu người kia có bao giờ nghĩ về mình không. Học Trò viết về thời điểm ra đời của bài hát một cách rất thực: "Nhưng biết sao được, hai cặp tình nhân đã chia tay, hai người nữ thì hát album riêng, hai người nam thì chung sức với Tim Rice để soạn nhạc kịch 'Chess'."

Leaqua đặt tên bài là "Để Nhớ Để Thương Mãi Chốn Nào?" — một câu hỏi không có trả lời, và không cần trả lời.


Eagle và Kisses Of Fire — Khi ABBA Bay Cao và Bốc Lửa

Không phải tất cả ABBA đều là tình ca buồn hay bâng khuâng. Có một ABBA khác — ABBA muốn bay, muốn cháy, muốn chiếm lấy bầu trời.

"Eagle" mở đầu album "ABBA – The Album" (1977) và ngay từ giây đầu tiên, người nghe biết đây là một bài hát khác hẳn. Không phải pop dễ nghe. Không phải disco. Đây là rock với tầm vóc của một bản nhạc có dã tâm — dài, chậm, mênh mông, với tiếng guitar leo thang và giai điệu bay lên theo từng câu hát. Phiên bản album dài gần 6 phút — dài gấp đôi thời lượng bình thường của một bài pop ABBA.

Sách "ABBA – The Official Photo Book" kể lại rằng "Eagle" ra đời khi Benny và Björn sang Los Angeles để thăm dò những thiết bị ghi âm tối tân nhất cho phòng thu "Polar" của họ. Ở LA, họ nghe nhiều nhạc từ Eagles và Fleetwood Mac — hai ban nhạc đang thống trị phong cách rock Mỹ thời đó. Và khi về nhà, họ đem cái âm thanh đó về, nhào lộn nó với âm thanh riêng của mình. Kết quả không phải là Eagles hay Fleetwood Mac. Nhưng cũng không phải là cái ABBA mà người ta đã biết. Đó là một ABBA lớn hơn.

Học Trò nhắc đến một điều đáng suy nghĩ khi viết về thành công của ABBA tại Anh: 1,463 tuần trong Top 75. Và rồi ông ấy hỏi: "Bạn thử nghĩ nếu có ban nhạc Nam Hàn nào chuyên hát tiếng Việt, và làm trùm toàn cõi Việt Nam suốt 8 năm ròng, mới thấy được thành công quá sức tưởng tượng của ABBA." "Eagle" là bằng chứng cho điều đó — đây là ban nhạc dám thử làm những thứ nằm ngoài những gì mà khán giả đang chờ đợi ở họ, và vẫn thành công.

Leaqua đặt tên bài là "Đại Bàng" — dịch thẳng, không trang trí thêm — và giữ được cái cảm giác bay bổng, phóng khoáng:

Muốn cưỡi gió vút cánh giống đại bàng

Vượt bao núi cao vượt bao thác sâu đại dương

Mình bay lướt bên trời mây bao ngang tàng

Từ "Eagle" đến "Kisses Of Fire" là một khoảng cách xa về tâm thế, dù chỉ cách nhau hai năm.

"Kisses Of Fire" đến từ album "Voulez-Vous" (1979) — album mà Học Trò liệt kê đầy đủ mười bài: "Voulez-Vous, I Have A Dream, Angel Eyes, Does Your Mother Know, Chiquitita, As Good As New, The King Has Lost Its Crown, If It Wasn't For The Nights, Lovers (Live A Little Longer), và Kisses Of Fire." Album này mang năng lượng mạnh mẽ vì, theo Học Trò, ABBA đang chịu ảnh hưởng từ thành công của album nhạc phim "Saturday Night Fever" của The Bee Gees: "họ cũng muốn chơi nhạc disco, nhưng theo kiểu của mình!" Và "kiểu của mình" có nghĩa là: disco nhưng với hòa âm châu Âu, với cái sensibility của người Scandinavian, với những giọng nữ không ai có thể bắt chước.

"Kisses of fire, burning, burning, I'm at the point of no returning" — lời nhạc không ngại nóng bỏng. Và Leaqua, theo lời Học Trò, đã "can đảm" soạn lời Việt cũng "bốc lửa" không kém:

Người tình ơi khi anh gối lên ngực em, có nghe tiếng đập ngây ngô?

Còn lại đây đôi tim nóng, ta cuồng say, chẳng còn ai

Lòng xao xuyến bàn tay anh vuốt ve trên làn môi khẽ run

Biết đâu tình anh vùng lốc xoáy cuốn hút em dại điên!

Đây không phải là lời ca thông thường trong nhạc Việt đặt cho bài hát nước ngoài. Leaqua không né tránh, không làm lạnh cái nhiệt của bài gốc. Đó là sự tôn trọng bài gốc theo cách riêng: khi bài gốc cháy, thì bản dịch cũng phải cháy.

Học Trò còn nhắc một chi tiết thú vị về album Voulez-Vous: bài "Gimme! Gimme! Gimme!" — không được cho vào đĩa lúc mới phát hành năm 1979, chỉ được thêm vào bản in lại năm 2001 — thì người dân Sài Gòn thời giữa thập niên 80 ai cũng biết, "tụ điểm nhạc hay quán cà phê nào cũng hát hò và vặn loa xập xình." Không qua đĩa bán chính thức, không qua concert, mà qua những loa nhỏ trong những quán cà phê trong những buổi chiều không tên.


Cứ Đi — Triết Lý Của Người Đang Ở Đỉnh Cao

"Move On" không phải bài hát nổi tiếng nhất của ABBA. Không phải bài nào người ta nghĩ đến đầu tiên. Nhưng trong tất cả những bài ABBA mà Leaqua đặt lời Việt, đây là bài mà nàng đặt tựa đề ngắn nhất và mạnh nhất: "Cứ Đi!"

Hai chữ. Dấu chấm than.

Học Trò mô tả bài hát rất chính xác: "Các câu hát láy nối đuôi nhau trên một giai điệu cũng dựa vai nhau mà tịnh tiến, các câu lặp rất có thứ tự, tất thảy đều muốn diễn tả cái hối hả nhưng cũng nhịp nhàng của một cuộc sống biết tận hưởng từng khoảnh khắc của đời mình." Câu tiếng Anh trong bài gốc mà ông ấy trích: "To be alive, to feel the sun that follows every rain" — sống, cảm nhận ánh nắng theo sau mỗi cơn mưa.

Điều đáng chú ý là "Move On" được viết khi ABBA đang ở đỉnh cao nhất — album "The Album" (1977), trước khi hai cặp vợ chồng tan vỡ, trước khi những bài hát buồn như "The Winner Takes It All" ra đời. Và trong cái đỉnh cao đó, họ vẫn viết một bài có triết lý là: hãy tiếp tục đi. Đừng dừng lại. Không phải vì mọi thứ đang tốt đẹp, mà vì dừng lại không phải là câu trả lời.

Leaqua dịch:

Hãy vui từng giây phút thế gian trao

Nắng mưa mùa xoay mãi thôi

Sống như ngày sau cuối sắp ra đi

Sống hết ân tình

Chẳng tiếc thân mình

"Sống như ngày sau cuối sắp ra đi" — trong tiếng Việt, câu đó mang trọng lượng khác với bất kỳ ngôn ngữ nào khác. Vì người Việt hiểu câu đó không phải bằng triết lý, mà bằng lịch sử. Leaqua viết câu đó không phải là dịch — là nói lại bằng cái ngôn ngữ của người đã từng thật sự đối mặt với "ngày sau cuối."


Story of a Heart — Sau Khi ABBA, Trước Khi ABBA Voyage

Năm 1982, ABBA ngừng hoạt động. Không có tuyên bố chính thức. Không có buổi concert chia tay. Họ chỉ... dừng lại. Từng người đi theo hướng riêng của mình.

Benny Andersson và Björn Ulvaeus tiếp tục viết nhạc với nhau — nhưng giờ là nhạc kịch. Họ làm việc với nhà thơ Tim Rice để tạo ra "Chess" (1984), rồi về sau là "Kristina från Duvemåla" (1995), và nhiều dự án khác. Thế nhưng trong khoảng trống giữa những nhạc kịch lớn đó, họ vẫn viết những bài nhạc nhỏ hơn — những bài mà nếu bạn đã biết ABBA, bạn sẽ nhận ra ngay từ note đầu tiên.

"Story of a Heart" ra đời năm 2009. Benny và Björn viết. Không phải Agnetha hay Frida hát — mà là Helen Sjöholm, một ca sĩ Thụy Điển được biết đến nhiều hơn trong thế giới nhạc kịch và thính phòng. Nhưng cái âm thanh thì không thể lẫn vào đâu được: những hòa âm đặc trưng, cái cấu trúc điệp khúc đặc biệt của Benny, cái cảm giác của một bài hát đang nói về tình yêu theo cách vừa đẹp vừa đau.

Học Trò viết: "Sau khi nhóm ABBA ngưng vô thời hạn năm 1982, Benny và Björn viết nhiều vở nhạc kịch, và cũng sáng tác nhiều bài nhạc nhẹ khác, trong đó có bản 'Story of a Heart', ra đời năm 2009." Và ông ấy chú ý đến điểm quan trọng: bài này nghe rất giống phong cách ABBA, dù ABBA đã không còn hoạt động gần 30 năm khi bài ra đời.

Leaqua đặt tên bài là "Chuyện Con Tim" — và đó là tựa đề hoàn hảo cho một bài hát về hai người và một câu chuyện tình mà chỉ trái tim mới hiểu hết.

"Story of a Heart" trong tuyển tập này không phải là bài của ABBA — nhưng nó là bài của Benny và Björn. Đó là sự phân biệt quan trọng. ABBA là bốn người. Benny và Björn là phần xương sống âm nhạc. Và cái xương sống đó vẫn còn đứng vững, vẫn còn viết, vẫn còn tạo ra âm nhạc có thể chạm đến trái tim người nghe — dù đã ba mươi năm không có ABBA.


Leaqua và ABBA — Người Dịch và Người Được Dịch

Mười bốn bài hát — từ "I Do, I Do, I Do, I Do, I Do" (1975) cho đến "Waterloo" (Eurovision 1974) và "Story of a Heart" (2009) — trải dài gần bốn mươi năm âm nhạc của Benny Andersson và Björn Ulvaeus. Leaqua không bỏ qua giai đoạn nào. Không chỉ chọn những bài nổi tiếng nhất. Không chỉ chọn những bài dễ dịch nhất.

Thách thức lớn nhất khi dịch nhạc ABBA sang tiếng Việt là cái cấu trúc giai điệu. Benny Andersson viết nhạc theo cách mà mỗi âm tiết đều có chỗ của nó — melody của ABBA không có chỗ thừa, không có âm tiết nào có thể kéo dài hay rút ngắn tùy tiện. Điều đó đặt ra cho người viết lời Việt một bài toán thật sự: tiếng Việt có hệ thống sáu thanh điệu, nghĩa là một từ sai thanh thì dù đặt đúng chỗ về mặt nhịp điệu, khi hát lên sẽ nghe sai nghĩa, đôi khi nghe buồn cười, đôi khi nghe sai hoàn toàn ý nghĩa.

Leaqua giải quyết bài toán đó không phải bằng cách hy sinh một trong hai — không bẻ gãy nhịp điệu để giữ nghĩa, không chọn từ sai thanh để vừa nhịp. Bà tìm được những từ Việt mà vừa có đúng thanh điệu cần thiết để hát trên nốt nhạc đó, vừa mang đúng cái cảm xúc của câu gốc. Trong thực tế, đây là việc cực kỳ khó làm — phần lớn người dịch nhạc sẽ chọn một trong hai. Leaqua thường không chọn.

Có một điểm quan trọng khác: Leaqua không cố gắng "Việt hóa" những bài hát ABBA bằng cách thay thế toàn bộ hình ảnh bằng hình ảnh thuần Việt. Paris vẫn là Paris trong "Our Last Summer." S.O.S. vẫn là S.O.S. Nhưng những cảm xúc thì được đặt trong ngôn ngữ mà người Việt dùng khi thực sự cảm nhận những cảm xúc đó. "Dựa vai anh khóc đi cho sầu vơi" không phải là dịch thuần túy — đó là câu mà người Việt thực sự nói khi muốn an ủi nhau. Và đó là ranh giới quan trọng giữa dịch ngôn ngữ và dịch trái tim.

Cách dịch của Leaqua đối với ABBA cũng thay đổi theo từng giai đoạn của nhóm. Những bài đầu (I Do I Do, S.O.S.) có cái hồn nhiên của giai đoạn đầu — lời dịch đơn giản, gần gũi, vui vẻ. Những bài giữa (Our Last Summer, One Man One Woman) có cái lãng mạn và bâng khuâng của thời kỳ ABBA viết hay nhất. Những bài cuối (Slipping Through My Fingers, One Of Us) có cái nặng nề lặng lẽ của người đã trải qua nhiều. Leaqua không dịch tất cả theo cùng một tone — bà đọc được từng giai đoạn của nhóm và dịch cho phù hợp.

Đó là điều mà một người thực sự yêu âm nhạc mới làm được. Người chỉ biết dịch thì dịch lời. Người yêu nhạc thì dịch thời gian.


Thay Vì Một Kết Thúc

Năm 2021, ABBA ra album "Voyage" — album đầu tiên sau gần 40 năm. Không phải bốn người đứng trên sân khấu thật sự. Họ biểu diễn dưới dạng avatar kỹ thuật số được tái tạo bằng công nghệ, trong một khán trường được xây riêng ở Luân Đôn. Học Trò viết về buổi ra mắt show "ABBA Voyage" tháng 5 năm 2022: "fans cũng rất vui khi thấy bốn người lại cùng chụp hình chung với nhau — một sự kiện rất hiếm hoi." Bốn người, đứng cạnh nhau, tóc bạc hơn, nhưng vẫn là họ.

Và về cuối năm 2024, Học Trò còn chú ý đến một quyển sách sắp ra đời: "ABBA - All the Songs: The Story Behind Every Track." Đây sẽ là quyển sách kể câu chuyện của từng bài nhạc trong catalogue của ABBA — mỗi bài có lịch sử riêng, hoàn cảnh riêng, câu chuyện riêng. Học Trò gọi đó là "một quyển sách thú vị cho người hâm mộ ABBA trên khắp thế giới." Rồi ông kết thúc bằng: "Dear ABBA, Thank You For Your Music!!!"

Ba dấu chấm than. Không phải vì cần thiết về ngữ pháp. Mà vì có những lúc lời bình thường không đủ.

Leaqua đặt lời Việt cho mười bốn bài hát này trong những năm đầu thập niên 2010 — và mỗi bài, cuối cùng, đều có ngày tháng và địa danh: Sài Gòn. Không phải Hà Nội. Không phải Đà Nẵng. Sài Gòn — cái tên mà người Việt ở trong và ngoài nước đều hiểu là nói về cái gì, là nhớ về cái gì.

Và đó là nơi mười bốn bài hát Thụy Điển đó đã tìm được ngôi nhà thứ hai. Không phải vì Sài Gòn gần với Stockholm về địa lý hay văn hóa. Mà vì nhạc ABBA — những bài hát về tình yêu, về thời gian, về những điều đang trôi qua và không giữ lại được — đã chạm vào đúng cái điều mà người Sài Gòn đang cảm thấy.

Mười bốn bài. Một người dịch. Một thành phố nhớ.


Bài viết tiếp theo trong loạt "Nhạc Ngoại, Hồn Việt": The Carpenters — Mười Hai Bài Hát Của Một Giọng Không Thể Thiếu.

3.22.2026

Agnetha Faltskog - If I Thought You'd Ever Change Your Mind

Người đẹp tóc vàng của nhóm ABBA một thời, vẫn rất đẹp và hát vẫn rất hay trong nhạc phẩm "If I Thought You'd Ever Change Your Mind". Tôi xem video này xong, "kết quá", và rồi đã order luôn CD, các bài còn lại cũng hay không kém. Các bạn nào thích ABBA không nên bỏ qua CD này.





I would bring you flowers in the morning

Wild roses as the sun begins to shine
Sweet perfume in tiny jeweled caskets
If I thought you'd ever change your mind


I would take you where the music's sweetest
And feed you winter fruits and summer wine
Show you things you've only read in story books
If I thought you'd ever change your mind

I would bring you happiness

Wrapped up in a box and tied with a yellow bow
I would bring you summer rain and rainbow
skies to make your garden grow
And in the winter snow my songs would keep you from the cold
But what use of flowers in the morning
When the garden they should grow in is not mine
And what use is sunshine if I'm crying
And my falling tears are mingled with the wine


I would bring you happiness
Wrapped up in a box and tied with a yellow bow
I would bring you rainbow skies
And summer rain to make your garden grow
And in the winter snow, my songs would keep you from the cold


I would bring you flowers in the morning
Wild roses when the sun begins to shine
Winter fruits and summer wine
Sweet perfume and columbine
If I thought you'd ever change your mind
If I thought you'd ever change your mind


Happy New Year 2010!!!



Chúc Mừng Năm Mới, Thập kỷ mới 2010. Nghe lại ABBA, một thói quen từ gần 30 năm trước, khi bắt đầu biết mê nhạc ngoại và ABBA.

Rượu đã hết và pháo cũng đốt xong
Giờ đây chỉ còn anh với em,
Với cảm giác hụt hẫng và lòng buồn trống vắng


Tiệc vui đã tàn, sớm mai cũng mang màu xám xịt,
Chẳng như ngày vui hôm qua,
Giờ là lúc để nói với nhau


Chúc mừng Năm Mới
Mong sao thỉnh thoảng chúng ta có cái nhìn bao dung hơn
Về một thế giới mà hàng xóm ai cũng đều là bạn hết


Chúc Mừng Năm Mới
Chúc sao chúng ta có đủ nghị lực và hy vọng để thử sức
Nếu không thì thà nằm xuống và chết quách đi cho xong chuyện.
Anh với Em


Đôi khi anh thấy
Một thế giới mới đầy can đảm đang tới gần
Và anh thấy nó thoát thai mãnh liệt
Từ đống tro tan của đời sống chúng ta ra sao


Phải rồi, con người ta đôi khi hay xuẩn ngốc
Ba hoa, và tin rằng mọi thứ sẽ tốt lành thôi
Cứ mù quáng bước đi, chẳng hề hay đời mình đã tàn phai


Anh nghiệm ra rằng
Những điều chúng ta hằng mơ ước
Nay đã chết cả rồi, chẳng còn gì lại
Ngoài xác pháo trên sàn nhà


Giờ là ngày cuối của một thập kỷ
Mười năm nữa ai sẽ biết mình sẽ ra sao
Cuối năm 2019 ...?

(Hoctro lược dịch)

Khi viết bài này, Bjorn Ulvaeus vừa ly dị với vợ là Agnetha Faltskog, nên lời ca quá personal. Bạn thấy trong video trên, họ thậm chỉ chẳng dám nhìn nhau face to face. Ít ra Annifrid còn đặt tay lên vai chồng cũ Benny. Tôi chẳng hiểu sao Benny Andersson lại để cho anh lyricist này viết lời dở tệ như vậy, trong khi melody thì quá tuyệt. Từ 2009 nhìn về 1979, ta thấy ABBA as a band cũng không đến nỗi tệ, họ có Mamma Mia the franchise quá thành công, và họ cũng vừa mới được inducted vào the Rock and Roll Hall Of Fame. Tuy vậy chuyện tình của họ (Bjorn và Agnetha) quả là một chuyện tình buồn, trong héo ngoài vui, nhìn những tấm hình họ chụp chung thời ABBA mà buồn cho tình duyên của một cặp nghệ sĩ quá đẹp đôi.

Anyhow, ABBA với Happy New Year là một post xứng đáng cho tôi khai bút đầu năm trong khi đón giao thừa.

Happy New Year to everyone!!!

Hoctro
01-01-2010

ABBA - Just Like That

1995 là một năm đáng ghi nhớ của ABBA fan như hoctro, khi nhóm nhạc này cho phát hành bộ 4 đĩa gồm những bài hay nhất, trong đó có đĩa thứ tư gồm nhạc hát tiếng sweden, mễ, v.v. và một số bài họ làm thử trong studio, chưa kịp làm thiệt thì nhóm đã rã. Đặc biệt nhất là bài sau đây, nghe rất ABBA, thời của The Day Before You Came Under Attack.



Just like that
he walked into my house
as smug as a cat
he was handsome and smart
walked away with my heart
Just like that
he found a temporary home in my flat
telling innocent lies
throwing dust in my eyes
but I led him on
knowing that someday soon he'd be gone
Just like that
as though he only stopped a while for a chat
but my secrets he learned
leaving no stone unturned

Just like that
he walked into my house
as smug as a cat
he was handsome and smart
walked away with my heart
Just like that
as though he only stopped a while for a chat
but my secrets he learned
leaving no stone unturned

Just like that

ABBA - Our Last Summer

Bạn,

Để thử coi tôi có thể click vào một cái link và nghe nhạc ngay, thay vì phải dùng embed tag như từ bấy lâu nay, tôi chọn bài hát Our Last Summer của nhóm ABBA. bạn click thử vào link này coi nó có chạy không nhé:

Our Last Summer

Vừa post thử xong, rồi ấn vào link trên, thì nó works bạn ạ!!!!! Yay!!! Từ giờ khỏi phải làm embed chi mất công, mà cứ viết tràng giang đại hải rồi link bài hát, và để Youtube bar làm việc ;-)

Sau đây là mã của link ở trên:

<a href="javascript:void(0);" onclick="loadVideo('5eoDjKcZamM');">Our Last Summer</a>

Cách chèn code vào để làm như hocrto thì mời xem ở link này:

http://hoctroviet.blogspot.com/2010/02/embedding-youtube-music-ngay-trong.html


Trở lại Our Last Summer. Bài nhạc này là một trong những bài hoctro thích nhất, vì nó tả nhiều cảnh của Paris hoa lệ, như strolling down the Elysee, the tourist jam, round the Notre Dame,  Paris restaurants, Our last summer, Morning croissants, We were living for the day, worries far away... Mười năm rồi hoctro chưa ghé thăm lại Paris, nhớ nó lắm, hy vọng sẽ có một ngày dạo trên đường phố Quartier Latin nữa, gặm bánh mì, xem sách ở FNAC, bảo tàng Louvre, v.v. và v.v.

hoctro.

ABBA được inducted vào Rock and Roll Hall of Fame

là một true fan của ABBA, không biết sao tôi lại để lọt mất tin này! Mãi tối nay khi xem TV show Late Night with Jimmy Fallon phỏng vấn The Bee Gees mới biết họ là người inducted ABBA vào Hall of Fame. Sau đây là video phỏng vấn Benny Andersson và Annifrid Lyngstad:



Theo tin tức từ ABBA - The Site, thì ABBA sẽ reissue Voulez-vous CD tháng 5/2010 này với DVD đi kèm, chất lượng hình tuyệt hảo!!! Ai là ABBA fan không nên bỏ qua!

http://www.abbasite.com/articles/news/abba---voulez-vous-trailer

ABBA Anthology via YouTube -Tản mạn #1

Bạn,

Tôi vừa làm xong sơ khởi cái ABBA Anthology, trong trang mới này tôi sẽ dùng làm chỗ để những links thật đặc sắc về ABBA mà tôi tìm ra khi đi chu du trên liên mạng. Nhưng feature/tiết mục đặc sắc nhất mà tôi cam đoan bạn không thấy ở đâu khác là cái Anthology, nơi tôi để các listing của các đĩa chính thức của ABBA đã phát hành bằng tiếng Anh, và nếu bạn ấn vào cái link từng bài thì nó sẽ chơi bài nhạc đó qua cái cửa sổ nhỏ dưới góc phải của màn hình. đây là một hack/widget mà tôi chế hồi tháng hai năm nay 2010.

http://hoctroviet.blogspot.com/p/abba-anthology.html

Cái Youtube hack này cũng tiện lợi, vì đỡ tốn chỗ mỗi video cho mỗi bài, nếu tôi làm kiểu đó cho mỗi bài ABBA chắc cái Anthology dài mấy chục trang thay vì mấy trang. Tuy nhiên nó cũng có một nhược điểm là không chạy ngẫu nhiên (shuflle/random) hay theo thứ tự từng CD được. Đây là thế mạnh của YouTube song list feature, qua đó bạn có thể log in rồi chu du trên Youtube, thấy video nào hay thì thêm vào favorite ABBA list, rồi save nó lại và tha hồ nghe.

Playlist sau là một trong các thí dụ đó. Tôi đang nghe playlist này cùng lúc đang viết post này, để tạo thêm tí ti hứng khởi cho mạch văn.

http://www.youtube.com/watch?v=p6-M63HVR2g&feature=PlayList&p=5483D5B082979B3C&playnext=1&index=1

Làm feature này cho cái hack của tôi thì cũng không khó nhưng phải cần thời gian. Nhờ vào Jscript library Jquery, tôi có thể query được hết các "a" tag của trang, gồm những cái links bài ABBA, rồi sau đó dùng callback feature của YouTube Jscript API để xem khi nào một bài hết thì query tiếp ID của bài mới rồi chơi tiếp, ngẫu nhiên hay theo thứ tự. Trên lý thuyết thì là như vậy, nhưng thực hành cần nhiều thời gian dọc hai cái libraries trên mà tôi thì không có thời gian nhiều, nội đi làm với coi con, chơi lego với hai đứa 11t và 3t, rồi coi chừng dạy đàn cho nhỏ lớn hàng ngày và cuối tuần là cũng hết hơi rồi, rồi còn enjoy coi tivi, đi mall với bà xã, v.v. và v.v., coi như hết ngày.

Chưa kể lúc nào buồn buồn muốn ghi chút chút vô cái diary blog này thì lại ghé vô dòm hay blog một entry :-)

Trong khi tìm kiếm, nghe và chọn video cho từng bài ABBA, thật nhiều kỷ niệm về ABBA hiện về trong tôi. Cũng như trong bài viết gần đây của bạn Leaqua với tựa đề "linh tinh cuối tuần" http://leaqua.blogspot.com/2010/07/linh-tinh-cuoi-tuan.html , tôi cũng đồng ý là "Mối tình đầu là mối tình đẹp nhất!" Trong âm nhạc, ABBA là mối tình đầu của tôi.

Nhạc ABBA là tượng trưng cho những gì thanh khiết, toàn vẹn nhất mà âm nhạc đã mang đến tôi, sau hơn 30 năm nghe nhạc của họ mà niềm say mê cũng không giảm đi chút nào. Sở dĩ tôi nói vậy vì tình yêu đầu đời với ABBA này đã làm căn bản nội lực cho tôi có một cái đánh giá đúng đắn với những ban nhạc khác mà tôi nghe sau này.

Nhưng trước tiên tôi muốn nói đến chuyện học văn của tôi, vì ảnh hưởng tới cách tôi enjoy đọc sách sau này. Tôi chỉ enjoy đọc sách kỹ thuật thôi, còn sách văn chương việt nam hay nước ngoài tôi đều xa lánh.

Như trong bài của bạn Leaqua, tình yêu đầu đời của tôi về thơ văn bị nhiễu loạn một cách đáng sợ, ảnh hưởng rất nhiều tới thói quen đọc sách của tôi sau này trong cuộc đời. Nếu bạn sinh ra như tôi khoảng 8 đến 12 tuổi khi Saigon thất thủ, bạn sẽ nghiệm thấy điều này rất rõ ràng. Lứa tuổi chúng tôi là lứa đủ lớn để sống và cảm nhận những gì tốt lành nhất của miền Nam trước 30-4-1975, rồi sau khi Saigon thất thủ, cũng hứng chịu hậu quả mà không hiểu nguyên nhân tại sao nó lại là vậy.

Một trong các hậu quả đó là việc học và lảm văn để ca ngợi các lãnh tụ để được thi đậu cấp 3 và học lên. Tôi hy vọng con nít bây giờ không phải thi vào cấp 3 hai môn văn và toán như hồi chúng tôi học thi. Tôi còn nhớ mỗi cuối tuần vác xe đạp lên trường dạy kèm gần tòa soạn báo Tin Sáng, để học văn của thầy Phùng, là một giáo viên dạy văn giỏi của Saigon, mà tôi chắc 100% ông là một trong một số nhỏ được làm đề thi và quyết định chọn cái nào. Trước ngày thi một ngày, ông cho cả lớp chép 15 cái đề, trong đó 1/2 là các bài thơ của ông HCM và Tố Hữu, rồi giảng giải rất cặn kẽ cách làm từng cái. Tôi về nhà học suốt đêm đó, và tập trung vào "Nhật Ký Trong Tù" của HCM, vì năm trước đó đề thi là một bài thơ của Tố Hữu. Hên quá tôi không bị tủ đè, vì năm đó đề thì lả một bài trong Nhật Ký Trong Tù, bài gì đó mà có ghẻ lở đầy thân, rồi cuối cùng là câu" Ngồi trong hố xí đợi ngày mai". Có "tủ" đã dễ sợ, năm đó tôi thi toán 4 điểm, trong khi văn được 7 điểm. Trước đó tôi không đủ 32 điểm để được tuyển thẳng vì toán tôi không khá lắm. (Ai dè sau này ra đời tôi làm toán hằng ngày, đặc biệt là trong môn hình học không gian, vì hằng ngày tôi làm 3D CAD trong sở.)

Vì trong đầu bị "messed up" như vậy, tôi không có enjoy nhiều cái vụ đọc sách. vì khả năng cảm thụ văn học của tôi đã bị lệch lạc một cách đáng kể. Tôi hiện sưu tầm cũng khá đủ các bộ truyện chưởng Kim Dung mà chế độ cấm đoán khi tôi rời VN (1990), vậy mà mua chỉ để sưu tầm "cho bõ ghét", chứ chưa tìm ra thời gian rảnh để ngồi xuống đọc một mạch lại "Anh hùng xạ điêu", "Lục mạch thần kiếm", ... Nói gì đến những tác phẩm xuất sắc của văn học thế giới!

Nhạc thì khác à nha. Trong trường cấp 2 lẫn cấp 3 đều không có tiết nhạc. Những gì tôi biết về nhạc đều do học piano riêng trong trường Saint-Paul kế xưởng Ba son, và sau này học ở nhà, thầy đến kèm. Mẹ tôi tuy phải đi kiếm cơm và lo cho chúng tôi trong khi bố tôi đang đi tù cải tạo, nhưng tôi luôn cám ơn bà (bây giờ) mỗi khi có dịp, là bà đã dành tiền ra để cho thầy đến nhà dạy anh em chúng tôi học piano. Tôi luôn nhắc nhở con gái tôi mỗi cuối tuần chở nó đi học piano là: con có dịp được học là nhờ công ơn của Bà đã cho ba có cơ hội biết nhạc, bây giờ ba cũng "passing the torch" qua cho con để con cũng biết thưởng thức và chơi nhạc như ba vậy. Học thì không nhằm sau này đánh keyboard cho ban nhạc gì hết, mà để cho phong phú thêm đời sống nội tâm. Cháu nhờ trời cũng mê và biết nhiều bài nhạc ABBA, đặc biệt cháu rất thích các bài nhạc trong phim Mamma Mia. Tôi nhớ cách đây 5,6 năm mua vé chuồng cu trên Vegas để coi nhạc kịch này, ba đứa chúng tôi la hét ỏm tỏi và hát theo với ban nhạc. (Vé chuồng cu mà cũng 50$ một vé à nha!)

ABBA tho tôi nhớ thì tôi nghe được lần đầu qua đài VOA, hình như là bài Kisses of Fire hay là bài Dance (while the music still goes on) thì phải. Giai điệu của chúng thật đẹp, thật hay. Lúc đó tôi khoảng lớp 8 hay 9 gì đó thì phải, lâu quá rồi không nhớ nổi nữa, rồi tôi còn nhớ có đến một tiệm sang băng nhạc trên đường Huỳnh thúc Kháng để hỏi coi họ có cassette nào không và đặt sang một băng, ba bữa sau tới lấy. Hình như khi đó các băng nhạc tàu viễn dương chuyền lậu qua chưa có rộng rãi như sau đó mấy năm, khi họ bán lậu la liệt, băng để trong cái hộp như samsonite, để dễ dàng gấp làm đôi để chạy trốn công an khi bị bố ráp (cho lấy lệ, chắc công an cũng được cho ăn đút lót kha khá rồi.)

Tính viết một lèo mà chắc không nổi, vì gần tới giờ đi làm rồi, hên bạn kỳ tản mạn về ABBA sau, tôi còn nhiều cái để chia xẻ với bạn lắm, ôi tình yêu đầu đời nghe nhạc ABBA của tôi!!!


Hoctro.

ABBA Anthology - Tản mạn #2 (hình ảnh)

Bạn,

Tôi thì có tật hay so sánh, không biết tại sao nữa. Từ lâu tôi biết tôi mua CD và các thứ linh tinh của The Beatles vượt xa các CD và sách vở về nhóm ABBA, nhưng không biết rõ là bao nhiêu. Tôi bèm làm một "phóng sự ảnh" để so sánh :-))))

Ảnh #1, #2 và #3, các sách tôi suu tầm về nhóm ABBA:



Ảnh #4: Các CD ABBA và các nghệ sĩ chơi riêng tôi đã mua, có thiếu vài ba cái CD compilations, Chess, phim Mamma Mia và 2 cái DVD nữa mà tìm hoài không ra.



Rồi bi giờ đem so sánh nó với bộ sưu tập The Beatles, thì chỉ bằng phân nửa. Lý do có lẽ vì tôi khoái nghiên cứu cách sáng tác nhạc, mà sách dạy sáng tác của The Beatles thì kha khá nhiều, mà mua thì phải mua CD để nghe, cái này tiếp cái kia, từ từ rồi tôi đã mua gần hết chỉ thiếu lại có vài cuốn, thôi mua nốt vài CD còn lại cho nó khỏi ... lạc bầy :-))))

Ngoài ra nhạc The Beatles cũng hay và sáng tạo nữa, càng nghe càng thấy thích cách họ đánh chung với nhau, rất synergy.



hình chụp các đĩa CD và DVD Anthology. Hình như thiếu vài CD của John Lennon.





Cuối cùng là vài ba quyển Xì trum tôi mua được ở Pháp "cho bõ ghét" vì hồi sau "giải phóng" (ai đây cũng không biết nữa ?! not for me for sure, hell NO) tôi bị đốt hết bộ Sách Vàng gần 100 quyển, có đầy đủ một bộ Xì Trum, Lữ Hân Phi Lục, Phan Tân Sĩ Phú và con vượn đốm, Asterix và Obelix, Lục Kỳ, v.v. và v.v. Tức dễ sợ và tức đến bây giờ.



Tưởng sao "nọc độc văn hóa phẩm đồi trụy" lại thấy xuất bản ầm ầm trong nước sau năm 2000, tôi có người quen về nhà mua tặng vài cuốn, nhưng đọc không còn "phê" nữa bạn ơi, cho dù đã có màu chụp so với những quyển "Sách Vàng" in trắng đen. Tí Phá thì trở thành Xì Trum Phá say sao đó, và cách ăn nói đối đáp cũng không còn có duyên như thủa nào ....

Hoctro

7/24/2010

Agnetha & Frida Reunion + Trang nhà mới của Benny & Bjorn

Bạn, tìm ra hai tin vui cho người yêu nhạc ABBA:

1. Frida và Agnetha trùng phùng đầu năm ngoái. Nói bằng tiếng Thụy Điển nhưng link có bản dịch sang Anh ngữ.

http://www.youtube.com/watch?v=M2Q9uvTUMDo&feature=related

2. Benny và Bjorn có một website mới về những việc họ đã và đang thực hiện

http://www.icethesite.com/

Hy vọng có ngày cả 4 người sẽ cùng làm tiếp một Cd mới chăng? Có thể lắm chứ, vì cả 4 đều còn sống ,không như Beatles chỉ còn có Paul và Ringo...

Let The Music Speak - Sách Phân tích nhạc ABBA

Bạn,

Theo tin từ icethesite, có một quyển sách phân tích riêng về nhạc ABBA nhằm giải thích tại sao nhạc họ hay như vậy.



Sách đó có trang riêng để giới thiệu:

http://abbaletthemusicspeak.wordpress.com/

Sau khi xem thử vài posts của wordpress blog trên, thì tôi thấy người viết sách quả thật có tầm hiểu biết về ABBA rất sâu.

Hy vọng tôi sẽ đặt mua được sách này, vì xuất bản tại Úc, nên chắc hơi khó mua.

It's a small (music) world!

Bạn,

Trong Disneyland California, a.k.a. "The Happiest Place On Earth", có một cái ride tên là "It's a Small World". Bạn sắp hàng, rồi được ngồi trên một cái thuyền con, và được máy kéo ngầm tự động chở đi vòng vòng một tour xem búp bê con nít khắp thế giới hát bài "It's a Small World", mỗi nước hát tiếng của mình, đệm đàn cách của mình.





Trong ý tưởng đó, những ngày cuối tuần vừa qua tôi dồn sức làm một cái blog mới, chứa nhiều links của tên các nhạc sĩ, bài hát, ca sĩ, hòa tấu, v.v. của ba ngôn ngữ chính mà tôi đam mê nghe nhạc, đó là Việt Nam, Pháp, và Anh ngữ. Hy vọng trang này sẽ làm bạn thấy thế giới âm nhạc của chúng ta rộng lớn, mà cũng gắn bó với nhau ra sao. Đây là link dẫn đến trang:

http://hoctroyoutube2010.blogspot.com/



Trang này có những "tiết mục" chính như sau:

  • 1000 bài nhạc Việt Nam,
  • 40 năm Top #1 Hits của nhạc Mỹ,
  • Tất cả các dĩa LP và CD chính của maestro Paul Mauriat, (Raymond Lefevre - đang thực hiện)
  • Tên các ca sĩ Pháp từ xưa đến nay,
  • Một số các anthology của các nhóm nhạc nổi tiếng khác như ABBA, Carpenters, và The Beatles (đang làm), ..
Mục đích chính là làm danh sách gợi ý để bạn nghe nhạc. Khi ấn vào tên một bài hát hay ca sĩ trong post, bên phải sẽ trả về 32 kết quả, với 4 cái đầu là đúng nhất. Sau đó. khi ấn vào một kết quả, bạn sẽ tới một trang mới, rồi nếu bạn thấy thích các bài gợi ý khác của trang đó, thì lại tiếp tục xem nhạc nữa.

Tôi thấy nhiều lần tôi đi búa xua đờ la mua, ấn vô bài Viens Viens thì nó ra Paul Mauriat, Raymond Lefevre, rồi thì tôi mới biết là ca sĩ thân thương Marie Laforêt hát bài đó từ thời tôi còn cuổng trời tắm mưa. Cô ta thật có vẻ đẹp "liêu trai", hát viens viens mà cứ như là rên hừ hừ, lúc gần cuối bài:




Đại khái lả vậy, mình search cái này, nghe xong, lại lòi ra cái khác để nghe. Xem bằng Firefox thì tốt hơn là Internet Explorer, vì Firefox làm một tab mới chứa video, chứ không tạo ra một window mới

Nhân đây, tôi cũng mạn phép cám ơn l'ami D'OR Leaqua đã rất nhiệt tình góp nhiều ý kiến hay để làm blog ấy search tốt hơn.

Hy vọng blog mới này sẽ làm bạn cảm thấy yêu đời, yêu YouTube và BlogSpot world hơn. Có lẽ Blogger world cũng chẳng thua gì Wordpress world nhỉ? (câu hỏi tu từ-xin miễn giả nhời ;-)

Cũng như tôi vậy, nếu không "tôi còn yêu lắm đời này" thì bỏ công ra viết và làm blog for free làm chi?!

Còn nữa, ba cái blog "Tam Quốc Chí" của tôi từ nay cover ba loại khác nhau: hoctro.blogspot.com thì viết về cách làm widget bằng anh ngữ, cái này thì thiên về nhạc, cái thứ ba đang giới thiệu thì để các bạn và tôi giải trí. It's a small hoctro world!!!

Thân,

Hoctro
8/24

ABBA - Opus 10

Sau khi nhóm ABBA cho ra đời album The Visitors, mang màu sắc khá u buồn, phản ảnh tâm trạng của họ, họ dự định làm tiếp 1 CD nữa, và đã thâu xong hay gần xong 7 bài, nhưng sau đó (August 1982) họ không họp mặt thâu băng chung nữa, rồi ngày qua ngày, để lâu cá ươn, họ có vài projects solo riêng, và thế là ABBA đã từ từ im bóng.

Nhờ YouTube mà nay ta có thể ráp lại một Video serie xem chơi coi họ đã thực hiện những gì để làm dĩa unrealeased "Opus 10" ấy. Bẩy bài đã thâu là Should I Laugh Or Cry (Sep 1981), You Owe Me One, I Am The City, Just Like That (May 1982), Cassandra, Under Attack và The Day Before You Came (August 1982).

Should I laugh or cry







You Owe Me One



I Am The City



Just Like That



Cassandra



Under Attack



The Day Before You Came



Ngoài ra, còn một số bài hay clips - với melodies thật hay nhưng dang dở khác, mà vì lý do này nọ không có mặt trong các LP original, xin liệt kê nơi đây luôn thể:

Elaine



Crazy World




Happy Hawaii



Put on Your White Sombrero



Just a notion



Cách đây 15 năm, năm 1995, tôi có mua được bộ CD có rất nhiều bài hay #1 hits của ABBA, đặc biệt dĩa số 4 có nhiều bài dang dở, hay chưa có dịp ra mắt CD. Từ đó mới "phát giác" ra ABBA có bài Just Like That, hay quá hay, mà vì phiên khúc họ làm không hay bằng điệp khúc, nên họ đành xếp xó bài này. Cũng may khi làm CD set này năm 95, họ cho phép xuất bản bài này theo dạng "ABBA Undeleted", cho nghe chơi đoạn điệp khúc thôi ...

http://www.abbasite.com/music/compilations/thank-you-for-the-music


Agnetha Fältskog - Người đi qua đời (âm nhạc của) tôi

Bạn,



Mới đó mà đã sang tháng mười hai rồi! Lại gần một năm nữa sắp đi qua đời tôi! Tháng mười hai là tháng ngồi lại điểm xem mình đã làm được gì cho mình, cho người thân của mình trong năm vừa qua. Có lẽ, ngoài cái blog ít khi lui tới viếng thăm và post bài mới này, các thứ khác trong đời sống thực đều hanh thông. Ba mẹ mạnh khỏe, vợ chồng con cái việc làm và học hành rất OK, tên bạn thân nhất từ hồi lớp 5 trường Hòa Bình thì mới lên xe bông, chúc mừng chúc mừng ... Kinh tế Hoa Kỳ cũng đang khá lên, bên này bà con Mẽo đi shopping dữ lắm, sắp hàng rồng rắn tối trước ngày Thứ Sáu Đen ...


Tháng 12 cũng là dịp kiểm lại gia tài nhạc xưa, đi lòng vòng xem ABBA, The Beatles, nghe hai đĩa Xmas của The Carpenters, v.v. Mới nhận ra một điều là danh ca Agnetha Fältskog là ca sĩ mà tôi thích nhất trong đời.





Một bức ảnh đẹp của Agnetha, có lẽ chụp vào khoảng 1981, 
khi hát bài The Day Before You Came.






Từ hồi xửa hồi xưa khi một chữ tiếng Anh bẻ đôi cũng không biết, nàng đã làm tôi "head over heels" bằng những khúc nhạc ABBA thân quen như Thank You For The Music, Slipping Through My Fingers, One Of Us, Happy New Year, The Day Before You Came, chúng đã là một động lực không nhỏ để tôi học tiếng Anh coi nàng hát cái chi. Khi ABBA rã đám thì tôi cũng không hay biết, nghe nàng hát với Tomas Ledin bài Never Again mà tưởng ABBA nhận thêm nam ca sĩ, ai biết đâu cái bìa cassette tàu viễn dương chỉ trưng bảng ABBA để lừa người ta dễ mua mà thôi. Sau này cô hát lại mình cũng không biết luôn - cho dù đang ở Mỹ, mãi sau này may mắn quá mua lại được CD The Coloring Book. Bài nào trong đó cũng hay hết, nhất là "If I Thought You'd Ever Change Your Mind". Nghe thật ngọt lịm và đồng cảm. Để biết rằng Agnetha là một ca sĩ hiếm hoi mà tôi yêu nghe giọng hát từ khi còn mười mấy tuổi tới bây giờ, 30 năm sau. Hy vọng sẽ còn được nghe tiếp một vài CD nữa trước khi nàng hoàn toàn giải nghệ. Phải gọi nàng là Bà mới đúng, vì Agnetha cũng 61 tuổi rồi còn gì, thôi thì "kính lão đắc thọ", hihi ..



I would bring you happiness 

Wrapped up in a box and tied with a yellow bow 

I would bring you rainbow skies 

And summer rain to make your garden grow 

And in the winter snow, my songs would keep you from the cold 



I would bring you flowers in the morning

Wild roses when the sun begins to shine

Winter fruits and summer wine

Sweet perfume and columbine

If I thought you'd ever change your mind

If I thought you'd ever change your mind









Mấy ai có được người bạn đồng hành thủy chung như vậy, đem hạnh phúc gói trong một cái hộp siết lại với cái nơ vàng, đem bầu trời lấp lánh cầu vồng và mưa rào mùa hạ để làm vườn cây xanh tốt, và rồi khi đông đến, hát những bài ca ấm áp làm lòng anh tan đi băng giá!!!



Bjorn (Ulvaeus) ơi là Bjorn, anh thả mồi bắt bóng đó anh có biết không? Nàng Agnetha vẫn thủy chung với tình yêu đầu của nàng, hứa với người tình cũ trăng và sao, với lời giả dụ không thể nào có thực là "nếu em nghĩ là anh sẽ đổi ý ..."



Mà thật chứ, ai tinh ý và nghe lại các bài khác trong CD sẽ biết.






Các bài nhạc khác trong đĩa nhạc trên:



Đó là vài cảm nghĩ để tôi viết post mới nhất này: Agnetha Fältskog - Người đi qua đời (âm nhạc của) tôi. Nhân tiện, xin bá cáo là gần đây tôi đang tập làm nhạc với GarageBand trên iPad2, cũng zui lắm, hy vọng sẽ có ngày trình làng với các bạn bài composition đầu tiên.



Thân ái chào bạn,

Cảm nhận về nhóm nhạc ABBA

Bạn,

Tối nay tự nhiên con gái tôi (a teenager) hỏi tôi có biết một bài nhạc mà nó rất thích không, đó là bài Right Here Waiting. Tôi bật liền hai tiếng "Richard Marx", thế là nó tròn xoe mắt, ngạc nhiên tại sao tôi cũng biết. Thế là tôi kể ra một lô một lốc tên các bài nhạc khác để cháu đánh vào cái "Kindle Fire" của nó để nghe thử. Nó đặc biệt thích các bài Time After Time của Cindy Lauper, Careless Whispers của Wham, và Crazy For You của Madonna. Tôi bảo cháu là sáng mai sẽ lục lại tủ sách nhạc phổ để tìm những bài hay của 70' và 80' để đưa cháu tập piano.

Right Here Waiting: http://www.youtube.com/watch?v=S_E2EHVxNAE

Time After Time: http://www.youtube.com/watch?v=VdQY7BusJNU

Careless Whispers: http://www.youtube.com/watch?v=izGwDsrQ1eQ

Crazy For You: http://www.youtube.com/watch?v=DHutZXREZ0E



I. Nhóm nhạc ABBA

Dòng suy nghĩ miên man đưa tôi về lại Saigon những ngày đầu 80', khi nhạc ngoại còn là thứ bị cấm lưu hành chính thức - mặc dù nếu ai có tiền thì cũng mua được ở chợ trời Huỳnh Thúc Kháng, hay ở các tiệm sang băng lậu. Tôi cũng không nhớ lần đầu tiên mua được một băng cassette gốc nhập lậu từ tàu viễn dương là năm nào, nhưng có lẽ là vào khoảng 1983 hay 1984. Tôi còn nhớ có mua được một cassette có hình bìa đề ABBA, nhưng bên trong nhạc phối không là ABBA chút nào, nhưng rõ ràng là giọng của hai người đẹp tóc vàng Agnetha và tóc hung Frida. Sau này tìm hiểu kỹ hơn thì các bài đó là trong hai LP riêng rẽ của hai người.

Một trong các tape nhạc dầu tiên (khoảng 1980 hay 1981) tôi mua từ cửa hàng sang băng lậu là một quyển thu lượm các bài nhạc của ABBA, mà các bài gây "ấn tượng" nhất là Kisses of Fire, Dance (While the Music Still Goes On), và The King Has Lost His Crown. Nghe đây tức là thưởng thức giai điệu, cách thức hòa âm, chứ không chú tâm vào lời hát, vì có hiểu gì đâu (tôi học ban Pháp văn), mà lời nhạc nếu có in trước mặt thì cũng không hiểu nhiều. Lúc đó thì style nhạc cũng không biết phân biệt luôn, vì chỉ có biết nghe ABBA mà thôi, nhưng cũng có thích nhạc của ban khác thí dụ như Boney'M. Rồi sau này khi biết nhiều ban khác hơn như Bee Gees, Smokie, Madonna, etc. thì mới cảm nhận sơ sơ tại sao nhạc này nghe khác hơn nhạc kia (nhưng thật ra thì các ban nhạc đó cũng chỉ quanh quẩn là nhạc pop (popular - phổ thông) thôi, chứ tôi cũng chưa biết nhạc jazz là cái chi cả.)

Kisses of Fire: http://www.youtube.com/watch?v=c-REo5lTwns

Dance (While the Music Still Goes On): http://www.youtube.com/watch?v=7mrmKwFE1wY

The King Has Lost His Crown: http://www.youtube.com/watch?v=gvk-sC5sULE





Nhiều khi tôi nghĩ việc các nhà phê bình nhạc cho một ban nhạc vào một nhãn, như "disco" cho ABBA chẳng hạn, là một thiệt thòi cho ban nhạc đó. Vì, như bạn nghe thử 3 ba bài trên, thì chúng không có gì giống sự đơn điệu từng nhịp một như kiểu disco hết. Tiết tấu của chúng khi thì nhanh, khi thì chậm, đầy cảm xúc, biến hóa, hòa âm rất đặc sắc mới mẻ. Tôi còn nhớ lần đầu nghe được bài The Day Before You Came từ một quán nhạc bên quận Bình Thạnh mà rùng mình, vì nhạc nền hay quá, nhất là các câu "tata, tata" mỗi cuối câu, biến đổi theo từng hợp âm, hay là giọng họ bè theo, hay các tiếng synthesizers, tiếng strings, quá sức mới mẻ, như từ hành tinh khác.

The Day Before You Came: http://www.youtube.com/watch?v=1HnOFwqpLRQ

Sau này, khi đọc tài liệu và biết là đó là bài cuối cùng họ cùng nhau thu âm, thì tôi thật sự tiếc nuối về sự nghiệp của họ, quá ngắn, chỉ trong vòng 8,9 năm. Dù sao, tôi cũng có duyên may biết đến nhóm nhạc này, và khi còn ở Việt Nam (1980-1990) đã cố công lùng sục và nghe được 90 - 95 % các bài nhạc của họ, khoảng trên dưới 100 bài. Những phong cách trình diễn, hát và hát bè, hòa âm phối khí của 100+/- bài này, khi nhìn lại, đã là một nền móng vững chãi của riêng tôi, là căn bản để tôi so sánh với các ban nhạc khác, hay các loại nhạc khác. Hình như ngoài ABBA, chưa có một ban nhạc nào khác mà tôi thích hết các bản nhạc của nhóm.

Thật phũ phàng là ngày tôi được nghe lần đầu bài  The Day Before You Came cũng là lần cuối họ thu âm! Ngày trước khi em (ABBA) tới đời tôi, tôi còn mê muội chưa biết thưởng thức nhạc hay, rồi em nỡ đi qua đời tôi như zậy sao (Just Like That!!!???)

Just Like That: http://www.youtube.com/watch?v=cPxS0hz-eCE

Vậy thì những gì tôi đã học được từ thú nghe nhạc ABBA? Cũng có nhiều thứ, và khi ngồi nghĩ lại thì mới thấy rõ những điểm đó, chứ hồi đó nghe nhạc thì chỉ biết thích thôi, chứ cũng chưa để tâm vào việc phân tích nhạc như bây giờ, mỗi khi nghe một bài nhạc mới.

Điểm đầu tiên là tôi cảm thụ được những giai điệu hay, mượt mà. Cái này thì ABBA là trùm, giai điệu nào của họ cũng đẹp hết, hổng lẽ bây giờ viết xuống cỡ 50 bài có giai điệu hay để làm chứng?  :-)))) Tôi thích nhất là các bài One of us, Slipping through my fingers, Our last summer, When all is said is done, Happy New Year, Andante Andante, I Wonder, Thank you for the music, v.v. và v.v. Các giai điệu của họ sang quá, châu Âu quá, có lẫn nét cung đình, có chút lộng lẫy cùa Mozart, chút khoa học của Bach, nhưng không hề đượm vẻ sầu muộn bi lụy của Chopin. Học được (vô tình) ở họ cái cách họ phát triển một bài nhạc, rất kinh điển, như toán học, ra đề trước một câu, rồi nhắc lại câu đó, rồi phát triển câu, từ từ đưa dần đến đỉnh điểm trong phiên khúc, hay chờ để hóa giải trong điệp khúc. Tựa bài nhạc cũng kinh điển, đặt đúng chỗ trong điệp khúc, chỗ đầu hoặc chỗ cuối của đoạn, tựa ngắn và dễ nhớ. Thí dụ rõ nhất của các điều vừa nói ở trên là các bài Money, Money, Money (dịch sang tiếng Việt là Cơm áo gạo tiền) và bài S.O.S (dịch là Chàng ơi, cứu em với :-))))

Điều thứ hai học được là ở cấu trúc bản nhạc. Kinh điển nhất là ABAB, như các bài vừa nhắc, hoặc là AAA như bài Like an angel passing though my room. Thỉnh thoảng có bài có thêm một đoạn phụ (bridge) hay lead guitar sau đoạn ABAB để thay đổi không khí, như trong bài Our last summer,

Our last summer: http://www.youtube.com/watch?v=Z6YqC3D0GMo

hoặc một kết thúc "anh lên xe hoa về nhà nàng", diễu diễu và chẳng ăn nhập gì đến bài như đoạn cuối của Two for the price of one.

Two for the price of one: http://www.youtube.com/watch?v=pmyFbv-aO-k

 Tôi cũng cảm thụ được những bài nhạc có nhiều đoạn nhỏ hơn, đầy đủ hỉ nộ ái ố, nhưng sao vẫn vừa vặn và không lan man như trong bài I let the music speak



Những lời nhạc trong hai album cuối (Super Trooper và The Visitors) lời nhạc đã trưởng thành và súc tích hơn nhiều nếu so sánh với các LP trước, do công của Bjorn. Tuy không mê Bjorn lắm nhưng tôi rất khâm phục cách đặt lời của ông trong hai LP này, trong đó có bài I let the music speak vừa nhắc ở trên:

I'm hearing images, I'm seeing songs

No poet has ever painted

Voices call out to me, straight to my heart

So strange yet we're so well acquainted 




I let the music speak, with no restraints

I let my feelings take over

Carry my soul away into the world

Where beauty meets the darkness of the day


Where my mind is like an open window

Where the high and healing winds blow

From my shallow sleep the sounds awake me


I let them take me

(Let them wake me, let them now, let them take me) 


tôi tạm dịch:

Tôi nghe được những hình ảnh, tôi thấy được những bài ca

Mà chưa thi sĩ nào vẽ được

Những tiếng nói réo gọi tôi, tới thẳng tim tôi

Quá đỗi xa lạ nhưng dường như cũng đã biết nhau tự bao giờ

Tôi để âm nhạc lên tiếng - rất tự nhiên, không ràng buộc nó

Tôi để tình cảm tôi tự do lấn át lý trí

Đưa hồn tôi ra khơi, vào một thế giới khác

Nơi cái Ác đối mặt với cái Thiện

Nơi tâm trí tôi như một cửa sổ mở toang

Nơi những ngọn gió lớn nhưng cũng rất bao dung thổi mạnh

Từ cơn mộng mị những âm thanh ấy đã dựng tôi tỉnh dậy

Tôi để chúng chiếm trọn hồn tôi ...

Bạn thấy đó, lời nhạc này sâu sắc, bí hiểm và đầy thơ lẫn kịch tính nhiều, nếu ta so sánh với bài Thank you for the music chẳng hạn.

Tôi cũng cảm nhận được phong cách hòa âm tuyệt vời, có một không hai này của ABBA. Mỗi bài nhạc là một tuyệt phẩm, khi họ đã tung ra thì đó là bản tuyệt nhất, cho dù họ có chơi theo nhiều kiểu khác nhau trong studio, cũng hay không kém, nhưng họ vẫn không phát hành một bản khác. Điểm này họ giống hệt như ban nhạc tiền bối The Beatles, chỉ tung ra thị trường những gì hay nhất mà thôi, những gì tàng tàng họ xếp xó. Sau này, khi các ban nhạc này đã rã, nhưng các hãng sản xuất vẫn muốn thu lợi nhuận thêm bằng cách tung ra các version khác không hay bằng, chúng ta mới hiểu rõ hơn đằng sau tấm màn nhung đã xảy ra những gì ....

Trở lại với phong cách hòa âm, ABBA rất sáng tạo và đặc thù trong lối chơi, nên rất khó bắt chước. Tôi nhớ có vài lần nghe Happy New Year trên đài truyền hình SG do Ngọc Bích trình bày, tuy hay đó nhưng hòa âm không đủ dày và theo sát bài gốc, nên bài cũng trở nên kém hay. ABBA đã là một tiêu chuẩn để tôi so sánh với các ban nhạc, loại nhạc khác. Bạn thấy nhạc ABBA phong phú như vậy, sau đó 5,6 năm có nhóm Mô đen Thất kinh lên ngôi, với những giai điệu sàn sàn như nhau, hòa âm thì hệt nhau, thì làm sao là nhạc để đời cho được? Có chăng là chỉ đủ để làm mì ăn liền, đóng 10 cái lon sắt vào 1 cái dây lê la khắp xóm thôi, tức là làm một medley nhạc đó :-)

Happy New Year: http://www.youtube.com/watch?v=LRa8g-m4UNk

Sau cùng, không gì thú vị hơn khi được đọc những lời bình phẩm gần đây do chính các đương sự viết xuống trong sách "Mamma Mia! How can I resist you". Tôi dịch vài đoạn để chia xẻ với bạn:

Về cách sáng tác nhạc của Benny Andersson (trang 106-107):

Tôi chẳng biết nhạc tôi viết đến từ đâu nữa, chỉ biết rằng tôi tốn rất nhiều thời gian. Lý do chính khiến chúng tôi (ABBA) không làm các chuyến lưu diễn vì chúng tôi hiểu rõ rằng chúng tôi cần nhiều thì giờ để sáng tác những ca khúc hay. Anh chẳng thể nào viết một bài nhạc hay chỉ trong vòng một giờ. Có lẽ bề ngoài thì bạn có thể viết nhanh như vậy, nhưng bạn cần phải bỏ ra cỡ hai tháng trước đó để thử hết những ý tưởng, trước khi có thể viết được ca khúc hay đó trong một giờ đồng hồ. Đó là cách tôi làm một ca khúc. Tôi không biết đối với ai khác thì sao, chứ với tôi thì chỉ có cách đó thôi. Nếu tôi không ngồi trước piano, và nếu không làm việc cật lực, cố đạt được một cái gì đó và cố làm cho bài hát hay hơn, nhạc phẩm sẽ không chào đời. Nhạc phẩm không thể chào đời trong khi đang lái xe và nghĩ là "Oh! tôi có ý tưởng này hay", không bao giờ như vậy cả. 










Tôi phải ngồi trước cái piano hay một cây keyboard và chơi đủ mọi ý tưởng hỗn tạp, rồi bỏ câu nhạc đó đi, rồi chơi ngẫu hứng tiếp cho đến khi nào có một câu nhạc hay ho xuất hiện và tôi có thể nói "Cái này hay đấy!" Nếu có hai người cùng viết nhạc, như Bjorn với tôi trong những ngày viết nhạc cho ABBA, thì việc sáng tác nhạc sẽ dễ dàng hơn một chút vì người này có thể phụ phát triển ý nhạc trong khi người kia chưa bắt kịp ý nhạc. Nhưng sự thực là tại sao bài nhạc lại được phát sinh như vậy thì hoàn toàn ngoài sự hiểu biết của tôi.


Xem thêm Benny và Bjorn kể rõ hơn về cách sáng tác của họ: http://www.youtube.com/watch?v=BcxcQ7FSTXc

 Benny Andersson nghĩ về The Day Before You Came (trang 124):

Trong bài The Day Before You Came, không có ai khác chơi nhạc ngoài tôi cả, điều này chưa hề xảy ra trong nhạc ABBA. Tôi bắt đầu bằng một click track (như máy giữ nhịp vậy - ht) rồi tôi xây dựng lên từ từ cả bài nhạc. Nhưng nay nhìn lại thì đó không hẳn là một sáng kiến tốt - nhưng dù sao thì tôi vẫn nghĩ đó là một bài nhạc hay.



Sau khi chúng tôi thu âm xong bài này, chúng tôi đã cho phát hành một album dưới dạng các tuyệt phẩm "The Greatest Hits" cùng với bài này và Under Attack, dưới tên gọi là "ABBA The Singles: The First Ten Years", như muốn chứng tỏ cho mọi người thấy là chúng tôi có chủ đích sẽ quay lại và chơi nhạc thêm mười năm nữa. Hồi đó thì chúng tôi chưa biết con tạo sẽ xoay vần ra sao, nhưng cái tựa đề (ABBA mười năm đầu) nói rõ là chúng tôi không hề có ý định từ bỏ cuộc chơi. ABBA chỉ nghỉ giải lao thôi và chúng tôi vẫn đang nghỉ giải lao. Chì có điều là cái "mười năm tiếp theo" đó sẽ không bao giờ xảy ra.

Với những tiếc nuối về một ban nhạc huyền thoại, mời bạn nghe một bài nhạc mà hoctro rất thích, đó là bài Soldiers. Tuy lời nhạc không hay, nhưng cái melody rất haunting, nghe buồn vời vợi, như người vợ lính tâm sự về nỗi xa chồng vậy. Đặc biệt nhất là các counter-melodies rất ăn khớp với giai điệu chính, không thể nào bỏ chúng mà bài nhạc vẫn hay được. Câu solo guitare cũng quá đặc biệt, theo sát gót câu solo của Our Last Summer trong LP trước.



Mà tại sao lại có solo guitare trong một bài nhạc pop, như trong nhạc rock vậy? Nhóm nhạc đầu tiên thể nghiệm thành công cách solo này không ai khác hơn là nhóm The Carpenters, với bài Goodbye To Love, tay guitare soloist Tony Peluso (1950-2010) đã được chính Richard Carpenter mướn riêng để phăng solo cho bản nhạc trên năm 1972.

Video tribute: http://www.youtube.com/watch?v=6QYiRjIpx58

***

Mời bạn xem tiếp một bài tôi viết trước kia giới thiệu về ABBA, về thú sưu tầm các bài nhạc phổ của họ:

http://hoctroviet.blogspot.com/p/abba_26.html

hai bài viết ngắn về nàng tóc vàng Agnetha:

http://hoctroviet.blogspot.com/2011/12/agnetha-faltskog-nguoi-i-qua-oi-am-nhac.html



http://hoctroviet.blogspot.com/2010/04/agnetha-faltskog-past-present-and.html

cùng nghe các bài nổi tiếng nhất của ABBA ở playlist sau

https://www.youtube.com/watch?v=WkL7Fkigfn8&list=PLuJflFW5gytO__C-p9uXjMbrB1K4LWBdM&feature=mh_lolz

 Video tư liệu về ABBA dài trên 1 giờ đồng hồ:

http://www.youtube.com/watch?v=2FOdIyrNUJM

***

Khi viết bài này cũng như những bài tản mạn trước, tôi hay nhớ về một người bạn thân chia tay 23 năm trước, khi hai đứa còn đang tuổi thanh niên tràn nhựa sống. Sở dĩ đôi bạn chưa gặp lại nhau là vì Việt Nam tuy đã vào thời mở cửa, nhưng tôi lại là một tên cứng đầu, chưa chịu về lại vì lý do an ninh cá nhân, không muốn bị hạch sách giấy tờ, bị phiền nhiễu vì những chuyện vớ va vớ vẩn. Bạn tôi học chung trường từ lớp 2 tới lớp 12, bạn có tin không: Lasan Taberd, Hòa Bình, Thống Nhất, Trưng Vương. Còn học chung lớp thì từ lớp 5 đến lớp 9. Hai tên bạn có nhiều sở thích chung, xem phim, nghe nhạc. Nhà bạn ở tuốt quận Phú Nhuận, tôi ở gần trung tâm Saigon, mỗi lần rảnh là bạn tà tà đi xe đạp tới nhà tôi, để xe ở đó rồi thả bộ xuống Tự Do, Nguyễn Huệ. Mấy cái video nhạc Madonna, Michael Jackson, Cindy Lauper thời 80 chúng tôi xem không biết bao nhiêu lần, như bạn tôi hồi tưởng sau đây:

"Hôm nay rảnh rỗi ghé thăm blog cua bạn thấy bạn hiền post lên những bản nhạc thập niên 70,80 thích quá đi làm M nhớ lại thời quá khứ đi xem ca nhac ở Hoàng Gia và uống cafe ở Ngô Gia Tự, lúc đó cảm thấy nghe nhạc hứng thú làm sao đó hay chắc tại vì lúc đó thất nghiệp cho nên có nhiều thời gian vả lại chẳng vướng bận gì cả chỉ có ăn rồi đi chơi thôi. Còn bây giờ thì nhạc đầy trên internet mà lại chẳng có thời gian để thưởng thức mà cũng chẳng có bạn hiền để tâm sự. Buồn wá đi huuuu."

Khi qua bên này thì đời sống trở nên khép kín, bạn bè cũng không có nhiều, thường thì là bạn ở sở. Tôi cũng thuộc loại mọt sách và nghe, chơi nhạc và đó là những thú tiêu khiển chính, ngoài chuyện đi làm, đi chơi đây đó với vợ con. Hôm nay đọc lời tâm sự của bạn chợt buồn, và ráng cười gượng để nhắn lại với bạn là tình bạn của chúng mình sẽ không chỉ "có như vậy thôi đâu" (không như bài Just Like That của ABBA) và rằng tình bạn của chúng ta chỉ mới bắt đầu thôi (như tựa bài We've Only Just Begun của nhóm Carpenters,) rằng chúng ta vẫn là Top of Hoàng Gia, ý quên Top of The World (một bài Carpenters khác :-))))

***

Xin tạm ngừng bút về nhóm ABBA ở đây, để bước sang nhóm nhạc thứ hai của thập niên 1970 mà tôi cũng rất hâm mộ đó là nhóm nhạc The Carpenters. Mời bạn xem bài ở link sau:

http://hoctroviet.blogspot.com/2013/01/cam-nhan-ve-nhom-nhac-carpenters-close.html