3.29.2011

Phân tích bài dịch: Yêu Nhau Mùa Hè, Khóc Nhau Mùa Đông - Summer Kisses, Winter Tears

Bạn,


Sau đây là một nhạc phẩm ngoại quốc khác được chuyển sang lời Việt theo dạng thứ hai (xắp xếp lời nhạc sao cũng được miễn bài theo ý chính của bản gốc.) Đó là bài dịch Yêu Nhau Mùa Hè, Khóc Nhau Mùa Đông của nhạc sĩ Tuấn Dũng, dịch từ bản Summer Kisses, Winter Tears do danh ca Elvis Presley trình bày.





3.27.2011

Một vài bài nhạc trẻ khác ...

Gửi tới bạn một số bài nhạc trẻ khác:

Xin Hãy Cười Một Lần Cho Anh - Smile A Little Smile For Me



3.25.2011

Những bài nhạc ngoại quốc lời Việt của nhà báo nghệ sĩ Trường Kỳ

Bạn,

Tôi góp lại mấy bài viết gần đây rồi thêm vào cuối bản cũ; trong đó có bài viết này, rồi mang lên đây để bạn đọc rảnh rang thì mời bạn đem về xem từ từ.


https://drive.google.com/file/d/0B0V9ccsXTeLZTHlDZEJ1QTR2dWs/view?usp=sharing



Ấn nút tải về (download) theo hình sau:



Cố nghệ sĩ Trường Kỳ là một người có tầm ảnh hưởng sâu rộng tới nền nhạc trẻ miền Nam Việt Nam. Một trong các nỗ lực của ông là Việt Hóa những bản nhạc ngoại quốc, thay vì chỉ hát lời Mỹ hoặc Pháp. Những bước đi tiên phong đó đã làm tăng thêm sức hấp dẫn của nhạc pop với giới trẻ Việt Nam, thế hệ 60,70 và ngay cả các lớp đàn em bị kẹt lại khi nhạc trẻ không còn được tự do ca hát nữa.

Tôi xin post lên các bài nhạc tôi sưu tầm được, cùng những ý kiến của tôi về các bài nhạc này, mỗi ngày thêm vào một chút. Các bài nhạc sẽ được mang lên trước.

Trong quyển "Một Thời nhạc Trẻ", Trường Kỳ có nhắc đến sáng kiến "Việt Hóa Nhạc Trẻ" vào khoảng thời gian năm 1970 của ông như sau:

Trước sự đi lên mạnh mẽ của phong trào nhạc trẻ, tôi chợt có câu hỏi trong đầu" "Tại sao không kêu gọi những anh em nhạc sĩ trong làng nhạc trẻ sáng tác những nhạc phẩm thuần túy Việt Nam để các nghệ sĩ trình bầy?". Từ đó ý định "Việt Hóa nhạc trẻ" bắt nguồn trong tôi. Để đánh tan thành kiến nhạc trẻ phải là nhạc ngoại quốc từ lâu đã in sâu nơi đầu óc mọi người không phải là chuyện dễ thực hiện. Thêm vào đó quan niệm cái gì của ngoại quốc mới hay, còn đồ "nội hóa" không ra cái thống chế gì cũng là một trở ngại lớn." (Một thời Nhạc Trẻ - trang 360-361)

Ông viết tiếp:

The End of The World - Một bài hát, hai cách dịch

Bạn,

Hôm nay có chút giờ rảnh tôi lục lọi harddrive và tìm ra được bài nhạc "The End of the World" tôi đã scan và lưu trữ. Đây là một trong khoảng 100 bài nhạc mà tôi đã sưu tầm và chép tay từ thời còn trai tráng 20 năm trước, khi còn ở VN thiếu thốn đủ thứ. Tôi nhớ hồi đó không biết sao mà tiếc tiền không đi copy, chịu khó ngồi hoặc nhìn bài chép lại, hoặc do thầy viết xuống rồi chép lại, và cũng có một số bài tự nghe rồi viết lại nữa.

Tôi thêm vào lời dịch của bạn Leaqua để bạn dễ đánh theo hợp âm và hát theo.




Ngày cuối cùng của thế giới
Dịch lời việt Leaqua

Sao nắng chan hòa mãi thế gian này?
Sao sóng vỗ bờ bọt trắng bay?
Nào ai hay ngày thế giới sẽ dừng trôi
Là đến khi anh không còn yêu em !

Chim vẫn trên cành hót líu lo gần
Ngôi sao trên trời lấp lánh xa
Nào ai hay ngày thế giới sẽ dừng trôi
Tận thế sẽ như một ngày em mất anh

Hỏi lòng mình sao mỗi sáng cứ thức giấc nơi này?
Vì đâu ngày vẫn nối tiếp từng đêm dài?
Ai biết đâu, vì sao?
Nào ai biết đâu, vì sao?
Đời cứ vô tư xoay hoài xoay mãi


Sao con tim này đập mãi ân tình?
Sao lệ dâng đầy nghe mắt cay?
Nào ai hay ngày thế giới sẽ dừng trôi
Lời nói chia tay đau buồn anh đã trao

Nào ai hay ngày thế giới sẽ dừng trôi
Mình đã chia tay nhau rồi,xa mãi thôi!

***

3.24.2011

Phân tích bài dịch: Chuyện Tình (Love Story)

Bạn,

Thấy mấy bài nhạc in cũ trước 75 mình rất cảm động. Ngay cả bên Mỹ này bây giờ mua nhạc bản cũng là một xa xỉ, vì một bài từ 3 tới 4 đồng, không biết sao mua ly cafe tôi không tiếc, mà 2 ly cafe = một nhạc bản thì lại tiếc! Có lẽ vỉ bên Mỹ sách nhạc họ hay gom lại vào một quyển và bán chung từ 15$ tới 25$ một quyển, tùy theo độ dày, mỗi quyển 20 bài nhạc là ít, vậy thì mỗi bài chỉ có một đồng mà thôi. Có lẽ vì vậy mà tôi rất ít khi nào mua nhạc tờ chăng?

Hồi trước 75 thì tôi còn bé xíu, đâu có tiền mà mua mấy nhạc tờ, mà cũng chưa biết thích nhạc nữa, chỉ biết mê dích hình, chơi con thú, và đọc truyện Xì trum, Phan tân, Sĩ phú, Lục kỳ, ... mà thôi.

Để cho blog khỏi bị ... mốc, tôi sẽ lục tìm mấy bản nhạc hay, nhạc ngoại lời Việt, trước 75 đem lên bàn cân mổ xẻ. Viết mỗi ngày chút chút, khi nào hết ý kiến ý cò thì sang bài khác.

***

Trước tiên là bài Love Story - Chuyện Tình - Lời Việt Phạm Duy


3.09.2011

Tìm Hiểu Về Hòa Âm Như Một Nền Móng Của Nhạc Phạm Duy

 Xem ebook: Tìm Hiểu Nhạc Phạm Duy

***

Để tiếp tục công việc tìm hiểu nghệ thuật sáng tác nhạc qua dòng nhạc Phạm Duy - không ngoài mục đích trước nhất là tự tìm lời giải đáp cho một số băn khoăn về nhạc thuật của ông, rồi viết xuống để cống hiến đến bạn đọc những lời giải ấy – tôi thử đi tìm các mẫu số chung khác của gamme phamduyrienne. Cho tới tiểu luận mới nhất này, tôi đã tìm thấy những yếu tố căn bản trong nhạc Phạm Duy như sau:


  • Lấy dân ca và nhạc ngũ cung là căn bản chính để phát triển câu nhạc,
  • Sử dụng một hay nhiều nhạc đề khác nhau (tùy theo nội dung) để tạo một đoạn nhạc, khi thì song song, khi thì tương phản, và để các nhạc đề tương tác với nhau,
  • Xây dựng các kiến trúc nhạc (song system) thích hợp với từng bài hát nói riêng, và từng chương khúc nói chung - chương khúc Bé Ca có cấu trúc nhạc rất đơn giản, trong khi dòng nhạc tình cảm tính thì rất phức tạp,
  • Luôn chú ý đến sự kết hợp mật thiết giữa nhạc và lời (prosody) để biến kết quả (final effects) của khúc điệu thành một cấp số nhân hoặc lũy thừa giữa hai biến số đó (z = xy hay z = y x), thay vì chỉ là cấp số cộng (z = y + x),
  • Sử dụng rất nhuần nhuyễn các kỹ thuật viết nhạc căn bản (như đã giới thiệu trong phần Phát triển một câu nhạc thành đoạn nhạc của tiểu luận trước) chẳng hạn như kỹ thuật luyến láy, phép tịnh tiến câu nhạc để tạo một chuyển động song song với chuyển động trong lời ca (vườn khuya băng lối, vườn khuya băng lối, vườn khuya băng lối…- Minh Họa Kiều 2)
Sau khi xem đi xem lại bản in điện tử - ebook - đầu tiên mà bạn đang xem này, tôi chợt tìm ra một nền móng khác trong toàn bộ sự nghiệp viết nhạc của nhạc sĩ. Đó là việc nhạc sĩ luôn luôn có một sự sắp xếp tiến trình hòa âm (chord progression) của một khúc điệu trong khi đang sáng tác khúc điệu ấy.

3.02.2011

Những Ngày Thứ Ba với Thầy Morrie



Lời Giới Thiệu


Mitch Albom là một nhà báo, giữ mục thể thao cho tờ Detroit Free Press. Liên tiếp mười năm, lúc chỉ vào lứa tuổi trên 30, anh chàng ký mục gia thể thao này, được Hội Ký Giả Thể Thao (Associated Press Sports Editors) vinh danh là người ký muc gia thể Thao hay nhất. Thế rồi một ngày nọ, vì một sự đình công, anh đã tạm ngưng viết mục ký Thể Thao, để hoàn thành quyển sách, sau này là quyển sách bán chạy nhất trong năm 1977 - Quyển sách không liên quan gì tới thể thao. Một quyển sách viết về kinh nghiệm cuộc đời của một giáo sư đại học già đang chết dần mòn vì bệnh Lou Gehrig.
Một tối nọ, Mitch Albom đang đổi từ đài này qua đài khác không mục đích, và anh bỗng chú ý tới chương trình "Nightline" của Ted Koppel. Kìa người ta đang nói về ông Thầy yêu quý của anh! Từ lâu khi ra khỏi đại học, anh không còn liên lạc với ông Thầy Xã Hội Học, mà anh rất thân từ thuở bận quần jeans, áo thun, và đầu óc đầy lý tưởng. Giờ đây Mitch Albom là ký mục gia ăn khách, người ta cần anh viết về các trận banh, bóng rỗ, túc cầu, baseball, quần vợt nóng bỏng. Thêm vào đó anh còn làm cho đài radio, xuất hiện trên đài truyền hình, anh bận rộn với các các buổi phỏng vấn về các tay thể thao gia nổi tiếng đương thời. Anh chạy theo từng mùa của thể thao và quên mất ông Thầy yêu quý đã từng có những buổi nói chuyện đời lý thú với....
Sau buổi truyền hình, Mitch Albom gọi điện thoại hỏi thăm người thầy già, rồi bay về lại thành phố đại học cũ để thăm thầy. Và từ đó mỗi ngày thứ Ba cho đến khi Thầy Morrie Schwartz qua đời, hai thầy trò gặp nhau. Một thầy giảng về cuộc đời, và một trò ghi chép bài học và cảm nghĩ đã thay đổi đời sống của ạnh
Dù Thầy đang chết dần mòn nhưng thế giới thầy đầy tình yêu và hy vọng. "Tình Yêu là sự hiện diện của ta trên cuộc đời, dù rằng thể xác ta đã ra đi (Love is how you stay alive, even after you are gone). Mitch Albom đã ghi lại kinh nghiệm của một người đang chết dần mòn, nhưng tư tướng của ông vẫn còn mãi mãi. Đó là quyển "Những Ngày Thứ Ba Với Thầy Morrie" (Tuesdays with Morrie) của Mitch Albom.
Không biết có thì giờ, sức khoẻ hay quý vị có thích đọc hết các chương không, nhưng tvmt sẽ ráng gõ. Các chương đầu, GS. Đỗ Đình Tuân chuyển dịch. Những chương sau, quý vị đành phải đọc bài chuyển dịch của tvmt. 




 
Bây giờ là vài hàng tâm sự của tvmt
Quyển sách này là một truyện dài, gồm nhiều chương, trong đó có đoạn nhớ lại thời đại học của Mitch Albom. Tôi được biết quyển sách qua một thầy giáo mới quen, thầy Tuân. Thầy Tuân mở lớp dạy Dịch và tôi đi học cho vui. Tôi yêu văn chương và có tật khi đọc một đoạn văn, một quyển sách lại thoáng hiện ra ý định dịch, truyền bá tư tưởng của tác giả. Thấy mình vẫn còn thiếu sót nhiều trong kỹ thuật dịch nên tôi ghi danh vào lớp. "Học được gì thì học", tôi nghĩ thế. Và tôi đã học được rất nhiềụ
Thầy Tuân ra dáng một giáo sư đại học, một nhà mô phạm bình thường. Thắt cà vạt, áo trắng, quần đậm, ăn nói từ tốn thong thả, mặt mũi đôn hậu, mập vừa phải với tuổi của Thầy. Về kinh nghiệm giảng dạy thì Thầy có mấy chục năm trong nghề. Có bằng đại học tại trường đại học Ann Arbor Michigan, có bằng tu nghiệp tại Anh Quốc, thầy về Việt Nam giảng dạy Anh văn lúc Thầy còn rất trẻ tại đại học Saigòn và các trường trung học thời đó. Đó là tiểu sử ngắn gọn trình bày tại buổi học đầu tiên. Nói thật, không có lời giới thiệu, tôi không biết rõ về Thầy, không biết chút nào về Thầy thì đúng hơn. Nhưng Thầy đã nghiễm nhiên thành một người tôi rất mến, không phải vì Thầy có tiếng mà vì cái cảm tình đặc biệt tự nhiên của ngày đầu gặp gỡ.
Thầy bắt đầu buổi giảng về chương trình học trong 10 tuần. Cuối giờ, Thầy không nói gì về Dịch và Văn chương mà bỗng dưng chuyển đề tài qua một bài viết về Nhạc: "CD Hiên Cúc Vàng" của Nguyễn Đình Toàn. Giọng trầm trầm, nhưng không thiếu chất say sưa, thu hút người nghe, người đàn ông đứng dựa vào giá đựng sách, trong căn phòng nhỏ chỉ có trên dưới 15 người, nói về một nhà thơ nổi tiếng một thời, bỗng dưng sau hai mươi mấy năm cách biệt với bè bạn, đã trở thành nhạc sĩ. Nhà nhạc sĩ mới này đã gói ghém tâm sự của ông ta qua mười bản nhạc, với tựa đề "Hiên Cúc Vàng". Bạn ông, vị giáo sư mới của tôi đang giới thiệu những lời thơ thật sâu sắc, làm người nghe xúc cảm mãnh liệt, và những cảm nghĩ thắt ruột của một người làm văn chương, yêu nước, cố bám lấy đất nước để sống, nhưng cuối cùng biết mình không có chân đứng trong xã hội đổi thay, đành phải ra đi. Mười bản hát được phân tích kỹ càng qua một bài viết xúc tích. Thầy Tuân say sưa giới thiệu cho những người ông mới gặp. Giọng Thầy nghẹn lại, và anh phụ trách chương trình trong Viện Việt Học đưa Thầy vài tờ giấy mềm để ông chậm nước mắt đọng trên khoé mắt. Thầy im lặng một lúc và nói: "Tôi nghĩ một ngày nào đó, chính phủ Việt Nam phải có một lời xin lỗi chính thức cho những người học tập". Một lời nói thật chính đáng, chấp nhận chính phủ VN đương thời, nhưng không có nghĩa là quên đoạn đường gian nan, khổ sở mà quân dân miền Nam phải gánh chịu sau chiến tranh!
Từ đó tôi quen một người Thầy thật tình cảm. Tôi đã học rất nhiều từ Thầy. Từ cái tính hấp tấp, hơi nóng nảy phê bình cách dịch của một người bạn già cùng lớp, tôi đã suy nghĩ, cân nhắc lại lời phê bình của mình. Tôi làm gì cũng nhanh nhanh, vội vội. Với Thầy, tôi phải ăn nói chậm lại, đi chậm lại. Hình như đời còn đó, không gì phải vội. Thầy giới thiệu cho tôi nhiều bản nhạc hay, quyển sách hay để đọc. Thầy không giảng triết lý cho tôi, nhưng từ tốn cho ý kiến của Thầy. Đôi lúc Thầy hơi chau mày nhưng tôi biết Thầy cũng thích cái tính mau mắn, hay cho ý kiến của tôi. Có khi tôi ngại, không biết gì để nói, nên vờ quên viết thơ cho thầy, nhưng rồi tôi nhận được thơ Thầy hỏi thăm. Tôi lại mạnh dạn gởi cho Thầy những bài thơ, bài văn tôi viết. Thầy không bao giờ quên phê bình hoặc góp ý.
Có lẽ thời gian qua, tôi đã lớn tuổi, hết còn ngại người lớn, nhưng trước đây đối với người lớn tuổi hàng chú bác, nhất là đàn ông hình như có một sự ngăn cách nào đó, tôi không cảm thấy gần gủi để tâm sự. Thầy là người đã xóa cái bờ rào ngăn cách tuổi tác đó. Với thầy, tôi thấy hình như mình muốn phát biểu ý kiến gì cũng được, Thầy cũng sẵn lòng lắng tai nghe .
Giờ đây qua quyển sách "Những Ngày Thứ Ba Với Thầy Morrie", tôi có cảm giác cùng anh chàng Mitch Albom, là mình cũng có một người Thầy để hướng về, một người nhìn mình, một cục đá xấu xí nhưng tương lai có thể mài dũa thành một viên ngọc có màu sắc.
Quyển sách viết giản dị, dễ hiểu, triết lý không gì sâu xa, nhưng trong cái giản dị đó, là những bài học đời quý giá. Xin giới thiệu cùng bạn đọc!
tvmt
Ở đây ta có dăm pho sách
. Và một cửa sổ, một đất trời (mượn ý TTY)