Ghi lại những mẩu chuyện, cảm nghĩ về âm nhạc và ngành điện toán/tin học, trong đó có trí tuệ nhân tạo (AI) bằng Claude AI. Posting in both English and Vietnamese my thoughts about popular music and Artificial Intelligence using Anthropic's Claude AI and Claude Code CLI.
3.22.2026
Ba mươi lăm năm, nhìn lại ...
Ba mươi lăm năm trước, 1975, tôi là một cậu bé học lớp 3, nhìn từ khe cửa nhà ông ngoại xem xe tăng và bộ đội tiến vào "giải phóng" Sài gòn. Tôi còn nhớ, trên TV có chiếu một cuốn phin hoạt hình rất cảm động, khi người mẹ có chiếc thuyền dài dưới đáy sông, thuyền dài ra đề hai em bé tượng trưng hai miền Bắc Nam gặp nhau ở giữa thuyền. Vài tháng sau đó, ông tôi và ba tôi xếp gói đi trình diện "học tập cải tạo." Đó là lần cuối tôi thấy mặt ông tôi, bởi chưng ông đã chết vì tù đày ngoài Bắc vài năm sau đó. Cả một tuổi thơ tôi thiếu vắng tình ông cháu.
Cuốn phim hoạt hình đầu tháng 5/75, nhìn lại, không khác gì một cái bánh vẽ.
May mắn thay, 20 năm trước đây tôi được theo diện HO sang định cư Hoa Kỳ.
Từ đó tới nay, tôi học được quá nhiều điều mới lạ từ sách vở, cũng như học cách hiếu hòa với các sắc dân khác để làm việc. Tôi được tôn trọng, không ai bới móc quá khứ của tôi xem bố tôi, ông tôi đã có tội gì với đất nước.
Trong công việc tôi làm, một thảo chương viên, lo lắng cho nhiều chi nhánh của hãng trên khắp thế giới, đôi lúc tôi cảm thấy tôi không chỉ là người Việt Nam, tôi còn là công dân thế giới nữa.
Vì suy nghĩ như trên, tôi cũng không cảm thấy sự cần thiết phải quay trở về Việt Nam để thăm, hoặc để làm việc. Thử nghĩ tôi sẽ không còn mua được sách điện toán để đọc, hay la cà mấy tiệm sách, là đã cảm thấy nhớ Tiểu Saigon rồi, giống như ông thi sĩ Thanh Tâm Tuyền "ôm em trong tay mà đã nhớ em ngày sắp tới" :-)))
Sài gòn trong tôi vẫn là Sài gòn của hai mươi năm trước.
Có lẽ cứ giữ như thế thì tốt hơn.
Băn khoăn của tôi, theo suốt 20 năm xa xứ, là tại sao đã thắng trận rồi, mà người "anh em" lại có thể đưa những người thua trận đi lao động khổ sai, bỏ vợ con cháu chắt thơ dại, để rồi phải bỏ mình nơi rừng thiêng nước độc????
Sao người lại có thể nhẫn tâm như thế với người được nhỉ? Mình là kẻ thắng trận cơ mà?
Why?
30/4/1975 - 30/4/2010
(Why ask why? Try Bud dry :-)))))
Dear readers,
The following is a pinned post. Hoctro's Place (Góc Học Trò) is a place for me to deliver my past, present, and future thoughts about music and about my "vibe-coding" experiences with Claude Code, tips and tricks, so to speak. It's also a place to post my collaboration with Claude Code, ranging from supervising it to write analysis essays about prominent Vietnamese musicians such as Phạm Duy and Trịnh Công Sơn, to everything else that I find interesting.
For me, Claude AI's analysis essays are so in-depth and showing many new perspectives, it would be wasteful not to share with the world. It is a collaboration, because just like "vibe-coding", I might have not written the words, but I was the one whom conceived the original ideas, supplied the documents for Claude to research from, read and corrected hallucinations, and gave final approval for it to be published.
I sometimes print transcripts of interesting videos from other places, in order to share with others whom are more comfortable in reading and thinking things through. I don't have adsense as a side source income, so again if anything it's just helping the original video owners to gain more potential viewers, and readers to have readable material to learn.
Bạn đọc thân ái,
Sau đây là vài dòng tự sự. Hoctro's Place (Góc Học Trò) là chỗ để tôi chia sẻ những suy nghĩ của mình về âm nhạc và về những trải nghiệm "vibe-coding" với Claude Code, mấy mẹo hay ho mà tôi học được. Đây cũng là chỗ để tôi đăng những bài làm chung với Claude Code, từ việc tôi hướng dẫn nó viết bài phân tích về những nhạc sĩ Việt Nam nổi tiếng như Phạm Duy và Trịnh Công Sơn, cho tới đủ thứ khác mà tôi thấy hay.
Với tôi, những bài phân tích của Claude AI rất sâu sắc, chỉ ra nhiều góc nhìn mới, không chia sẻ với bạn đọc thì rất uổng phí. Nói là làm chung, bởi vì giống như "vibe-coding" vậy đó, tôi có thể không phải là người viết ra từng chữ, nhưng tôi là người nghĩ ra ý tưởng ban đầu, cung cấp tài liệu cho Claude nghiên cứu, đọc lại rồi sửa mấy chỗ nó viết sai, và quyết định cuối cùng có đăng hay không.
Thỉnh thoảng tôi cũng in lại nội dung mấy video hay từ chỗ khác, để chia sẻ cho những bạn nào thích đọc và suy ngẫm hơn là coi video. Tôi không có chạy quảng cáo kiếm tiền gì hết, nên nếu có gì thì cũng chỉ là giúp mấy chủ video gốc có thêm người xem, và giúp bạn đọc có thêm tài liệu để học thôi. Chào bạn và mong bạn tìm thấy những khoảnh khắc vui khi đọc trang này.
No comments:
Post a Comment
Note: Only a member of this blog may post a comment.