6.26.2026

Bốn Mươi Năm Chưa Thay Đổi — Kỳ Thi Lớp 10 Và Con Đường Việt Nam Chưa Đi


Chương 1: Ký Ức 40 Năm Và Câu Hỏi Chưa Có Lời Đáp

Bốn mươi năm trước, tôi ngồi trong một căn phòng thi chật hẹp ở Việt Nam, mồ hôi ướt lưng áo, tay cầm bút run nhẹ. Không phải vì lạnh. Mà vì sợ. Sợ không phải chuyện nhỏ — đây là kỳ thi quyết định tôi có được tiếp tục đi học hay không. Không phải thi đại học. Không phải thi tốt nghiệp. Đây là kỳ thi để được vào lớp 10, tức là để được bước chân vào cấp ba, vào trung học phổ thông. Một đứa trẻ 15 tuổi phải gánh trên vai áp lực tưởng như chỉ dành cho người lớn.

Tôi đã qua được kỳ thi đó. Nhưng nhiều bạn cùng lớp của tôi thì không. Họ trượt. Và cuộc đời họ rẽ sang một hướng khác — không phải vì họ chọn, mà vì một tờ giấy điểm số quyết định thay.

Bốn mươi năm đã trôi qua. Thế giới đã thay đổi không nhận ra. Internet ra đời, điện thoại thông minh xuất hiện trong tay mỗi người, trí tuệ nhân tạo đang viết lại mọi ngành nghề. Hàn Quốc từ một nước nghèo sau chiến tranh đã trở thành cường quốc công nghệ toàn cầu. Nhật Bản đã xây dựng lại đất nước từ đống tro tàn thành nền kinh tế hiện đại bậc nhất thế giới. Phần Lan — một đất nước nhỏ bé lạnh lẽo ở Bắc Âu — đã được cả thế giới ca ngợi như hình mẫu giáo dục lý tưởng.

Còn Việt Nam? Năm 2026, hàng trăm nghìn học sinh lớp 9 vẫn đang ngồi trong những phòng thi đúng như tôi đã từng ngồi bốn mươi năm trước. Cùng một áp lực. Cùng một nỗi sợ. Cùng một câu hỏi sinh tử: Tôi có được tiếp tục đi học không? Không có gì thay đổi.

Tác giả T.H., trong bài viết đăng trên Văn Việt ngày 26 tháng 6 năm 2026, đã đặt một câu hỏi tưởng như đơn giản nhưng lại vô cùng quan trọng: Các nước khác "thi vào lớp 10" như thế nào? Câu trả lời, như tác giả chỉ ra, vừa rõ ràng vừa đau lòng: Họ không có kỳ thi như vậy. Hầu hết các nước trên thế giới — dù giàu hay đang phát triển — đều mặc nhiên đảm bảo cho mọi đứa trẻ một chỗ ngồi trong trường cấp ba.

Bài viết đó nhắc nhở một sự thật đau lòng: Suốt bốn mươi năm, Việt Nam đã không thay đổi được điều này. Đây là câu chuyện về tương lai của hàng triệu đứa trẻ, về khả năng Việt Nam có thể bước ra khỏi bẫy thu nhập trung bình, và về câu hỏi tại sao — dù có dân số trẻ, vị trí địa lý thuận lợi, những thế hệ người Việt thông minh và cần cù — Việt Nam vẫn chưa thể trở thành Hàn Quốc, chưa thể trở thành Nhật Bản.

Câu trả lời, có lẽ, bắt đầu từ chính cái phòng thi lớp 10 đó.


Chương 2: "Đặc Sản" Việt Nam — Kỳ Thi Sinh Tử Để Được Đi Học

Trong ngôn ngữ ẩm thực, "đặc sản" là từ dùng để chỉ những món ăn độc đáo, chỉ có ở một vùng đất cụ thể. Theo nghĩa đó, kỳ thi vào lớp 10 quả là một "đặc sản" của Việt Nam — không nơi nào trên thế giới có một cuộc thi mang tính sinh tử, loại bỏ gần nửa số học sinh, chỉ để quyết định xem em nào được tiếp tục đi học cấp ba trong hệ thống công lập. Nhưng đây là loại "đặc sản" không ai muốn tự hào.

Con số biết nói

📍 Hà Nội: 50–60% học sinh lớp 9 có suất vào lớp 10 công lập. Năm 2026: 147.000 học sinh tốt nghiệp lớp 9, chỉ 82.660 suất — hơn 40.000 em không có chỗ dù đã thi.

📍 TP. Hồ Chí Minh: 60–70% đậu. Tức cứ 10 em, 3–4 em bị loại.

📍 Cả nước: Trung bình 55–65% đậu — xấp xỉ một nửa bị đẩy ra ngoài hệ thống giáo dục công.

📍 Giáo viên: Việt Nam đang thiếu hơn 102.000 giáo viên, riêng cấp THPT thiếu gần 20.000.

Không phải vì những em này không đủ năng lực học tiếp. Không phải vì không có nhu cầu học. Đơn giản là không đủ chỗ.

Lý do thật sự

Cần nói thẳng: kỳ thi vào lớp 10 không phải là một công cụ giáo dục được thiết kế để đánh giá năng lực học sinh. Nó là một giải pháp tình thế để giải quyết bài toán thiếu hụt cơ sở vật chất. Khi không đủ chỗ cho tất cả, người ta phải dùng thi cử để quyết định ai được vào, ai bị loại.

"Nguyên nhân dẫn đến tình trạng nêu trên [thi vào lớp 10 còn căng thẳng hơn cả thi vào đại học] là do thiếu trường lớp, thiếu giáo viên nên sinh ra thi cử để 'loại các cháu không cho vào học'." — Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước Tô Lâm (theo Thanh Niên)

Đây là sự thừa nhận hiếm hoi và thẳng thắn từ người đứng đầu quốc gia. Nó xác nhận điều mà nhiều người đã biết nhưng ít ai dám nói to: kỳ thi vào lớp 10 không phải là thước đo năng lực — nó là công cụ để phân bổ sự thiếu hụt.

Áp lực đổ xuống đầu trẻ em

Khi nhà nước không đủ năng lực đáp ứng nhu cầu giáo dục của xã hội, gánh nặng đó bị chuyển sang vai của ai? Của các em học sinh. Để chuẩn bị cho kỳ thi vào lớp 10, học sinh lớp 8 và lớp 9 học thêm từ sáng đến tối. Chi phí học thêm trở thành gánh nặng tài chính cho nhiều gia đình. Áp lực thi cử gây ra lo âu, mất ngủ, và trong những trường hợp đau lòng nhất, dẫn đến những quyết định bi thảm mà báo chí thỉnh thoảng vẫn đưa tin.

Những đứa trẻ 14–15 tuổi đang gánh chịu hậu quả của một thất bại trong quy hoạch và đầu tư giáo dục kéo dài hàng chục năm.


Chương 3: Phần Còn Lại Của Thế Giới Làm Gì?

Tác giả T.H. viết rằng "thi vào lớp 10 là một đặc sản Việt Nam, không đại diện cho bức tranh và cách thức vận hành của hầu hết các nền giáo dục trên thế giới." Đây là sự thật có thể kiểm chứng. Hãy cùng xem các nước làm gì.

🇫🇮 Phần Lan — Không thi, không lọc, kết quả tốt nhất

Phần Lan thường xuyên dẫn đầu bảng xếp hạng PISA. Nhưng học sinh Phần Lan không hề thi để vào cấp ba. Sau khi hoàn thành trung học cơ sở, tất cả học sinh đều được nhà nước đảm bảo một chỗ học — chọn trường học thuật (lukio) hay trường dạy nghề (ammattikoulu), đều có chỗ. Không em nào bị đẩy ra ngoài.

Thay vì dùng thi cử để lọc học sinh, Phần Lan đầu tư vào chất lượng giáo viên. Giáo viên phải có bằng thạc sĩ. Nghề dạy học có uy tín ngang với bác sĩ hay luật sư. Chỉ 10% số người nộp đơn được chấp nhận vào chương trình đào tạo giáo viên.

Kết quả: học sinh học ít giờ hơn, ít bài tập về nhà hơn, không có áp lực thi cử giữa các cấp — nhưng thành tích cao hơn đại đa số các nước trên thế giới.

🇺🇸 Hoa Kỳ — Không ai bị bỏ lại phía sau

Mỗi học sinh Mỹ được phân công vào trường dựa trên địa chỉ nhà. Không có kỳ thi chuyển cấp. Khi hoàn thành trung học cơ sở, học sinh tự động được chuyển lên trung học phổ thông. Đây không phải ân huệ — đây là quyền.

Với học sinh còn yếu: nhiều trường tổ chức lớp bổ sung mùa hè. Học sinh có hoàn cảnh đặc biệt được cung cấp chương trình giáo dục cá nhân hóa (IEP). Nhà nước có trách nhiệm giáo dục tất cả trẻ em, không có ngoại lệ.

🇩🇪 Đức — Phân luồng nhưng không bỏ rơi

Đức có phân luồng rõ ràng — học sinh được phân vào Gymnasium, Realschule, hay Hauptschule — nhưng giáo viên là người đề xuất, dựa trên quan sát nhiều năm, không phải một kỳ thi. Và dù ở luồng nào, tất cả đều có chỗ học. Không em nào bị đẩy ra ngoài hệ thống.

🇸🇬 Singapore — Phân luồng nhưng đảm bảo chỗ học

Singapore có hệ thống cạnh tranh với kỳ thi PSLE ở cuối tiểu học. Nhưng dù học sinh được xếp vào luồng nào, tất cả đều có một chỗ trong hệ thống giáo dục. Singapore không có tình trạng gần một nửa học sinh tốt nghiệp lớp 9 mà không có chỗ học tiếp.

Điểm chung: không có quốc gia nào trong số này dùng kỳ thi để loại bỏ học sinh ra khỏi hệ thống giáo dục công chỉ vì không đủ chỗ học. Tất cả đều xuất phát từ một nguyên tắc căn bản: giáo dục là quyền của trẻ em, và đảm bảo quyền đó là trách nhiệm của nhà nước.


Chương 4: Nhật Bản, Hàn Quốc — Thi Để Chọn Trường, Không Phải Thi Để Được Học

Khi bàn về kỳ thi vào lớp 10 ở Việt Nam, thường có người đưa ra lập luận: "Nhật Bản và Hàn Quốc cũng có thi vào cấp ba, vậy tại sao Việt Nam lại bị chỉ trích?" Đây là một sự so sánh nhầm lẫn rất phổ biến, và cần được làm rõ.

Cùng một từ "thi," nhưng hoàn toàn khác mục đích

Đúng là Nhật Bản và Hàn Quốc có các kỳ thi liên quan đến việc vào trường cấp ba. Nhưng bản chất khác hoàn toàn. Sự khác biệt nằm ở mục đích: họ thi để chọn trường, còn Việt Nam thi để được quyền học.

Ở Nhật Bản và Hàn Quốc, nếu một học sinh không đạt điểm cao để vào trường yêu thích, em đó vẫn có một chỗ học trong hệ thống giáo dục quốc gia. Nhà nước đảm bảo điều đó. Cuộc thi là để cạnh tranh vào ngôi trường tốt hơn — không phải cuộc sống còn để xem mình có được đi học tiếp không.

Ở Việt Nam thì khác. Trượt thi lớp 10 công lập đồng nghĩa với việc bị đẩy ra ngoài hệ thống giáo dục nhà nước. Đây là sự khác biệt cốt lõi giữa thi để chọnthi để tồn tại.

Hàn Quốc: Từng có thi, đã bỏ từ năm 1969

Hàn Quốc từng có kỳ thi vào cấp ba tương tự Việt Nam. Nhưng vào năm 1969, Hàn Quốc đã bãi bỏ hoàn toàn kỳ thi này. Lý do: kỳ thi đó đang tạo ra áp lực không lành mạnh, bất bình đẳng giữa các vùng miền và tầng lớp xã hội, và không phục vụ mục tiêu phát triển đất nước.

Giai đoạn từ 1970 đến 1990 — ngay sau khi bãi bỏ kỳ thi vào cấp ba — chính là thời kỳ Hàn Quốc bùng nổ kinh tế mạnh mẽ nhất. Sự trùng hợp này không phải ngẫu nhiên.

Việt Nam — năm 2026, tức là 57 năm sau Hàn Quốc — vẫn đang duy trì kỳ thi này.

Câu hỏi đúng cần đặt ra

Như tác giả T.H. nhận xét: khi nói đến các kỳ thi ở các nước khác, phải hỏi "họ thi để làm gì?" Muốn học theo Nhật Bản, Hàn Quốc? Được thôi. Nhưng hãy học đúng thứ họ làm: cách họ đầu tư vào hạ tầng giáo dục để đảm bảo chỗ học cho tất cả học sinh. Đó mới là bài học thực sự.


Chương 5: Phân Luồng Hướng Nghiệp — Lựa Chọn Hay Bị Đẩy?

Một lập luận thường được dùng để bào chữa cho kỳ thi vào lớp 10 là "phân luồng, hướng nghiệp." Ý tưởng là: không phải ai cũng phù hợp với con đường học thuật, vậy tại sao không sớm hướng các em vào những con đường khác nhau? Nghe có vẻ hợp lý. Nhưng cách Việt Nam thực hiện "phân luồng" lại khác hoàn toàn với cách các nước tiên tiến làm.

Đức: Phân luồng từ sớm nhưng không ai thua thiệt

Ở Đức, phân luồng dựa trên đề xuất của giáo viên sau nhiều năm quan sát — không phải một kỳ thi một lần quyết định tất cả. Dù ở luồng nào (Gymnasium, Realschule, hay Hauptschule), học sinh vẫn có chỗ học. Không em nào bị đẩy ra ngoài hệ thống. Hệ thống có tính linh hoạt: học sinh có thể chuyển luồng, có thể lấy bằng tương đương tú tài, có thể vào đại học ứng dụng dù học nghề.

Và điều quan trọng nhất: ở Đức, một thợ điện lành nghề hay kỹ thuật viên cơ khí có thu nhập cao, được xã hội tôn trọng. Người ta chọn học nghề vì đó là nghề họ muốn làm, không phải vì không còn lựa chọn nào khác.

Phần Lan: Hai con đường bình đẳng

Ở Phần Lan, khoảng 40–45% học sinh chọn con đường dạy nghề — không phải vì bị bắt buộc, mà vì đó là điều các em thực sự muốn. Không có lựa chọn nào bị coi là "đường dành cho kẻ thất bại." Cả hai đường đều bình đẳng về uy tín xã hội và cơ hội kinh tế.

Việt Nam: Học nghề vì không còn lựa chọn

Nhìn lại Việt Nam, bức tranh hoàn toàn khác. Khi một học sinh trượt thi lớp 10 công lập, em không được "phân luồng vào học nghề theo sở thích." Em bị đẩy vào học nghề vì không còn lựa chọn nào khác. Công thức trong tâm trí xã hội Việt Nam là: thi rớt → học nghề. Học nghề trở thành biểu tượng của thất bại, không phải của lựa chọn nghề nghiệp.

Trong khi đó, điều nền kinh tế Việt Nam thực sự cần không phải là thêm lao động phổ thông — mà là kỹ sư, kỹ thuật viên, chuyên gia vận hành máy móc hiện đại cho các nhà máy Samsung, Intel, LG. Phân luồng theo kiểu Việt Nam — bị động, không chất lượng, bị xã hội kỳ thị — không tạo ra nguồn nhân lực đó.


Chương 6: Cái Giá Phải Trả — Khi Loại Bỏ Nửa Một Thế Hệ

Nhìn từ góc độ ngắn hạn, việc tổ chức thi để lọc học sinh vào lớp 10 có thể trông như một giải pháp tiết kiệm: nhà nước không cần xây thêm trường, không cần tuyển thêm giáo viên. Nhưng đây là cái nhìn thiển cận đến mức nguy hiểm.

Gánh nặng xã hội từ những em bị loại

Khi gần một nửa số học sinh lớp 9 không có chỗ trong hệ thống giáo dục công, chuyện gì xảy ra? Một phần vào trường tư với chi phí cao — gánh nặng đổ lên vai gia đình nghèo. Một phần vào các trung tâm giáo dục thường xuyên với chất lượng thấp. Và một phần không nhỏ sẽ bỏ học hoàn toàn.

Những em bỏ học ở tuổi 15 sẽ kiếm được thu nhập thấp hơn trong suốt cuộc đời, dễ rơi vào thất nghiệp khi thị trường lao động thay đổi, và trong những trường hợp xấu nhất, dễ bị cuốn vào tệ nạn xã hội. Tất cả điều này tốn tiền của xã hội — tiền hỗ trợ xã hội, an ninh trật tự, y tế. Cái "tiết kiệm" trong giáo dục hóa ra trở thành chi phí ở các mảng khác, thường với lãi suất cao hơn nhiều.

Bẫy thu nhập trung bình đang chờ

Việt Nam đang ở giai đoạn mà các nhà kinh tế gọi là "bẫy thu nhập trung bình." Giai đoạn đầu tăng trưởng nhờ lao động giá rẻ sắp đến giới hạn. Khi mức lương tăng, các nhà đầu tư sẽ tìm đến những nước rẻ hơn. Để thoát khỏi bẫy đó, con đường duy nhất là đầu tư mạnh vào giáo dục và đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao. Nhưng làm sao đầu tư được khi gần một nửa thế hệ trẻ bị đẩy ra khỏi hệ thống giáo dục công ở tuổi 15?

Dân số già hóa và nguồn nhân lực cạn kiệt

Tỷ lệ sinh ở Việt Nam đang giảm xuống mức báo động. Nguồn cung lao động giá rẻ sẽ cạn kiệt trong một tương lai không xa. Khi đó, nền kinh tế cần lao động ít hơn về số lượng nhưng cao hơn về chất lượng. Nhật Bản và Hàn Quốc đã đi qua giai đoạn này và vượt qua được vì trước đó đã đầu tư mạnh vào giáo dục toàn dân. Việt Nam đang đi ngược chiều.


Chương 7: Tại Sao Việt Nam Khó Trở Thành Hàn Quốc Hay Nhật Bản?

Câu hỏi này đã được đặt ra nhiều lần, qua nhiều thập kỷ. Và câu trả lời, dù có nhiều lý do, đều có một mẫu số chung: quyết định đầu tư vào giáo dục toàn dân từ rất sớm.

Hàn Quốc: Giáo dục là ưu tiên quốc gia số một

Sau chiến tranh Triều Tiên (1950–1953), Hàn Quốc là một trong những nước nghèo nhất châu Á. GDP đầu người năm 1960 thấp hơn nhiều quốc gia châu Phi. Họ gần như không có gì: không tài nguyên, không vốn, không công nghệ. Cái họ có là người. Và họ quyết định đầu tư vào người đó.

Tỷ lệ biết chữ tăng từ dưới 30% lên gần 100% trong vòng hai thập kỷ. Năm 1969, bãi bỏ kỳ thi vào cấp ba. Đầu thập niên 1970, phổ cập giáo dục trung học bắt buộc. Cuối thập niên 1980, tỷ lệ hoàn thành trung học phổ thông đạt trên 90%.

Kết quả? "Kỳ tích sông Hàn" — tốc độ tăng trưởng kinh tế bình quân trên 8% mỗi năm trong suốt 30 năm liên tiếp. Kỳ tích sông Hàn được xây dựng trên nền tảng của một lực lượng lao động được giáo dục tốt.

Nhật Bản: Giáo viên là quốc bảo

Sau Thế chiến II, Nhật Bản đặt giáo dục lên hàng đầu trong mọi ưu tiên quốc gia. Đầu tư mạnh vào trường học, đào tạo giáo viên, đảm bảo mọi đứa trẻ — dù ở Tokyo hay vùng nông thôn hẻo lánh — đều có cơ hội học tập tốt như nhau. Người Nhật có triết lý: "Không có học sinh kém, chỉ có giáo viên chưa đủ tốt." Và họ đầu tư vào giáo viên theo triết lý đó.

Tỷ lệ hoàn thành trung học phổ thông đạt trên 97%. Kết quả? Toyota, Sony, Casio — những sản phẩm đòi hỏi lực lượng lao động có học thức, có kỹ năng, có khả năng sáng tạo. Nhật Bản có lực lượng đó vì họ đã đầu tư vào giáo dục từ nhiều thập kỷ trước.

Vấn đề không phải là tiền

Một phản biện thường gặp: Việt Nam nghèo hơn, nên không có tiền để đầu tư như Nhật Bản hay Hàn Quốc. Nhưng đây là nhầm lẫn về nhân quả. Hàn Quốc và Nhật Bản không đầu tư vào giáo dục họ đã giàu. Họ trở nên giàu một phần vì họ đã đầu tư vào giáo dục khi còn nghèo.

Năm 1960, Hàn Quốc nghèo. Nhưng họ vẫn ưu tiên giáo dục. Họ xây trường đơn sơ trước, rồi xây trường tốt hơn sau. Vấn đề không phải là thiếu tiền — vấn đề là thiếu ưu tiên.


Chương 8: Không Thể Trì Hoãn Thêm Nữa

Bốn mươi năm là một thời gian dài. Đủ dài để một đứa trẻ sinh ra sau kỳ thi lớp 10 đó lớn lên, đi học, ra trường, đi làm, và giờ đây có thể đang chuẩn bị cho con mình thi vào lớp 10. Vòng tròn đó đang lặp lại.

Điều cần làm không có gì bí ẩn

Không cần nghiên cứu thêm. Không cần thêm hội thảo. Bài toán đã được đặt ra rõ ràng: thiếu trường, thiếu giáo viên, thiếu ngân sách đầu tư đúng mức. Giải pháp cũng không có gì bí ẩn:

  • Xây thêm trường: hàng nghìn phòng học mới, hàng trăm trường THPT mới, đặc biệt ở các đô thị lớn và khu vực tăng dân số nhanh.
  • Tuyển thêm và giữ chân giáo viên: tăng lương đến mức đủ sống và đủ thu hút người giỏi, cải thiện điều kiện làm việc.
  • Đảm bảo chỗ học cho tất cả: nâng tỷ lệ vào THPT công lập từ 55–65% hiện nay lên ít nhất 85–90% trong 5–10 năm tới.
  • Ngừng dùng thi cử để che đậy thiếu hụt hạ tầng.

Thay đổi quan niệm

Quan niệm rằng "chỉ học thuật mới có giá trị" cần được thay thế bằng nhận thức rằng mọi đứa trẻ đều có tiềm năng riêng. Quan niệm rằng "học nghề là dành cho kẻ thất bại" cần được thay thế bằng sự tôn trọng thực sự đối với những con đường nghề nghiệp khác nhau.

Kết

Tôi ngồi thi vào lớp 10 bốn mươi năm trước, run sợ và lo lắng. Tôi may mắn qua được. Nhưng may mắn không phải là nền tảng của một nền giáo dục tốt. Một nền giáo dục tốt không dựa vào may mắn — nó dựa vào cam kết rằng mọi đứa trẻ đều có quyền được học, và nhà nước có trách nhiệm đảm bảo quyền đó.

Phần Lan đã cam kết như vậy. Hàn Quốc đã cam kết như vậy. Nhật Bản đã cam kết như vậy. Và họ trở nên giàu mạnh, không phải thế, mà thế.

Việt Nam có thể làm được. Câu hỏi không phải là có thể không — câu hỏi là bao giờcó đủ quyết tâm không.

Còn bao nhiêu thế hệ nữa phải ngồi run rẩy trong phòng thi trước khi câu trả lời đó đến?

· · ·
Bài viết được viết dựa trên phân tích bài "Các nước khác 'thi vào lớp 10' như thế nào?" của tác giả T.H., đăng trên Văn Việt ngày 26 tháng 6 năm 2026, kết hợp với dữ liệu giáo dục từ OECD, Wikipedia (List of secondary education systems by country), và các nguồn báo chí trong nước.

Nghiên Cứu Báo Chí · Giáo Dục Việt Nam · Tháng 6/2026

Trượt Lớp 10 — Cánh Cửa Nào Thực Sự Còn Mở?

Bằng chứng từ báo chí Việt Nam và các tổ chức quốc tế

Mỗi khi bàn về kỳ thi lớp 10, người ta nghe câu an ủi quen thuộc: "Trượt công lập thì còn nhiều lối đi khác." Nhưng những "lối khác" đó có thực sự công bằng và tiếp cận được với đa số học sinh — đặc biệt là học sinh nghèo, học sinh nông thôn — không? Dưới đây là những gì chính báo chí Việt Nam đã ghi lại.

Phần 1: Con Số Thật

16.252
Học sinh TP.HCM không đăng ký thi lớp 10 năm 2024 — 14,15% tổng số lớp 9
Nguồn: VietnamNet, 2024
48.000
Học sinh Hà Nội không có chỗ trong trường công lập sau kỳ thi 2025 (38% tổng số)
Nguồn: Kenh14, 2025
33.000
Học sinh Hà Nội trượt công lập năm 2023 — trong khi tổng chỗ trường tư chỉ có 26.829
Nguồn: VietnamNet, 2023
20%+
Lao động trẻ em Việt Nam không đến trường hoặc bỏ học sớm
Nguồn: UNICEF Vietnam, 2024

16.252 học sinh TP.HCM — Bỏ cuộc trước khi thi

Năm 2024, trong số 114.933 học sinh lớp 9 ở Thành phố Hồ Chí Minh, có 16.252 em (14,15%) không đăng ký dự thi vào lớp 10 (VietnamNet, 2024). Sở Giáo dục và Đào tạo giải thích các em "chủ động chọn hướng đi phù hợp."

Nhưng một câu hỏi đáng đặt ra: nếu hệ thống thực sự cung cấp các lựa chọn thay thế hấp dẫn và bình đẳng, tại sao lại có tới 14% học sinh không muốn thi, thay vì thi rồi sau đó mới lựa chọn? Có bao nhiêu em trong số đó thực sự "chủ động chọn," và bao nhiêu em đơn giản biết gia đình không đủ tiền vào trường tư?

48.000 em Hà Nội — "Lần đầu nếm trải nỗi đau bị loại"

Kenh14 đặt tiêu đề thẳng thắn cho bài viết của mình: "48.000 học sinh Hà Nội sẽ trượt lớp 10 công lập: Khi những đứa trẻ 15 tuổi lần đầu nếm trải nỗi đau 'bị loại'" (Kenh14, 2025). Bài viết mô tả kỳ thi như một "trận chiến" buộc trẻ 15 tuổi phải trải qua cảm giác bị đào thải sớm.

Bài viết cũng chỉ ra một điểm quan trọng: khác với thi đại học — có nhiều trường, nhiều phương thức xét tuyển — kỳ thi lớp 10 ở thành phố lớn mang tính "all-or-nothing": đỗ thì vào công lập, trượt thì vào trường tư (tốn tiền hơn), trung tâm giáo dục thường xuyên, hoặc trường nghề — những lựa chọn mà xã hội nhìn nhận là "thấp hơn."


Phần 2: Nhân Chứng Sống — Những Gì Báo Chí Ghi Lại

"Những bức thư đầy tuyệt vọng"

"Những gương mặt bơ phờ, đờ đẫn vì áp lực thi cử của những trẻ em mới 15 tuổi" và "những bức thư đầy tuyệt vọng của các trẻ em khi không vượt qua được kỳ thi vào THPT." — Đại biểu Quốc hội Nguyễn Thị Tuyết Nga, phát biểu tại Quốc hội. Nguồn: Thanh Niên, 2025

"Từ lúc thi trượt, bố mẹ chẳng nhìn con lấy một lần"

Câu chuyện thật · Dân Việt 2024

Một nam sinh Hà Nội, học sinh giỏi suốt 9 năm, trượt lớp 10 vì điểm thi không đủ. Câu nói em thốt ra với báo chí: "Từ lúc thi trượt, bố mẹ chẳng nhìn con lấy một lần."

Không chỉ mất cơ hội học tập — em còn mang thêm vết thương tâm lý từ phản ứng của gia đình. Đây là hậu quả của một kỳ thi không chỉ lọc học sinh, mà còn dán nhãn các em trước mắt người thân.

Nguồn: Dân Việt, 2024

"Áp lực vượt cả thi đại học"

"Mức độ cạnh tranh của kỳ thi vào lớp 10 vượt qua cả cường độ thi đại học và không cần thiết phải đánh đổi thời gian và tuổi thơ của học sinh." — Thầy Trần Mạnh Tùng, giáo viên Trường Newton. Nguồn: VOV, 2025
"Rất lo lắng và thương học sinh học nhiều, về nhà lúc 9 giờ tối mệt mỏi, không muốn ăn, không muốn nói chuyện, thậm chí nổi cáu với cả nhà." — Một người mẹ chia sẻ về con đang ôn thi lớp 10. Nguồn: VOV, 2025

Phần 3: Sự Thật Về Các "Lối Khác"

Trường tư — Có tiền mới vào được

Khi nói đến trường tư thục như giải pháp cho học sinh trượt lớp 10, báo chí thường nhắc đến nhưng ít khi nói thẳng về chi phí. TS. Hoàng Ngọc Vinh, nguyên Vụ trưởng Vụ Giáo dục chuyên nghiệp, thừa nhận với Người Lao Động (2026) rằng khi chọn trường tư, gia đình cần "cân nhắc điều kiện kinh tế" — một cách nói lịch sự rằng không phải ai cũng có thể chi trả được.

Với những gia đình công nhân, lao động tự do, hay gia đình nông thôn, học phí trường tư tại thành phố là rào cản thực sự không thể vượt qua.

Chỗ trường tư không đủ — ngay cả về lý thuyết

Năm 2023, Hà Nội có ~33.000 học sinh trượt lớp 10 công lập. Tổng chỗ tại các trường tư là 26.829. Tức là ngay cả nếu tất cả trường tư đều đầy, vẫn thiếu hơn 6.000 chỗ. Chưa kể không phải gia đình nào cũng đủ điều kiện về tài chính và địa lý để tiếp cận những trường đó.

Nguồn: VietnamNet, 2023

Học nghề — Lựa chọn chủ động hay bị đẩy?

Chính phủ đặt mục tiêu đưa 40% học sinh tốt nghiệp THCS vào hệ thống dạy nghề (VOV2, 2025). Nhưng như Thanh Niên ghi nhận, ở Việt Nam học nghề đang mang công thức ngầm: thi rớt → học nghề. Đây là sự khác biệt căn bản với Đức hay Phần Lan, nơi học nghề là lựa chọn tự nguyện với thu nhập cao và uy tín xã hội tương đương đại học.


Phần 4: Góc Khuất — Học Sinh Không Học Tiếp Gì Cả

UNICEF: 20% lao động trẻ em không đến trường

20%+
Lao động trẻ em Việt Nam không đến trường hoặc bỏ học sớm
UNICEF Vietnam, 2024
70%
Lao động trẻ em xuất thân từ gia đình nghèo hoặc cận nghèo
UNICEF/ILO, 2024
Tỷ lệ lao động trẻ em nông thôn cao gấp 4 lần so với thành thị
UNICEF Vietnam, 2024

Những con số này không trực tiếp nói về kỳ thi lớp 10, nhưng chúng nói về điều xảy ra khi một đứa trẻ 15 tuổi bị đẩy ra khỏi con đường học tập chính thức: nhiều em, đặc biệt ở nông thôn và gia đình nghèo, bước vào lực lượng lao động — không phải vì chọn, mà vì không còn lựa chọn nào khác khả thi.

Bất bình đẳng thành thị — nông thôn

Đây là thực tế ít được nói đến: học sinh thành phố có nhiều lựa chọn hơn đáng kể so với học sinh nông thôn khi trượt lớp 10. Tại Hà Nội hay TP.HCM, vẫn có nhiều trường tư, trung tâm dạy nghề, và GDTX gần nhà. Tại một huyện miền núi hay vùng sâu vùng xa, trường tư gần như không tồn tại, trung tâm dạy nghề ở cách xa hàng chục km, và gia đình không đủ tiền cho con trọ học ở thành phố. Với học sinh ở những vùng đó, trượt lớp 10 gần như đồng nghĩa với kết thúc con đường học tập.


Phần 5: Chính Hệ Thống Đang Thừa Nhận

TP.HCM muốn bỏ kỳ thi

Tháng 5/2026, Tuổi Trẻ đưa tin TP.HCM đang dự kiến bỏ kỳ thi vào lớp 10, thay bằng xét tuyển. Phụ huynh hầu hết đồng tình. Chính đề xuất này là một sự thừa nhận rõ ràng: kỳ thi đang gây ra áp lực không cần thiết và không công bằng.

Nghị quyết 71 — mục tiêu 85% đến năm 2030

Nghị quyết 71-NQ/TW đặt ra mục tiêu 85% học sinh hoàn thành trung học phổ thông vào năm 2030 (VOV2, 2025). Điều này có nghĩa là hiện tại Việt Nam chưa đạt 85% — và một trong những nguyên nhân chính là kỳ thi lọc bỏ 35–45% học sinh ra khỏi hệ thống công lập ngay từ tuổi 15.

Hiệu trưởng nói thẳng

"Hà Nội và TP.HCM thiếu trường công lập nên không thể bỏ kỳ thi ngay được." — Ông Nguyễn Cao Cường, Hiệu trưởng Trường THCS Thái Thịnh, Hà Nội. Nguồn: VOV, 2025

Đây là câu trả lời trung thực nhất về lý do kỳ thi này tồn tại: không phải vì nó tốt cho học sinh, mà vì hệ thống không đủ năng lực tiếp nhận tất cả.

Kết Luận: "Lối Khác" Có Thật, Nhưng Không Phải Cho Tất Cả Mọi Người

  • Học sinh thành thị, gia đình khá giả: có trường tư, có lựa chọn thực sự.
  • Học sinh nông thôn, gia đình nghèo: lựa chọn thực sự rất hạn chế — và với nhiều em, trượt lớp 10 = dừng học.
  • Học sinh vùng sâu vùng xa: trượt lớp 10 gần như đồng nghĩa với vào thị trường lao động ở tuổi 15.
  • Ngay cả về lý thuyết: năm 2023, chỗ trường tư Hà Nội không đủ cho số học sinh trượt công lập.
  • UNICEF xác nhận: 70% lao động trẻ em từ gia đình nghèo, tỷ lệ ở nông thôn cao gấp 4 lần thành thị.

Gọi đó là "cơ hội bình đẳng" là sai. Gọi đó là "phân luồng phù hợp" là bào chữa. Gọi đúng tên của nó là: sự bất bình đẳng có hệ thống, được duy trì bởi sự thiếu hụt đầu tư vào giáo dục công.

· · ·

Nguồn Tham Khảo

Nguồn Bài viết Năm
Tuổi Trẻ TP.HCM dự kiến bỏ thi lớp 10, phụ huynh mừng, giáo viên lo 2026
Tuổi Trẻ Học gì khi trượt lớp 10 công lập? 2023
Thanh Niên Thi lớp 10 'áp lực nặng nề', học sinh bơ phờ, đờ đẫn 2025
Thanh Niên Kỳ thi lớp 10 khép lại: Trượt thôi, đừng ngã! 2026
Thanh Niên Nếu như con trượt lớp 10 công lập… 2023
Thanh Niên Không vào lớp 10, chọn học nghề với nhiều điểm mới bất ngờ 2025
VietnamNet Vì sao hơn 16.000 học sinh TP.HCM bỏ thi lớp 10 năm 2024? 2024
VietnamNet Khoảng 33.000 học sinh trượt công lập ở Hà Nội sẽ học ở đâu? 2023
Kenh14 48.000 học sinh Hà Nội trượt lớp 10: Trẻ 15 tuổi nếm trải nỗi đau "bị loại" 2025
Dân Việt Nam sinh Hà Nội: Từ lúc thi trượt, bố mẹ chẳng nhìn con lấy một lần 2024
VOV Đã đến lúc xóa bỏ kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 2025
Người Lao Động Tương lai còn nhiều lối mở 2026
UNICEF VN Viet Nam: Progress made in reducing out of school children 2024
Tất cả các bài viết được truy cập tháng 6/2026. Trích dẫn từ nội dung công khai của các tòa soạn báo chí Việt Nam. Số liệu UNICEF từ báo cáo chính thức.