Mời bạn đọc theo dõi "Featured Post":

Giáo Sư Đào Mộng Nam: Truyện Kiều Và Chữ Nho

8.29.2026

Trịnh Công Sơn: Hai Mươi Bài Hát, Bốn Cung Bậc Của Lòng

Tác giả: Học Trò và Claude AI (Tháng 1 năm 2026).

Bạn,

Là một thảo chương viên, tôi rất thích thú với những thử nghiệm về AI. Đầu năm nay, tháng 1 năm 2026 là khi tôi sưu tầm rồi "feed" Claude AI toàn bộ các lời ca Trịnh Công Sơn, những bài Ông viết, rồi tôi bắt nó phân tích nhiều bài nhạc. Tôi chọn ra 20-30 bài tôi thích nhất rồi bắt nó phân tích từng bài. Ngoài ra, tôi còn bắt nó tổng hợp những bài lại, rồi viết một vài cảm nghĩ như một người yêu nhạc.

Nếu tôi không khẳng định với bạn là AI viết bài này 100%, còn tôi thì ra đề bài và duyệt xét nội dung, bạn có tin là AI viết bằng tiếng Việt không? Những tình cảm, suy nghĩ trong bài rất "thật" phải không ạ? Tiếng Việt của nó quá chuẩn phải không ạ?

Học Trò - 8/29/2026


Dưới đây là hình chụp một số bài tôi nhờ AI phân tích. Những bài này chưa được và có lẽ sẽ không bao giờ được mang lên mạng.


Phần Một: Những Bài Hát Của Buổi Chiều Một Mình

Có những buổi chiều mà người ta không muốn gặp ai, không muốn nói chuyện với ai, chỉ muốn ngồi một mình nhìn nắng tắt dần qua khung cửa sổ. Những buổi chiều như thế không buồn theo cách thông thường, không phải buồn vì chuyện gì cụ thể, mà buồn một cách mơ hồ, buồn như thể tâm hồn đang tự khóc cho một điều gì đó mà chính mình cũng không biết rõ. Và trong những buổi chiều như thế, tôi thường tìm đến những bài hát của Trịnh Công Sơn — những bài hát dường như được viết riêng cho những khoảnh khắc cô độc ấy.

Phôi Pha là bài hát đầu tiên tôi nghĩ đến khi nói về những buổi chiều một mình. Trịnh Công Sơn viết bài này khi mới hai mươi mốt tuổi, nhưng trong đó có một cái nhìn già dặn về sự phai tàn của vạn vật mà người ta thường chỉ có được sau nhiều năm sống. Phôi pha — từ này đẹp quá, buồn quá, và chính xác quá. Không phải là mất đi hoàn toàn, không phải là biến mất, mà là phai dần, mờ dần, như một bức ảnh cũ theo thời gian mất đi màu sắc ban đầu. Mỗi lần ngồi một mình vào buổi chiều, tôi lại nghĩ về những gì đã phôi pha trong đời mình — những mối quan hệ, những ước mơ, những phiên bản cũ của chính mình mà giờ đây chỉ còn là ký ức nhạt nhòa.

Điều kỳ lạ là nghe Phôi Pha không làm tôi buồn hơn, mà ngược lại, nó cho tôi một sự an ủi kỳ lạ. Như thể được nhắc nhở rằng sự phôi pha là định luật của đời, rằng ai cũng phải đối diện với nó, rằng mình không cô đơn trong cái cảm giác nhìn thấy mọi thứ đang dần mất đi. Trịnh Công Sơn có một khả năng đặc biệt là biến nỗi buồn thành bạn đồng hành thay vì kẻ thù cần chiến đấu. Và trong Phôi Pha, ông làm điều đó một cách tuyệt đẹp.

Nhìn Những Mùa Thu Đi cũng thuộc về những buổi chiều một mình, nhưng với một sắc thái khác. Nếu Phôi Pha nói về sự phai tàn của cá nhân, thì Nhìn Những Mùa Thu Đi nói về sự trôi qua của thời gian theo mùa. Mùa thu trong nhạc Trịnh Công Sơn không phải là mùa thu của lá vàng rơi lãng mạn theo kiểu phương Tây, mà là mùa thu của sự tiếc nuối, của cái đẹp đang dần tàn, của những gì không thể níu giữ dù có muốn bao nhiêu. Ngồi một mình buổi chiều, nhìn ra ngoài cửa sổ, và nghe Nhìn Những Mùa Thu Đi — đó là một trải nghiệm mà ai đã từng có thì không thể nào quên.

Tôi nhớ có một mùa thu, khi đang ở một thành phố xa lạ, không quen ai, không có việc gì phải làm, tôi đã ngồi trong căn phòng khách sạn nhỏ từ chiều đến tối, chỉ nghe đi nghe lại Nhìn Những Mùa Thu Đi. Bên ngoài, lá đang rụng. Bên trong, lòng tôi cũng đang rụng theo một cách nào đó. Và bài hát của Trịnh Công Sơn trở thành nhịp cầu giữa hai thế giới ấy — thế giới bên ngoài cửa sổ và thế giới bên trong tâm hồn.

Tình Sầu là bài hát thứ ba của những buổi chiều một mình. Chỉ riêng cái tên đã nói lên tất cả — tình và sầu, hai thứ không thể tách rời trong thế giới của Trịnh Công Sơn. Ông không viết về tình yêu hạnh phúc, không viết về những kết thúc có hậu, không viết về những đôi lứa bên nhau mãi mãi. Ông viết về tình yêu như nó thực sự là — đẹp đẽ nhưng đau đớn, ngọt ngào nhưng cay đắng, đến rồi đi như những cơn mưa mùa hạ.

Những buổi chiều một mình, khi lòng đang sầu vì một mối tình, nghe Tình Sầu như được gặp một người bạn hiểu mình. Trịnh Công Sơn không an ủi bằng những lời sáo rỗng kiểu "rồi sẽ ổn thôi" hay "sẽ có người khác." Ông chỉ đơn giản nói rằng tình yêu vốn là như thế, vốn mang theo sầu, và chấp nhận điều đó có lẽ là cách duy nhất để sống với nó. Sự thành thật đó, với tôi, quý giá hơn mọi lời an ủi giả tạo.

Tuổi Đá Buồn cũng thuộc về những buổi chiều một mình, nhưng với một sắc thái riêng biệt. Tuổi đá buồn — cụm từ này vừa mâu thuẫn vừa hoàn hảo. Đá thì cứng, lạnh, vô cảm, nhưng lại buồn. Có lẽ đó là cách Trịnh Công Sơn mô tả tuổi trẻ — bề ngoài có vẻ mạnh mẽ, không cần ai, không sợ gì, nhưng bên trong đang âm thầm tan vỡ. Tôi đã có một tuổi đá buồn như thế, thời mà tôi giả vờ không cần ai nhưng thực ra đang khao khát được yêu thương, thời mà tôi xây tường đá quanh trái tim nhưng vẫn buồn mỗi đêm.

Ngồi một mình buổi chiều, nghe Tuổi Đá Buồn, tôi như được gặp lại chính mình của những năm tháng ấy. Và dù đã qua rồi, dù bây giờ tôi không còn ở tuổi đó nữa, nhưng ký ức về thời ấy vẫn còn nguyên vẹn, vẫn còn đau, vẫn còn buồn theo một cách kỳ lạ. Trịnh Công Sơn đã đóng băng được khoảnh khắc ấy trong bài hát, để bất kỳ ai đã từng có một tuổi đá buồn đều có thể trở lại mỗi khi cần.

Bốn bài hát này — Phôi Pha, Nhìn Những Mùa Thu Đi, Tình Sầu, Tuổi Đá Buồn — là những người bạn đồng hành hoàn hảo cho những buổi chiều một mình. Chúng không đẩy ta vào vực thẳm của nỗi buồn, nhưng cũng không kéo ta ra khỏi đó bằng những lời động viên sáo rỗng. Chúng chỉ ở bên ta, cùng ta buồn, cùng ta suy tư, cùng ta nhìn nắng tắt dần mà không nói gì. Và đôi khi, đó là tất cả những gì ta cần.

Phần Hai: Những Bài Hát Muốn Ru Ai Đó

Trong hai mươi bài hát tôi yêu nhất của Trịnh Công Sơn, có một nhóm đặc biệt — những bài hát mang tiếng ru. Không phải ru theo kiểu hát ru trẻ con ngủ, mà ru theo nghĩa sâu hơn: vỗ về, an ủi, xoa dịu những vết thương của tâm hồn. Và điều đặc biệt là trong những bài hát này, Trịnh Công Sơn không chỉ ru người khác mà còn ru chính mình, ru cuộc đời, ru cả những nỗi đau không tên.

Ru Em Từng Ngón Xuân Nồng là bài hát đầu tiên trong nhóm này. Trịnh Công Sơn viết năm 1964, khi ông hai mươi lăm tuổi, và trong đó có một sự dịu dàng mà tôi ít thấy ở những bài hát khác của ông. Ông ru em — không rõ em là ai, có thể là người yêu, có thể là một hình bóng trong trí tưởng tượng — nhưng cách ông ru thì không thể nhầm lẫn được. Từng ngón, từng chi tiết nhỏ nhặt, như thể ông đang nâng niu một báu vật mong manh, sợ làm vỡ, sợ làm mất.

Tôi đã từng hát bài này cho một người tôi yêu, dù tôi hát không hay. Và lúc đó tôi mới hiểu tại sao Trịnh Công Sơn lại viết một bài hát như thế — vì khi yêu, ta muốn ru người ta yêu, muốn cho họ được bình yên, muốn cho họ biết rằng dù cuộc đời có khắc nghiệt bao nhiêu, vẫn có một nơi an toàn trong vòng tay của người yêu họ. Bài hát này là lời hứa đó, là lời ru đó, là tình yêu được hóa thành âm thanh.

Tôi Ru Em Ngủ, viết năm 1967, tiếp tục chủ đề ru nhưng với một sắc thái khác. Nếu Ru Em Từng Ngón Xuân Nồng nồng nàn và đắm say, thì Tôi Ru Em Ngủ nhẹ nhàng và thanh thản hơn. Không còn sự khao khát mãnh liệt, mà chỉ còn sự bình yên muốn chia sẻ. Tôi ru em ngủ — câu này đơn giản đến mức tưởng như không có gì đặc biệt, nhưng chính sự đơn giản đó lại chứa đựng một tình yêu sâu sắc.

Tôi thường nghe bài này trước khi ngủ, không phải vì nó là bài ru, mà vì nó mang lại cho tôi cảm giác được vỗ về. Trong cuộc sống bận rộn và căng thẳng, đôi khi ta quên mất rằng mình cũng cần được ru, cũng cần được ai đó nói rằng hãy ngủ đi, mọi thứ sẽ ổn. Bài hát của Trịnh Công Sơn làm điều đó — dù không có ai hát cho tôi nghe trực tiếp, nhưng khi bật bài hát lên, tôi cảm thấy như có ai đang ru mình.

Ru Ta Ngậm Ngùi là bài hát mà Trịnh Công Sơn không ru ai khác mà ru chính mình. Ông viết trong khoảng 1970-71, thời điểm chiến tranh đang ở giai đoạn khốc liệt, thời điểm mà có lẽ ông đã chứng kiến quá nhiều đau khổ, quá nhiều mất mát. Và trong bối cảnh đó, ông tự ru mình, tự vỗ về mình, tự nói với mình rằng hãy ngậm ngùi mà sống tiếp.

Đây là bài hát mà tôi trở lại mỗi khi không còn ai để an ủi mình. Có những lúc trong cuộc đời, ta hoàn toàn cô độc, không có ai hiểu, không có ai ở bên, không có ai nói những lời ta cần nghe. Và lúc đó, ta phải tự ru mình, tự ôm mình, tự nói với mình rằng sẽ vượt qua. Ru Ta Ngậm Ngùi dạy tôi điều đó — dạy tôi rằng đôi khi người duy nhất có thể ru ta chính là ta, và điều đó không có gì đáng xấu hổ.

Ba bài hát này tạo thành một bộ ba hoàn chỉnh về tiếng ru: ru người yêu (Ru Em Từng Ngón Xuân Nồng), ru em ngủ (Tôi Ru Em Ngủ), và ru chính mình (Ru Ta Ngậm Ngùi). Chúng cho thấy rằng tiếng ru trong nhạc Trịnh Công Sơn không chỉ là kỹ thuật âm nhạc, mà là một triết lý sống — triết lý của sự vỗ về, của sự dịu dàng, của sự chấp nhận nỗi đau và cố gắng xoa dịu nó thay vì chống lại.

Và khi tôi muốn ru ai đó — dù là người yêu, dù là bạn bè, dù là chính mình — tôi lại tìm đến những bài hát này. Chúng cho tôi ngôn ngữ để ru, cho tôi giai điệu để vỗ về, cho tôi một cách để nói "tôi ở đây, tôi hiểu, mọi thứ sẽ ổn" mà không cần dùng lời.

Phần Ba: Những Bài Hát Của Nỗi Nhớ Không Tên

Có một loại nỗi nhớ không gắn với ai cụ thể, không gắn với nơi chốn cụ thể, không gắn với khoảnh khắc cụ thể nào. Đó là nỗi nhớ mơ hồ, nhớ một điều gì đó mà chính mình cũng không biết rõ, nhớ một thứ có lẽ chưa bao giờ tồn tại hoặc đã mất từ rất lâu trước khi ta nhận ra. Trong nhạc Trịnh Công Sơn, có những bài hát nói về loại nỗi nhớ ấy — nỗi nhớ không tên, không nguồn gốc, không điểm đến.

Diễm Xưa là bài hát đầu tiên khi nói về nỗi nhớ. Dù bài hát được viết cho một người cụ thể, dù có câu chuyện về cô gái đi qua dưới hàng cây long não, nhưng khi nghe, ta không cần biết Diễm là ai. Diễm trở thành biểu tượng của tất cả những mối tình đã mất, những người đã đi qua đời ta rồi biến mất, những gì ta đã yêu mà không thể giữ. Và nỗi nhớ trong Diễm Xưa không phải là nhớ một người cụ thể, mà là nhớ một thời, một không gian, một cảm giác mà giờ đây chỉ còn trong ký ức.

Tôi đã nghe Diễm Xưa hàng ngàn lần, và mỗi lần nghe lại, tôi lại nhớ một điều khác. Có lúc nhớ mối tình đầu, có lúc nhớ thành phố cũ, có lúc nhớ một buổi chiều mưa nào đó mà tôi không còn nhớ rõ chi tiết. Bài hát như một cánh cửa mở ra vô vàn căn phòng ký ức, và mỗi lần bước vào, ta lại tìm thấy một thứ khác.

Tình Nhớ, như tên gọi, là bài hát nói thẳng về nỗi nhớ trong tình yêu. Nhưng nỗi nhớ ở đây không phải là nhớ một người cụ thể đang ở xa, mà là nhớ một tình yêu đã qua, nhớ những gì không còn nữa, nhớ cái cảm giác được yêu mà giờ đây đã mất. Trịnh Công Sơn viết về nỗi nhớ như viết về một vết thương — không phải vết thương mới, mà là vết thương đã lành nhưng vẫn còn sẹo, vẫn còn đau mỗi khi trời trở gió.

Tôi thường nghe Tình Nhớ vào những đêm không ngủ được, khi lòng đang bứt rứt vì một điều gì đó mà mình không gọi tên được. Và bài hát không giúp tôi gọi tên được điều đó, nhưng nó giúp tôi chấp nhận rằng có những nỗi nhớ không cần tên, không cần giải thích, chỉ cần được cảm nhận.

Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên là bài hát mà Trịnh Công Sơn viết năm 1980, nhiều năm sau khi Sài Gòn thay đổi. Và trong bài hát này, nỗi nhớ không chỉ là nỗi nhớ cá nhân, mà là nỗi nhớ của cả một thế hệ về một thành phố đã mất. Trịnh Công Sơn hỏi em còn nhớ hay em đã quên — hỏi về đường phố, về những góc quen, về những gì từng là một phần của cuộc sống hàng ngày mà giờ đây không còn nữa hoặc đã đổi thay hoàn toàn.

Dù tôi không thuộc thế hệ đã sống ở Sài Gòn trước 1975, nhưng bài hát này vẫn chạm đến tôi. Vì ai cũng có một "Sài Gòn" của riêng mình — một nơi chốn, một thời điểm, một giai đoạn của cuộc đời mà ta không bao giờ có thể trở lại. Và câu hỏi "em còn nhớ hay em đã quên" là câu hỏi mà ta tự hỏi mình mỗi ngày, về những gì đã qua, về những người đã mất, về những phiên bản cũ của chính ta.

Như Cánh Vạc Bay cũng thuộc về nhóm bài hát của nỗi nhớ không tên. Cánh vạc bay — hình ảnh của sự tự do nhưng cũng của sự cô đơn, của người lữ hành không có điểm dừng, không có quê hương để trở về. Và trong cánh vạc ấy, có một nỗi nhớ mơ hồ về một nơi nào đó, một ai đó, một thứ gì đó mà chính người bay cũng không biết rõ. Nỗi nhớ của kẻ không biết mình nhớ gì, của người đang tìm kiếm một thứ mà chính họ cũng không thể định nghĩa.

Hạ Trắng cũng mang một nỗi nhớ riêng — nỗi nhớ về cái đẹp đang dần phai, về mùa hạ sẽ qua, về những gì mong manh như nắng thủy tinh. Khi nghe Hạ Trắng, tôi không nhớ ai cụ thể, nhưng tôi nhớ cái cảm giác của mùa hạ, cái nóng, cái rực rỡ, và cả cái buồn man mác khi biết rằng mùa hạ sẽ không ở mãi.

Sáu bài hát này — Diễm Xưa, Tình Nhớ, Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên, Như Cánh Vạc Bay, Hạ Trắng — tạo thành một dải phổ của nỗi nhớ, từ nhớ người đến nhớ thời, từ nhớ nơi chốn đến nhớ cảm giác. Chúng cho thấy rằng nỗi nhớ trong nhạc Trịnh Công Sơn không đơn giản, không một chiều, mà phức tạp và đa dạng như chính tâm hồn con người.

Phần Bốn: Những Bài Hát Dữ Dội

Không phải tất cả nhạc Trịnh Công Sơn đều nhẹ nhàng và mơ màng. Có những bài hát dữ dội, mãnh liệt, thậm chí tàn nhẫn trong cách chúng mô tả tình yêu và nỗi đau. Những bài hát này không vỗ về, không an ủi, chúng chỉ nói thật, nói về cái phần đen tối nhất của tình yêu mà ít người dám đối diện.

Tưởng Rằng Đã Quên là bài hát dữ dội nhất trong hai mươi bài tôi yêu. Trịnh Công Sơn viết về sự bất lực của ý chí trước ký ức, về cái cách mà ta cố gắng quên một người nhưng không thể. Và cách ông mô tả nỗi đau ấy thì khủng khiếp — bước chân của em như mũi đinh cuồng điên, vết thương tạo ra một cách hồn nhiên. Đây không phải là tình yêu lãng mạn, đây là tình yêu như một cuộc tra tấn, và Trịnh Công Sơn không ngại gọi nó đúng tên.

Tôi đã nghe bài này nhiều lần, và mỗi lần nghe lại, tôi lại thấy mình đau. Không phải đau trong tưởng tượng, mà đau thật sự, như thể bài hát đang nói về chính tôi, về những mối tình tôi tưởng đã quên nhưng chưa bao giờ quên được. Và sự thành thật tàn nhẫn của bài hát, thay vì làm tôi sợ, lại làm tôi thấy được giải thoát — vì cuối cùng có ai đó dám nói rằng tình yêu có thể đau đến thế.

Đêm Thấy Ta Là Thác Đổ cũng thuộc nhóm bài hát dữ dội. Thác đổ — hình ảnh của sức mạnh không kiểm soát được, của cảm xúc tuôn trào, của sự buông bỏ hoàn toàn. Có những đêm, khi nằm không ngủ được, ta cũng thấy mình là thác đổ, thấy mình đang rơi, đang tuôn chảy, đang mất kiểm soát. Và bài hát của Trịnh Công Sơn nói về khoảnh khắc ấy — khoảnh khắc mà ta không còn là chính mình nữa, mà chỉ là một dòng chảy của cảm xúc.

Yêu Dấu Tan Theo, viết năm 1972, là bài hát về sự mất mát. Yêu dấu — những gì thân thương nhất, quý giá nhất — rồi cũng tan theo. Không có gì vĩnh cửu, không có gì trường tồn. Đây là một sự thật tàn nhẫn, và Trịnh Công Sơn không cố gắng làm nó bớt đau đớn. Ông nói thẳng, nói thật, và để người nghe tự đối diện với sự thật ấy.

Cát Bụi, dù không phải bài hát về tình yêu theo nghĩa thông thường, cũng thuộc nhóm bài hát dữ dội. Dữ dội không phải vì âm thanh, mà vì ý nghĩa. Hỏi về nguồn gốc cát bụi của con người, về sự trở về với hư vô cuối cùng — đó là những câu hỏi mà ít ai dám đối diện. Và Trịnh Công Sơn không chỉ hỏi, ông còn trả lời bằng một sự chấp nhận thanh thản nhưng không kém phần dữ dội.

Chỉ Có Ta Trong Một Đời cũng mang một sự dữ dội riêng — sự dữ dội của cô đơn tuyệt đối. Trịnh Công Sơn nói rằng dù ta có yêu bao nhiêu người, có gắn bó bao nhiêu mối quan hệ, cuối cùng vẫn chỉ có ta một mình trong một đời. Đây là một sự thật mà ít người muốn thừa nhận, nhưng Trịnh Công Sơn nói thẳng, không che đậy, không làm dịu.

Năm bài hát này — Tưởng Rằng Đã Quên, Đêm Thấy Ta Là Thác Đổ, Yêu Dấu Tan Theo, Cát Bụi, Chỉ Có Ta Trong Một Đời — cho thấy một Trịnh Công Sơn khác, không phải người nghệ sĩ mơ màng viết về mưa và nắng, mà là một triết gia dám nhìn thẳng vào những góc tối nhất của tồn tại. Và chính sự dữ dội ấy làm cho nhạc của ông có sức nặng, có chiều sâu, vượt xa những bài tình ca thông thường.

Phần Năm: Sự Giao Thoa

Hai mươi bài hát, bốn cung bậc của lòng — nhưng ranh giới giữa chúng không phải lúc nào cũng rõ ràng. Có những bài hát vừa thuộc về buổi chiều một mình, vừa mang nỗi nhớ không tên, vừa có phần dữ dội. Như Nắng Thủy Tinh — bài hát nhẹ nhàng về bề ngoài nhưng chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm, một sự mong manh đến đau lòng. Hay Gọi Tên Bốn Mùa — bài hát có thể nghe một mình buổi chiều, nhưng cũng có thể nghe khi đang nhớ, khi đang muốn ru.

Hãy Yêu Nhau Đi đứng một mình, không thuộc hẳn vào nhóm nào. Đây là bài hát của hy vọng giữa tuyệt vọng, của tình yêu giữa chiến tranh, của sự kêu gọi yêu thương khi mọi thứ đang tan vỡ. Nó không buồn như những bài khác, không dữ dội theo cách thông thường, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh riêng — sức mạnh của niềm tin rằng tình yêu có thể vượt qua mọi thứ.

Và khi đặt hai mươi bài hát này cạnh nhau, tôi thấy một bức tranh toàn cảnh về tâm hồn Trịnh Công Sơn — và có lẽ cũng là bức tranh về tâm hồn con người nói chung. Chúng ta có những buổi chiều một mình, có những lúc muốn ru ai đó (hoặc tự ru mình), có những nỗi nhớ không tên, và có những khoảnh khắc dữ dội khi cảm xúc vượt quá tầm kiểm soát. Trịnh Công Sơn đã viết cho tất cả những cung bậc ấy, và đó là lý do tại sao nhạc của ông vẫn còn sống, vẫn còn được yêu, vẫn còn là người bạn đồng hành của hàng triệu tâm hồn.


Những suy tư về các bài hát tôi yêu nhất: Diễm Xưa, Phôi Pha, Hạ Trắng, Nhìn Những Mùa Thu Đi, Gọi Tên Bốn Mùa, Nắng Thủy Tinh, Như Cánh Vạc Bay, Ru Em Từng Ngón Xuân Nồng, Cát Bụi, Tình Sầu, Tình Nhớ, Tôi Ru Em Ngủ, Chỉ Có Ta Trong Một Đời, Hãy Yêu Nhau Đi, Ru Ta Ngậm Ngùi, Tưởng Rằng Đã Quên, Đêm Thấy Ta Là Thác Đổ, Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên, Yêu Dấu Tan Theo, Tuổi Đá Buồn.

No comments: