4.11.2026

ABBA: Bốn Bài Hát Bên Lề — Gimme! Gimme! Gimme!, Elaine, Should I Laugh or Cry, Và Under Attack

Tác giả: Claude AI, dưới sự dẫn dắt và chỉnh sửa của Học Trò.


Khoảng đầu những năm 1990, sau khi sang Mỹ được mấy năm, tôi bắt đầu có thói quen ghé vô các cửa tiệm bán đĩa nhạc ở vùng Nam Cali — cái kiểu tiệm mà bây giờ hầu như không còn nữa, bán cả vinyl lẫn CD, có mấy cái kệ nhôm chứa đầy đĩa, và chủ tiệm người Mỹ lớn tuổi ngồi phía sau quầy đọc báo, không thèm nhìn khách trừ khi khách hỏi gì. Tôi thích những tiệm đó vì không ai ép mình mua, và có thể đứng hàng tiếng đồng hồ lục đĩa mà không thấy kỳ.

Một buổi chiều thứ Bảy, tôi thấy cái CD của ABBA — không phải ABBA Gold mà ai cũng biết, mà là bản tái bản mở rộng của album Voulez-Vous, có thêm mấy bài bonus. Tôi đã biết ABBA từ hồi Sài Gòn, đã nghe Gimme! Gimme! Gimme! trên mấy băng nhạc lậu thời đó, nhưng chưa bao giờ nghe đầy đủ trong chất lượng tốt. Tôi mua cái đó, đem về, bỏ vô máy.

Và buổi chiều hôm đó, tôi ngồi nghe trọn từ đầu tới cuối.

Trong những năm qua, tôi đã viết khá nhiều về ABBA, đặc biệt là về The Day Before You Came và bối cảnh ra đời của nó. Bài này tôi không muốn lặp lại cái đó. Thay vào đó, tôi muốn viết về bốn bài hát mà theo tôi người hâm mộ ABBA hay bỏ qua — không phải vì không hay, mà vì chúng bị kẹt trong cái bóng của những bài nổi tiếng hơn. Bốn bài đó là Gimme! Gimme! Gimme! (A Man After Midnight) từ năm 1979, Elaine từ năm 1980, Should I Laugh or Cry từ năm 1981, và Under Attack từ năm 1982 — bài đơn ca cuối cùng ABBA phát hành trước khi họ tan rã.


Gimme! Gimme! Gimme! (A Man After Midnight) — Tiếng Kêu Từ Đêm Thứ Bảy

Nói thẳng: đây là một trong những bài hay nhứt ABBA viết, và tôi cho nó không kém gì Dancing Queen hay The Winner Takes It All. Thế mà trong nhiều năm, người ta hay xem nó như là bài "disco vui vui" không có chiều sâu. Cái quan niệm đó sai.

Bài được viết và thu âm vào tháng 8 năm 1979 tại Polar Music Studios ở Stockholm, giữa những buổi tập dượt cho chuyến lưu diễn Bắc Mỹ và châu Âu của ban nhạc. Björn và Benny làm việc nhanh — theo như tôi đọc được, cả bài ra đời trong một buổi ngồi làm việc duy nhứt. Cái cảm giác đó có trong âm nhạc: Gimme! Gimme! Gimme! không phải bài nhạc được tính toán cẩn thận. Nó là bài nhạc trào ra.

Trước đó không lâu, Björn nghe một bài của Donna Summer — Hot Stuff, ra năm 1979, một trong những bài disco sôi động nhứt của năm đó. Cái tinh thần của Hot Stuff — một phụ nữ đứng trước gương đêm thứ Bảy và thẳng thắn nói rằng cô cần một người đàn ông — chạm vào Björn theo cách nào đó, và ông bắt đầu phát triển ý tưởng theo hướng tương tự nhưng tối hơn, cô đơn hơn. Donna Summer trong Hot Stuff nghe như người đang tự tin đứng ở quán bar. Nhân vật của Agnetha trong Gimme! Gimme! Gimme! nghe như người đang ngồi một mình ở nhà, nhìn màn hình TV, và không biết còn bao lâu nữa thì đêm mới qua.

Cái sự khác biệt đó quan trọng.

Lời bài hát — Björn viết, Agnetha hát — vẽ ra một bức tranh rất cụ thể: một phụ nữ nằm trên giường, sau nửa đêm, xem phim chiếu trên TV, nghĩ đến những ngôi sao điện ảnh với cuộc đời lãng mạn mà cô chưa bao giờ có. Điệp khúc không giả vờ gì hết: "Gimme! Gimme! Gimme! A man after midnight." Không phải "tôi muốn tình yêu lãng mạn." Không phải "tôi muốn ai đó hiểu tôi." Chỉ là: cho tôi một người đàn ông, sau nửa đêm, bây giờ. Cái sự trực tiếp đó trong nhạc pop năm 1979 không phải chuyện thường. Người phụ nữ trong bài không xấu hổ về sự cô đơn của mình — nhưng cũng không vui vẻ với nó.

Về mặt âm nhạc, phần mở đầu của bài này là một trong những intro hay nhứt trong lịch sử nhạc pop. Benny viết cái riff synthesizer đó — bốn nốt, lặp đi lặp lại, leo thang — và nó không giống cái gì khác của ABBA trước đó. Nghe như tiếng còi từ xa vọng lại trong đêm. Nghe như có gì đó đang đến.

Kỹ thuật mà Benny dùng ở đây gọi là ostinato — một mẩu nhạc ngắn lặp lại liên tục trong khi các yếu tố khác của bài thay đổi xung quanh nó. Không phức tạp gì về mặt lý thuyết, nhưng hiệu quả là ghê. Cái ostinato synthesizer đó tạo ra một cảm giác căng thẳng không bao giờ giải tỏa hoàn toàn, ngay cả khi điệp khúc bùng lên và mọi người muốn nhảy. Nhảy nhưng vẫn thấy có gì đó bất an. Đó là ABBA giỏi hơn hầu hết mọi ban nhạc pop cùng thời.

Agnetha hát bài này với một giọng mà tôi hay nói là "vừa cần vừa không cần." Không phải giọng khóc lóc cầu xin. Không phải giọng tự tin kiểu diva. Ở giữa đó — người đang thật sự thấy cô đơn, nhưng không chịu tự thương hại mình. Frida hát bè, và hai giọng đó quấn vào nhau ở điệp khúc tạo ra cái âm thanh rất điển hình ABBA.

Bài phát hành tháng 10 năm 1979. Kết quả: số 3 tại Anh, đứng đầu bảng ở Bỉ, Đan Mạch, Phần Lan, Ireland, và Nhật Bản. Thành công thương mại lớn. Nhưng cái thú vị là về lâu dài, Gimme! Gimme! Gimme! có một cuộc đời riêng không ai đoán trước được.

Nó trở thành một bài quan trọng trong cộng đồng LGBT — đặc biệt là ở các câu lạc bộ đêm từ những năm 80 trở đi. Cái bài hát về một phụ nữ cô đơn sau nửa đêm cần một người đàn ông trở thành anthème của người đồng tính. Điều đó nghe có vẻ ngược, nhưng ngẫm lại thì không — cái cảm giác cô đơn, muốn được yêu, muốn ai đó đến sau một đêm dài... cái cảm giác đó không phân biệt giới tính hay xu hướng tình dục.

Rồi năm 2005, Madonna làm một việc mà chưa ai từng làm được kể từ khi ABBA tan rã: bà xin phép Björn và Benny để sample cái ostinato đó vào bài Hung Up từ album Confessions on a Dance Floor. Điều đặc biệt là Björn và Benny — những người nổi tiếng không bao giờ cho phép sample nhạc ABBA — lần này đồng ý. Benny sau này nói ông thích cái cách Madonna dùng sample đó. Hung Up leo lên số một tại hơn 40 quốc gia. Cái riff bốn nốt đó của Benny Andersson bỗng dưng được nghe trên toàn thế giới lần nữa, 26 năm sau khi lần đầu xuất hiện.

Và tháng 7 năm 2025 vừa rồi, Gimme! Gimme! Gimme! vượt qua mốc 1 tỷ lần nghe trên Spotify — bài thứ hai của ABBA đạt được điều đó, sau Dancing Queen. Cái bài mà nhiều người xem là "chỉ disco vui vui" đó hóa ra sống lâu hơn phần lớn những gì người ta gọi là nghiêm túc.

Tôi nghe lại bài này hằng tháng. Cái intro synthesizer đó vẫn nổi da gà như lần đầu tiên.


Elaine — Cái Bài Hát Mà Ngay Cả ABBA Cũng Không Biết Dùng Ở Đâu

Elaine là bài kỳ lạ nhứt trong bốn bài tôi viết hôm nay.

Ghi âm vào ngày 5 tháng 2 năm 1980, bài này không bao giờ vào được album nào của ABBA trong suốt thời gian họ còn hoạt động. Không phải vì nó xấu — mà vì nó không giống bất cứ thứ gì ABBA đang làm lúc đó. Nó là loại bài mà người ta hay gọi là "orphan track" — bài mồ côi, không thuộc về chỗ nào, nhưng cũng không thể bỏ đi.

Thay vào đó, Björn và Benny quyết định dùng Elaine làm mặt B của single The Winner Takes It All — một trong những quyết định thú vị nhứt trong discography của họ. Bởi vì The Winner Takes It All là bài buồn nhứt, đau nhứt, thành thật nhứt ABBA từng viết — Agnetha hát về cuộc hôn nhân tan vỡ của chính mình. Rồi lật mặt đĩa lại, nghe Elaine, và không khí hoàn toàn khác.

Elaine mở đầu bằng một riff synthesizer thúc đẩy, nhanh hơn, căng hơn, ít ấm hơn nhiều so với phong cách ABBA thông thường. Nhịp điệu pulsating (nhịp đập) của bass và trống tạo ra cái gì đó gần với synth-pop hơn là pop thông thường — nghe giống Gary Numan hay OMD hơn là "Dancing Queen." Đây là năm 1980, đúng lúc phong trào synth-pop đang bắt đầu nổi lên ở Anh, và Benny rõ ràng đang chú ý đến điều đó.

Cả Agnetha lẫn Frida đều hát trong bài này — nhưng không phải theo kiểu bình thường. Không có một giọng chính rõ ràng; thay vào đó hai người đan vào nhau theo cách nghe vừa căng vừa mơ hồ. Lời bài hát kể về một nhân vật tên Elaine — ai đó đang bị cuốn vào một tình huống mà cô không kiểm soát được. Chi tiết thú vị: tên gốc của bài là "Elaine Elaine Elaine" — ba lần lặp tên — nhưng cuối cùng họ rút lại chỉ còn một. Điều đó tiếc thực, vì cái tên lặp ba lần nghe như tiếng ai đó đang gọi người mình yêu đang chạy đi, không ngoái lại.

Bài này không có trong bất kỳ album gốc nào của ABBA. Mãi đến năm 2001, khi Polar Music ra bản tái bản mở rộng của album Super Trouper, Elaine mới được đưa vào như một bonus track. Vậy là suốt hai mươi mốt năm, bài chỉ tồn tại trên những cái đĩa vinyl cũ mà ai đó giữ được từ thời The Winner Takes It All phát hành.

Tôi thích Elaine theo cái cách tôi thích những bản phác thảo của một họa sĩ lớn — không hoàn chỉnh bằng tác phẩm chính thức, nhưng thấy trong đó cái gì đó tươi sống và chân thật hơn. ABBA trong Elaine không phải là ABBA đang cố làm một bài hit. Họ đang thử nghiệm, đang chơi với âm thanh, đang xem mình có thể đi xa tới đâu trước khi bước ra khỏi con đường quen thuộc. Tiếc là họ không bước thêm.

Nếu bạn chưa nghe Elaine, hãy nghe thử sau The Winner Takes It All. Theo thứ tự gốc của đĩa vinyl đó. Cái tương phản sẽ cho bạn hiểu ABBA năm 1980 đang ở đâu trong tâm trạng — và cũng cho bạn thấy tại sao con đường dẫn đến The Visitors không phải là con đường ngẫu nhiên.


Should I Laugh or Cry — Khi Frida Được Phép Nói Thật

Trong bốn người ABBA, người có giọng ca tôi cảm thấy ít được đánh giá đúng nhứt là Anni-Frid Lyngstad — Frida. Điều đó có thể là do trong hầu hết những bài nổi tiếng nhứt của ABBA, Agnetha là giọng chính: Dancing Queen, The Winner Takes It All, Gimme! Gimme! Gimme!, The Day Before You Came. Frida ở phía sau, hát bè, tạo ra cái lớp harmonics dày mà không có thì âm thanh ABBA không phải là ABBA. Nhưng đứng một mình trên sân khấu nhạc, giọng Frida có gì đó mạnh mẽ và sắc nét hơn giọng Agnetha — tối hơn, đầy hơn, ít dịu dàng hơn.

Should I Laugh or Cry là bài dành cho Frida. Và Frida hát bài này đúng theo cái cách mà bài cần.

Ghi âm ngày 4 tháng 9 năm 1981 — đúng thời kỳ ABBA đang làm album The Visitors, album cuối cùng của họ trước khi tan rã. Bài không vào album. Thay vào đó, nó được dùng làm mặt B của hai single: One of Us và (ở một số thị trường) When All Is Said and Done. Lần đầu tiên nó xuất hiện trên một album là năm 1983, trong bộ sưu tập Thank You for the Music phát hành tại Anh và Ireland.

Bài hát kể về một mối quan hệ đang tan vỡ — nhưng kể theo kiểu không giống bất cứ bài ABBA nào khác. Trong The Winner Takes It All, nỗi đau được kể từ góc độ của người thua, người nhìn kẻ kia đi với người mới. Trong When All Is Said and Done (bài mà Frida và Benny viết như lời chào nhau sau khi ly hôn), tâm trạng là bình thản, chấp nhận. Nhưng Should I Laugh or Cry không bình thản. Nhân vật trong bài đang giận. Và cũng đang yêu. Và đang không biết làm gì với cái mớ hỗn hợp đó.

Nhà phê bình của ABBA Omnibus mô tả bài này là "a rather bitter song" — một bài hát khá cay đắng. Đúng. Nhưng chữ "cay đắng" không đủ. Cái thú vị của Should I Laugh or Cry là ở chỗ nó chứa hai trạng thái cảm xúc ngược nhau trong cùng một bài: những đoạn verse (đoạn lời) thì nặng nề, có tiếng percussive thô như tiếng đấm vào tường, Frida hát với giọng "volatile and pitiless" — nổi loạn và không thương xót; nhưng những đoạn điệp khúc thì bỗng nhiên nhẹ đi, có tiếng guitar acoustic, và Frida đổi giọng thành dịu dàng, tha thứ. Rồi lại verse, lại nặng. Rồi lại điệp khúc, lại tha thứ.

Cái sự dao động đó — giận rồi thương, thương rồi giận — nghe rất thật. Quá thật, thực ra. Bởi vì đây là bài viết trong cùng giai đoạn hai cặp vợ chồng trong ABBA đang lần lượt ly hôn. Björn và Agnetha chia tay năm 1979. Benny và Frida chia tay năm 1981 — năm bài này được ghi âm. Tôi không biết có nên gọi việc Frida hát bài này là "art imitating life" hay không, nhưng nếu Frida có thể bước vào phòng thu và hát về sự chưng hửng của một người phụ nữ không biết nên cười hay khóc sau khi mối tình kết thúc — rồi lại hát cùng Benny trên cùng một album — thì đó là một loại chuyên nghiệp mà ít người có được.

Agnetha hát bè trong bài này, và những tiếng bè của Agnetha như những tiếng thì thầm trong nền — cái mà một nhà phê bình mô tả là "dreamy echo vocal." Hai giọng đó — giọng Frida bùng lên và giọng Agnetha mơ màng — tạo ra một hiệu ứng mà tôi nghĩ là cố tình: như thể có hai người trong cùng một cơ thể đang không đồng ý với nhau về chuyện gì đó rất quan trọng.

Tôi nghĩ đây là một trong những bài hay nhứt mà ABBA chưa bao giờ đúng nghĩa quảng bá rộng rãi. Cái sự thật mà Should I Laugh or Cry chứa trong nó — rằng chia tay không phải bao giờ cũng bi thảm hoặc nhẹ nhàng, mà đôi khi nó lộn xộn và mâu thuẫn và không giải quyết được gọn ghẽ — cái đó đáng được nhiều người nghe hơn.


Under Attack — Lần Cuối Cùng

Bây giờ tôi đến bài quan trọng nhứt trong bài viết này.

Under Attack là "bài nhạc gần cuối" của ABBA. Về mặt thứ tự phát hành single, thì không hoàn toàn đúng — nhưng cũng không sai theo nghĩa rộng. Đây là câu chuyện thực: The Day Before You Came được phát hành tháng 10 năm 1982. Under Attack được phát hành tháng 12 năm 1982 như một single riêng biệt, với You Owe Me One ở mặt B. Cả hai bài đều được ghi âm cùng nhau trong tháng 8 năm 1982 tại Polar Studios. Cả hai đều được thêm vào album tuyển tập The Singles: The First Ten Years. Theo thứ tự phát hành đĩa đơn, Under Attack là single cuối cùng ABBA phát hành trước khi tan rã — không phải The Day Before You Came.

Nhưng tại sao điều đó quan trọng? Vì nó thay đổi cách ta nghe bài.

Nếu The Day Before You Came là bức thư chia tay nghệ thuật của ABBA — bài tối giản, riêng tư, mang đến một sự kết thúc gần như hoàn hảo — thì Under Attack là cái bắt tay cuối cùng trước khi cửa đóng lại. Và cái bắt tay đó không nhẹ nhàng.

Về mặt nhạc, Under Attack là bài synth-pop rõ nét nhứt trong toàn bộ discography ABBA. Không còn cái sự cân bằng giữa acoustic và electronic nữa. Không còn mấy cây guitar của Janne Schaffer đóng vai trò chủ đạo. Thay vào đó là Benny ngồi vào keyboards và synthesizers, Rutger Gunnarsson chơi bass điện, Per Lindvall trên trống — và cái âm thanh ra là lạnh, sắc, và hiện đại theo nghĩa thời điểm đó. Bài được remix lại vào ngày 13 tháng 11 năm 1982 trước khi phát hành, và cái quyết định remix cho thấy họ biết rõ mình muốn bài nghe thế nào: phải đủ cứng, đủ sắc để sống được trong thị trường nhạc pop đầu những năm 80.

Agnetha hát lead vocal. Lời bài hát — do Björn viết — kể về một người đang bị tấn công. Không phải tấn công vật lý. Mà là tấn công tình cảm, tâm lý. Có người đang đến quá gần, quá nhanh, và cô ấy không biết mình cảm thấy gì. "Don't know how to feel about it / something about it doesn't feel right." Sức đề kháng đang yếu dần: "My resistance running low." Mỗi ngày cái siết chặt đó mạnh hơn: "every day the hold is getting tighter."

Bài được nhiều người phân tích theo hướng đây là bài về nạn nhân của kẻ stalker — người theo dõi ám ảnh. Cái đó không phải là không có lý, nhứt là về sau — sau khi ABBA tan rã, chính Agnetha trở thành nạn nhân thật sự của một người hâm mộ người Hà Lan ám ảnh đến mức bà phải nhờ pháp luật can thiệp. Cái sự thật đó nhìn lại làm cho bài nhạc này nghe không thoải mái theo cách riêng của nó.

Nhưng tôi nghe Under Attack theo hướng khác.

Cái "tấn công" trong bài này với tôi là phép ẩn dụ cho cảm giác của một ban nhạc đang bị cuốn vào những thứ họ không kiểm soát — thị trường thay đổi, cuộc sống riêng tan vỡ, áp lực từ mọi phía, và cái mà họ tưởng là sức mạnh thì đang yếu dần. ABBA năm 1982 thực sự đang bị "tấn công" theo nghĩa đó: không có album mới trong hai năm, hai cuộc hôn nhân đã tan, bốn người đang đi theo bốn hướng khác nhau trong cuộc đời riêng của mình. Cái điệp khúc nghe vừa hăm hở vừa mỏi mệt — "Take it or leave it, it's the way that I feel / I can't pretend to be unreal."

Nhạc video của Under Attack được quay bởi Kjell Sundvall — cùng đạo diễn làm video The Day Before You Came. Cảnh quay cho thấy bốn người đang đi bộ qua một nhà kho tối, chỉ có những đèn hiệu đỏ xoay vòng chiếu vào họ như đèn xe cứu thương. Frida chạy xuống một cầu thang. Agnetha núp sau mấy kiện hàng. Björn và Benny chạy xuống hai cầu thang khác nhau. Cuối video, bốn người đi ra phía sau, quay lưng lại với ống kính, bước vào bóng tối.

Cái kết của video đó — bốn bóng người bước vào tối — là cái kết thực sự của ABBA.

Ngày 11 tháng 12 năm 1982, ABBA xuất hiện trên chương trình Late Late Breakfast Show của BBC để biểu diễn Under Attack. Đó là màn trình diễn trực tiếp cuối cùng của họ trước công chúng trong gần bốn mươi năm. Không ai biết hôm đó. Không ai tuyên bố "đây là lần cuối." Bốn người họ lên sân khấu, hát, cúi đầu, rời đi.

Về mặt thương mại, Under Attack không thành công. Bài leo lên số 26 tại Anh — thấp nhứt kể từ So Long năm 1974 — và ở nhiều thị trường khác cũng không vào được top 20. ABBA năm 1982 không còn là ABBA của Dancing Queen hay Waterloo nữa. Cái thời đó đã qua.

Nhưng tôi nghĩ cái đánh giá thương mại đó bỏ qua điều quan trọng hơn: Under Attack là bằng chứng rằng nếu ABBA tiếp tục, họ biết mình sẽ đi đâu. Cái âm thanh của bài này — lạnh, điện tử, phức tạp hơn — chỉ ra một hướng mà The Visitors đã bắt đầu và The Day Before You Came đã đẩy xa hơn. Nếu có album thứ chín, tôi nghĩ nó sẽ nghe rất khác những gì người ta quen biết với ABBA.

Tiếc là không có album thứ chín.

Gần bốn mươi năm sau, năm 2021, ABBA quay lại với Voyage. Tôi đã nghe. Tôi đã viết về nó. Và tôi vẫn giữ quan điểm của mình là cái ma thuật của ABBA 1979-1982 không còn đó nữa trong Voyage — không phải lỗi của ai, đơn giản là thời gian làm thay đổi con người. Nhưng Under Attack vẫn còn đó, gần như nguyên vẹn, như một cái cửa sổ nhìn vào thứ có thể đã xảy ra nếu bốn người đó không mỗi người một ngả.


Cái Gì Đó Kết Nối Bốn Bài Này

Nếu phải nói một điều chung về Gimme! Gimme! Gimme!, Elaine, Should I Laugh or Cry, và Under Attack, tôi sẽ nói đây: đây là những bài ABBA khi họ không cần phải là ABBA.

Cái tôi muốn nói là — trong những bài nổi tiếng nhứt của họ, từ Waterloo đến The Winner Takes It All, có một sức nặng của kỳ vọng. Người nghe biết ABBA, biết âm thanh ABBA, biết mình đang đợi gì. Và ABBA đáp ứng kỳ vọng đó một cách xuất sắc. Nhưng trong bốn bài này, nhứt là trong ElaineUnder Attack, ABBA bước ra khỏi cái kỳ vọng đó và thử nghiệm. Không phải thử nghiệm theo kiểu avant-garde cao siêu. Nhưng là thử nghiệm theo nghĩa: tôi không biết bài này sẽ thành công hay không, tôi chỉ biết đây là thứ tôi muốn làm.

Cái đó, với tôi, quý hơn thành công thương mại.

Gimme! Gimme! Gimme! — cái bài mà ngày xưa nghe trên băng nhạc lậu Sài Gòn, nghe không hiểu lắm, chỉ biết là cái riff đó hay không tả được — bây giờ nhìn lại, tôi thấy trong đó một mức độ thẳng thắn hiếm có trong nhạc pop. Bài không giả vờ cô đơn là thơ mộng. Không giả vờ muốn yêu là một điều tao nhã. Nó chỉ nói: đây là cảm giác của tôi lúc này. Và cái sự thẳng thắn đó sống lâu hơn nhiều thứ lịch sự hơn.

Elaine — cái bài mà hai mươi mốt năm sống trong bóng tối của những đĩa vinyl cũ — không bao giờ biết nó hay đến khi được trao cơ hội qua CD reissue. Đó là bài học về việc không vội vã phán xét một tác phẩm vì nó chưa được nghe đúng lúc.

Should I Laugh or Cry — tôi muốn nói thẳng — là bài tôi thích nhiều hơn nhiều bài nổi tiếng của ABBA. Cái sự mâu thuẫn, cái giọng Frida vừa giận vừa tha thứ, cái tên bài hỏi thẳng một câu mà ai trong đời cũng từng phải hỏi ít nhứt một lần — tất cả cái đó làm nên một bài nhạc hoàn chỉnh và thật theo cách riêng của nó.

Under Attack — bài cuối cùng. Cái cửa đóng lại trong bóng tối.


Tham Khảo