5.15.2010

Trích dịch cách soạn nhạc từ "Improvising Jazz"

Bạn,

Tôi đọc được đoạn này trong sách "Improvising Jazz" của Jerry Coker trang 15-16, dịch thoát để bạn cùng xem:

...

Những biến thể liên tiếp, ít ra là tương xứng, của nhạc đề (motifs) của người trình tấu nhạc jazz, tạo nên một ảnh hưởng rõ rệt và mật thiết trong tương quan giữa người nghe và người chơi nhạc. Richmond Browne, jazz pianist và là một thầy giáo dạy lý thuyết nhạc ở trường đại học Yale, có viết thư trao đổi với tôi như sau:

...

Người trình tấu phải thiết lập cho người nghe được ĐIỂM quan trọng là gì - gọi là motif nếu bạn thích dùng chữ này - rồi trình bày cho người nghe thấy được mình đã "thấy" được gì trong motif đó, trải rộng ra những liên quan từ motif, mà không bao giờ tạo người nghe có cảm giác là anh ta đã quên bẵng cái tương quan ấy.

Nói khác đi,  tôi tin rằng sự lặp lại (repetition) là một quy tắc căn bản, chứ không phải là sự dùng biến thể (variety). Cũng không nên lạm dụng sự lặp lại này. Người nghe luôn luôn tìm cách đoán xem giai điệu sẽ phát triển ra sao; những phỏng đoán sát na (infinitesimal predictions) xem nốt hay câu nhạc sắp tới sẽ là một lặp lại của một cái gì đó, hay là một nốt hay câu hoàn toàn mới. Người chơi nhạc, do vậy luôn luôn hoặc khẳng định, hoặc chối bỏ những phỏng đoán này của người nghe. Theo ý chúng tôi (Richmond và Kraehenbuehl của trường Yale), người nghe phải đoán trúng khoảng 50% - chứ nếu người ấy lúc nào cũng đoán trúng hết thì sẽ dễ bị chán (bored); ngược lại nếu người ấy đoán sai hết thì cũng sẽ bỏ cuộc (nghe và đoán) rồi tuyên bố loại nhạc này "chẳng có trật tự gì ráo!" ("unorganized").

Vì thế, nếu người chơi dùng một câu lặp một vài lần, người nghe sẽ không còn chú ý nữa một khi anh đã đoán trúng câu tới sẽ là gì. Rồi khi câu nhạc tiếp tục với một ý mới, người nghe sẽ chú ý trở lại và sẽ thích thú xem coi câu mới này sẽ lặp lại bao lâu. Tương tự, nếu người chơi chẳng bao giờ lặp lại một câu nào hết, thì dù anh ta có óc tưởng tượng cao siêu cách mấy, người nghe sẽ kết luận rằng trò chơi đoán nhạc này chẳng bõ chơi, rằng người nghe sẽ chẳng thể đoán trúng cái nào hết, rồi họ sẽ không thèm nghe nhạc nữa.

Khác biệt nhiều quá cũng là một loại giống nhau (sameness): nhàm. Giống nhau nhiều quá thì cũng nhàm - chỉ có đôi khi làm khác đi thì mới thỏa mãn được người nghe.

http://books.google.com/books?id=vsgQ_eDT79AC&printsec=frontcover&source=gbs_v2_summary_r&cad=0#v=onepage&q&f=false


No comments:

Post a Comment

Note: Only a member of this blog may post a comment.

Dear readers,

The following is a pinned post. Hoctro's Place (Góc Học Trò) is a place for me to deliver my past, present, and future thoughts about music and about my "vibe-coding" experiences with Claude Code, tips and tricks, so to speak. It's also a place to post my collaboration with Claude Code, ranging from supervising it to write analysis essays about prominent Vietnamese musicians such as Phạm Duy and Trịnh Công Sơn, to everything else that I find interesting.

For me, Claude AI's analysis essays are so in-depth and showing many new perspectives, it would be wasteful not to share with the world. It is a collaboration, because just like "vibe-coding", I might have not written the words, but I was the one whom conceived the original ideas, supplied the documents for Claude to research from, read and corrected hallucinations, and gave final approval for it to be published.

I sometimes print transcripts of interesting videos from other places, in order to share with others whom are more comfortable in reading and thinking things through. I don't have adsense as a side source income, so again if anything it's just helping the original video owners to gain more potential viewers, and readers to have readable material to learn.


Bạn đọc thân ái,

Sau đây là vài dòng tự sự. Hoctro's Place (Góc Học Trò) là chỗ để tôi chia sẻ những suy nghĩ của mình về âm nhạc và về những trải nghiệm "vibe-coding" với Claude Code, mấy mẹo hay ho mà tôi học được. Đây cũng là chỗ để tôi đăng những bài làm chung với Claude Code, từ việc tôi hướng dẫn nó viết bài phân tích về những nhạc sĩ Việt Nam nổi tiếng như Phạm Duy và Trịnh Công Sơn, cho tới đủ thứ khác mà tôi thấy hay.

Với tôi, những bài phân tích của Claude AI rất sâu sắc, chỉ ra nhiều góc nhìn mới, không chia sẻ với bạn đọc thì rất uổng phí. Nói là làm chung, bởi vì giống như "vibe-coding" vậy đó, tôi có thể không phải là người viết ra từng chữ, nhưng tôi là người nghĩ ra ý tưởng ban đầu, cung cấp tài liệu cho Claude nghiên cứu, đọc lại rồi sửa mấy chỗ nó viết sai, và quyết định cuối cùng có đăng hay không.

Thỉnh thoảng tôi cũng in lại nội dung mấy video hay từ chỗ khác, để chia sẻ cho những bạn nào thích đọc và suy ngẫm hơn là coi video. Tôi không có chạy quảng cáo kiếm tiền gì hết, nên nếu có gì thì cũng chỉ là giúp mấy chủ video gốc có thêm người xem, và giúp bạn đọc có thêm tài liệu để học thôi. Chào bạn và mong bạn tìm thấy những khoảnh khắc vui khi đọc trang này.