2.26.2026

Diễm Xưa: Mưa, Ký Ức Và Sự Khởi Đầu Của Một Thế Giới Nghệ Thuật

 


Tác giả: Hiệp Dương (tức Học Trò) và Claude Code (Anthropic AI)

Phân chia công việc:

  • Hiệp Dương (tức Học Trò): Khởi xướng ý tưởng, sưu tầm tư liệu, định hướng nghiên cứu, am tường văn hóa, góp ý soạn bài (interactive process), kiểm chứng thông tin, duyệt xét lần chót
  • Claude (Anthropic AI): Phân tích tư liệu, soạn bản thảo, giữ gìn văn phong, kiểm tra trích dẫn

Chủ biên: Hiệp Dương (tức Học Trò)


Mở Đầu

Năm 1960, khi Trịnh Công Sơn mới hai mươi mốt tuổi, ông cho ra đời "Diễm Xưa" — một bài hát mà về sau sẽ được xem là một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất của âm nhạc Việt Nam thế kỷ hai mươi. Đây không chỉ là một trong những sáng tác đầu tay của ông, mà còn là bài hát đã định hình những đặc trưng nghệ thuật sẽ xuyên suốt toàn bộ sự nghiệp sau này: ngôn ngữ mờ ảo đầy sức gợi, hình ảnh thiên nhiên mang chiều kích siêu hình, và nỗi buồn không tên như một trạng thái hiện sinh. Bài hát được viết tại Huế, gắn liền với hình ảnh người con gái tên Diễm — Ngô Vũ Bích Diễm — đi qua con đường Nguyễn Trường Tộ mỗi chiều mưa. Nhưng vượt xa câu chuyện riêng tư đó, "Diễm Xưa" đã trở thành một tác phẩm nghệ thuật mang tầm vóc phổ quát về tình yêu, thời gian, và sự mất mát.

Bài viết này sẽ phân tích "Diễm Xưa" từ ba góc nhìn phê bình quan trọng: kỹ thuật ngôn ngữ và hình ảnh cơ thể theo lý thuyết của Bùi Vĩnh Phúc, khái niệm "bóng chữ" của Lê Hữu, và khung lý thuyết Em-Tôi-Cõi Thế của Trần Hữu Thục. 

Cấu Trúc Điệp Ngữ Và Nhịp Điệu Của Mưa

Điều đầu tiên đập vào tai người nghe khi tiếp xúc với "Diễm Xưa" là cấu trúc điệp ngữ dựa trên hình ảnh mưa. Cụm từ "Mưa vẫn mưa bay" và các biến thể của nó xuất hiện ở đầu hầu hết các khổ thơ, tạo thành một thứ nhịp điệu như tiếng mưa rơi đều đặn. Bùi Vĩnh Phúc từng nhận xét về kỹ thuật điệp ngữ của Trịnh Công Sơn rằng đó là "những nét thiếu rất nghệ thuật, thiếu mà lại tràn đầy." Trong bài hát này, sự "tràn đầy" nằm ở chỗ điệp ngữ không chỉ tạo ra nhịp điệu âm nhạc mà còn thiết lập một bầu không khí cảm xúc — bầu không khí của sự chờ đợi mòn mỏi, của thời gian đang trôi qua từng giọt mưa.

Về mặt cấu trúc, bài hát gồm năm khổ, với ba khổ dài và hai khổ ngắn hơn làm điệp khúc. Mỗi khổ dài mở đầu bằng hình ảnh mưa, nhưng với những biến thể tinh tế. Khổ đầu là "mưa bay trên tầng tháp cổ" — mưa trong không gian kiến trúc cổ kính. Khổ hai là "mưa trên hàng lá nhỏ" — mưa trong không gian thiên nhiên gần gũi hơn. Khổ bốn và năm là "mưa cho đời biển động" — mưa mở rộng ra phạm vi vũ trụ. Sự tiến triển này cho thấy Trịnh Công Sơn không lặp lại một cách máy móc, mà biến hóa điệp ngữ để tạo ra những tầng không gian khác nhau, từ cụ thể đến trừu tượng, từ cá nhân đến vũ trụ.

Trần Hữu Thục đã gọi ca từ Trịnh Công Sơn là "một cuộc hôn phối kỳ diệu giữa thi ca và âm nhạc," và trong "Diễm Xưa," sự hôn phối đó thể hiện qua cách mà điệp ngữ về mưa tạo ra nhịp điệu âm nhạc tự nhiên. Âm "ưa" trong tiếng Việt mang tính chất mở, kéo dài — "mưa," "xưa," "đưa" — rất phù hợp để diễn tả nỗi buồn miên man, day dứt. Trịnh Công Sơn đã dụng công trong việc chọn những từ có âm vần này để tạo thành một chuỗi âm thanh hài hòa: "Diễm Xưa," "mưa," "thuở," "nhỏ" (âm "ỏ" cũng mang tính chất tương tự). Sự dụng công này cho thấy ngay từ sáng tác đầu tay, Trịnh Công Sơn đã có ý thức cao về mối quan hệ giữa âm thanh và ý nghĩa trong ca từ.

Một điểm đáng chú ý khác là cách Trịnh Công Sơn xử lý thời gian trong cấu trúc bài hát. Điệp ngữ "mưa vẫn mưa" và "mưa vẫn hay mưa" tạo ra cảm giác về sự liên tục, về thời gian đang trôi qua mà không dừng lại. Chữ "vẫn" ở đây mang ý nghĩa quan trọng — nó cho thấy mưa đã rơi từ trước đó, đang rơi bây giờ, và sẽ tiếp tục rơi. Đây là thời gian tuần hoàn, không có điểm khởi đầu hay kết thúc rõ ràng, khác với thời gian tuyến tính của tường thuật thông thường. Sự lặp lại của mưa cũng gợi lên sự lặp lại của ký ức — mỗi cơn mưa mới lại gợi nhớ đến những cơn mưa cũ, mỗi lần chờ đợi lại gợi nhớ đến những lần chờ đợi trước đó.

Hình Ảnh Cơ Thể Và Sự "Lạ Hóa" Của Cái Thường Nhật

Một trong những đặc điểm nổi bật nhất của "Diễm Xưa" là cách Trịnh Công Sơn sử dụng hình ảnh cơ thể để mô tả người con gái. Bùi Vĩnh Phúc từng nhận xét rằng "hầu như tất cả những hình ảnh về bàn tay mà Trịnh Công Sơn đưa vào trong thế giới của mình đều là những bàn tay lạ." Trong "Diễm Xưa," không chỉ bàn tay mà toàn bộ cơ thể của nhân vật "em" đều được "lạ hóa" — biến thành những hình ảnh vừa cụ thể vừa siêu thực, vừa có thể hình dung được vừa không thể nắm bắt hoàn toàn.

Hình ảnh đầu tiên đáng chú ý là "dài tay em mấy thuở mắt xanh xao." Đây là một câu kỳ lạ về mặt ngữ pháp — "dài tay em" đặt tính từ trước danh từ một cách bất thường, và "mấy thuở" kết nối đôi tay với thời gian theo cách phi logic. Bùi Vĩnh Phúc gọi đây là kỹ thuật "tỉnh lược" — lược bỏ những liên kết ngữ pháp thông thường để tạo ra những kết hợp mới, bất ngờ. Đôi tay ở đây không còn là bộ phận cơ thể bình thường mà đã hóa thân thành biểu tượng của thời gian — "dài" không chỉ là chiều dài vật lý mà còn là chiều dài của năm tháng, của sự chờ đợi, của khoảng cách giữa hai người.

Hình ảnh "mắt xanh xao" cũng mang tính chất siêu thực tương tự. "Xanh xao" thường dùng để mô tả sắc mặt nhợt nhạt của người yếu đuối hoặc buồn bã, nhưng ở đây lại được gán cho đôi mắt. Sự kết hợp này tạo ra một hình ảnh vừa gợi cảm vừa bệnh hoạn — đôi mắt mang màu xanh của sự héo hon, của nỗi buồn ẩn sâu bên trong. Đây là cách Trịnh Công Sơn biến cơ thể thành ngôn ngữ của cảm xúc, không mô tả ngoại hình theo nghĩa thông thường mà sử dụng ngoại hình để diễn đạt những trạng thái tâm lý.

Tiếp theo là hình ảnh "gót nhỏ" trong câu "nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ." Đôi gót chân — một bộ phận rất cụ thể và thường bị bỏ qua trong mô tả văn học — ở đây lại được đặt trong mối quan hệ với lá thu, với mưa, và với động từ "mòn." Lá thu mưa "reo mòn" gót nhỏ gợi lên hình ảnh về sự xói mòn của thời gian, về cái cách mà năm tháng chờ đợi làm hao mòn con người. Đây không phải là mô tả khách quan mà là chiếu xạ của cảm xúc nội tại ra hình ảnh cơ thể — gót chân bị mòn không phải vì đi nhiều mà vì chờ đợi nhiều.

Hình ảnh "đường dài hun hút cho mắt thêm sâu" tiếp tục chủ đề về cơ thể mang chiều kích thời gian và không gian. Đôi mắt "thêm sâu" không phải vì cấu trúc sinh học thay đổi, mà vì đường dài hun hút — khoảng cách, sự xa cách — đã khắc sâu vào đôi mắt. Đây là cách Trịnh Công Sơn xử lý mối quan hệ giữa không gian bên ngoài và thể xác bên trong: không gian không chỉ bao quanh con người mà còn xâm nhập vào con người, biến đổi cơ thể theo hình dạng của nó.

Trong khổ hai, hình ảnh "hồn xanh buốt" xuất hiện với sức ám ảnh mạnh mẽ. "Hồn" — một khái niệm trừu tượng — được gán cho màu sắc "xanh" và cảm giác "buốt," biến nó thành một thực thể gần như có thể sờ thấy được. Màu "xanh" ở đây không phải là xanh lá hay xanh dương theo nghĩa thông thường, mà là "xanh buốt" — một màu xanh lạnh lẽo, gợi lên sự đau đớn và cô đơn. Đây là ví dụ hoàn hảo cho cái mà Lê Hữu gọi là "bóng chữ" — màu xanh ở đây không phải là màu sắc vật lý mà là "bóng" của một trạng thái cảm xúc không thể diễn đạt bằng ngôn ngữ thông thường.

So sánh với các bài hát khác của Trịnh Công Sơn về cách xử lý hình ảnh cơ thể, ta thấy "Diễm Xưa" có phong cách riêng biệt. Trong "Tưởng Rằng Đã Quên," cơ thể mang vết thương của tình yêu một cách bạo liệt — "từng mũi đinh cuồng điên." Trong "Tuổi Đá Buồn," cơ thể mang sự nặng nề của thời gian — "từng ngón tay buồn em mang em mang." Còn trong "Diễm Xưa," cơ thể mờ ảo hơn, như đang tan vào mưa, vào không gian, vào thời gian. Đây là cơ thể của sự chờ đợi, của khoảng cách, của người đi qua mà không dừng lại.

Ngôn Ngữ "Bóng Chữ" Và Thế Giới Mờ Ảo

Lê Hữu, trong bài viết "Ảo giác Trịnh Công Sơn," đã đưa ra khái niệm then chốt "bóng chữ" để hiểu ngôn ngữ ca từ của nhạc sĩ này. Theo Lê Hữu, trong ngôn ngữ Trịnh Công Sơn, "chữ không phải là nghĩa... Chữ là chữ, nghĩa là nghĩa." Điều này có nghĩa là ngôn ngữ của Trịnh Công Sơn không hoạt động theo logic thông thường của sự biểu đạt trực tiếp, mà tạo ra những vùng ý nghĩa mờ ảo, lấp lửng. Trong "Diễm Xưa," đặc tính "bóng chữ" này hiện diện xuyên suốt, tạo ra một thế giới nơi ranh giới giữa thực và hư, giữa hiện tại và quá khứ, giữa con người và thiên nhiên trở nên mờ nhạt.

Xét câu "mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ." Đây là câu mở đầu của bài hát, nhưng cũng là câu đầy bí ẩn nếu ta suy nghĩ kỹ. "Tầng tháp cổ" ở đây là gì? Có thể hiểu là những tháp Chàm cổ ở miền Trung Việt Nam, gợi lên không gian Huế nơi bài hát ra đời. Nhưng "tháp cổ" cũng có thể là biểu tượng của thời gian, của quá khứ, của những gì đã qua và không thể trở lại. Mưa bay "trên" tầng tháp cổ — không phải "vào" hay "qua" mà là "trên" — gợi lên hình ảnh về sự bao phủ, về cái cách mà hiện tại (mưa) phủ lên quá khứ (tháp cổ) như một tấm màn. Đây chính là "bóng chữ" — hình ảnh không cố định mà lấp lửng giữa nhiều ý nghĩa.


Đỉnh điểm của ngôn ngữ "bóng chữ" trong bài hát là câu kết: "ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau." Đây là một câu đầy bất ngờ và sức ám ảnh. Sỏi đá — những vật vô tri, lạnh lùng, không có cảm xúc — lại "cần có nhau." Điều này phi lý theo logic thông thường, nhưng trong ngôn ngữ "bóng chữ" của Trịnh Công Sơn, nó lại mang ý nghĩa sâu sắc. Nếu đến sỏi đá — thứ vô tri nhất — còn cần có nhau, thì con người — với tất cả cảm xúc và khát khao của mình — càng cần có nhau hơn biết bao. Đây là cách lập luận gián tiếp, không nói thẳng mà gợi ra, không khẳng định mà đặt câu hỏi ngầm.

Trước câu kết đó là câu "làm sao em biết bia đá không đau." Bia đá — biểu tượng của sự vĩnh cửu, của ký ức được khắc ghi — "không đau" hay "có đau"? Câu hỏi này không có câu trả lời, nhưng chính việc đặt câu hỏi đã mở ra một khả năng: có lẽ bia đá cũng đau, có lẽ những vật vô tri cũng mang cảm xúc. Đây là thế giới quan vật linh (animism) mà ta có thể tìm thấy trong nhiều bài hát khác của Trịnh Công Sơn — nơi mà ranh giới giữa hữu tình và vô tình trở nên mờ nhạt.

Một đặc điểm khác của ngôn ngữ "bóng chữ" trong "Diễm Xưa" là cách Trịnh Công Sơn sử dụng hình ảnh thiên nhiên để nội tâm hóa cảm xúc. "Lá thu mưa reo," "đời biển động," "miền đất rộng" không phải là những mô tả khách quan về thế giới bên ngoài, mà là những chiếu xạ của tâm trạng nội tại. Lá thu "reo" vì lòng người reo, đời "biển động" vì tâm hồn biển động, đất "rộng" vì khoảng cách giữa hai người rộng. Trần Hữu Thục từng nhận xét rằng ngôn ngữ của Trịnh Công Sơn "có tính tạo hình, tạo âm và trong chừng mực nào đó, là một thứ ngôn ngữ 'vô ngôn'" — không nói lên điều gì cụ thể nhưng lại gợi ra cả một thế giới cảm xúc.


Triết Học Về Thời Gian, Chờ Đợi Và Sự Vô Thường

Trần Hữu Thục trong bài viết "Đi Vào Thế Giới Ca Từ Trịnh Công Sơn" đã đề xuất khung lý thuyết Em-Tôi-Cõi Thế để hiểu ca từ của nhạc sĩ này. Theo khung này, trong hầu hết các bài hát của Trịnh Công Sơn, ta có thể nhận diện ba thực thể: "Em" (người yêu, đối tượng của tình cảm), "Tôi" (chủ thể trữ tình, người đang yêu và đang chờ đợi), và "Cõi Thế" (bối cảnh rộng lớn hơn của nhân sinh, của kiếp người). Trong "Diễm Xưa," cả ba thực thể này đều hiện diện rõ nét, tạo thành một cấu trúc triết học sâu sắc về mối quan hệ giữa tình yêu cá nhân, thời gian, và sự vô thường.

"Em" trong bài hát xuất hiện qua những mảnh vỡ hình ảnh: "tay em," "mắt xanh xao," "gót nhỏ," "bước chân em." Trần Hữu Thục nhận xét rằng "Em trong ca từ Trịnh Công Sơn không có nhân dáng cụ thể rõ ràng," và điều này hoàn toàn đúng với "Diễm Xưa." Em ở đây không phải là một con người toàn vẹn với tính cách, lịch sử, hay động cơ riêng. Em là một hình bóng mờ ảo đi qua giữa mưa và tháp cổ, hiện diện qua những chi tiết cơ thể rời rạc nhưng đầy sức gợi. Chữ "xưa" trong tựa đề đã xác định rõ: em thuộc về quá khứ, em là "Diễm Xưa" chứ không phải "Diễm Nay." Sự hiện diện của em trong bài hát là sự hiện diện của ký ức, của những gì đã qua và chỉ còn sống trong hồi tưởng.

"Tôi" — chủ thể trữ tình — ở trong tư thế của người chờ đợi. "Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua" — đây là hình ảnh của sự thụ động, của người không làm gì khác ngoài việc chờ đợi. Nhưng chờ đợi cái gì? Chờ em, nhưng em đã thuộc về quá khứ. Chờ mưa qua, nhưng mưa vẫn tiếp tục rơi. Đây là sự chờ đợi không có điểm đến, không có kết thúc — một trạng thái hiện sinh hơn là một hành động có mục đích. Câu "chiều này còn mưa sao em không lại" vừa là câu hỏi vừa là lời than thở, vừa hy vọng vừa tuyệt vọng. Chủ thể biết rằng em sẽ không đến (vì em đã là "xưa"), nhưng vẫn hỏi, vẫn chờ, vẫn "ngồi ngóng."

"Cõi Thế" trong "Diễm Xưa" được thể hiện qua không gian mưa, tháp cổ, lá thu, đường dài, đời biển động, miền đất rộng. Đây không phải là những địa điểm cụ thể mà là những không gian biểu tượng của sự vô thường, của thời gian đang trôi qua. Trịnh Công Sơn đã từng nói về ảnh hưởng của triết học Phật giáo trong âm nhạc của mình, và trong "Diễm Xưa," ta có thể thấy rõ quan niệm về vô thường — mọi thứ đều thay đổi, đều trôi qua như "những chuyến mưa qua," không có gì bền vững, không có gì có thể nắm giữ.

Một khía cạnh triết học đáng chú ý trong bài hát là mối quan hệ giữa ký ức và hiện thực. Chữ "xưa" trong tựa đề đã xác định: đây là bài hát về quá khứ, về những gì đã qua. Nhưng mưa vẫn rơi trong hiện tại, người chờ vẫn ngồi ngóng trong hiện tại. Quá khứ và hiện tại đan xen vào nhau, không thể tách rời. Ký ức về em không phải là một bức tranh tĩnh được cất giữ đâu đó, mà là một thực tại đang sống, đang ảnh hưởng đến mỗi khoảnh khắc hiện tại. Đây là quan niệm về thời gian không tuyến tính, nơi mà quá khứ tiếp tục hiện diện trong hiện tại, nơi mà "xưa" không hẳn là đã qua mà vẫn đang diễn ra. Cuối cùng, câu "ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau" đặt ra một triết lý về sự kết nối. Trong một thế giới vô thường, nơi mọi thứ đều trôi qua, nơi con người là kẻ phiêu lãng không có chốn dung thân, điều duy nhất có giá trị là sự kết nối — "có nhau." Nếu đến sỏi đá vô tri còn cần có nhau, thì con người — với tất cả nỗi cô đơn và khát khao của mình — càng cần có nhau hơn. Đây là thông điệp nhân văn sâu sắc, vượt xa một tình khúc đơn thuần để trở thành một suy tư về bản chất của sự tồn tại.

Vị Trí Của "Diễm Xưa" Trong Sự Nghiệp Trịnh Công Sơn

Để đánh giá đầy đủ giá trị của "Diễm Xưa," cần đặt bài hát trong bối cảnh rộng hơn của toàn bộ sự nghiệp sáng tác Trịnh Công Sơn và trong dòng chảy của ca khúc Việt Nam. Năm 1960 — năm bài hát ra đời — Trịnh Công Sơn mới hai mươi mốt tuổi, đang là sinh viên ở Huế. 

Xét về mặt lịch sử âm nhạc Việt Nam, "Diễm Xưa" ra đời trong giai đoạn mà ca khúc Việt Nam đang tìm kiếm những hướng đi mới. Trước đó, tình ca Việt Nam chịu ảnh hưởng mạnh mẽ của nhạc tiền chiến với những giai điệu đẹp nhưng ca từ thường theo khuôn mẫu lãng mạn truyền thống. "Diễm Xưa" đã mang đến một luồng gió mới — ca từ mờ ảo, đầy chất thơ, không theo khuôn mẫu nào. Hình ảnh "mưa bay trên tầng tháp cổ," "sỏi đá cũng cần có nhau" là những sáng tạo ngôn ngữ chưa từng có trong ca khúc Việt Nam trước đó.

"Diễm Xưa" đã thiết lập nhiều đặc trưng phong cách mà Trịnh Công Sơn sẽ tiếp tục phát triển trong suốt sự nghiệp sau này. Thứ nhất là hình ảnh mưa như một motif trung tâm — từ "Diễm Xưa," mưa sẽ xuất hiện trong hàng loạt bài hát khác như "Tuổi Đá Buồn," "Còn Tuổi Nào Cho Em," và nhiều tác phẩm khác. Thứ hai là kỹ thuật tỉnh lược trong ngôn ngữ — lược bỏ những liên kết logic để tạo ra những kết hợp bất ngờ. Thứ ba là triết lý về sự vô thường và nhu cầu kết nối — "sỏi đá cũng cần có nhau" là mầm mống của những suy tư triết học sẽ được phát triển sâu hơn trong "Cát Bụi," "Một Cõi Đi Về," và nhiều bài hát khác.

So sánh "Diễm Xưa" với các bài hát cùng thời kỳ đầu của Trịnh Công Sơn — "Phôi Pha," "Hạ Trắng," "Nhìn Những Mùa Thu Đi" — ta thấy những điểm chung và khác biệt đáng chú ý. Cả bốn bài đều được viết trong giai đoạn 1960-1961, đều mang âm hưởng buồn, đều sử dụng hình ảnh thiên nhiên, và đều có chiều sâu triết học đáng ngạc nhiên cho một nhạc sĩ trẻ. Nhưng "Diễm Xưa" có vị trí đặc biệt vì nó gắn liền với một hình bóng cụ thể (Diễm), với một không gian cụ thể (Huế, tháp cổ), tạo ra sự kết hợp giữa riêng tư và phổ quát mà ít bài hát nào đạt được.

"Diễm Xưa" là tác phẩm đánh dấu sự khởi đầu của một thế giới nghệ thuật độc đáo — thế giới ca từ Trịnh Công Sơn. Qua phân tích từ ba góc nhìn phê bình của Bùi Vĩnh Phúc, Lê Hữu, và Trần Hữu Thục, chúng ta thấy bài hát không chỉ là một tình khúc đẹp mà còn là một văn bản phức tạp về ngôn ngữ, hình ảnh, và triết học. Kỹ thuật điệp ngữ với hình ảnh mưa tạo ra nhịp điệu của sự chờ đợi mòn mỏi. Hình ảnh cơ thể được "lạ hóa" để trở thành ngôn ngữ của cảm xúc. Ngôn ngữ "bóng chữ" tạo ra những vùng ý nghĩa mờ ảo, lấp lửng. Và khung Em-Tôi-Cõi Thế mở ra những suy tư sâu sắc về thời gian, ký ức, và sự vô thường.

"Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau" — câu kết của bài hát cũng là triết lý sống mà Trịnh Công Sơn sẽ tiếp tục khám phá trong suốt sự nghiệp. Trong một thế giới nơi mọi thứ đều trôi qua như mưa, nơi con người là kẻ phiêu lãng không có chốn dung thân, điều duy nhất có giá trị là tình yêu, là sự kết nối, là "có nhau." Đây là thông điệp nhân văn sâu sắc, và "Diễm Xưa" là nơi nó được thể hiện lần đầu tiên với tất cả sức mạnh và vẻ đẹp của nó.

Tháng 1, 2026



No comments:

Post a Comment

Note: Only a member of this blog may post a comment.

Dear readers,

The following is a pinned post. Hoctro's Place (Góc Học Trò) is a place for me to deliver my past, present, and future thoughts about music and about my "vibe-coding" experiences with Claude Code, tips and tricks, so to speak. It's also a place to post my collaboration with Claude Code, ranging from supervising it to write analysis essays about prominent Vietnamese musicians such as Phạm Duy and Trịnh Công Sơn, to everything else that I find interesting.

For me, Claude AI's analysis essays are so in-depth and showing many new perspectives, it would be wasteful not to share with the world. It is a collaboration, because just like "vibe-coding", I might have not written the words, but I was the one whom conceived the original ideas, supplied the documents for Claude to research from, read and corrected hallucinations, and gave final approval for it to be published.

I sometimes print transcripts of interesting videos from other places, in order to share with others whom are more comfortable in reading and thinking things through. I don't have adsense as a side source income, so again if anything it's just helping the original video owners to gain more potential viewers, and readers to have readable material to learn.


Bạn đọc thân ái,

Sau đây là vài dòng tự sự. Hoctro's Place (Góc Học Trò) là chỗ để tôi chia sẻ những suy nghĩ của mình về âm nhạc và về những trải nghiệm "vibe-coding" với Claude Code, mấy mẹo hay ho mà tôi học được. Đây cũng là chỗ để tôi đăng những bài làm chung với Claude Code, từ việc tôi hướng dẫn nó viết bài phân tích về những nhạc sĩ Việt Nam nổi tiếng như Phạm Duy và Trịnh Công Sơn, cho tới đủ thứ khác mà tôi thấy hay.

Với tôi, những bài phân tích của Claude AI rất sâu sắc, chỉ ra nhiều góc nhìn mới, không chia sẻ với bạn đọc thì rất uổng phí. Nói là làm chung, bởi vì giống như "vibe-coding" vậy đó, tôi có thể không phải là người viết ra từng chữ, nhưng tôi là người nghĩ ra ý tưởng ban đầu, cung cấp tài liệu cho Claude nghiên cứu, đọc lại rồi sửa mấy chỗ nó viết sai, và quyết định cuối cùng có đăng hay không.

Thỉnh thoảng tôi cũng in lại nội dung mấy video hay từ chỗ khác, để chia sẻ cho những bạn nào thích đọc và suy ngẫm hơn là coi video. Tôi không có chạy quảng cáo kiếm tiền gì hết, nên nếu có gì thì cũng chỉ là giúp mấy chủ video gốc có thêm người xem, và giúp bạn đọc có thêm tài liệu để học thôi. Chào bạn và mong bạn tìm thấy những khoảnh khắc vui khi đọc trang này.