6.19.2026

Những giọng ca tiêu biểu của làng nhạc Ý

Mỗi đường dẫn là một cuộc tìm kiếm trên YouTube đã được lọc sẵn cho video chánh thức, nên kết quả đầu trang gần như luôn là kênh chánh thức của nghệ sĩ hoặc bản phát hành của hãng đĩa.

Anna Oxa

Sanh ở Bari, cha người Albania mẹ người Ý, Anna Oxa bước lên sân khấu lần đầu khi mới mười sáu tuổi, tại Đại hội Sanremo năm 1978, với nhạc phẩm thấm chất punk Un'emozione da poco. Suốt bốn mươi năm sau đó, bả không ngừng tự lột xác — new wave, pop, soul — đoạt Sanremo hai lần, trở thành một trong những giọng ca dễ nhận ra nhứt của làng nhạc pop nước Ý.


Annalisa Minetti

Vừa là ca sĩ, vừa là vận động viên Paralympic, Annalisa Minetti đoạt giải Sanremo năm 1998 với Senza te o con te trong hạng mục Tân nhân. Mù lòa từ những năm hai mươi tuổi vì một chứng bịnh thoái hóa, bả song hành hai sự nghiệp — đứng trên sân khấu hát, và chạy điền kinh giữ kỷ lục thế giới.


Antonello Venditti

Người La-Mã chánh hiệu từ đầu tới chưn, Venditti là một trong những nhạc sĩ kiêm ca sĩ lớn của thế hệ cantautore nổi lên giữa thập niên bảy mươi. Nhạc của ông pha trộn tình ca lãng mạn với những lời bình về thời cuộc, và một mối tình son sắt dành cho thành phố quê nhà — Roma hầu như là một nhân vật sống động trong toàn bộ đĩa nhạc của ổng.


Arisa

Tên thiệt là Rosalba Pippa, sanh tại Genoa, Arisa đoạt Sanremo hạng Tân nhân năm 2009 với nhạc phẩm dí dỏm Sincerità và giải chánh thức năm 2014 với Controvento. Bả nổi danh nhờ chất giọng trong trẻo, biểu cảm, và sự dạn dĩ thử nghiệm — từ nhạc jazz cổ điển tới nhạc pop thuần.


Chiara Civello

Một nữ nhạc sĩ kiêm ca sĩ dòng jazz-pop người La-Mã, từng theo học tại Berklee và đã cộng tác với Burt Bacharach, Esperanza Spalding, cùng Ana Carolina. Nhạc của bà nằm ngay giao điểm của bossa nova, jazz, và giai điệu Ý.


Claudio Baglioni

Với người Ý ở một độ tuổi nhứt định, Baglioni chính là nhạc pop lãng mạn. Nhạc phẩm Questo piccolo grande amore được thính giả Ý bầu chọn là bài ca của thế kỷ vào năm 1985, và từ đó tới nay ổng vẫn lấp đầy hết sân vận động này tới sân vận động khác. Lời ca của ổng dịu dàng, có học, và đậm chất La-Mã tới tận xương tủy.


Domenico Modugno

Cha đẻ của làng nhạc pop Ý hiện đại. Nhạc phẩm Nel blu dipinto di blu năm 1958 — ở nước ngoài quen thuộc hơn với cái tên Volare — đoạt hai giải Grammy đầu tiên trong lịch sử và trở thành một trong những đĩa đơn bán chạy nhứt mọi thời. Dio Come Ti Amo! đoạt Sanremo năm 1966, song ca cùng Gigliola Cinquetti.


Espresso Milano

Một dự án đương đại theo dòng lounge / easy-listening, làm mới những nhạc phẩm Ý cổ điển bằng phong cách café-jazz dịu lắng. Nhạc nền hoàn hảo cho bất cứ ai đang muốn làm quen với cuốn sổ ca khúc của làng nhạc pop Ý.

Raffaella Carrà — A far l'amore comincia tu (Libelei) (1977) • TopPop

Nữ ca sĩ người Ý Raffaella Carrà qua đời ngày 5 tháng Bảy năm 2021, hưởng thọ 78 tuổi. Bả được công chúng — nhứt là dân Hòa Lan — biết tới qua bản 'A Far L'amore Comincia Tu'. Bài ca này đã làm mưa làm gió tại Hòa Lan, phần lớn nhờ màn trình diễn của bả trên chương trình TopPop!

Ở Hòa Lan chẳng ai hiểu bài ca đó nói chuyện gì, bởi có ai biết tiếng Ý đâu. Có lẽ chính vì vậy mà cái điệp khúc kỳ bí kia mới găm sâu vô trí nhớ, và 'A far l'amore comincia tu' của Raffaella Carrà trở thành một cú hit khổng lồ. Khi bả xuất hiện trong phòng thâu của Toppop đài Avro, cả nước hát theo: 'Scoppia scoppia mi sco...', rồi tới hai tiếng nổ tung của trống trầm. Dầu cuối cùng Carrà chỉ là một one-hit wonder tại Hòa Lan, nhưng bài ca ấy đã hóa thành một cú hit ngầm bất tử ở đây, cứ thấp thoáng xuất hiện hoài, từ lễ hội carnival cho tới những đêm tiệc hipster.

Carrà (1943–2021), qua đời thứ Hai ngày 5 tháng Bảy năm 2021, đã ca về tình yêu trong cú hit năm 1976 của mình, và nhứt là về những khoái lạc xác thịt đi kèm. Bả chẳng giấu giếm chi hết. Và trong điệu vũ khó quên đi kèm bài ca, bả lắc đầu tới lui muốn rớt cổ, mình mặc chiếc đầm lấp lánh kim sa với đường khoét ngực sâu chưa từng có trong lịch sử. Hễ Carrà bước lên màn ảnh truyền hình là có chuyện liền!

Bài ca trở thành cơn sốt lớn ở nhiều quốc gia, bán ra trên hai chục triệu bản. Tại Hòa Lan, nó vọt lên hạng 3 trong Top 40; tại Bỉ, đứng đầu BRT Top 30. Ở Anh quốc, nó phải đợi lâu hơn — phải tới tháng Tư năm 1978 mới lọt bảng UK Singles Chart, đạt đỉnh hạng 9 dưới cái tựa 'Do it do it again.' Đây là bản chroma-key. Xin mời nghe luôn bản gốc trên kênh TopPop!

Nguồn: https://www.youtube.com/watch?v=YnBs1MuGSAA


Fiorella Mannoia

Một trong những nữ danh ca lớn của Ý — những năm đầu không tự viết nhạc, nhưng là một giọng hát mà chỉ cần chạm vô bài nào là bài ấy hóa của riêng, nhờ chất giọng khàn khói trải đời. Quello Che Le Donne Non Dicono, do Enrico Ruggeri chấp bút riêng cho bà, là một bản tuyên ngôn nữ quyền lặng lẽ.


Francesca Alotta

Nữ ca sĩ gốc Sicily nổi danh trong một sớm một chiều tại Sanremo năm 1992, đoạt giải hạng Tân nhân khi song ca cùng Aleandro Baldi (Non amarmi). Bản 'O surdato 'nnammurato — một nhạc phẩm cổ điển vùng Napoli mà bả thâu — cho thấy chiều sâu của truyền thống thanh nhạc nuôi dưỡng bà.


Gianni Morandi

Một quốc bảo. Morandi thâu đĩa từ năm 1962 tới giờ, vượt qua hết trào lưu này tới trào lưu khác bằng chất giọng nắng vàng và một bản tánh ngoài đời còn nắng vàng hơn nữa. Canzoni stonate, do Lucio Dalla chấp bút, là viên ngọc bùi ngùi của giai đoạn cuối nghề, kể về những bài ca "trật nốt" mà vẫn chạm thấu lòng người.


Mara Sattei

Nữ nhạc sĩ kiêm ca sĩ người La-Mã (tên thiệt Sara Mattei), trưởng thành từ nhóm thaSup / 333 Mob cùng người anh ruột — nhà sản xuất tha Supreme. Phong cách của bả pha trộn giữa R&B u ám và dòng nhạc pop Ý mong manh.


Maria Antonietta & Colombre

Maria Antonietta (tên thiệt Letizia Cesarini) và Colombre (tên thiệt Giovanni Imparato) là hai nhạc sĩ kiêm ca sĩ dòng indie, đều xuất thân từ vùng Marche của nước Ý, thỉnh thoảng lại bắt tay nhau. La felicità e basta là một bản song ca indie-folk dịu dàng.


Mia Martini

Có lẽ là giọng ca làm tan vỡ lòng người nhứt trong âm nhạc Ý. Domenica "Mimì" Bertè cả đời đối mặt với những lời đồn mê tín tàn nhẫn và sự đối xử bạc bẽo của giới làm nghề, vậy mà bà đã để lại những phần trình diễn xé lòng nhứt từng được thâu — Almeno tu nell'universoGli uomini non cambiano tới nay vẫn là quốc ca.


Mietta

Daniela Miglietta, người vùng Puglia, đoạt Sanremo hạng Tân nhân năm 1989 với Canzoni, rồi qua năm sau trở lại với bản song ca khó quên Vattene amore cùng Amedeo Minghi — bài ca đã tặng người Ý động từ trottolino amoroso. Ấm áp, đầy kịch tánh, nhận ra ngay từ giây đầu tiên.


Mietta & Arhia


Mina

Mina Mazzini, Nữ Hùm vùng Cremona, được giới mộ điệu công nhận rộng rãi là nữ danh ca vĩ đại nhứt mọi thời của xứ Ý — quãng giọng ba octave rưỡi, lối phân câu gan dạ, và một sự nghiệp coi thường mọi luật chơi của làng giải trí (bà giã từ sân khấu sống năm 1978, không bao giờ ngó lại, vậy mà từ Thụy Sĩ vẫn cho ra đời những đĩa nhạc bán chạy).


Ornella Vanoni, Elodie & Ditonellapiaga

Một cuộc bắt tay của ba thế hệ: Ornella Vanoni, bậc đại danh ca thanh lịch của làng nhạc Ý (sanh năm 1934, tới nay vẫn ra đĩa); Elodie, ngôi sao pop đương thời; và Ditonellapiaga, tân nhân dòng indie-pop. Ti voglio nối liền ba thời đại của họ một cách tuyệt đẹp.


Peppino di Capri

Người nghệ sĩ vừa đờn dương cầm vừa ca, gốc đảo Capri, đã mang hương vị rock 'n' roll và bossa nova vào nhạc Ý giữa thập niên sáu mươi. Hai lần đoạt Sanremo, được người nghe thương mến nhờ những giai điệu mát rượi tắm trong nắng vàng.


Piji & Simona Molinari

Piji (tên thiệt Pierluigi Siciliani) là nhạc sĩ kiêm ca sĩ người La-Mã thuộc dòng swing/jazz, hay cộng tác với Simona Molinari — người có chất giọng mướt như tơ. Bản Swing politik của hai người là một màn song ca dí dỏm, đậm hương vị big-band.



Sergio Endrigo

Một nhà thơ của làng ca khúc Ý. Sanh tại Pula (lúc đó thuộc Ý, nay thuộc Croatia), Endrigo đoạt Sanremo năm 1968 với Canzone per te. Giai điệu của ổng giản dị một cách đánh lừa, lời ca tàn phá người nghe trong lặng lẽ; Io che amo solo te đã được hát lại bởi đủ mọi người, từ Mina cho tới Ornella Vanoni.


Simona Molinari

Nữ nhạc sĩ kiêm ca sĩ dòng jazz-pop người La-Mã, sở hữu chất giọng khàn khói, linh hoạt, và một thiên hướng giao thoa thể loại — từ nhạc tiêu chuẩn Mỹ tới bossa nova, tới những sáng tác Ý được swing hóa. Thường xuyên góp mặt tại Sanremo từ năm 2009.

Buon ascolto! Chúc quý vị nghe nhạc thiệt vui! 🎶

Hành trình Tạp chí Văn Học


Văn Học số đầu tiên phát Hành vào tháng 11-1962

Văn Học được ra đời do một số người trẻ nhập cuộc. Họ là những học sinh, sinh viên của các trường Trung học, Đại học trên toàn quốc, và một số đang du học tại ngoại quốc nhưng đã cùng nhau chung một lý tưởng thực hiện một tờ tạp chí nghiên cứu và phê bình về văn hóa và chính trị để làm diễn đàn chung cho những thanh niên tự do tại Miền Nam. Số đầu tiên phát hành vào tháng 11-1962 trong thời Đệ nhất Cộng Hòa, và số cuối cùng là số Mùa Xuân 75, kéo dài được 13 năm - số tuổi xem như rất thọ so với các tạp chí văn học miền nam khác, ngoại trừ chỉ sau tạp chí Bách Khoa. Từ số 1 đến số 72 (1-5-67), khổ báo khổ lớn (15x25 cm). Từ số 73 đen số cuối cùng khổ giấy loại nhỏ (14x20 cm). Hai năm đầu, báo được phát hành mỗt tháng một kỳ, sau đó, báo đổi thành bán nguyệt san, phát hành mỗi nửa tháng một kỳ (kể từ số 21). Chủ nhiệm đứng tên là Phan Kim Thịnh, nhưng chủ bút thì thay đổi ba lần. Hai năm đầu (1961-1963), chủ bút là Dương Kiền, sau đó chủ bút là Phan Kim Thịnh. Tiếp đen vào năm 1966 là Nguyễn Đình Toàn (từ số 63 ngày 1-9-66 đến số 69 ngày 15-11-66). Sau đó vai trò chủ bút lại được giao lại cho Phan Kim Thịnh. Hai năm đầu (từ số 1 đến số 20), tạp chí nhắm vào thành phần thanh niên sinh viên như tiêu đề trên bìa của tạp chí: Nguyệt san văn hóa xã hội nghệ thuật. Diễn đàn sinh viên Việt Nam tự do. Mỗi số báo đều có mục liên quan đến sinh viên như Sinh Hoạt Sinh Viên do Trần văn Ngô, Phương Khanh, Hà Thanh phụ trách... Cọng thêm vào những bài viết liên quan đến những vấn đề của sinh viên như Vài tâm trạng nghịch thường của thanh niên trước những giá trị xã hội (Dương Nhất Nhân - số 1), Sinh Viên và trí thức lảnh đạo (Quan điểm, số 2), Chính sách sinh viên (Quan điểm, số 3), Cái nhìn của người sinh viên (Nguyễn Vũ, số 4),. Dân chủ hóa nền đại học (Quan điểm, số 5), Chỉ huy hay hướng dẫn (Quan điểm, số 6) hay mỗi số có mục Vấn Đề

của chúng ta ví dụ: Bài trả lời ông Nguyễn Đăng Thục, Khoa trưởng đại học văn khoa SG của Văn Học (số 4), Nhân các kỳ thi: Đặt lại vấn đề nguyên tắc (số 6) v.v...

Sau số 20, tiêu đề Diễn đàn sinh viên Việt Nam tự do được lấy ra, và nội dung Văn học có tinh cách khai phóng hơn, ảnh hưởng nhiều bởi thời sự. Sau 1965 chiến cuộc càng lúc càng leo thang, những người cọng tác viên trẻ phải vào quân ngũ, hay xa Saigon, để lại một khoảng trống lớn cho Văn Học. Cọng vào sắc luật 007 đã khiến chủ trương của Văn Học từ một tờ báo chính trị văn học đổi sang một tờ báo thuần túy văn học kể từ năm 1968.

Sau đây là những điểm nổi bật của tạp chí Văn Học : 1. Văn Học là tạp chí đầu tiên đăng truyện viết về cuộc chiến miền Nam ngay ở giai đoạn phát khởi (Năm 1963).

Đó là truyện ngắn Khu rừng Mùa Xuân của Vương Thanh và Lớp lớp phù sa của Vương Trân Nam (VH số 3 tháng 1 năm 1963). Vẫn là sự tàn bạo của chiến tranh. Và dạt dào nhân bản của người lính miền Nam:

Khà, khà, mày bị thương giống tao, nhưng mày thiếu may mắn hơn vì mày không có dao và súng. Tụi nó không đế lại cho mày một khấu súng nào à? Chắc tụi nó tưởng mày đã chết rồi, mà mày thì chết thật rồi, chỉ tao, còn một con dao, thế là tao sống ha... ha... cười lên mày, hỡi thằng bé không thù oán của ta.

Thức lật xác hắn nằm úp xuống để khỏi phải nhìn vào mắt hắn, nhưng chân tay anh đã run bắn và lạnh cóng. Anh gối đầu hắn lên ngực một tử thi khác cạnh một hồ nước và đè lên hắn, khóc. Bỗng Thức đứng dậy, lảo đảo, ngã dúi mấy lần. Anh hoa mắt, vết thương hả miệng lở loét như một nụ cười đẫm máu. Thức ngã quỵ xuống, chồng lên xác hắn, thân mật và bạn bè. (Khu rừng mùa xuân, VH số 3, trang 58)

2. Văn Học là tạp chí đăng những bài khảo luận về văn học miền Bắc đầy giá trị mà ít người biết.

Đó là là những bài khảo luận của Sông Thai như Đọc Vào Đời của HÀ MINH-TUẲN (Cơ sở xuất bản Văn Nghệ Hà NỘI 1963 (VH số 58 ngày 15-5-1966), “Nguyễn Tuân, sau ba mươi năm cầm bút...” (VH chủ đề Nguyễn Tuân), “Văn Cao, một nghệ sĩ tài hoa đang bị cuộc đời ruồng bỏ” (VH 115), “Lê Đạt, chiến sĩ dũng cảm của phong trào trăm hoa đua nở”(VH số 139), “Hoàng Cầm và sự nghiệp đấu tranh cho độc lập, tổ quốc và nhân phẩm con người" (VH số 141).

Bây giờ, được dịp đọc những bài viết của các nhà nhận định, nghiên cứu ở trong nước, càng thấy phục tác giả Sông Thai ở tài nhận xét và khả năng lý luận phê bình của ông. Đó là lý do tại sao chúng tôi chọn đăng lại bài viết về Nguyễn Tuân trong số này.

3. Văn Học qui tụ rất nhiều cây bút, đủ thành phần:

Ngày từ số 3, ta thấy những nhà văn như Võ Phiến, Dương Nghiễm Mâu. Vũ Bằng, Nhật Tiến, Nguyễn thị Vinh, Linh Bảo, Nguyễn Đình Toàn, Vũ Hoàng Chương, Nguyễn Mạnh Côn, Doãn Quốc Sỹ, Đinh Hùng, Thanh Lãng, Nguyên Sa bắt đầu có mặt trên Văn Học cọng thêm vào lực lượng chủ chốt của Văn Học như Viêm Đẩu, Nguyễn Hữu Dung, Thế Viên, Hoàng Vũ. Lê Đôn Khoan, Vương trân Nam, Dương Cự, Dương Kiền, Vương Thanh, Nguyễn Đông Ngạc, Trần Triệu Luật, Lôi Tam... Một tên tuổi cọng tác rất tích cực và thường xuyên ngay từ số đầu chuyên về lĩnh vực dịch thuật cũng như lãnh vực nghiên cứu văn học là Bác sĩ Hoàng văn Đức, tức Hoàng Vũ Đức Vân.

Kể từ năm 1964 trở đi, độc giả thấy sự góp mặt tích cực của những cây bút trẻ miền Trung hay những người mới cọng tác với VH lần đầu. Số lượng này càng lúc càng đông đảo: Luân Hoán, Cao Thoại Châu, Thành Tôn, Hoàng Lộc, Chu Tân, Trần Dzạ Lữ, Đynh Hoàng Sa, Trần Quang Long, Phan Duy Nhân, Nguyễn Nho Nhượng, Sâm Thương, Hà Nguyên Thạch, Nguyễn văn Bổn (Tần Hoài Dạ Vũ), Lê Đình Phạm Phú, Thái Ngọc San, Phan Nhự Thức, Võ Quê, Khắc Minh, Trần Hoài Thư, Lê Nghiêm Vũ, Trần Hữu Nghiễm, Trần Xuân Kiêm, v.vv...

4. Văn Học là tạp chí thực hiện rất nhiều chủ đề giá trị.

Trước số 87 (1968), chủ đề của Văn Học thường mang tính cách thời sự ví dụ “Tưởng niệm văn hào Nhất Linh” (số 9 tháng 7-1963). “Những vấn đề của thời cuộc” (Số 10 tháng 8¬1963), “Quê hương còn đau khổ” (số 23, 1-9-64), “Chúng tôi tố cáo: Hội đồng Nhân Dân cứu quốc, ông là ai?” “ Đối thoại giữa người Việt và người Mỹ” (Số 25, tháng 10-64). “Chiến thuật biến hình của Cọng Sản” (sô 26), “Cách mạng và phản cách mạng” (số 29) “Thơ văn chiến tranh” (số 36 ngày 15-4¬65), “Nhận định thi ca” (Số 37 ngày 1-5-65), “Triết học - thi ca” (số 38 15-5-1965), “Đặt lại vấn đề thông tin văn hóa miền Nam”, “Tình yêu và văn chương” (số 40,15-6-65), “Quân đội và cách mạng” (số 43, l-8-65), ”Văn chương phản kháng” (số 46, ngày 15-9-65), “Cách mạng Việt Nam đi về đâu?”, “Sinh viên Huế lên tiếng” (số 49 ngày 1-11-65), “Cuộc đời và triết lí của Socrate” (số 54 ngày 15 tháng 2-66), “Tiếng nói da đen” (Số 56, 15-3-66), “Thi ca da đen” (1-4-66) v.v... Sau số 87, vì sự khắt khe của luật 007, nên Văn Học quay sang việc giới thiệu những chủ đề văn học, vô thưởng vô phạt. Ví dụ: Bưu hoa và nghệ thuật (số 135), Phú Đức: Tiểu thuyết gia miền Nam (số 136), Nhà văn và thuốc phiện (số 137), Những phụ nữ lưu danh trong Thi đàn Việt Nam (số 150), Tìm hiểu quốc kỳ và quốc ca Việt Nam (số 151), Ái tình và thi sĩ (số 152), Khám phá danh tính dịch giả Chinh phụ ngâm (số 153), Thi nhân và mùa thu (số 154), Nghĩ về tiểu thuyết (số 155), Hiện tượng đọc truyện Quỳnh Dao (số 156) v.v... Văn học “đại thẳng mùa hè” 1966

Thình thoảng trên Văn Học có một mục dành cho sinh hoạt văn học nghệ thuật trong và ngoài nước. Mục này thoạt đầu được lấy tên là Sinh Hoạt Văn Hóa, do nhiều người viết, số 1 có Nguyễn Đức. số 2 có Nguyễn Cao Đàm. Kể từ số 33 trở đi. tên “Sinh Hoạt Văn Hóa”được đổi thành “Chân Trời Văn Học”, do một tập thể phụ trách ghi nhận “chuyện trong làng”, “chuyện ngoài làng” (Phương Khanh, Trần Liên Chi, Trần Hoàng Oanh), Tràng Thiên chỉ ghi những tin tức sinh hoạt ngoài nước... Kể từ số 54, độc giả thấy Duyên Anh xuất hiện trong mục Chân Trời

Văn Học. Ông xuất hiện với cây viết và lưỡi gươm, mà bài “Một tác phong văn nghệ” của ông là một trận bão dữ nhắm vào báo Văn nói chung, và Trần Phong Giao nói riêng. Kết quả là mục “quét đình làng” mà Văn lập ra có mặt trên hai năm phải gỡ bảng hiệu. (Mời đọc bài viết của Ba Cận thị trong số này).

Xin nhớ rằng Trần Phong Giao đã có mặt trên Văn Học ngay từ số đầu tiên, đã có một số bài dịch trên Văn Học.

Kết luân:

Văn Học, mặc dù là tờ báo được chủ trương bởi những người không chuyên nghiệp, nhưng nhờ sự nhiệt tình và dấn thân của tuổi trẻ, nên tạp chí đã vượt tất cả những trở ngại để biến thành một tạp chí có tầm cở của miền Nam. Để bạn đọc biết được nỗi thăng trầm của tờ báo, chúng tôi xin đăng lại lá thư của tòa soạn, viết vào năm 1974, kỷ niệm Văn Học bước vào năm thứ 12:

“Mười hai năm trước, chúng tôi còn là những học sinh, sinh viên của các trường Trung học, Đại học trên toàn quốc, và một số đang du học tại ngoại quốc nhưng đã cùng nhau chung một lý tưởng thực hiện một tờ tạp chí nghiên cứu và phê bình về văn hóa và chính trị để làm diễn đàn chung cho những thanh niên tự do tại Miền Nam. Hoài bão trên chúng tôi đã thực hiện được tờ Văn Học số 1 phát hành ngày 1 tháng 11 năm 1962 với hình thức trang nhã, và nội dung các sáng tác của các bạn trẻ đóng góp. Thêm vào còn có sự góp mặt của các vị giáo sư, nhà văn tên tuổi trong nước. Vì vậy khi Văn Học được phát hành đã được bạn đọc đón nhận một cách nồng nhiệt.

Với thành quả trên, hôm nay chúng tôi một lần nữa xin chân thành gửi đến bạn đọc và các thân hữu lời cảm tạ. Mười hai năm vừa qua, vì chính tình Việt Nam đã đổi khác. Bao biến cố dồn dập, báo chí nước nhà đã lâm vào tình trạng khủng hoảng, giấy in báo năm 1962 là 50 đồng một ram mà nay năm 1974 đã 800 đồng một ram, một tờ tạp chí khi trước bán 10 đồng một số tòa báo thâu về đã dư gỉa, nay phải báo 250 đồng một số mà tòa báo còn ngất ngư thiếu hụt không có tiền trả tiền bài cho anh chị em. Thêm vào hoàn cảnh kiềm duyệt, và sắc luật 007 đã làm một số văn nghệ sĩ gác bút, và nhiều tờ báo TỰ Ý ĐÌNH BẢN. Riêng chúng tôi vì được bạn đọc khuyến khích tinh thần nên đã cố gắng còn có mặt đến ngày hôm nay trong làng Báo miền Nam. Nhưng sự cố gắng này chúng tôi đã phải buộc lòng thay đổi nội dung từ chủ trương chính trị sang chủ trương văn liệu để tránh cho sự trở ngại xuất bản. Hơn nữa những bạn trẻ có nhiệt tình với thân phận đất nước những năm 60-68 đã góp mặt trong Văn Học, nay đã mỗi người một phương trời. Một số kẹt trong quân ngũ, một số ngã gục... Vì vậy thực hiện một nội dung Văn Học như những măm 62-68 ngày nay không thể làm được. Nhưng để khỏi phụ lòng bạn đọc đã và đang dành cho Văn Học từ mười hai năm qua, những tháng, năm vừa qua chúng tôi đã cố gắng thực hiện những chủ đề văn liệu hữu ích để gửi đến bạn đọc...”(Trích Văn Học (giai phẩm) chủ đề Nguyễn Du, năm 1974)

Thư Quán Bản Thảo số 72, Tháng 10-2016