Showing posts with label Italian Artists. Show all posts
Showing posts with label Italian Artists. Show all posts

6.19.2026

Những giọng ca tiêu biểu của làng nhạc Ý

Mỗi đường dẫn là một cuộc tìm kiếm trên YouTube đã được lọc sẵn cho video chánh thức, nên kết quả đầu trang gần như luôn là kênh chánh thức của nghệ sĩ hoặc bản phát hành của hãng đĩa.

Anna Oxa

Sanh ở Bari, cha người Albania mẹ người Ý, Anna Oxa bước lên sân khấu lần đầu khi mới mười sáu tuổi, tại Đại hội Sanremo năm 1978, với nhạc phẩm thấm chất punk Un'emozione da poco. Suốt bốn mươi năm sau đó, bả không ngừng tự lột xác — new wave, pop, soul — đoạt Sanremo hai lần, trở thành một trong những giọng ca dễ nhận ra nhứt của làng nhạc pop nước Ý.


Annalisa Minetti

Vừa là ca sĩ, vừa là vận động viên Paralympic, Annalisa Minetti đoạt giải Sanremo năm 1998 với Senza te o con te trong hạng mục Tân nhân. Mù lòa từ những năm hai mươi tuổi vì một chứng bịnh thoái hóa, bả song hành hai sự nghiệp — đứng trên sân khấu hát, và chạy điền kinh giữ kỷ lục thế giới.


Antonello Venditti

Người La-Mã chánh hiệu từ đầu tới chưn, Venditti là một trong những nhạc sĩ kiêm ca sĩ lớn của thế hệ cantautore nổi lên giữa thập niên bảy mươi. Nhạc của ông pha trộn tình ca lãng mạn với những lời bình về thời cuộc, và một mối tình son sắt dành cho thành phố quê nhà — Roma hầu như là một nhân vật sống động trong toàn bộ đĩa nhạc của ổng.


Arisa

Tên thiệt là Rosalba Pippa, sanh tại Genoa, Arisa đoạt Sanremo hạng Tân nhân năm 2009 với nhạc phẩm dí dỏm Sincerità và giải chánh thức năm 2014 với Controvento. Bả nổi danh nhờ chất giọng trong trẻo, biểu cảm, và sự dạn dĩ thử nghiệm — từ nhạc jazz cổ điển tới nhạc pop thuần.


Chiara Civello

Một nữ nhạc sĩ kiêm ca sĩ dòng jazz-pop người La-Mã, từng theo học tại Berklee và đã cộng tác với Burt Bacharach, Esperanza Spalding, cùng Ana Carolina. Nhạc của bà nằm ngay giao điểm của bossa nova, jazz, và giai điệu Ý.


Claudio Baglioni

Với người Ý ở một độ tuổi nhứt định, Baglioni chính là nhạc pop lãng mạn. Nhạc phẩm Questo piccolo grande amore được thính giả Ý bầu chọn là bài ca của thế kỷ vào năm 1985, và từ đó tới nay ổng vẫn lấp đầy hết sân vận động này tới sân vận động khác. Lời ca của ổng dịu dàng, có học, và đậm chất La-Mã tới tận xương tủy.


Domenico Modugno

Cha đẻ của làng nhạc pop Ý hiện đại. Nhạc phẩm Nel blu dipinto di blu năm 1958 — ở nước ngoài quen thuộc hơn với cái tên Volare — đoạt hai giải Grammy đầu tiên trong lịch sử và trở thành một trong những đĩa đơn bán chạy nhứt mọi thời. Dio Come Ti Amo! đoạt Sanremo năm 1966, song ca cùng Gigliola Cinquetti.


Espresso Milano

Một dự án đương đại theo dòng lounge / easy-listening, làm mới những nhạc phẩm Ý cổ điển bằng phong cách café-jazz dịu lắng. Nhạc nền hoàn hảo cho bất cứ ai đang muốn làm quen với cuốn sổ ca khúc của làng nhạc pop Ý.

Raffaella Carrà — A far l'amore comincia tu (Libelei) (1977) • TopPop

Nữ ca sĩ người Ý Raffaella Carrà qua đời ngày 5 tháng Bảy năm 2021, hưởng thọ 78 tuổi. Bả được công chúng — nhứt là dân Hòa Lan — biết tới qua bản 'A Far L'amore Comincia Tu'. Bài ca này đã làm mưa làm gió tại Hòa Lan, phần lớn nhờ màn trình diễn của bả trên chương trình TopPop!

Ở Hòa Lan chẳng ai hiểu bài ca đó nói chuyện gì, bởi có ai biết tiếng Ý đâu. Có lẽ chính vì vậy mà cái điệp khúc kỳ bí kia mới găm sâu vô trí nhớ, và 'A far l'amore comincia tu' của Raffaella Carrà trở thành một cú hit khổng lồ. Khi bả xuất hiện trong phòng thâu của Toppop đài Avro, cả nước hát theo: 'Scoppia scoppia mi sco...', rồi tới hai tiếng nổ tung của trống trầm. Dầu cuối cùng Carrà chỉ là một one-hit wonder tại Hòa Lan, nhưng bài ca ấy đã hóa thành một cú hit ngầm bất tử ở đây, cứ thấp thoáng xuất hiện hoài, từ lễ hội carnival cho tới những đêm tiệc hipster.

Carrà (1943–2021), qua đời thứ Hai ngày 5 tháng Bảy năm 2021, đã ca về tình yêu trong cú hit năm 1976 của mình, và nhứt là về những khoái lạc xác thịt đi kèm. Bả chẳng giấu giếm chi hết. Và trong điệu vũ khó quên đi kèm bài ca, bả lắc đầu tới lui muốn rớt cổ, mình mặc chiếc đầm lấp lánh kim sa với đường khoét ngực sâu chưa từng có trong lịch sử. Hễ Carrà bước lên màn ảnh truyền hình là có chuyện liền!

Bài ca trở thành cơn sốt lớn ở nhiều quốc gia, bán ra trên hai chục triệu bản. Tại Hòa Lan, nó vọt lên hạng 3 trong Top 40; tại Bỉ, đứng đầu BRT Top 30. Ở Anh quốc, nó phải đợi lâu hơn — phải tới tháng Tư năm 1978 mới lọt bảng UK Singles Chart, đạt đỉnh hạng 9 dưới cái tựa 'Do it do it again.' Đây là bản chroma-key. Xin mời nghe luôn bản gốc trên kênh TopPop!

Nguồn: https://www.youtube.com/watch?v=YnBs1MuGSAA


Fiorella Mannoia

Một trong những nữ danh ca lớn của Ý — những năm đầu không tự viết nhạc, nhưng là một giọng hát mà chỉ cần chạm vô bài nào là bài ấy hóa của riêng, nhờ chất giọng khàn khói trải đời. Quello Che Le Donne Non Dicono, do Enrico Ruggeri chấp bút riêng cho bà, là một bản tuyên ngôn nữ quyền lặng lẽ.


Francesca Alotta

Nữ ca sĩ gốc Sicily nổi danh trong một sớm một chiều tại Sanremo năm 1992, đoạt giải hạng Tân nhân khi song ca cùng Aleandro Baldi (Non amarmi). Bản 'O surdato 'nnammurato — một nhạc phẩm cổ điển vùng Napoli mà bả thâu — cho thấy chiều sâu của truyền thống thanh nhạc nuôi dưỡng bà.


Gianni Morandi

Một quốc bảo. Morandi thâu đĩa từ năm 1962 tới giờ, vượt qua hết trào lưu này tới trào lưu khác bằng chất giọng nắng vàng và một bản tánh ngoài đời còn nắng vàng hơn nữa. Canzoni stonate, do Lucio Dalla chấp bút, là viên ngọc bùi ngùi của giai đoạn cuối nghề, kể về những bài ca "trật nốt" mà vẫn chạm thấu lòng người.


Mara Sattei

Nữ nhạc sĩ kiêm ca sĩ người La-Mã (tên thiệt Sara Mattei), trưởng thành từ nhóm thaSup / 333 Mob cùng người anh ruột — nhà sản xuất tha Supreme. Phong cách của bả pha trộn giữa R&B u ám và dòng nhạc pop Ý mong manh.


Maria Antonietta & Colombre

Maria Antonietta (tên thiệt Letizia Cesarini) và Colombre (tên thiệt Giovanni Imparato) là hai nhạc sĩ kiêm ca sĩ dòng indie, đều xuất thân từ vùng Marche của nước Ý, thỉnh thoảng lại bắt tay nhau. La felicità e basta là một bản song ca indie-folk dịu dàng.


Mia Martini

Có lẽ là giọng ca làm tan vỡ lòng người nhứt trong âm nhạc Ý. Domenica "Mimì" Bertè cả đời đối mặt với những lời đồn mê tín tàn nhẫn và sự đối xử bạc bẽo của giới làm nghề, vậy mà bà đã để lại những phần trình diễn xé lòng nhứt từng được thâu — Almeno tu nell'universoGli uomini non cambiano tới nay vẫn là quốc ca.


Mietta

Daniela Miglietta, người vùng Puglia, đoạt Sanremo hạng Tân nhân năm 1989 với Canzoni, rồi qua năm sau trở lại với bản song ca khó quên Vattene amore cùng Amedeo Minghi — bài ca đã tặng người Ý động từ trottolino amoroso. Ấm áp, đầy kịch tánh, nhận ra ngay từ giây đầu tiên.


Mietta & Arhia


Mina

Mina Mazzini, Nữ Hùm vùng Cremona, được giới mộ điệu công nhận rộng rãi là nữ danh ca vĩ đại nhứt mọi thời của xứ Ý — quãng giọng ba octave rưỡi, lối phân câu gan dạ, và một sự nghiệp coi thường mọi luật chơi của làng giải trí (bà giã từ sân khấu sống năm 1978, không bao giờ ngó lại, vậy mà từ Thụy Sĩ vẫn cho ra đời những đĩa nhạc bán chạy).


Ornella Vanoni, Elodie & Ditonellapiaga

Một cuộc bắt tay của ba thế hệ: Ornella Vanoni, bậc đại danh ca thanh lịch của làng nhạc Ý (sanh năm 1934, tới nay vẫn ra đĩa); Elodie, ngôi sao pop đương thời; và Ditonellapiaga, tân nhân dòng indie-pop. Ti voglio nối liền ba thời đại của họ một cách tuyệt đẹp.


Peppino di Capri

Người nghệ sĩ vừa đờn dương cầm vừa ca, gốc đảo Capri, đã mang hương vị rock 'n' roll và bossa nova vào nhạc Ý giữa thập niên sáu mươi. Hai lần đoạt Sanremo, được người nghe thương mến nhờ những giai điệu mát rượi tắm trong nắng vàng.


Piji & Simona Molinari

Piji (tên thiệt Pierluigi Siciliani) là nhạc sĩ kiêm ca sĩ người La-Mã thuộc dòng swing/jazz, hay cộng tác với Simona Molinari — người có chất giọng mướt như tơ. Bản Swing politik của hai người là một màn song ca dí dỏm, đậm hương vị big-band.



Sergio Endrigo

Một nhà thơ của làng ca khúc Ý. Sanh tại Pula (lúc đó thuộc Ý, nay thuộc Croatia), Endrigo đoạt Sanremo năm 1968 với Canzone per te. Giai điệu của ổng giản dị một cách đánh lừa, lời ca tàn phá người nghe trong lặng lẽ; Io che amo solo te đã được hát lại bởi đủ mọi người, từ Mina cho tới Ornella Vanoni.


Simona Molinari

Nữ nhạc sĩ kiêm ca sĩ dòng jazz-pop người La-Mã, sở hữu chất giọng khàn khói, linh hoạt, và một thiên hướng giao thoa thể loại — từ nhạc tiêu chuẩn Mỹ tới bossa nova, tới những sáng tác Ý được swing hóa. Thường xuyên góp mặt tại Sanremo từ năm 2009.

Buon ascolto! Chúc quý vị nghe nhạc thiệt vui! 🎶

6.13.2026

Nhạc Ý 2025–2026: Những Bài Hát Hay Nhất

Tác giả: Claude AI


Danh sách này tập hợp 70 bài hát Ý được nghe nhiều nhất trong năm 2025–2026, từ những sân khấu Sanremo hào nhoáng đến những bản nhạc urban ra đời trong phòng thu nhỏ ở Milan hay Naples. Có những gương mặt đã trở thành huyền thoại như Eros Ramazzotti hay Giorgia, và có những cái tên mới chưa đầy hai mươi tuổi đang định hình lại bản đồ âm nhạc của xứ mặt trời này. Thứ tự bài hát được xáo ngẫu nhiên — không theo album, không theo nghệ sĩ, không theo thứ hạng — vì âm nhạc hay không cần xếp hàng.


Danh Sách Video

1. Eddie Brock – Non è mica te

Eddie Brock là nghệ sĩ hip-hop và rap người Ý, lấy nghệ danh từ nhân vật phản diện của Marvel (Venom). Anh hoạt động trong khu vực underground của làng nhạc rap Ý với những bài rap mang chất đường phố thực thụ.

2. Luchè – Labirinto (Sanremo 2026)

Luchè (Luca Imprudente, sinh năm 1981 tại Naples) là rapper kỳ cựu của dòng nhạc gangsta rap Ý. Anh bắt đầu sự nghiệp trong bộ đôi Co'Sang (cùng Ntò) — một trong những nhóm rap quan trọng nhất của Ý thập niên 2000 — trước khi phát triển sự nghiệp solo thành công. Âm nhạc của anh nặng về góc nhìn đường phố Naples, được thể hiện bằng một kỹ thuật rap già dặn và sự tự tin không cần phô trương. Việc anh tham dự Sanremo 2026 là bước đi không ai lường trước được — và cũng vì vậy mà đáng xem.

3. Bambole Di Pezza – Resta Con Me (Sanremo 2026)

Bambole Di Pezza — cái tên có nghĩa là "búp bê giẻ rách" — là nhóm nhạc pop-rock Ý tham dự Sanremo 2026 với bài "Resta Con Me". Họ mang đến sân khấu festival một âm thanh gần gũi, chân thật, khác với những sản phẩm được chau chuốt kỹ lưỡng của các tên tuổi lớn. Đây là những nghệ sĩ trẻ đang tìm chỗ đứng trong một nền nhạc cạnh tranh khốc liệt.

4. Ernia – BERLINO

Ernia (Matteo Professione, sinh năm 1993 tại Milan) là rapper Ý với chiều sâu tâm lý hiếm có trong dòng trap đương đại. Album "21 Grammi" (2019) được xem là một trong những tác phẩm rap quan trọng nhất của Ý thập niên 2010, khi anh dùng âm nhạc để nói về tình yêu, mất mát và bản sắc với độ thành thật đáng nể. Anh không chạy theo xu hướng — hoặc nếu chạy theo, cũng theo cách của riêng mình.

5. Arisa – Magica Favola (Sanremo 2026)

Arisa (Rosalba Pippa, sinh năm 1982 tại Genoa) là một trong những giọng ca cá tính nhất của nhạc pop Ý. Cô giành giải Sanremo hai lần — năm 2009 với "Sincerità" và năm 2014 với "Controvento" — nhưng điều khiến Arisa khó quên không chỉ là giọng hát mà còn là hình ảnh: cô từng xuất hiện trên sân khấu Sanremo với đầu cạo trọc, phá vỡ hoàn toàn khuôn mẫu của một nữ ca sĩ đẹp. Âm nhạc của cô đi từ cabaret nhẹ nhàng đến ballad xé lòng, luôn mang theo một chút kỳ quặc đáng yêu.

6. The Kolors – TU CON CHI FAI L'AMORE (Sanremo 2025)

The Kolors là ban nhạc pop-funk từ vùng Campania (miền Nam nước Ý), giành chiến thắng tại Amici di Maria De Filippi năm 2015. Họ xây dựng hình ảnh một ban nhạc thực sự — nhạc cụ, hòa âm, trình diễn trực tiếp — trong thời đại mà nhiều nghệ sĩ pop chỉ cần máy tính và micro. "TU CON CHI FAI L'AMORE" tại Sanremo 2025 là một trong những bài summer pop catchy nhất mùa giải đó.

7. Olly & Juli – Balorda nostalgia (Sanremo 2025)

Olly (Federico Olivieri, sinh năm 2001) là ca sĩ pop trẻ giành chiến thắng tại Amici di Maria De Filippi năm 2023. Anh nổi bật với những bài hát về tình yêu thế hệ Gen Z — nhẹ nhàng, thành thật, không cố tỏ ra sâu sắc. Sự hợp tác thường xuyên với Juli tạo ra những bài pop đối thoại đáng yêu, trong đó "Balorda nostalgia" tại Sanremo 2025 được yêu thích đặc biệt — một bài hát về nỗi nhớ ngây ngô mà ai cũng từng có.

8. Achille Lauro – Perdutamente

Achille Lauro — tên thật Lauro De Marinis, sinh năm 1990 tại Verona — là một trong những nghệ sĩ phá cách nhất của làng nhạc Ý đương đại. Anh bắt đầu từ dòng nhạc rap ngầm, rồi từng bước leo lên sân khấu Sanremo bằng những màn trình diễn khiến cả nước sửng sốt: khi mặc váy đính đá, khi phủ sơn mài lên người, khi xuất hiện như một vị thánh rock. Âm nhạc của anh pha trộn glam rock, trap và pop theo cách không ai dự đoán được — mỗi năm lại là một Achille Lauro hoàn toàn khác. Với anh, sân khấu không chỉ là nơi hát mà là nơi tuyên ngôn.

9. Olly & Juli – Depresso fortunato

Olly (Federico Olivieri, sinh năm 2001) là ca sĩ pop trẻ giành chiến thắng tại Amici di Maria De Filippi năm 2023. Anh nổi bật với những bài hát về tình yêu thế hệ Gen Z — nhẹ nhàng, thành thật, không cố tỏ ra sâu sắc. Sự hợp tác thường xuyên với Juli tạo ra những bài pop đối thoại đáng yêu, trong đó "Balorda nostalgia" tại Sanremo 2025 được yêu thích đặc biệt — một bài hát về nỗi nhớ ngây ngô mà ai cũng từng có.

10. Bresh – Dai che fai

Bresh (Andrea Brasi, sinh tại Genoa) là rapper và ca sĩ Ý thuộc thế hệ mới với phong cách pha trộn giữa trap và melodic rap. Âm nhạc của anh thường mang tính tự sự, đôi khi hài hước, đôi khi u sầu — nhưng luôn có một chất riêng gắn liền với bản sắc miền Bắc nước Ý. "Dai che fai" là một trong những bài mang lại cho anh sự nhận diện rộng hơn trong vài năm gần đây.

11. Emma & Juli – BRUTTA STORIA

Emma Marrone (sinh năm 1984 tại Firenze) là giọng ca rock-pop quyền lực hàng đầu của Ý. Cô giành chiến thắng tại Sanremo 2012 với bài "Non è l'inferno" và từ đó trở thành một trong những tên tuổi trụ cột của nhạc pop Ý. Không giống nhiều ngôi sao cùng thế hệ, Emma giữ nguyên chất sống thật trong âm nhạc — giọng hát của cô khàn, thật, không cần xử lý quá nhiều — và đó chính là lý do fan của cô gắn bó rất lâu dài.

12. Fred De Palma, Anitta, Emis Killa – LA TESTA GIRA

Fred De Palma (Federico Palma, sinh năm 1989 tại Turin) bắt đầu sự nghiệp từ rap, nhưng rồi tìm thấy bản thân trong reggaeton — và cái tên "vua reggaeton Ý" dần gắn liền với anh. Những bài hát của anh nhẹ nhàng, mùa hè, dễ yêu, và thường xuyên leo cao các bảng xếp hạng trong những tháng nóng. Việc anh hợp tác cùng Anitta trong "LA TESTA GIRA" là sự gặp gỡ tự nhiên giữa hai đại diện của reggaeton Latin — một từ Nam Mỹ, một từ miền Bắc nước Ý.

13. Elettra Lamborghini – Voilà (Sanremo 2026)

Elettra Lamborghini (sinh năm 1994 tại Bologna) là cháu gái của Ferruccio Lamborghini — người sáng lập hãng siêu xe huyền thoại — nhưng cô không chỉ sống trong cái bóng đó. Với âm nhạc mang hơi thở reggaeton và Latin pop sôi động, cô tự xây dựng hình ảnh của một nữ nghệ sĩ táo bạo, thẳng thắn và không ngại gây tranh cãi. "Musica (E il Resto Scompare)" là bài hát đưa tên cô vào danh sách phát của giới trẻ Italy.

14. Eros Ramazzotti – Una Emoción para Siempre

Eros Ramazzotti (sinh năm 1963 tại Rome) là một trong những nghệ sĩ Ý có tầm ảnh hưởng quốc tế lớn nhất mọi thời đại. Anh bắt đầu bằng hai chức vô địch Sanremo (1984 và 1986), rồi bước ra thế giới với những album bán được hàng chục triệu bản tại châu Âu và châu Mỹ Latin. Giọng tenor ấm áp cùng những bản ballad tình cảm chân thành là thứ đã biến Eros thành biểu tượng vượt biên giới — và nhiều thế hệ người nghe vẫn tìm về anh mỗi khi cần một bài hát để nhớ.

15. Sayf – TU MI PIACI TANTO (Sanremo 2026)

Sayf là nghệ sĩ Ý tham dự Sanremo 2026 với "TU MI PIACI TANTO" — một bài pop dễ thương và thẳng thắn đúng như tên gọi (nghĩa là "anh/em thích em/anh rất nhiều"). Phong cách của anh gần với dòng pop trẻ đương đại, dễ nghe và cuốn vào ngay từ điệp khúc đầu tiên.

16. Sal Da Vinci – L'amore e tu

Sal Da Vinci (Salvatore De Vito, sinh năm 1967 tại Naples) là người gìn giữ và phát huy âm nhạc pop giai điệu truyền thống Napoli trong thời hiện đại. Giọng hát ấm áp và những bài ballad lãng mạn của ông kế thừa tinh thần của những nghệ sĩ Napoli vĩ đại trước đây — Peppino Di Capri, Massimo Ranieri, Renato Carosone. Ông không cần phải thích nghi với mọi xu hướng âm nhạc vì cái ông làm là thứ âm nhạc luôn có người cần.

17. Shiva feat. ANNA – Obsessed

Shiva (Andrea Arrigoni, sinh năm 2001 tại Corsico, ngoại ô Milan) là một trong những giọng rap trap trẻ nhất và sắc sảo nhất của Ý. Anh nổi lên từ khu ngoại ô Milan với những bài rap mang hơi thở đường phố thực thụ — không được mài giũa quá mức cho thị trường đại trà. Sự hợp tác với ANNA trong "Obsessed" là cuộc gặp gỡ giữa hai gương mặt trap trẻ nhất đang định hình dòng nhạc này ở Ý.

18. Ernia – PER TE

Ernia (Matteo Professione, sinh năm 1993 tại Milan) là rapper Ý với chiều sâu tâm lý hiếm có trong dòng trap đương đại. Album "21 Grammi" (2019) được xem là một trong những tác phẩm rap quan trọng nhất của Ý thập niên 2010, khi anh dùng âm nhạc để nói về tình yêu, mất mát và bản sắc với độ thành thật đáng nể. Anh không chạy theo xu hướng — hoặc nếu chạy theo, cũng theo cách của riêng mình.

19. Giorgia – LA CURA PER ME (Sanremo 2025)

Giorgia Todrani (sinh năm 1971 tại Rome) được nhiều người xem là giọng nữ vĩ đại nhất của nhạc pop Ý. Cô bước vào lịch sử âm nhạc Ý năm 1995 khi giành Sanremo với "Come saprei" — một bài hát thể hiện một quãng giọng và một chiều sâu cảm xúc khiến khán phòng không nói được lời nào sau đó. Âm nhạc của cô chịu ảnh hưởng từ jazz, soul và R&B Mỹ, nhưng luôn đứng trên nền tảng Địa Trung Hải đậm đà. Ba mươi năm sau, Giorgia vẫn là Giorgia — không ai thay thế được.

20. Alok & SOMETHING ELSE – I Wonder If You Know

Alok (Alok Achkar Peres Pereira, sinh năm 1994 tại Goiânia, Brazil) là một trong những DJ và nhà sản xuất âm nhạc điện tử nổi tiếng nhất thế giới. Xuất thân từ gia đình nhạc sĩ, anh được tiếp xúc với âm nhạc từ nhỏ và sớm phát triển phong cách riêng kết hợp giữa deep house, tropical bass và progressive electronic. Những bản nhạc của Alok thường xuyên vào top các bảng xếp hạng toàn cầu, và anh có mặt trong nhiều danh sách DJ hàng đầu thế giới của tạp chí DJ Mag.

21. Lino Lavista – Oh Oh

Lino Lavista là nghệ sĩ Ý xuất hiện trong bảng xếp hạng nhạc Ý năm 2025–2026 với bài "Oh Oh". Đây là một trong những gương mặt mới đang tìm chỗ đứng trong thị trường âm nhạc Ý đương đại.

22. Annalisa – Canzone Estiva

Annalisa Scarrone — sinh năm 1985 tại Savona, Liguria — là nữ ca sĩ pop quyền lực nhất nước Ý thập niên 2020. Cô bước vào công chúng qua chương trình Amici di Maria De Filippi năm 2011 với hình ảnh một cô gái hiền lành viết nhạc, nhưng nhiều năm sau đó đã biến mình thành một ngôi sao pop đích thực. Bài "Bellissima" tại Sanremo 2023 trở thành một trong những ca khúc được nghe nhiều nhất lịch sử âm nhạc Ý, phá vỡ mọi kỷ lục streaming. Giọng hát của Annalisa vừa có chiều sâu cảm xúc, vừa đủ mạnh để làm chủ những sản phẩm pop hiện đại — một sự kết hợp hiếm có.

23. Tommaso Paradiso – Forse

Tommaso Paradiso (sinh năm 1983 tại Rome) là giọng hát chính và nhạc sĩ sáng tác của ban nhạc Thegiornalisti — nhóm indie pop Ý được yêu mến nhất thập niên 2010. Sau khi ban nhạc tan rã năm 2019, anh tiếp tục con đường solo với những bài hát mang đặc điểm không thể lẫn: lãng mạn, hoài niệm, đô thị, và luôn có một câu lời nào đó khiến người nghe dừng lại. Cái cách anh viết về tình yêu không cầu kỳ nhưng lại chính xác đến lạ.

24. Noemi – Se t'innamori muori (Sanremo 2025)

Noemi (Veronica Scopelliti, sinh năm 1982 tại Rome) sở hữu một trong những giọng nữ trung ấm và có chiều sâu nhất của nhạc pop Ý. Cô tham dự Sanremo nhiều lần và luôn để lại ấn tượng bằng sự chín chắn trong cách xử lý cảm xúc. Không phải nghệ sĩ của những màn biểu diễn hoành tráng — Noemi là nghệ sĩ của những bài hát đủ hay để nghe đi nghe lại mà không chán.

25. Samurai Jay & Vito Salamanca – Halo

Samurai Jay và Vito Salamanca là bộ đôi Ý kết hợp giữa hip-hop và R&B đô thị, tham dự Sanremo 2026 với hai bài hát. Vito Salamanca từng được biết đến qua X Factor Ý, trong khi Samurai Jay mang đến chất hip-hop đường phố cân bằng với giai điệu R&B của đối tác. Sự xuất hiện của họ tại Sanremo 2026 là dấu hiệu cho thấy festival này ngày càng chào đón nhiều tiếng nói trẻ hơn.

26. Walter Sciortino – Io con te sto meglio

Walter Sciortino là ca sĩ pop đến từ Sicily với phong cách giai điệu truyền thống Ý. "Io con te sto meglio" — tạm dịch: "ở bên em, anh thấy tốt hơn" — là bài pop tình cảm nhẹ nhàng, gợi lại âm hưởng của những bản tình ca Địa Trung Hải mộc mạc và ấm áp.

27. Coma_Cose – CUORICINI (Sanremo 2025)

Coma_Cose là bộ đôi indie pop đến từ Milan, gồm Fausto Zanardelli (Fausto Lama) và Francesca Mesiano (California). Họ viết nhạc về cuộc sống đô thị, tình yêu, sự mệt mỏi và những khoảnh khắc nhỏ nhặt của ngày thường — theo cách mà rất ít nghệ sĩ Ý làm được: vừa thơ, vừa hip-hop, vừa không thuộc về một thể loại cụ thể nào. Những lần tham dự Sanremo của họ luôn được giới phê bình đánh giá cao hơn công chúng đại chúng, nhưng đó chính là vị thế họ muốn giữ.

28. Stefano Germanotta – Intrappolato In Me

Stefano Germanotta là ca sĩ Ý xuất hiện trong bảng xếp hạng nhạc Ý 2025–2026 với bài "Intrappolato In Me" (tạm dịch: "bị nhốt trong chính mình"). Đây là một bài pop nội tâm với sản xuất hiện đại, phản ánh xu hướng nhạc introspective đang được yêu thích trong thế hệ trẻ Ý.

29. Annalisa – Maschio

Annalisa Scarrone — sinh năm 1985 tại Savona, Liguria — là nữ ca sĩ pop quyền lực nhất nước Ý thập niên 2020. Cô bước vào công chúng qua chương trình Amici di Maria De Filippi năm 2011 với hình ảnh một cô gái hiền lành viết nhạc, nhưng nhiều năm sau đó đã biến mình thành một ngôi sao pop đích thực. Bài "Bellissima" tại Sanremo 2023 trở thành một trong những ca khúc được nghe nhiều nhất lịch sử âm nhạc Ý, phá vỡ mọi kỷ lục streaming. Giọng hát của Annalisa vừa có chiều sâu cảm xúc, vừa đủ mạnh để làm chủ những sản phẩm pop hiện đại — một sự kết hợp hiếm có.

30. Ultimo – ACQUARIO

Ultimo (Niccolò Moriconi, sinh năm 1997 tại Rome) là singer-songwriter đại diện cho thế hệ trẻ yêu âm nhạc thật sự trong thời đại streaming. Anh giành giải tân binh Sanremo năm 2018 với "Il ballo delle incertezze" và từ đó xây dựng được một lượng fan cuồng nhiệt — đặc biệt trong nhóm tuổi 16 đến 25 — qua những bài hát về tình yêu, sự bất an và việc lớn lên. Không bị ảnh hưởng bởi xu hướng trap hay reggaeton đang thống trị, Ultimo cứ viết nhạc theo cách anh muốn và chứng minh rằng acoustic guitar vẫn còn đủ sức làm người ta khóc.

31. Samurai Jay & Vito Salamanca – OSSESSIONE (Sanremo 2026)

Samurai Jay và Vito Salamanca là bộ đôi Ý kết hợp giữa hip-hop và R&B đô thị, tham dự Sanremo 2026 với hai bài hát. Vito Salamanca từng được biết đến qua X Factor Ý, trong khi Samurai Jay mang đến chất hip-hop đường phố cân bằng với giai điệu R&B của đối tác. Sự xuất hiện của họ tại Sanremo 2026 là dấu hiệu cho thấy festival này ngày càng chào đón nhiều tiếng nói trẻ hơn.

32. Olly & Juli – Questa domenica

Olly (Federico Olivieri, sinh năm 2001) là ca sĩ pop trẻ giành chiến thắng tại Amici di Maria De Filippi năm 2023. Anh nổi bật với những bài hát về tình yêu thế hệ Gen Z — nhẹ nhàng, thành thật, không cố tỏ ra sâu sắc. Sự hợp tác thường xuyên với Juli tạo ra những bài pop đối thoại đáng yêu, trong đó "Balorda nostalgia" tại Sanremo 2025 được yêu thích đặc biệt — một bài hát về nỗi nhớ ngây ngô mà ai cũng từng có.

33. Annalisa – Esibizionista

Annalisa Scarrone — sinh năm 1985 tại Savona, Liguria — là nữ ca sĩ pop quyền lực nhất nước Ý thập niên 2020. Cô bước vào công chúng qua chương trình Amici di Maria De Filippi năm 2011 với hình ảnh một cô gái hiền lành viết nhạc, nhưng nhiều năm sau đó đã biến mình thành một ngôi sao pop đích thực. Bài "Bellissima" tại Sanremo 2023 trở thành một trong những ca khúc được nghe nhiều nhất lịch sử âm nhạc Ý, phá vỡ mọi kỷ lục streaming. Giọng hát của Annalisa vừa có chiều sâu cảm xúc, vừa đủ mạnh để làm chủ những sản phẩm pop hiện đại — một sự kết hợp hiếm có.

34. Fred De Palma feat. Baby Gang – SEXY RAVE

Fred De Palma (Federico Palma, sinh năm 1989 tại Turin) bắt đầu sự nghiệp từ rap, nhưng rồi tìm thấy bản thân trong reggaeton — và cái tên "vua reggaeton Ý" dần gắn liền với anh. Những bài hát của anh nhẹ nhàng, mùa hè, dễ yêu, và thường xuyên leo cao các bảng xếp hạng trong những tháng nóng. Việc anh hợp tác cùng Anitta trong "LA TESTA GIRA" là sự gặp gỡ tự nhiên giữa hai đại diện của reggaeton Latin — một từ Nam Mỹ, một từ miền Bắc nước Ý.

35. Serena Brancale & Alessandra Amoroso – SERENATA

Serena Brancale (sinh năm 1987 tại Bari, vùng Puglia) là ca sĩ với nền tảng âm nhạc jazz và soul vững chắc hiếm có trong làng nhạc pop Ý. Cô học nhạc cổ điển và từng làm giảng viên trước khi bước hẳn vào con đường nghệ sĩ, và cái nền tảng đó nghe rõ trong từng nốt nhạc. Những bài hợp tác gần đây của cô — với Alessandra Amoroso trong "SERENATA", hay bộ ba Levante và DELIA trong "AL MIO PAESE" — cho thấy một nghệ sĩ biết cách khai thác sức mạnh tập thể mà không làm mờ đi cá tính riêng.

36. Achille Lauro – Senza Una Stupida Storia

Achille Lauro — tên thật Lauro De Marinis, sinh năm 1990 tại Verona — là một trong những nghệ sĩ phá cách nhất của làng nhạc Ý đương đại. Anh bắt đầu từ dòng nhạc rap ngầm, rồi từng bước leo lên sân khấu Sanremo bằng những màn trình diễn khiến cả nước sửng sốt: khi mặc váy đính đá, khi phủ sơn mài lên người, khi xuất hiện như một vị thánh rock. Âm nhạc của anh pha trộn glam rock, trap và pop theo cách không ai dự đoán được — mỗi năm lại là một Achille Lauro hoàn toàn khác. Với anh, sân khấu không chỉ là nơi hát mà là nơi tuyên ngôn.

37. J-AX – ITALIA STARTER PACK (Sanremo 2026)

J-AX (Alessandro Aleotti, sinh năm 1972 tại Milan) là một trong những người đặt nền móng cho hip-hop Ý. Từ những năm 1990 với bộ đôi Articolo 31 (cùng DJ Jad), ông đã mang rap vào dòng chảy chính của nhạc Ý — một thời điểm mà điều đó không hề hiển nhiên. Nhiều thập kỷ sau, ông vẫn tiếp tục hoạt động, thích nghi với thời đại nhưng không đánh mất chất riêng. Tại Sanremo 2026, ông tiếp tục chứng minh rằng tuổi không phải rào cản.

38. Achille Lauro – Incoscienti Giovani (Sanremo 2025)

Achille Lauro — tên thật Lauro De Marinis, sinh năm 1990 tại Verona — là một trong những nghệ sĩ phá cách nhất của làng nhạc Ý đương đại. Anh bắt đầu từ dòng nhạc rap ngầm, rồi từng bước leo lên sân khấu Sanremo bằng những màn trình diễn khiến cả nước sửng sốt: khi mặc váy đính đá, khi phủ sơn mài lên người, khi xuất hiện như một vị thánh rock. Âm nhạc của anh pha trộn glam rock, trap và pop theo cách không ai dự đoán được — mỗi năm lại là một Achille Lauro hoàn toàn khác. Với anh, sân khấu không chỉ là nơi hát mà là nơi tuyên ngôn.

39. Fulminacci – Stupida sfortuna (Sanremo 2026)

Fulminacci (Filippo Uttinacci, sinh năm 1997 tại Rome) là singer-songwriter indie folk với tài năng viết lời đặc biệt. Anh giành giải tân binh Sanremo năm 2019 và từ đó xây dựng tiếng tăm như một nghệ sĩ nghiêm túc trong dòng indie Ý. Những bài hát của anh hay ở chỗ chúng không cố gắng nghe hay — chúng chỉ thành thật, và cái thành thật đó đôi khi sắc bén đến bất ngờ.

40. Irama feat. Giorgia – Buio

Irama (Filippo Maria Fanti, sinh năm 1999 tại Carrara) giành chiến thắng tại Amici di Maria De Filippi năm 2018 và từ đó không ngừng phát triển. Anh làm nhạc pop đương đại với những bài hát về tình yêu và nội tâm — không quá phức tạp nhưng luôn có cảm xúc thật. Sự hợp tác với Giorgia trong "Buio" là một trong những cuộc gặp gỡ thế hệ thú vị nhất của nhạc pop Ý gần đây: giọng trẻ trung và giọng huyền thoại, cùng chung một bài hát.

41. Laura Mà – Ad Un Passo Dalla Mia Follia

Laura Mà là ca sĩ pop Ý với phong cách trẻ trung và cảm xúc. "Ad Un Passo Dalla Mia Follia" — tựa đề có nghĩa là "chỉ một bước khỏi sự điên rồ của tôi" — là bài hát thể hiện một tâm trạng dao động điển hình của pop trẻ đương đại, và đã được đón nhận tốt trong cộng đồng nhạc Ý.

42. Irama feat. Elodie – Ex

Irama (Filippo Maria Fanti, sinh năm 1999 tại Carrara) giành chiến thắng tại Amici di Maria De Filippi năm 2018 và từ đó không ngừng phát triển. Anh làm nhạc pop đương đại với những bài hát về tình yêu và nội tâm — không quá phức tạp nhưng luôn có cảm xúc thật. Sự hợp tác với Giorgia trong "Buio" là một trong những cuộc gặp gỡ thế hệ thú vị nhất của nhạc pop Ý gần đây: giọng trẻ trung và giọng huyền thoại, cùng chung một bài hát.

43. Fred De Palma – BARRIO LAMBADA

Fred De Palma (Federico Palma, sinh năm 1989 tại Turin) bắt đầu sự nghiệp từ rap, nhưng rồi tìm thấy bản thân trong reggaeton — và cái tên "vua reggaeton Ý" dần gắn liền với anh. Những bài hát của anh nhẹ nhàng, mùa hè, dễ yêu, và thường xuyên leo cao các bảng xếp hạng trong những tháng nóng. Việc anh hợp tác cùng Anitta trong "LA TESTA GIRA" là sự gặp gỡ tự nhiên giữa hai đại diện của reggaeton Latin — một từ Nam Mỹ, một từ miền Bắc nước Ý.

44. Sarah Toscano – Amarcord (Sanremo 2025)

Sarah Toscano (sinh năm 2005) là giọng ca trẻ tuổi nhất lọt vào playlist này — cô giành chiến thắng tại Amici di Maria De Filippi năm 2024 khi chỉ vừa bước vào tuổi 19. Với âm nhạc dance-pop tươi sáng và phong cách biểu diễn tự nhiên, cô đại diện cho một thế hệ nghệ sĩ Ý sinh ra cùng với mạng xã hội và sân khấu truyền hình — không cần thời gian dài để được nhận diện.

45. Rocco Hunt & Noemi – OH MA

Rocco Hunt (Francesco Sperandeo, sinh năm 1993 tại Salerno) là rapper Ý với tiếng nói xã hội rõ ràng — không chỉ rap về đời sống đường phố mà còn về bất công, nghèo đói và niềm tin. Anh giành giải tân binh Sanremo năm 2014 và tiếp tục phát triển sự nghiệp theo hướng kết hợp rap với pop. Những hợp tác của anh với Noemi trong "OH MA" cho thấy anh biết cách kể chuyện cùng người khác mà không cần chiếm lấy tất cả.

46. Geolier – FOTOGRAFIA

Geolier (Emanuele Palumbo, sinh năm 2000 tại Naples) là gương mặt trẻ nhất và nóng nhất của trap Ý những năm gần đây. Điều đặc biệt của anh là rap hoàn toàn bằng tiếng Naples (tiếng địa phương Napoli) — không phải tiếng Ý chuẩn — và điều đó thay vì làm hẹp tệp khán giả lại khiến anh được yêu mến hơn. "I p' me, tu p' te" tại Sanremo 2024 gần như giành được chiến thắng và tạo ra một cuộc tranh luận lớn về bình chọn và công nhận.

47. Gabry Ponte – Tutta L'Italia

Gabry Ponte (Gabriele Ponte, sinh năm 1973 tại Turin) là huyền thoại nhạc điện tử Ý. Ông là thành viên sáng lập của Eiffel 65 — nhóm nhạc đứng sau bản hit toàn cầu "Blue (Da Ba Dee)" năm 1998 — và tiếp tục sự nghiệp DJ-producer trong nhiều thập kỷ sau đó. Với "Tutta L'Italia", ông kết hợp năng lượng sàn nhạc với tinh thần yêu nước theo cách vui vẻ và cuốn hút.

48. Achille Lauro – AMOR

Achille Lauro — tên thật Lauro De Marinis, sinh năm 1990 tại Verona — là một trong những nghệ sĩ phá cách nhất của làng nhạc Ý đương đại. Anh bắt đầu từ dòng nhạc rap ngầm, rồi từng bước leo lên sân khấu Sanremo bằng những màn trình diễn khiến cả nước sửng sốt: khi mặc váy đính đá, khi phủ sơn mài lên người, khi xuất hiện như một vị thánh rock. Âm nhạc của anh pha trộn glam rock, trap và pop theo cách không ai dự đoán được — mỗi năm lại là một Achille Lauro hoàn toàn khác. Với anh, sân khấu không chỉ là nơi hát mà là nơi tuyên ngôn.

49. Gaia – CHIAMO IO CHIAMI TU (Sanremo 2025)

Gaia Gozzi (sinh năm 1997 tại São Paulo, Brazil, lớn lên ở Ý) là ca sĩ pop với ảnh hưởng đa văn hóa rõ nét trong âm nhạc. Cô giành chiến thắng tại Amici di Maria De Filippi năm 2020 và nhanh chóng khẳng định phong cách riêng — pha trộn tropical pop, dance và R&B. Xuất thân từ hai thế giới, Gaia mang vào nhạc Ý một chút nhiệt đới mà không hề gượng ép.

50. Sal Da Vinci – Per sempre sì (Sanremo 2026)

Sal Da Vinci (Salvatore De Vito, sinh năm 1967 tại Naples) là người gìn giữ và phát huy âm nhạc pop giai điệu truyền thống Napoli trong thời hiện đại. Giọng hát ấm áp và những bài ballad lãng mạn của ông kế thừa tinh thần của những nghệ sĩ Napoli vĩ đại trước đây — Peppino Di Capri, Massimo Ranieri, Renato Carosone. Ông không cần phải thích nghi với mọi xu hướng âm nhạc vì cái ông làm là thứ âm nhạc luôn có người cần.

51. Tiziano Ferro – Fingo & Spingo

Tiziano Ferro (sinh năm 1980 tại Latina, Lazio) là một trong những giọng ca cảm xúc đặc biệt nhất của nhạc pop Ý. Từ album đầu tay "Rosso Relativo" năm 2001, anh đã thiết lập được một phong cách riêng: những ballad giàu cảm xúc, lời bài hát thành thật đến mức đau lòng, và giọng khàn đặc trưng không ai bắt chước được. Sự nghiệp của anh trải rộng cả thị trường Tây Ban Nha và Mỹ Latin, nơi anh có lượng fan khổng lồ. "Fingo & Spingo" là một trong những bài gần đây tiếp tục cho thấy anh không hề dừng lại.

52. Olly & Juli – Occhi color mare

Olly (Federico Olivieri, sinh năm 2001) là ca sĩ pop trẻ giành chiến thắng tại Amici di Maria De Filippi năm 2023. Anh nổi bật với những bài hát về tình yêu thế hệ Gen Z — nhẹ nhàng, thành thật, không cố tỏ ra sâu sắc. Sự hợp tác thường xuyên với Juli tạo ra những bài pop đối thoại đáng yêu, trong đó "Balorda nostalgia" tại Sanremo 2025 được yêu thích đặc biệt — một bài hát về nỗi nhớ ngây ngô mà ai cũng từng có.

53. Jhosef & Susy Graziano – A Furcellana

Jhosef và Susy Graziano là đôi nghệ sĩ Ý gắn bó với âm nhạc truyền thống và dân gian miền Nam nước Ý. "A Furcellana" là một bài mang hơi thở của âm nhạc Napoli cổ điển, được trình bày với tình cảm và sự tôn trọng với di sản văn hóa đặc sắc này.

54. Elodie, Sfera Ebbasta & Rvssian – Yakuza

Elodie (Elodie Di Patrizi, sinh năm 1990 tại Rome) là một trong những nữ nghệ sĩ năng động và đa tài nhất của nhạc pop Ý hiện nay. Cô đến với công chúng qua chương trình Amici di Maria De Filippi, sau đó liên tục phá vỡ các khuôn khổ: từ pop ballad đến reggaeton, từ electropop đến R&B. Ngoài âm nhạc, Elodie còn là gương mặt thời trang và điện ảnh. Sự tự tin và cá tính mạnh mẽ của cô làm cho mỗi bài hát như một tuyên ngôn nhỏ về sự tự do.

55. Noemi – Bianca

Noemi (Veronica Scopelliti, sinh năm 1982 tại Rome) sở hữu một trong những giọng nữ trung ấm và có chiều sâu nhất của nhạc pop Ý. Cô tham dự Sanremo nhiều lần và luôn để lại ấn tượng bằng sự chín chắn trong cách xử lý cảm xúc. Không phải nghệ sĩ của những màn biểu diễn hoành tráng — Noemi là nghệ sĩ của những bài hát đủ hay để nghe đi nghe lại mà không chán.

56. Gianluca Monaco – SCIOGLIERÒ

Gianluca Monaco là ca sĩ pop Ý đang dần khẳng định tên tuổi trong thị trường nhạc đương đại. "SCIOGLIERÒ" là một trong những bài hát gần đây gây được chú ý với giai điệu nhẹ nhàng và cảm xúc chân thành.

57. Pinguini Tattici Nucleari feat. Max Pezzali – Bottiglie Vuote

Pinguini Tattici Nucleari là ban nhạc indie pop-rock đến từ Bergamo, thành lập năm 2010. Họ làm nhạc theo cách mà các nhóm nhạc rock Ý cổ điển từng làm: lời bài hát thông minh, giai điệu bắt tai, và một chút tự châm biếm rất đặc trưng vùng đất Lombardy. Sanremo 2020 là bước ngoặt lớn khi "Ringo Starr" và "Pastello Bianco" của họ trở thành những bài được nhớ nhất mùa giải đó. Họ là ban nhạc hiếm hoi mà cả giới phê bình lẫn công chúng đều quý.

58. Gigi D'Alessio – UN SELFIE CON LA VITA

Gigi D'Alessio (sinh năm 1967 tại Naples) là vua nhạc pop giai điệu của miền Nam nước Ý — không ai tranh được danh hiệu đó trong nhiều thập kỷ qua. Giọng ca ấm áp, những bài hát về tình yêu và ký ức, và sự thân thiện tự nhiên của ông với khán giả đã tạo ra một lượng fan trung thành trải dài qua nhiều thế hệ. Ông là nghệ sĩ của mọi người — từ bà nội đến cháu ngoại.

59. ANNA – DÉSOLÉE

ANNA (Anna Pepe, sinh năm 2000 tại Rome) là đại diện tiêu biểu cho thế hệ trap và rap nữ của Ý. Cô nổi lên từ đầu thập niên 2020 với những bài rap sắc bén, lạnh lùng, đôi khi mang hơi hướng Pháp trong cách ngắt nhịp. Trong một nền nhạc mà phụ nữ còn ít xuất hiện ở vị trí chủ đạo trong trap, ANNA đã tự tạo ra không gian của mình — không cần đến sự chứng nhận của ai.

60. MIRA – Love Again

MIRA là nghệ sĩ pop đang nổi lên trong thị trường quốc tế và châu Âu. "Love Again" là một bài pop với sản xuất hiện đại, lọt vào danh sách các bài được nghe nhiều tại Ý trong năm 2025–2026.

61. Annalisa feat. Marco Mengoni – Piazza San Marco

Annalisa Scarrone — sinh năm 1985 tại Savona, Liguria — là nữ ca sĩ pop quyền lực nhất nước Ý thập niên 2020. Cô bước vào công chúng qua chương trình Amici di Maria De Filippi năm 2011 với hình ảnh một cô gái hiền lành viết nhạc, nhưng nhiều năm sau đó đã biến mình thành một ngôi sao pop đích thực. Bài "Bellissima" tại Sanremo 2023 trở thành một trong những ca khúc được nghe nhiều nhất lịch sử âm nhạc Ý, phá vỡ mọi kỷ lục streaming. Giọng hát của Annalisa vừa có chiều sâu cảm xúc, vừa đủ mạnh để làm chủ những sản phẩm pop hiện đại — một sự kết hợp hiếm có.

62. Ultimo – BELLA DAVVERO

Ultimo (Niccolò Moriconi, sinh năm 1997 tại Rome) là singer-songwriter đại diện cho thế hệ trẻ yêu âm nhạc thật sự trong thời đại streaming. Anh giành giải tân binh Sanremo năm 2018 với "Il ballo delle incertezze" và từ đó xây dựng được một lượng fan cuồng nhiệt — đặc biệt trong nhóm tuổi 16 đến 25 — qua những bài hát về tình yêu, sự bất an và việc lớn lên. Không bị ảnh hưởng bởi xu hướng trap hay reggaeton đang thống trị, Ultimo cứ viết nhạc theo cách anh muốn và chứng minh rằng acoustic guitar vẫn còn đủ sức làm người ta khóc.

63. Rocco Hunt – MILLE VOTE ANCORA (Sanremo 2025)

Rocco Hunt (Francesco Sperandeo, sinh năm 1993 tại Salerno) là rapper Ý với tiếng nói xã hội rõ ràng — không chỉ rap về đời sống đường phố mà còn về bất công, nghèo đói và niềm tin. Anh giành giải tân binh Sanremo năm 2014 và tiếp tục phát triển sự nghiệp theo hướng kết hợp rap với pop. Những hợp tác của anh với Noemi trong "OH MA" cho thấy anh biết cách kể chuyện cùng người khác mà không cần chiếm lấy tất cả.

64. FLY PROJECT – MI CORAZON (BAM BAM BAM)

FLY PROJECT là bộ đôi electronic/dance đến từ Romania, nổi tiếng với những bản nhạc sàn bùng nổ từ thập niên 2000. Với "MI CORAZON (BAM BAM BAM)", họ tiếp tục dòng chảy dance-pop cuốn hút đặc trưng của mình, đủ mạnh để lọt vào bảng xếp hạng âm nhạc Ý năm 2025–2026.

65. Tommaso Paradiso – I romantici (Sanremo 2026)

Tommaso Paradiso (sinh năm 1983 tại Rome) là giọng hát chính và nhạc sĩ sáng tác của ban nhạc Thegiornalisti — nhóm indie pop Ý được yêu mến nhất thập niên 2010. Sau khi ban nhạc tan rã năm 2019, anh tiếp tục con đường solo với những bài hát mang đặc điểm không thể lẫn: lãng mạn, hoài niệm, đô thị, và luôn có một câu lời nào đó khiến người nghe dừng lại. Cái cách anh viết về tình yêu không cầu kỳ nhưng lại chính xác đến lạ.

66. Serena Brancale, Levante & DELIA – AL MIO PAESE

Serena Brancale (sinh năm 1987 tại Bari, vùng Puglia) là ca sĩ với nền tảng âm nhạc jazz và soul vững chắc hiếm có trong làng nhạc pop Ý. Cô học nhạc cổ điển và từng làm giảng viên trước khi bước hẳn vào con đường nghệ sĩ, và cái nền tảng đó nghe rõ trong từng nốt nhạc. Những bài hợp tác gần đây của cô — với Alessandra Amoroso trong "SERENATA", hay bộ ba Levante và DELIA trong "AL MIO PAESE" — cho thấy một nghệ sĩ biết cách khai thác sức mạnh tập thể mà không làm mờ đi cá tính riêng.

67. Giorgia – GOLPE

Giorgia Todrani (sinh năm 1971 tại Rome) được nhiều người xem là giọng nữ vĩ đại nhất của nhạc pop Ý. Cô bước vào lịch sử âm nhạc Ý năm 1995 khi giành Sanremo với "Come saprei" — một bài hát thể hiện một quãng giọng và một chiều sâu cảm xúc khiến khán phòng không nói được lời nào sau đó. Âm nhạc của cô chịu ảnh hưởng từ jazz, soul và R&B Mỹ, nhưng luôn đứng trên nền tảng Địa Trung Hải đậm đà. Ba mươi năm sau, Giorgia vẫn là Giorgia — không ai thay thế được.

68. Rose Villain – fuorilegge (Sanremo 2025)

Rose Villain (Rosa Luini, sinh năm 1991 tại Milan) là một trong những nghệ sĩ thú vị nhất của nhạc pop Ý đương đại. Cô từng sống và học nhạc tại New York trước khi trở về Ý với một phong cách pha trộn pop, trap và alternative theo cách riêng. Cái tên "Rose Villain" phản ánh rõ thẩm mỹ của cô: sang trọng nhưng bất cần, đẹp nhưng không thuần. Sanremo 2025 với "fuorilegge" đã đưa cô đến gần với đại chúng hơn bao giờ hết.

Canzoni Italiane: A short listening companion through your Italian playlist

Each link is a YouTube search pre-filtered for the official video, so the top result is almost always the artist's official channel or label upload.

Anna Oxa

Born in Bari to an Albanian father and Italian mother, Anna Oxa burst onto the scene at age 16 at the 1978 Sanremo Festival with the punk-tinged Un'emozione da poco. Over four decades she has reinvented herself constantly — new wave, pop, soul — winning Sanremo twice and becoming one of the most recognizable voices of Italian pop.


Annalisa Minetti

A singer and Paralympic athlete, Annalisa Minetti won Sanremo in 1998 with Senza te o con te in the Newcomers section. Blind since her twenties due to a degenerative condition, she has built parallel careers as a vocalist and as a world-record-holding runner.



Arisa

Born Rosalba Pippa in Genoa, Arisa won Sanremo Newcomers in 2009 with the quirky Sincerità and the main competition in 2014 with Controvento. She is known for a clear, expressive voice and a willingness to take stylistic risks — from jazz standards to pure pop.


Chiara Civello

A Roman jazz-pop singer-songwriter who studied at Berklee and has collaborated with Burt Bacharach, Esperanza Spalding, and Ana Carolina. Her music sits at the crossroads of bossa nova, jazz, and Italian melody.



Domenico Modugno

The father of modern Italian pop. His 1958 Nel blu dipinto di blu — better known abroad as Volare — won the first two Grammy Awards ever given and became one of the best-selling singles in history. Dio Come Ti Amo! won Sanremo in 1966 with Gigliola Cinquetti.


Espresso Milano

A contemporary lounge / easy-listening project that reinterprets Italian classics in a chilled, café-jazz style. Perfect background music for anyone learning the songbook of Italian pop.

Raffaella Carrà - A far l'amore comincia tu (Libelei) (1977) • TopPop

Italian singer Raffaella Carrà has died July 5, 2021 at the age of 78. Carrà became known, especially in the Netherlands, for her song 'A Far L'amore Comincia Tu'. This song was a big hit in Holland, especially because of her performance in TopPop!

Nobody in the Netherlandse understood what the song was about because nobody speaks Italian. Perhaps that's why the enigmatic chorus stuck, and Raffaella Carrà's 'A far l'amore comincia tu' became a huge hit. When the Italian singer performed in the studio of Avro's Toppop, the whole country sang along: 'Scoppia scoppia mi sco...', and then that double explosion of the bass drum. And although Carrà would turn out to be a one-hit wonder in the Netherlands with her song, the song became a cult hit here too, which would continue to pop up everywhere, from carnival to hipster parties.

Carrà ((1943-20210, who passed away on Monday July 5, 2021, sang about love in her 1976 hit, and especially about the physical pleasures that come with it. And Carrà certainly didn't speak in secret. "When you start making love to me, my heart explodes, explodes, explodes," she sang. And in the unforgettable choreography accompanying the song, she swung her head perilously from front to back, dressed in a glittery dress with a historically low cleavage. When Carrà appeared on television, something happened!

The song became a massive hit in many countries selling more than 20 million copies. In the Netherlands it reached #3 in the Top 40 and in Belgium #1 in the BRT Top 30. In The UK it became a hit much later. In april 1978 it charted in the UK Singles Chart with a peak position of 9 and under the title: 'Do it do it again.' This is the chroma-key version. Also check out the original version on the TopPop channel!

Source: https://www.youtube.com/watch?v=YnBs1MuGSAA


Fiorella Mannoia

One of Italy's great female interpreters — not a writer of her own songs in the early years, but a singer whose smoky, lived-in voice transforms whatever she touches. Quello Che Le Donne Non Dicono, written for her by Enrico Ruggeri, is a quiet feminist anthem.


Francesca Alotta

Sicilian singer who shot to fame at Sanremo 1992 winning the Newcomers section in duet with Aleandro Baldi (Non amarmi). Her version of the Neapolitan classic 'O surdato 'nnammurato shows the depth of her vocal tradition.


Gianni Morandi

A national treasure. Morandi has been recording since 1962, weathering trend after trend with a sunny voice and an even sunnier public persona. Canzoni stonate, written by Lucio Dalla, is a wistful late-career gem about songs that "miss the note" yet still touch the heart.


Mara Sattei

Roman singer-songwriter (real name Sara Mattei) who emerged from the thaSup / 333 Mob crew alongside her brother, producer tha Supreme. Her style blends moody R&B with vulnerable Italian pop.


Maria Antonietta & Colombre

Maria Antonietta (Letizia Cesarini) and Colombre (Giovanni Imparato) are two indie singer-songwriters from Italy's Marche region who occasionally collaborate. La felicità e basta is a gentle indie-folk duet.




Mina

Mina Mazzini, the Tigress of Cremona, is widely considered the greatest Italian female singer of all time — three-and-a-half octave range, fearless phrasing, and a career that defied every rule of show business (she retired from live performance in 1978 and has never looked back, yet still releases hit albums from Switzerland).


Ornella Vanoni, Elodie & Ditonellapiaga

A three-generation collaboration: Ornella Vanoni, the elegant grande dame of Italian song (born 1934, still releasing music); Elodie, contemporary pop superstar; and Ditonellapiaga, indie-pop newcomer. Ti voglio bridges their eras beautifully.


Peppino di Capri

The pianist-singer from the island of Capri who brought rock 'n' roll and bossa nova flavors to Italian music in the 1960s. Two-time Sanremo winner, beloved for his cool, sun-drenched melodies.


Piji & Simona Molinari

Piji (Pierluigi Siciliani) is a Roman swing/jazz singer and songwriter who often collaborates with the silky-voiced Simona Molinari. Their Swing politik is a witty, big-band-flavored duet.



Sergio Endrigo

A poet of Italian song. Born in Pula (then Italy, now Croatia), Endrigo won Sanremo in 1968 with Canzone per te. His melodies are deceptively simple, his lyrics quietly devastating; Io che amo solo te has been covered by everyone from Mina to Ornella Vanoni.


Buon ascolto! 🎶

4.04.2026

Sulle orme degli idoli della musica italiana - Articolo 3 - Amedeo Minghi, Mietta e "Vattene amore"


Autori: Học Trò e Claude Code (Anthropic AI)

Divisione del lavoro:

  • Học Trò: idea iniziale, raccolta materiali, orientamento della ricerca, conoscenza culturale, suggerimenti e revisione (processo interattivo), verifica delle informazioni, revisione finale
  • Claude (Anthropic AI): analisi dei materiali, stesura del testo, cura dello stile, verifica delle citazioni

Redattore capo: Học Trò


Introduzione

Ci sono canzoni che vincono i premi, e poi ci sono canzoni che conquistano qualcosa di molto più difficile: un posto permanente nella memoria collettiva di un intero popolo. Nel febbraio del 1990, sul leggendario palco del Festival della Canzone Italiana di Sanremo, una cantante ventenne del sud Italia si trovò accanto a un compositore romano di quarantadue anni, e insieme eseguirono un duetto di tre minuti e mezzo intitolato "Vattene amore". La canzone non vinse. Si classificò terza. Eppure, più di trentacinque anni dopo, è probabilmente la canzone più ricordata di quell'intera edizione del festival — una canzone che gli italiani di ogni generazione sanno cantare a memoria, una canzone le cui parole ingannevolmente giocose continuano a far discutere, e una canzone la cui forza emotiva non ha perso nulla con il passare del tempo.

Questa è la storia di quella canzone. Ma per capirla davvero, dobbiamo prima conoscere i due artisti che l'hanno portata alla vita — Amedeo Minghi e Mietta — e quella straordinaria istituzione culturale che ne fu il palcoscenico: il Festival della Canzone Italiana di Sanremo.


Amedeo Minghi: Il Melodista Romano

Gli inizi

Amedeo Minghi nacque il 12 agosto 1947 a Roma, in una città ancora segnata dalle ferite della Seconda Guerra Mondiale ma piena dell'energia creativa del dopoguerra. Crebbe immerso nella musica, sviluppando fin da piccolo un orecchio per la melodia, e verso la metà degli anni '60 si gettò nel vivace mondo dei concorsi musicali italiani. Il suo esordio professionale arrivò nel 1966 con il singolo "Alla fine", con testi del leggendario Mogol — uno dei parolieri più importanti nella storia della musica pop italiana, famoso soprattutto per la sua lunga collaborazione con Lucio Battisti. Avere un testo di Mogol per il proprio singolo di debutto era un riconoscimento straordinario per un ragazzo di diciannove anni, ma la risposta commerciale della canzone fu tiepida. Prima che Minghi potesse costruire su questo inizio, il servizio militare obbligatorio lo allontanò dal mondo della musica per diversi anni.

Gli anni '70: Alla ricerca di una voce

Minghi tornò all'inizio degli anni '70, pubblicando un nuovo singolo nel 1971 e poi, nel 1973, il suo primo album omonimo. Questo disco d'esordio porta con sé una nota interessante: fu realizzato con la collaborazione non accreditata di un giovane di nome Francesco De Gregori, che sarebbe diventato uno dei grandi della tradizione cantautorale italiana, spesso chiamato "il Principe" della canzone italiana. Il fatto che questi due artisti si fossero incrociati così presto la dice lunga sulle radici profonde di Minghi nel ricco panorama musicale romano.

A metà degli anni '70, Minghi entrò brevemente nel gruppo musicale Pandemonium, che gli diede la sua prima vera svolta commerciale. Con loro incise "L'immenso", una composizione appassionata e ricca di sentimento che ottenne diverse cover internazionali e affermò Minghi come compositore di doti melodiche fuori dal comune. Il romanticismo grandioso di quella canzone — maestoso senza essere enfatico, sentimentale senza essere sdolcinato — sarebbe diventato il marchio di fabbrica di tutta la sua carriera.

Gli anni '80: Sanremo, composizione e fama crescente

Il debutto di Minghi al Festival della Canzone Italiana di Sanremo arrivò nel 1983 con "1950", una ballata nostalgica con testi di Gaio Chiocchio. La canzone evocava l'atmosfera dell'Italia del dopoguerra — la sua innocenza, le sue speranze, le sue gioie semplici — e, pur essendo eliminata dalla gara, divenne un successo di critica e un pezzo fisso nelle esibizioni dal vivo di Minghi. Negli anni successivi pubblicò una serie di album che gli valsero un seguito sempre più affezionato: canzoni come "Quando l'estate verrà", "Sognami", "Emanuela e io", "Cuore di pace" e la bellissima "Serenata" divennero presenze fisse sulle radio italiane.

Ma Minghi non era solo un interprete. Era, prima di tutto, un compositore, e la sua penna servì alcuni dei nomi più grandi della musica italiana. Scrisse canzoni per Andrea Bocelli, Mia Martini, Anna Oxa, Marcella Bella, Gianni Morandi e Rossana Casale, tra gli altri. Oltre al mondo del pop, compose colonne sonore per cinema e televisione, in particolare per la serie fantasy italiana tanto amata Fantaghirò (conosciuta internazionalmente come Cave of the Golden Rose), diretta da Lamberto Bava e trasmessa tra il 1991 e il 1996. La sigla "Mio nemico", interpretata da Rossana Casale, divenne iconica di per sé, amata da un'intera generazione di giovani telespettatori italiani cresciuti con la serie.


Mietta: La Voce di Taranto

Un'infanzia nel Sud e un talento naturale

Daniela Miglietta nacque il 12 novembre 1969 a Taranto, città portuale della regione Puglia, nel sud Italia. Taranto, con le sue radici greche antiche, la sua splendente costa ionica e la sua complessa identità moderna, divisa tra bellezza e lotta industriale, plasmò la giovane Daniela in modi che si sarebbero rispecchiati nella sua musica: sensibilità ai contrasti, agio con gli estremi emotivi, e una voce che portava il calore e il peso del Mediterraneo meridionale.

Dotata di una voce contralto profonda e calda — insolitamente ricca e risonante per una ragazza così giovane — mostrò talento musicale fin da piccola. Nella sua giovinezza a Taranto formò un gruppo vocale jazz locale chiamato "Le Ciak", esplorando armonie e improvvisazione con un istinto che andava ben al di là della sua età. Il jazz sarebbe rimasto un filo conduttore lungo tutta la sua carriera, anche quando il successo pop la chiamava.

La scalata: da Fonit Cetra a Sanremo

Nel 1987, a soli diciassette anni, Daniela firmò un contratto discografico con l'etichetta italiana Fonit Cetra, una delle case discografiche storiche del paese. Fu in quel periodo che incontrò il noto paroliere Claudio Mattone, che le propose di adottare un nome d'arte. Scelse Mietta — breve, musicale, facile da ricordare, e che presto sarebbe diventato sinonimo di pop italiano appassionato.

Nello stesso anno Mietta apparve nel dramma televisivo RAI "Nasce una stella", un ruolo che le valse un premio del settore e presentò il suo viso e la sua voce al grande pubblico nazionale. Ma fu il Festival della Canzone Italiana di Sanremo a darle il vero trampolino di lancio. Nel 1988 partecipò alla sezione Nuove Proposte con la canzone "Sogno". Non vinse, ma la sua esibizione — grezza, potente, sorprendentemente matura per una diciottenne — attirò l'attenzione di una persona molto importante: Amedeo Minghi.

Riconoscendo nella voce di Mietta lo strumento ideale per le sue melodie, Minghi scrisse "Canzoni" appositamente per lei. La scelta fu ispirata: con "Canzoni", Mietta tornò a Sanremo nel 1989 e vinse sia il premio Nuove Proposte che il prestigioso Premio della Critica. A diciannove anni era diventata un fenomeno nazionale.

Una carriera poliedrica

Nel corso della sua carriera, Mietta ha pubblicato undici album in studio, molti dei quali hanno raggiunto la certificazione multi-platino. Il suo album d'esordio Canzoni (1990) vendette oltre 500.000 copie e fu distribuito in tutta Europa. Ha poi partecipato a Sanremo più volte — nel 1991 con "Dubbi no" (settimo posto), nel 1993 con "Figli di chi", nel 2004 e di nuovo nel 2008 — ma le sue ambizioni creative andavano ben oltre i confini del festival.

A metà degli anni '90, Mietta intraprese una coraggiosa evoluzione artistica, allontanandosi dalla tradizione melodica del pop italiano per avvicinarsi a soul, blues, funk e persino trip-hop. L'album Cambia Pelle (1994) puntò verso il blues funky, mentre Daniela è felice (1995) attinse pesantemente dal trip-hop e dalla musica elettronica. La mia anima (1998) fu un tributo a tutto tondo alla musica soul. Scelte rischiose per un'artista che avrebbe potuto stare comodamente nel mainstream del pop, che rivelarono un'intelligenza musicale irrequieta e genuinamente curiosa.

Oltre alla musica, Mietta si è dimostrata altrettanto brava come attrice e scrittrice. Ha esordito sullo schermo nella celebre serie televisiva italiana La piovra, una delle fiction italiane più famose mai prodotte, e ha recitato in L'Ispettore Giusti e Donne di Mafia. Nel 1996 fu scelta per dare la voce parlata e cantata al personaggio di Esmeralda nella versione italiana del film Disney The Hunchback of Notre Dame — un ruolo che mise in mostra sia le sue doti recitative che la straordinaria estensione della sua voce. Nel 2011 esordì come scrittrice con il romanzo L'albero delle giuggiole, un libro che esplora il mondo interiore delle donne.


Come si trovarono

La storia della collaborazione Minghi–Mietta è uno di quei rari casi in cui il riconoscimento artistico fu immediato e istintivo. Quando Mietta salì sul palco di Sanremo nel 1988 con "Sogno", Minghi — già compositore navigato a quarant'anni, con due decenni di esperienza e un catalogo pieno di canzoni scritte per altri artisti — rimase colpito dalla profondità e dalla maturità della sua voce. Sentì in essa qualcosa che andava al di là della pura tecnica: un'autenticità emotiva, una capacità di abitare completamente una melodia, che la rendeva l'interprete ideale per il suo stile compositivo romantico e appassionato.

Si avvicinò a lei, diventò il suo produttore e mentore, e creò "Canzoni" appositamente per valorizzare la sua estensione vocale e la sua intensità emotiva. Quando quella canzone trionfò a Sanremo 1989, vincendo sia il premio Nuove Proposte che il Premio della Critica, confermò l'intuizione artistica di Minghi. Il passo logico successivo era un duetto — un dialogo in musica tra il compositore esperto e la giovane voce femminile che aveva scoperto. E così, per la 40ª edizione del Festival della Canzone Italiana di Sanremo nel 1990, parteciparono insieme con "Vattene amore".

La differenza d'età — ventidue anni — e la diversa fase della carriera conferirono alla collaborazione una texture emotiva particolare. Nella musica era incorporato un dialogo generazionale: il caldo tenore vissuto di Minghi portava il peso dell'esperienza, mentre il potente contralto di Mietta bruciava di intensità giovanile. Quando cantavano insieme, il contrasto non era una debolezza ma il punto di forza più grande della canzone.


Il Festival della Canzone Italiana di Sanremo: Il Palcoscenico Sacro d'Italia

Le origini: un sogno del dopoguerra

Per capire pienamente il significato di "Vattene amore", bisogna prima capire cosa significa Sanremo per l'Italia. Il Festival della Canzone Italiana di Sanremo nacque il 29 gennaio 1951, all'interno dell'elegante Casinò di Sanremo sulla Riviera Ligure. L'Italia stava ancora ricostruendosi dopo le devastazioni della Seconda Guerra Mondiale, e l'idea era ingannevolmente semplice: un concorso canoro che potesse attirare turisti invernali nella cittadina costiera, dando al tempo stesso alla RAI, l'emittente nazionale, uno strumento per promuovere nuove canzoni italiane. La prima edizione fu modesta — solo tre artisti (Nilla Pizzi, Achille Togliani e Duo Fasano) che cantarono venti brani. Nessuno avrebbe potuto immaginare cosa sarebbe diventato.

La crescita: dalla radio alla televisione, fino a rituale nazionale

Con il progredire degli anni '50, Sanremo crebbe in modo straordinario. Nel 1955 il festival fece la sua prima apparizione in televisione, e la trasformazione fu immediata: quello che era stato un programma radiofonico di curiosità divenne una esperienza condivisa da tutta la nazione. Le famiglie si radunavano intorno al televisore. Gli uffici discutevano dei risultati. I giornali dedicavano intere sezioni alla gara. Il festival divenne, ed è rimasto, la gara musicale televisiva annuale più longeva del mondo a livello nazionale.

Il suo momento più famoso arrivò nel 1958, quando un artista di origini siciliane di nome Domenico Modugno salì sul palco e cantò "Nel blu dipinto di blu" — più conosciuta nel mondo come "Volare". La canzone vinse, ottenne due Grammy Award e divenne probabilmente la canzone italiana più famosa della storia. Il festival di Sanremo ispirò la creazione dell'Eurovision Song Contest, avviato nel 1956, e da allora Sanremo è il meccanismo di selezione del rappresentante italiano all'Eurovision.

Nel corso dei decenni il festival ha lanciato una rosa straordinaria di carriere: Laura Pausini, Eros Ramazzotti, Andrea Bocelli, Toto Cutugno, Gigliola Cinquetti, Giorgia, Il Volo e, più di recente, i Måneskin, vincitori di Sanremo 2021 che poi conquistarono l'Eurovision e divennero un fenomeno rock globale. Sanremo non è soltanto un concorso musicale. È una istituzione culturale, uno specchio della società italiana, una settimana di rituale nazionale che unisce generazioni e ceti sociali. Ogni febbraio, l'Italia si ferma davvero a guardare.

L'edizione del 1990: un anno da ricordare

La 40ª edizione del Festival della Canzone Italiana di Sanremo si tenne al Teatro Palafiori di Sanremo dal 28 febbraio al 3 marzo 1990, condotta da Johnny Dorelli e Gabriella Carlucci. Fu un anno particolarmente forte. Il vincitore fu Pooh — uno dei gruppi pop più riusciti e longevi d'Italia — con la toccante ballata "Uomini soli". Al secondo posto il veterano di Sanremo Toto Cutugno con "Gli amori". E al terzo posto il duo Amedeo Minghi e Mietta con "Vattene amore". Il Premio della Critica per i Big andò a Mia Martini. Una regola speciale di quella edizione richiedeva che ogni canzone nella sezione Big fosse eseguita in una seconda versione da un artista non italiano, adattata in lingua straniera.


All for the love 
(Music: Amedeo Minghi)

All for the love
I've painted moments of you
How could I've known
I would last forever with you
All for the love
I feel the changes deep down inside
Burning deep in my heart
How could I've known
That love would last forever
Deep down inside 
I wish we could be together tonight
Tonight I know it seems so right
We're gonna fight for our love

With every step that I take
I won't have to be blind
Or alone in the dark 
If you stand by my side
Nothing tears us apart
It can rain on our hearts
We won't be afraid
Every hope, every prayer
I'll make it happen for you
We've got nothing to lose
Only what we believe
Is what we can choose
Every step that I take
Simply now
Simply true
All for the love of you
It's true, all for the love of you 

All for the love
My world is moving with you
How could I've known
That our love could be so true
All for the love
I gave you my heart, don't fight
Hold me in your arms now
How could I've known 
Don't want to lose you ever
Deep down inside 
I wish we could be together tonight 
Tonight I know it seems so right
Cause We're gonna fight for our love

With every step that I take
I won't have to be blind
Or alone in the dark 
If you stand by my side
Nothing tears us apart
It can rain on our hearts
We won't be afraid
Every hope, every prayer
I'll make it happen for you
We've got nothing to lose
Only what we believe
Is what we can choose
Every step that I take
Simply now
Simply true
All for the love of you
It's true, all for the love of you 

With every step that I take
I won't have to be blind
Or alone in the dark 
If you stand by my side
Nothing tears us apart
It can rain on our hearts
We won't be afraid
Every hope, every prayer
I'll make it happen for you
We've got nothing to lose
Only what we believe
Is what we can choose
Every step that I take
Simply now
Simply true
All for the love of you
It's true, all for the love of you


"Vattene amore": La Canzone che ha Sopravvissuto alla Gara

La composizione e i suoi artefici

"Vattene amore" fu composta da Amedeo Minghi (musica), con testi di Pasquale Panella e arrangiamenti di Augusto Martelli. La scelta di Panella come paroliere era significativa. Pasquale Panella, nato a Roma nel 1950, non era un normale paroliere pop. Era un poeta, drammaturgo e romanziere — una figura letteraria d'avanguardia che aveva iniziato la carriera nel teatro sperimentale prima di passare alla canzone. Famoso soprattutto per essere diventato, dal 1986 in poi, il paroliere esclusivo degli ultimi cinque album in studio di Lucio Battisti, i leggendari "album bianchi", le cui parole criptiche, ermetiche e cariche di filosofia rappresentarono una svolta radicale rispetto al lavoro precedente di Battisti con Mogol. Panella era un uomo che prendeva le parole molto sul serio — e si aspettava che venissero prese sul serio. Questo fatto sarebbe diventato importante quando il pubblico avrebbe cominciato a discutere del significato di "Vattene amore".

Successo commerciale e eredità

Pur classificandosi terza a Sanremo, "Vattene amore" si rivelò la macchina commerciale più potente del festival del 1990. Balzò in cima alla classifica dei singoli italiani, rimanendo al primo posto per diverse settimane consecutive e superando alla fine la canzone vincitrice, "Uomini soli" dei Pooh, in termini di vendite totali. Divenne il secondo singolo più venduto in Italia nel 1990. La canzone vinse il concorso internazionale OGAE e ottenne uno straordinario numero di dieci certificazioni d'oro. Divenne, per usare il linguaggio musicale italiano, un tormentone — una melodia così ossessiva e pervasiva da sembrare suonasse da ogni radio, da ogni finestrino di automobile, da ogni balcone aperto nella primavera del 1990.

In base alle regole speciali dell'edizione 1990, la canzone fu eseguita anche in una versione in inglese dal titolo "All for the Love" dalla giovane cantante americano-australiana Nikka Costa, estendendo la sua risonanza al di fuori dell'Italia. Ma fu l'originale in italiano a durare nel tempo. Ancora oggi, "Vattene amore" è considerata uno dei grandi evergreen della musica pop italiana — una canzone che ha sopravvissuto non solo al suo anno di gara ma a intere ere musicali.



Raymond Lefevre interpreta "Vattene Amore!" 



L'architettura musicale

Dal punto di vista musicale, la canzone è un capolavoro del pop melodico italiano al suo massimo di efficacia emotiva. L'arrangiamento di Augusto Martelli costruisce partendo da versi tranquilli e intimi fino a un ritornello travolgente, quasi di proporzioni orchestrali. Il caldo tenore leggermente ruvido di Minghi apre la canzone con una dolcezza riflessiva, stabilendo il paesaggio emotivo. Poi entra la voce di Mietta — e il contrasto è elettrizzante. Il suo potente contralto, ricco del calore del Sud e dell'urgenza giovanile, trasforma completamente il registro emotivo della canzone. Quando le due voci si uniscono nel ritornello, l'effetto non è semplice armonia ma dialogo drammatico — due amanti che parlano l'uno all'altro, attraverso l'altro, oltre l'altro, come fanno i veri innamorati. Il celebre motivo vocale "du du du da da da", quasi privo di senso sulla carta, è diventato una delle frasi musicali più immediatamente riconoscibili in Italia.


Il Testo: Parole da Bambini, Emozioni da Adulti

Il paradosso centrale

Il titolo "Vattene amore" si traduce letteralmente come "Vattene amore" — e questo paradosso è al cuore della canzone. È una canzone d'amore che allontana l'amore, un abbraccio che è allo stesso tempo un addio, un gesto di attaccamento mascherato da gesto di abbandono. I testi di Pasquale Panella usano un linguaggio ingannevolmente semplice, quasi infantile, per esplorare una delle esperienze più complesse e universali della vita umana: l'ambivalenza dell'amore, il modo in cui possiamo desiderare qualcuno con tutto noi stessi e allo stesso tempo sentire il bisogno di essere liberi da loro.

"Trottolino amoroso": il soprannome più discusso della musica italiana

La frase più famosa della canzone è "trottolino amoroso" — un appellativo bizzarro e affettuoso che si traduce all'incirca come "il mio dolce trottolino" o "il mio piccolo tesoro amoroso." All'inizio sembra quasi comicamente tenero — il tipo di soprannome privato e inventato che gli amanti si sussurrano nella sicurezza dell'intimità.

Questa frase divenne la riga più discussa, più parodiata e più dibattuta dell'intera canzone. La celebre cantante italiana Ornella Vanoni disse pubblicamente che quei versi sembravano scritti per i bambini — un linguaggio da filastrocca che non aveva posto in una seria canzone d'amore. Ma questa critica fece infuriare il paroliere. In un'intervista riportata da Rolling Stone Italia, Minghi rivelò che Panella era "incaatissimo" (furibondo) per essere stato frainteso. La superficie infantile era del tutto voluta. Panella — un poeta che aveva scritto alcuni dei testi più intellettualmente esigenti della musica pop italiana per Lucio Battisti — non era affatto ingenuo. Usava il linguaggio della tenerezza e del gioco per esprimere qualcosa di profondamente adulto: il modo in cui gli innamorati regrediscono insieme a una sorta di infanzia emotiva, inventando linguaggi privati, soprannomi e rituali che sembrerebbero assurdi a chiunque stia fuori dalla relazione, ma che al suo interno hanno un peso enorme.

I temi: nostalgia, frustrazione e il tira-e-molla dell'amore

Sotto la superficie giocosa, i testi di "Vattene amore" descrivono una relazione intrappolata in un ciclo doloroso. I due amanti si incoraggiano a vicenda ad andarsene, esprimendo allo stesso tempo un profondo attaccamento emotivo. Riconoscono che la relazione porta notti insonni, che cominceranno a "leggere tutto in negativo" man mano che il legame si approfondisce, che il futuro è incerto. Eppure, nonostante questi avvertimenti rivolti a se stessi e all'altro, si aggrappano alla convinzione che in qualche modo, contro ogni evidenza, avranno un lieto fine. L'uso di un linguaggio giocoso e ironico nel ritornello — i soprannomi, le sillabe senza senso — serve a ricordare i momenti più felici, a tendere la mano verso l'innocenza dell'amore nascente anche quando la relazione si complica.

Il secondo verso rafforza questa posizione contraddittoria: i due amanti insistono che il loro amore è "luminoso e splendente" anche se rimangono incerti su ciò che il futuro riserva. La canzone coglie, con notevole precisione, il modo in cui le coppie possono riconoscere schemi distruttivi rimanendo al tempo stesso del tutto incapaci di abbandonare il proprio legame emotivo. Nel suo nucleo, la canzone riconosce che gli amanti "penseranno sempre all'amore dell'altro e si terranno stretti ai ricordi di ciò che hanno condiviso" — anche dopo essersi detti di andare.

Perché il testo dura nel tempo

Ciò che rende davvero grande questo testo, e che spiega la sua straordinaria longevità, è la sua universalità. L'ambivalenza che esprime — volere qualcuno e volere che se ne vada, amare con forza sapendo che la relazione potrebbe essere impossibile — non è un'esperienza solo italiana. È un'esperienza umana. L'intreccio delle due voci, maschile e femminile, giovane e anziana, rispecchia il dialogo dei veri innamorati: a volte in armonia, a volte tirando in direzioni opposte, ma sempre legati da qualcosa di più forte della ragione. È questa verità emotiva, avvolta nella poesia ingannevolmente semplice di Panella e sostenuta dalle voci perfettamente complementari di Minghi e Mietta, a tenere viva la canzone da oltre trentacinque anni. I testi non cercano di essere brillanti. Cercano di essere veri. E alla fine, è questo ciò che distingue un evergreen da un semplice successo di stagione.


Dove Sono Adesso?

Amedeo Minghi (nato nel 1947) — A settantotto anni, con oltre mezzo secolo nel mondo della musica, Amedeo Minghi non dà alcun segno di rallentare. Nel novembre 2024 ha pubblicato l'album in studio Anima sbiadita, composto da undici canzoni inedite che esplorano temi di emozioni sbiadite e resilienza — una meditazione sulla vecchiaia, la memoria e la persistenza del sentimento che sembra una naturale continuazione dell'onestà emotiva che ha definito i suoi lavori migliori. Continua a fare tournée attivamente nei teatri italiani, con date di concerti confermati fino al 2026 in luoghi come l'Auditorium Conciliazione di Roma, il Teatro Moderno di Grosseto, il Teatro Nuovo di Martina Franca e il Teatro Del Fuoco di Foggia. Il melodista romano rimane, dopo tutti questi decenni, una presenza vitale e amata sul palcoscenico italiano.

Mietta (nata nel 1969) — Oggi cinquantaseienne, Daniela Miglietta si è espansa ben oltre il pop della sua giovinezza verso una vita creativa genuinamente poliedrica. Nel periodo 2025–2026 appare nelle serie televisive italiane N.E.E.T. e La madre Claudia, continuando la carriera di attrice iniziata con La piovra decenni fa. Musicalmente, ha continuato a esplorare le radici jazz della sua adolescenza con la band Marea, pubblicando singoli tra cui "Semplice" e una cover del classico "Historia de un amor". Rimane una scrittrice affermata e una figura rispettata nell'intrattenimento italiano — più silenziosa rispetto alla giovane star esplosiva del 1990, forse, ma più interessante, più completa, e ancora in possesso di quella straordinaria voce di contralto.


Mietta a Sanremo: Una Cronologia

  • 1988"Sogno" — Sezione Nuove Proposte. Non vinse, ma fu notata da Amedeo Minghi.
  • 1989"Canzoni" (scritta da Minghi) — Vinse il premio Nuove Proposte e il Premio della Critica.
  • 1990"Vattene amore" (duetto con Minghi) — Terzo posto nella sezione Big. In cima alla classifica dei singoli italiani.
  • 1991"Dubbi no" — Settimo posto.
  • 1993"Figli di chi" — Segnò l'inizio dell'evoluzione stilistica, lontana dal pop melodico.
  • 2004 e 2008 — Ulteriori presenze a Sanremo, a testimonianza del suo legame duraturo con il festival.

Conclusione: Una Canzone che si Rifiuta di Invecchiare

La storia di Amedeo Minghi e Mietta è, al suo livello più profondo, la storia di ciò che accade quando l'esperienza incontra la giovinezza, quando la visione di un compositore si scontra con l'istinto di un'interprete, e quando entrambi vengono veicolati attraverso le parole di un poeta che si rifiuta di semplificare per il suo pubblico. La loro collaborazione ha prodotto "Vattene amore" — una canzone classificatasi terza a Sanremo 1990 ma prima nel cuore di milioni di persone, una canzone che vendette più della vincitrice, una canzone che ottenne dieci certificazioni d'oro, una canzone il cui apparentemente sciocco "trottolino amoroso" si rivela essere una delle frasi emotivamente più precise della musica pop italiana.

Il Festival della Canzone Italiana di Sanremo, con tutto il suo glamour e le sue polemiche, esiste in fondo per produrre evergreen — canzoni che sopravvivono al proprio anno, alla propria era e al proprio contesto originale per diventare parte della colonna sonora permanente di una nazione. In base a questo criterio, "Vattene amore" è uno dei più grandi trionfi del festival. La cantano ai matrimoni e nelle serate di karaoke. Va in onda sulle radio e ai festival estivi. La conoscono italiani che non erano ancora nati quando fu eseguita per la prima volta.

Oggi entrambi gli artisti continuano sulle loro strade separate ma vivaci — Minghi ancora a comporre, ancora in tournée, ancora a pubblicare nuovi album a quasi ottant'anni; Mietta a recitare, scrivere, cantare jazz, esplorare nuovi territori creativi a metà cinquantina. Le loro vite si sono diramate in direzioni diverse, come spesso accade ai collaboratori. Ma ogni volta che "Vattene amore" comincia a suonare — quelle prime note tranquille, quella prima frase vocale delicata, e poi la tempesta crescente del ritornello — per qualche minuto sono di nuovo insieme sul palco di Sanremo nel febbraio 1990: un compositore romano e una ragazza di Taranto, che cantano dell'impossibilità e della necessità dell'amore, in una canzone che, come l'amore stesso, si rifiuta semplicemente di andarsene.


Fonti:

Scritto da Claude AI, sotto la guida e la revisione di Học Trò.