6.26.2026

Bốn Mươi Năm Chưa Thay Đổi — Kỳ Thi Lớp 10 Và Con Đường Việt Nam Chưa Đi


Chương 1: Ký Ức 40 Năm Và Câu Hỏi Chưa Có Lời Đáp

Bốn mươi năm trước, tôi ngồi trong một căn phòng thi chật hẹp ở Việt Nam, mồ hôi ướt lưng áo, tay cầm bút run nhẹ. Không phải vì lạnh. Mà vì sợ. Sợ không phải chuyện nhỏ — đây là kỳ thi quyết định tôi có được tiếp tục đi học hay không. Không phải thi đại học. Không phải thi tốt nghiệp. Đây là kỳ thi để được vào lớp 10, tức là để được bước chân vào cấp ba, vào trung học phổ thông. Một đứa trẻ 15 tuổi phải gánh trên vai áp lực tưởng như chỉ dành cho người lớn.

Tôi đã qua được kỳ thi đó. Nhưng nhiều bạn cùng lớp của tôi thì không. Họ trượt. Và cuộc đời họ rẽ sang một hướng khác — không phải vì họ chọn, mà vì một tờ giấy điểm số quyết định thay.

Bốn mươi năm đã trôi qua. Thế giới đã thay đổi không nhận ra. Internet ra đời, điện thoại thông minh xuất hiện trong tay mỗi người, trí tuệ nhân tạo đang viết lại mọi ngành nghề. Hàn Quốc từ một nước nghèo sau chiến tranh đã trở thành cường quốc công nghệ toàn cầu. Nhật Bản đã xây dựng lại đất nước từ đống tro tàn thành nền kinh tế hiện đại bậc nhất thế giới. Phần Lan — một đất nước nhỏ bé lạnh lẽo ở Bắc Âu — đã được cả thế giới ca ngợi như hình mẫu giáo dục lý tưởng.

Còn Việt Nam? Năm 2026, hàng trăm nghìn học sinh lớp 9 vẫn đang ngồi trong những phòng thi đúng như tôi đã từng ngồi bốn mươi năm trước. Cùng một áp lực. Cùng một nỗi sợ. Cùng một câu hỏi sinh tử: Tôi có được tiếp tục đi học không? Không có gì thay đổi.

Tác giả T.H., trong bài viết đăng trên Văn Việt ngày 26 tháng 6 năm 2026, đã đặt một câu hỏi tưởng như đơn giản nhưng lại vô cùng quan trọng: Các nước khác "thi vào lớp 10" như thế nào? Câu trả lời, như tác giả chỉ ra, vừa rõ ràng vừa đau lòng: Họ không có kỳ thi như vậy. Hầu hết các nước trên thế giới — dù giàu hay đang phát triển — đều mặc nhiên đảm bảo cho mọi đứa trẻ một chỗ ngồi trong trường cấp ba.

Bài viết đó nhắc nhở một sự thật đau lòng: Suốt bốn mươi năm, Việt Nam đã không thay đổi được điều này. Đây là câu chuyện về tương lai của hàng triệu đứa trẻ, về khả năng Việt Nam có thể bước ra khỏi bẫy thu nhập trung bình, và về câu hỏi tại sao — dù có dân số trẻ, vị trí địa lý thuận lợi, những thế hệ người Việt thông minh và cần cù — Việt Nam vẫn chưa thể trở thành Hàn Quốc, chưa thể trở thành Nhật Bản.

Câu trả lời, có lẽ, bắt đầu từ chính cái phòng thi lớp 10 đó.


Chương 2: "Đặc Sản" Việt Nam — Kỳ Thi Sinh Tử Để Được Đi Học

Trong ngôn ngữ ẩm thực, "đặc sản" là từ dùng để chỉ những món ăn độc đáo, chỉ có ở một vùng đất cụ thể. Theo nghĩa đó, kỳ thi vào lớp 10 quả là một "đặc sản" của Việt Nam — không nơi nào trên thế giới có một cuộc thi mang tính sinh tử, loại bỏ gần nửa số học sinh, chỉ để quyết định xem em nào được tiếp tục đi học cấp ba trong hệ thống công lập. Nhưng đây là loại "đặc sản" không ai muốn tự hào.

Con số biết nói

📍 Hà Nội: 50–60% học sinh lớp 9 có suất vào lớp 10 công lập. Năm 2026: 147.000 học sinh tốt nghiệp lớp 9, chỉ 82.660 suất — hơn 40.000 em không có chỗ dù đã thi.

📍 TP. Hồ Chí Minh: 60–70% đậu. Tức cứ 10 em, 3–4 em bị loại.

📍 Cả nước: Trung bình 55–65% đậu — xấp xỉ một nửa bị đẩy ra ngoài hệ thống giáo dục công.

📍 Giáo viên: Việt Nam đang thiếu hơn 102.000 giáo viên, riêng cấp THPT thiếu gần 20.000.

Không phải vì những em này không đủ năng lực học tiếp. Không phải vì không có nhu cầu học. Đơn giản là không đủ chỗ.

Lý do thật sự

Cần nói thẳng: kỳ thi vào lớp 10 không phải là một công cụ giáo dục được thiết kế để đánh giá năng lực học sinh. Nó là một giải pháp tình thế để giải quyết bài toán thiếu hụt cơ sở vật chất. Khi không đủ chỗ cho tất cả, người ta phải dùng thi cử để quyết định ai được vào, ai bị loại.

"Nguyên nhân dẫn đến tình trạng nêu trên [thi vào lớp 10 còn căng thẳng hơn cả thi vào đại học] là do thiếu trường lớp, thiếu giáo viên nên sinh ra thi cử để 'loại các cháu không cho vào học'." — Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước Tô Lâm (theo Thanh Niên)

Đây là sự thừa nhận hiếm hoi và thẳng thắn từ người đứng đầu quốc gia. Nó xác nhận điều mà nhiều người đã biết nhưng ít ai dám nói to: kỳ thi vào lớp 10 không phải là thước đo năng lực — nó là công cụ để phân bổ sự thiếu hụt.

Áp lực đổ xuống đầu trẻ em

Khi nhà nước không đủ năng lực đáp ứng nhu cầu giáo dục của xã hội, gánh nặng đó bị chuyển sang vai của ai? Của các em học sinh. Để chuẩn bị cho kỳ thi vào lớp 10, học sinh lớp 8 và lớp 9 học thêm từ sáng đến tối. Chi phí học thêm trở thành gánh nặng tài chính cho nhiều gia đình. Áp lực thi cử gây ra lo âu, mất ngủ, và trong những trường hợp đau lòng nhất, dẫn đến những quyết định bi thảm mà báo chí thỉnh thoảng vẫn đưa tin.

Những đứa trẻ 14–15 tuổi đang gánh chịu hậu quả của một thất bại trong quy hoạch và đầu tư giáo dục kéo dài hàng chục năm.


Chương 3: Phần Còn Lại Của Thế Giới Làm Gì?

Tác giả T.H. viết rằng "thi vào lớp 10 là một đặc sản Việt Nam, không đại diện cho bức tranh và cách thức vận hành của hầu hết các nền giáo dục trên thế giới." Đây là sự thật có thể kiểm chứng. Hãy cùng xem các nước làm gì.

🇫🇮 Phần Lan — Không thi, không lọc, kết quả tốt nhất

Phần Lan thường xuyên dẫn đầu bảng xếp hạng PISA. Nhưng học sinh Phần Lan không hề thi để vào cấp ba. Sau khi hoàn thành trung học cơ sở, tất cả học sinh đều được nhà nước đảm bảo một chỗ học — chọn trường học thuật (lukio) hay trường dạy nghề (ammattikoulu), đều có chỗ. Không em nào bị đẩy ra ngoài.

Thay vì dùng thi cử để lọc học sinh, Phần Lan đầu tư vào chất lượng giáo viên. Giáo viên phải có bằng thạc sĩ. Nghề dạy học có uy tín ngang với bác sĩ hay luật sư. Chỉ 10% số người nộp đơn được chấp nhận vào chương trình đào tạo giáo viên.

Kết quả: học sinh học ít giờ hơn, ít bài tập về nhà hơn, không có áp lực thi cử giữa các cấp — nhưng thành tích cao hơn đại đa số các nước trên thế giới.

🇺🇸 Hoa Kỳ — Không ai bị bỏ lại phía sau

Mỗi học sinh Mỹ được phân công vào trường dựa trên địa chỉ nhà. Không có kỳ thi chuyển cấp. Khi hoàn thành trung học cơ sở, học sinh tự động được chuyển lên trung học phổ thông. Đây không phải ân huệ — đây là quyền.

Với học sinh còn yếu: nhiều trường tổ chức lớp bổ sung mùa hè. Học sinh có hoàn cảnh đặc biệt được cung cấp chương trình giáo dục cá nhân hóa (IEP). Nhà nước có trách nhiệm giáo dục tất cả trẻ em, không có ngoại lệ.

🇩🇪 Đức — Phân luồng nhưng không bỏ rơi

Đức có phân luồng rõ ràng — học sinh được phân vào Gymnasium, Realschule, hay Hauptschule — nhưng giáo viên là người đề xuất, dựa trên quan sát nhiều năm, không phải một kỳ thi. Và dù ở luồng nào, tất cả đều có chỗ học. Không em nào bị đẩy ra ngoài hệ thống.

🇸🇬 Singapore — Phân luồng nhưng đảm bảo chỗ học

Singapore có hệ thống cạnh tranh với kỳ thi PSLE ở cuối tiểu học. Nhưng dù học sinh được xếp vào luồng nào, tất cả đều có một chỗ trong hệ thống giáo dục. Singapore không có tình trạng gần một nửa học sinh tốt nghiệp lớp 9 mà không có chỗ học tiếp.

Điểm chung: không có quốc gia nào trong số này dùng kỳ thi để loại bỏ học sinh ra khỏi hệ thống giáo dục công chỉ vì không đủ chỗ học. Tất cả đều xuất phát từ một nguyên tắc căn bản: giáo dục là quyền của trẻ em, và đảm bảo quyền đó là trách nhiệm của nhà nước.


Chương 4: Nhật Bản, Hàn Quốc — Thi Để Chọn Trường, Không Phải Thi Để Được Học

Khi bàn về kỳ thi vào lớp 10 ở Việt Nam, thường có người đưa ra lập luận: "Nhật Bản và Hàn Quốc cũng có thi vào cấp ba, vậy tại sao Việt Nam lại bị chỉ trích?" Đây là một sự so sánh nhầm lẫn rất phổ biến, và cần được làm rõ.

Cùng một từ "thi," nhưng hoàn toàn khác mục đích

Đúng là Nhật Bản và Hàn Quốc có các kỳ thi liên quan đến việc vào trường cấp ba. Nhưng bản chất khác hoàn toàn. Sự khác biệt nằm ở mục đích: họ thi để chọn trường, còn Việt Nam thi để được quyền học.

Ở Nhật Bản và Hàn Quốc, nếu một học sinh không đạt điểm cao để vào trường yêu thích, em đó vẫn có một chỗ học trong hệ thống giáo dục quốc gia. Nhà nước đảm bảo điều đó. Cuộc thi là để cạnh tranh vào ngôi trường tốt hơn — không phải cuộc sống còn để xem mình có được đi học tiếp không.

Ở Việt Nam thì khác. Trượt thi lớp 10 công lập đồng nghĩa với việc bị đẩy ra ngoài hệ thống giáo dục nhà nước. Đây là sự khác biệt cốt lõi giữa thi để chọnthi để tồn tại.

Hàn Quốc: Từng có thi, đã bỏ từ năm 1969

Hàn Quốc từng có kỳ thi vào cấp ba tương tự Việt Nam. Nhưng vào năm 1969, Hàn Quốc đã bãi bỏ hoàn toàn kỳ thi này. Lý do: kỳ thi đó đang tạo ra áp lực không lành mạnh, bất bình đẳng giữa các vùng miền và tầng lớp xã hội, và không phục vụ mục tiêu phát triển đất nước.

Giai đoạn từ 1970 đến 1990 — ngay sau khi bãi bỏ kỳ thi vào cấp ba — chính là thời kỳ Hàn Quốc bùng nổ kinh tế mạnh mẽ nhất. Sự trùng hợp này không phải ngẫu nhiên.

Việt Nam — năm 2026, tức là 57 năm sau Hàn Quốc — vẫn đang duy trì kỳ thi này.

Câu hỏi đúng cần đặt ra

Như tác giả T.H. nhận xét: khi nói đến các kỳ thi ở các nước khác, phải hỏi "họ thi để làm gì?" Muốn học theo Nhật Bản, Hàn Quốc? Được thôi. Nhưng hãy học đúng thứ họ làm: cách họ đầu tư vào hạ tầng giáo dục để đảm bảo chỗ học cho tất cả học sinh. Đó mới là bài học thực sự.


Chương 5: Phân Luồng Hướng Nghiệp — Lựa Chọn Hay Bị Đẩy?

Một lập luận thường được dùng để bào chữa cho kỳ thi vào lớp 10 là "phân luồng, hướng nghiệp." Ý tưởng là: không phải ai cũng phù hợp với con đường học thuật, vậy tại sao không sớm hướng các em vào những con đường khác nhau? Nghe có vẻ hợp lý. Nhưng cách Việt Nam thực hiện "phân luồng" lại khác hoàn toàn với cách các nước tiên tiến làm.

Đức: Phân luồng từ sớm nhưng không ai thua thiệt

Ở Đức, phân luồng dựa trên đề xuất của giáo viên sau nhiều năm quan sát — không phải một kỳ thi một lần quyết định tất cả. Dù ở luồng nào (Gymnasium, Realschule, hay Hauptschule), học sinh vẫn có chỗ học. Không em nào bị đẩy ra ngoài hệ thống. Hệ thống có tính linh hoạt: học sinh có thể chuyển luồng, có thể lấy bằng tương đương tú tài, có thể vào đại học ứng dụng dù học nghề.

Và điều quan trọng nhất: ở Đức, một thợ điện lành nghề hay kỹ thuật viên cơ khí có thu nhập cao, được xã hội tôn trọng. Người ta chọn học nghề vì đó là nghề họ muốn làm, không phải vì không còn lựa chọn nào khác.

Phần Lan: Hai con đường bình đẳng

Ở Phần Lan, khoảng 40–45% học sinh chọn con đường dạy nghề — không phải vì bị bắt buộc, mà vì đó là điều các em thực sự muốn. Không có lựa chọn nào bị coi là "đường dành cho kẻ thất bại." Cả hai đường đều bình đẳng về uy tín xã hội và cơ hội kinh tế.

Việt Nam: Học nghề vì không còn lựa chọn

Nhìn lại Việt Nam, bức tranh hoàn toàn khác. Khi một học sinh trượt thi lớp 10 công lập, em không được "phân luồng vào học nghề theo sở thích." Em bị đẩy vào học nghề vì không còn lựa chọn nào khác. Công thức trong tâm trí xã hội Việt Nam là: thi rớt → học nghề. Học nghề trở thành biểu tượng của thất bại, không phải của lựa chọn nghề nghiệp.

Trong khi đó, điều nền kinh tế Việt Nam thực sự cần không phải là thêm lao động phổ thông — mà là kỹ sư, kỹ thuật viên, chuyên gia vận hành máy móc hiện đại cho các nhà máy Samsung, Intel, LG. Phân luồng theo kiểu Việt Nam — bị động, không chất lượng, bị xã hội kỳ thị — không tạo ra nguồn nhân lực đó.


Chương 6: Cái Giá Phải Trả — Khi Loại Bỏ Nửa Một Thế Hệ

Nhìn từ góc độ ngắn hạn, việc tổ chức thi để lọc học sinh vào lớp 10 có thể trông như một giải pháp tiết kiệm: nhà nước không cần xây thêm trường, không cần tuyển thêm giáo viên. Nhưng đây là cái nhìn thiển cận đến mức nguy hiểm.

Gánh nặng xã hội từ những em bị loại

Khi gần một nửa số học sinh lớp 9 không có chỗ trong hệ thống giáo dục công, chuyện gì xảy ra? Một phần vào trường tư với chi phí cao — gánh nặng đổ lên vai gia đình nghèo. Một phần vào các trung tâm giáo dục thường xuyên với chất lượng thấp. Và một phần không nhỏ sẽ bỏ học hoàn toàn.

Những em bỏ học ở tuổi 15 sẽ kiếm được thu nhập thấp hơn trong suốt cuộc đời, dễ rơi vào thất nghiệp khi thị trường lao động thay đổi, và trong những trường hợp xấu nhất, dễ bị cuốn vào tệ nạn xã hội. Tất cả điều này tốn tiền của xã hội — tiền hỗ trợ xã hội, an ninh trật tự, y tế. Cái "tiết kiệm" trong giáo dục hóa ra trở thành chi phí ở các mảng khác, thường với lãi suất cao hơn nhiều.

Bẫy thu nhập trung bình đang chờ

Việt Nam đang ở giai đoạn mà các nhà kinh tế gọi là "bẫy thu nhập trung bình." Giai đoạn đầu tăng trưởng nhờ lao động giá rẻ sắp đến giới hạn. Khi mức lương tăng, các nhà đầu tư sẽ tìm đến những nước rẻ hơn. Để thoát khỏi bẫy đó, con đường duy nhất là đầu tư mạnh vào giáo dục và đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao. Nhưng làm sao đầu tư được khi gần một nửa thế hệ trẻ bị đẩy ra khỏi hệ thống giáo dục công ở tuổi 15?

Dân số già hóa và nguồn nhân lực cạn kiệt

Tỷ lệ sinh ở Việt Nam đang giảm xuống mức báo động. Nguồn cung lao động giá rẻ sẽ cạn kiệt trong một tương lai không xa. Khi đó, nền kinh tế cần lao động ít hơn về số lượng nhưng cao hơn về chất lượng. Nhật Bản và Hàn Quốc đã đi qua giai đoạn này và vượt qua được vì trước đó đã đầu tư mạnh vào giáo dục toàn dân. Việt Nam đang đi ngược chiều.


Chương 7: Tại Sao Việt Nam Khó Trở Thành Hàn Quốc Hay Nhật Bản?

Câu hỏi này đã được đặt ra nhiều lần, qua nhiều thập kỷ. Và câu trả lời, dù có nhiều lý do, đều có một mẫu số chung: quyết định đầu tư vào giáo dục toàn dân từ rất sớm.

Hàn Quốc: Giáo dục là ưu tiên quốc gia số một

Sau chiến tranh Triều Tiên (1950–1953), Hàn Quốc là một trong những nước nghèo nhất châu Á. GDP đầu người năm 1960 thấp hơn nhiều quốc gia châu Phi. Họ gần như không có gì: không tài nguyên, không vốn, không công nghệ. Cái họ có là người. Và họ quyết định đầu tư vào người đó.

Tỷ lệ biết chữ tăng từ dưới 30% lên gần 100% trong vòng hai thập kỷ. Năm 1969, bãi bỏ kỳ thi vào cấp ba. Đầu thập niên 1970, phổ cập giáo dục trung học bắt buộc. Cuối thập niên 1980, tỷ lệ hoàn thành trung học phổ thông đạt trên 90%.

Kết quả? "Kỳ tích sông Hàn" — tốc độ tăng trưởng kinh tế bình quân trên 8% mỗi năm trong suốt 30 năm liên tiếp. Kỳ tích sông Hàn được xây dựng trên nền tảng của một lực lượng lao động được giáo dục tốt.

Nhật Bản: Giáo viên là quốc bảo

Sau Thế chiến II, Nhật Bản đặt giáo dục lên hàng đầu trong mọi ưu tiên quốc gia. Đầu tư mạnh vào trường học, đào tạo giáo viên, đảm bảo mọi đứa trẻ — dù ở Tokyo hay vùng nông thôn hẻo lánh — đều có cơ hội học tập tốt như nhau. Người Nhật có triết lý: "Không có học sinh kém, chỉ có giáo viên chưa đủ tốt." Và họ đầu tư vào giáo viên theo triết lý đó.

Tỷ lệ hoàn thành trung học phổ thông đạt trên 97%. Kết quả? Toyota, Sony, Casio — những sản phẩm đòi hỏi lực lượng lao động có học thức, có kỹ năng, có khả năng sáng tạo. Nhật Bản có lực lượng đó vì họ đã đầu tư vào giáo dục từ nhiều thập kỷ trước.

Vấn đề không phải là tiền

Một phản biện thường gặp: Việt Nam nghèo hơn, nên không có tiền để đầu tư như Nhật Bản hay Hàn Quốc. Nhưng đây là nhầm lẫn về nhân quả. Hàn Quốc và Nhật Bản không đầu tư vào giáo dục họ đã giàu. Họ trở nên giàu một phần vì họ đã đầu tư vào giáo dục khi còn nghèo.

Năm 1960, Hàn Quốc nghèo. Nhưng họ vẫn ưu tiên giáo dục. Họ xây trường đơn sơ trước, rồi xây trường tốt hơn sau. Vấn đề không phải là thiếu tiền — vấn đề là thiếu ưu tiên.


Chương 8: Không Thể Trì Hoãn Thêm Nữa

Bốn mươi năm là một thời gian dài. Đủ dài để một đứa trẻ sinh ra sau kỳ thi lớp 10 đó lớn lên, đi học, ra trường, đi làm, và giờ đây có thể đang chuẩn bị cho con mình thi vào lớp 10. Vòng tròn đó đang lặp lại.

Điều cần làm không có gì bí ẩn

Không cần nghiên cứu thêm. Không cần thêm hội thảo. Bài toán đã được đặt ra rõ ràng: thiếu trường, thiếu giáo viên, thiếu ngân sách đầu tư đúng mức. Giải pháp cũng không có gì bí ẩn:

  • Xây thêm trường: hàng nghìn phòng học mới, hàng trăm trường THPT mới, đặc biệt ở các đô thị lớn và khu vực tăng dân số nhanh.
  • Tuyển thêm và giữ chân giáo viên: tăng lương đến mức đủ sống và đủ thu hút người giỏi, cải thiện điều kiện làm việc.
  • Đảm bảo chỗ học cho tất cả: nâng tỷ lệ vào THPT công lập từ 55–65% hiện nay lên ít nhất 85–90% trong 5–10 năm tới.
  • Ngừng dùng thi cử để che đậy thiếu hụt hạ tầng.

Thay đổi quan niệm

Quan niệm rằng "chỉ học thuật mới có giá trị" cần được thay thế bằng nhận thức rằng mọi đứa trẻ đều có tiềm năng riêng. Quan niệm rằng "học nghề là dành cho kẻ thất bại" cần được thay thế bằng sự tôn trọng thực sự đối với những con đường nghề nghiệp khác nhau.

Kết

Tôi ngồi thi vào lớp 10 bốn mươi năm trước, run sợ và lo lắng. Tôi may mắn qua được. Nhưng may mắn không phải là nền tảng của một nền giáo dục tốt. Một nền giáo dục tốt không dựa vào may mắn — nó dựa vào cam kết rằng mọi đứa trẻ đều có quyền được học, và nhà nước có trách nhiệm đảm bảo quyền đó.

Phần Lan đã cam kết như vậy. Hàn Quốc đã cam kết như vậy. Nhật Bản đã cam kết như vậy. Và họ trở nên giàu mạnh, không phải thế, mà thế.

Việt Nam có thể làm được. Câu hỏi không phải là có thể không — câu hỏi là bao giờcó đủ quyết tâm không.

Còn bao nhiêu thế hệ nữa phải ngồi run rẩy trong phòng thi trước khi câu trả lời đó đến?

· · ·
Bài viết được viết dựa trên phân tích bài "Các nước khác 'thi vào lớp 10' như thế nào?" của tác giả T.H., đăng trên Văn Việt ngày 26 tháng 6 năm 2026, kết hợp với dữ liệu giáo dục từ OECD, Wikipedia (List of secondary education systems by country), và các nguồn báo chí trong nước.

Nghiên Cứu Báo Chí · Giáo Dục Việt Nam · Tháng 6/2026

Trượt Lớp 10 — Cánh Cửa Nào Thực Sự Còn Mở?

Bằng chứng từ báo chí Việt Nam và các tổ chức quốc tế

Mỗi khi bàn về kỳ thi lớp 10, người ta nghe câu an ủi quen thuộc: "Trượt công lập thì còn nhiều lối đi khác." Nhưng những "lối khác" đó có thực sự công bằng và tiếp cận được với đa số học sinh — đặc biệt là học sinh nghèo, học sinh nông thôn — không? Dưới đây là những gì chính báo chí Việt Nam đã ghi lại.

Phần 1: Con Số Thật

16.252
Học sinh TP.HCM không đăng ký thi lớp 10 năm 2024 — 14,15% tổng số lớp 9
Nguồn: VietnamNet, 2024
48.000
Học sinh Hà Nội không có chỗ trong trường công lập sau kỳ thi 2025 (38% tổng số)
Nguồn: Kenh14, 2025
33.000
Học sinh Hà Nội trượt công lập năm 2023 — trong khi tổng chỗ trường tư chỉ có 26.829
Nguồn: VietnamNet, 2023
20%+
Lao động trẻ em Việt Nam không đến trường hoặc bỏ học sớm
Nguồn: UNICEF Vietnam, 2024

16.252 học sinh TP.HCM — Bỏ cuộc trước khi thi

Năm 2024, trong số 114.933 học sinh lớp 9 ở Thành phố Hồ Chí Minh, có 16.252 em (14,15%) không đăng ký dự thi vào lớp 10 (VietnamNet, 2024). Sở Giáo dục và Đào tạo giải thích các em "chủ động chọn hướng đi phù hợp."

Nhưng một câu hỏi đáng đặt ra: nếu hệ thống thực sự cung cấp các lựa chọn thay thế hấp dẫn và bình đẳng, tại sao lại có tới 14% học sinh không muốn thi, thay vì thi rồi sau đó mới lựa chọn? Có bao nhiêu em trong số đó thực sự "chủ động chọn," và bao nhiêu em đơn giản biết gia đình không đủ tiền vào trường tư?

48.000 em Hà Nội — "Lần đầu nếm trải nỗi đau bị loại"

Kenh14 đặt tiêu đề thẳng thắn cho bài viết của mình: "48.000 học sinh Hà Nội sẽ trượt lớp 10 công lập: Khi những đứa trẻ 15 tuổi lần đầu nếm trải nỗi đau 'bị loại'" (Kenh14, 2025). Bài viết mô tả kỳ thi như một "trận chiến" buộc trẻ 15 tuổi phải trải qua cảm giác bị đào thải sớm.

Bài viết cũng chỉ ra một điểm quan trọng: khác với thi đại học — có nhiều trường, nhiều phương thức xét tuyển — kỳ thi lớp 10 ở thành phố lớn mang tính "all-or-nothing": đỗ thì vào công lập, trượt thì vào trường tư (tốn tiền hơn), trung tâm giáo dục thường xuyên, hoặc trường nghề — những lựa chọn mà xã hội nhìn nhận là "thấp hơn."


Phần 2: Nhân Chứng Sống — Những Gì Báo Chí Ghi Lại

"Những bức thư đầy tuyệt vọng"

"Những gương mặt bơ phờ, đờ đẫn vì áp lực thi cử của những trẻ em mới 15 tuổi" và "những bức thư đầy tuyệt vọng của các trẻ em khi không vượt qua được kỳ thi vào THPT." — Đại biểu Quốc hội Nguyễn Thị Tuyết Nga, phát biểu tại Quốc hội. Nguồn: Thanh Niên, 2025

"Từ lúc thi trượt, bố mẹ chẳng nhìn con lấy một lần"

Câu chuyện thật · Dân Việt 2024

Một nam sinh Hà Nội, học sinh giỏi suốt 9 năm, trượt lớp 10 vì điểm thi không đủ. Câu nói em thốt ra với báo chí: "Từ lúc thi trượt, bố mẹ chẳng nhìn con lấy một lần."

Không chỉ mất cơ hội học tập — em còn mang thêm vết thương tâm lý từ phản ứng của gia đình. Đây là hậu quả của một kỳ thi không chỉ lọc học sinh, mà còn dán nhãn các em trước mắt người thân.

Nguồn: Dân Việt, 2024

"Áp lực vượt cả thi đại học"

"Mức độ cạnh tranh của kỳ thi vào lớp 10 vượt qua cả cường độ thi đại học và không cần thiết phải đánh đổi thời gian và tuổi thơ của học sinh." — Thầy Trần Mạnh Tùng, giáo viên Trường Newton. Nguồn: VOV, 2025
"Rất lo lắng và thương học sinh học nhiều, về nhà lúc 9 giờ tối mệt mỏi, không muốn ăn, không muốn nói chuyện, thậm chí nổi cáu với cả nhà." — Một người mẹ chia sẻ về con đang ôn thi lớp 10. Nguồn: VOV, 2025

Phần 3: Sự Thật Về Các "Lối Khác"

Trường tư — Có tiền mới vào được

Khi nói đến trường tư thục như giải pháp cho học sinh trượt lớp 10, báo chí thường nhắc đến nhưng ít khi nói thẳng về chi phí. TS. Hoàng Ngọc Vinh, nguyên Vụ trưởng Vụ Giáo dục chuyên nghiệp, thừa nhận với Người Lao Động (2026) rằng khi chọn trường tư, gia đình cần "cân nhắc điều kiện kinh tế" — một cách nói lịch sự rằng không phải ai cũng có thể chi trả được.

Với những gia đình công nhân, lao động tự do, hay gia đình nông thôn, học phí trường tư tại thành phố là rào cản thực sự không thể vượt qua.

Chỗ trường tư không đủ — ngay cả về lý thuyết

Năm 2023, Hà Nội có ~33.000 học sinh trượt lớp 10 công lập. Tổng chỗ tại các trường tư là 26.829. Tức là ngay cả nếu tất cả trường tư đều đầy, vẫn thiếu hơn 6.000 chỗ. Chưa kể không phải gia đình nào cũng đủ điều kiện về tài chính và địa lý để tiếp cận những trường đó.

Nguồn: VietnamNet, 2023

Học nghề — Lựa chọn chủ động hay bị đẩy?

Chính phủ đặt mục tiêu đưa 40% học sinh tốt nghiệp THCS vào hệ thống dạy nghề (VOV2, 2025). Nhưng như Thanh Niên ghi nhận, ở Việt Nam học nghề đang mang công thức ngầm: thi rớt → học nghề. Đây là sự khác biệt căn bản với Đức hay Phần Lan, nơi học nghề là lựa chọn tự nguyện với thu nhập cao và uy tín xã hội tương đương đại học.


Phần 4: Góc Khuất — Học Sinh Không Học Tiếp Gì Cả

UNICEF: 20% lao động trẻ em không đến trường

20%+
Lao động trẻ em Việt Nam không đến trường hoặc bỏ học sớm
UNICEF Vietnam, 2024
70%
Lao động trẻ em xuất thân từ gia đình nghèo hoặc cận nghèo
UNICEF/ILO, 2024
Tỷ lệ lao động trẻ em nông thôn cao gấp 4 lần so với thành thị
UNICEF Vietnam, 2024

Những con số này không trực tiếp nói về kỳ thi lớp 10, nhưng chúng nói về điều xảy ra khi một đứa trẻ 15 tuổi bị đẩy ra khỏi con đường học tập chính thức: nhiều em, đặc biệt ở nông thôn và gia đình nghèo, bước vào lực lượng lao động — không phải vì chọn, mà vì không còn lựa chọn nào khác khả thi.

Bất bình đẳng thành thị — nông thôn

Đây là thực tế ít được nói đến: học sinh thành phố có nhiều lựa chọn hơn đáng kể so với học sinh nông thôn khi trượt lớp 10. Tại Hà Nội hay TP.HCM, vẫn có nhiều trường tư, trung tâm dạy nghề, và GDTX gần nhà. Tại một huyện miền núi hay vùng sâu vùng xa, trường tư gần như không tồn tại, trung tâm dạy nghề ở cách xa hàng chục km, và gia đình không đủ tiền cho con trọ học ở thành phố. Với học sinh ở những vùng đó, trượt lớp 10 gần như đồng nghĩa với kết thúc con đường học tập.


Phần 5: Chính Hệ Thống Đang Thừa Nhận

TP.HCM muốn bỏ kỳ thi

Tháng 5/2026, Tuổi Trẻ đưa tin TP.HCM đang dự kiến bỏ kỳ thi vào lớp 10, thay bằng xét tuyển. Phụ huynh hầu hết đồng tình. Chính đề xuất này là một sự thừa nhận rõ ràng: kỳ thi đang gây ra áp lực không cần thiết và không công bằng.

Nghị quyết 71 — mục tiêu 85% đến năm 2030

Nghị quyết 71-NQ/TW đặt ra mục tiêu 85% học sinh hoàn thành trung học phổ thông vào năm 2030 (VOV2, 2025). Điều này có nghĩa là hiện tại Việt Nam chưa đạt 85% — và một trong những nguyên nhân chính là kỳ thi lọc bỏ 35–45% học sinh ra khỏi hệ thống công lập ngay từ tuổi 15.

Hiệu trưởng nói thẳng

"Hà Nội và TP.HCM thiếu trường công lập nên không thể bỏ kỳ thi ngay được." — Ông Nguyễn Cao Cường, Hiệu trưởng Trường THCS Thái Thịnh, Hà Nội. Nguồn: VOV, 2025

Đây là câu trả lời trung thực nhất về lý do kỳ thi này tồn tại: không phải vì nó tốt cho học sinh, mà vì hệ thống không đủ năng lực tiếp nhận tất cả.

Kết Luận: "Lối Khác" Có Thật, Nhưng Không Phải Cho Tất Cả Mọi Người

  • Học sinh thành thị, gia đình khá giả: có trường tư, có lựa chọn thực sự.
  • Học sinh nông thôn, gia đình nghèo: lựa chọn thực sự rất hạn chế — và với nhiều em, trượt lớp 10 = dừng học.
  • Học sinh vùng sâu vùng xa: trượt lớp 10 gần như đồng nghĩa với vào thị trường lao động ở tuổi 15.
  • Ngay cả về lý thuyết: năm 2023, chỗ trường tư Hà Nội không đủ cho số học sinh trượt công lập.
  • UNICEF xác nhận: 70% lao động trẻ em từ gia đình nghèo, tỷ lệ ở nông thôn cao gấp 4 lần thành thị.

Gọi đó là "cơ hội bình đẳng" là sai. Gọi đó là "phân luồng phù hợp" là bào chữa. Gọi đúng tên của nó là: sự bất bình đẳng có hệ thống, được duy trì bởi sự thiếu hụt đầu tư vào giáo dục công.

· · ·

Nguồn Tham Khảo

Nguồn Bài viết Năm
Tuổi Trẻ TP.HCM dự kiến bỏ thi lớp 10, phụ huynh mừng, giáo viên lo 2026
Tuổi Trẻ Học gì khi trượt lớp 10 công lập? 2023
Thanh Niên Thi lớp 10 'áp lực nặng nề', học sinh bơ phờ, đờ đẫn 2025
Thanh Niên Kỳ thi lớp 10 khép lại: Trượt thôi, đừng ngã! 2026
Thanh Niên Nếu như con trượt lớp 10 công lập… 2023
Thanh Niên Không vào lớp 10, chọn học nghề với nhiều điểm mới bất ngờ 2025
VietnamNet Vì sao hơn 16.000 học sinh TP.HCM bỏ thi lớp 10 năm 2024? 2024
VietnamNet Khoảng 33.000 học sinh trượt công lập ở Hà Nội sẽ học ở đâu? 2023
Kenh14 48.000 học sinh Hà Nội trượt lớp 10: Trẻ 15 tuổi nếm trải nỗi đau "bị loại" 2025
Dân Việt Nam sinh Hà Nội: Từ lúc thi trượt, bố mẹ chẳng nhìn con lấy một lần 2024
VOV Đã đến lúc xóa bỏ kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 2025
Người Lao Động Tương lai còn nhiều lối mở 2026
UNICEF VN Viet Nam: Progress made in reducing out of school children 2024
Tất cả các bài viết được truy cập tháng 6/2026. Trích dẫn từ nội dung công khai của các tòa soạn báo chí Việt Nam. Số liệu UNICEF từ báo cáo chính thức.

🌏 Nguyễn Tài Ngọc: Nhật Ký Hành Trình Thế Giới — Du Ký Một Người Việt Xa Xứ

Curator: Claude Opus AI.

Ấn vào tựa mỗi tiểu mục để xem bài viết của Ông. Trang blog này chỉ để ghi tóm tắt.


Về Tác Giả — Nguyễn Tài Ngọc

Nguyễn Tài Ngọc là một người Mỹ gốc Việt sống tại vùng Orange County, Nam California. Ông rời Việt Nam vào năm 1975 và đã xây dựng cuộc sống mới tại Hoa Kỳ trong hơn 50 năm qua. Ông viết tiếng Việt và chia sẻ tất cả qua trang web cá nhân saigonocean.com — nơi lưu giữ hàng trăm bài viết về du lịch, gia đình, văn hóa và cuộc sống hải ngoại.

Ông thường đi du lịch cùng vợ — người có gốc gác ở Paris — và hay đưa cháu ngoại theo trong các chuyến nghỉ hè. Ông đặc biệt yêu thích du thuyền (cruise ships), đã đi ít nhất 20 chuyến cruise đến khắp nơi trên thế giới. Phong cách viết của ông thẳng thắn, hài hước, đầy cảm xúc cá nhân — và luôn kèm theo những mẹo du lịch thực tế rất hữu ích.

Những thành phố yêu thích nhất thế giới theo tác giả: Sydney, Tokyo, Paris, Prague, Venice, Maldives — và Barcelona đã vươn lên chinh phục cả hai vợ chồng ông từ chuyến cruise 2023.

🌏

Châu Á

Châu Á là nơi tác giả sinh ra và lớn lên, nơi ông trở về nhiều lần với trái tim vừa thân quen vừa xa lạ. Từ những ngôi đền ngàn năm của Nhật Bản đến bãi biển Phan Thiết đầy gió, từ hương vị quả trứng gà tuổi thơ ở Đà Lạt đến mùi mưa nhiệt đới Thái Lan — mỗi chuyến đi là một hành trình tìm lại chính mình.
🇯🇵 Nhật Bản
Tokyo — Hyatt Regency Shinjuku, đền Sensō-ji, Akihabara, đền Meiji Jingu
"Có thêm ba cô cháu ngoại nhất định là vui hơn." Ngạc nhiên và hài lòng: thức ăn ở Nhật rẻ hơn Mỹ rất nhiều.
  • Đăng ký Visit Japan Web trước khi đến để khai báo hải quan nhanh hơn
  • Thêm thẻ Suica vào ví iPhone để đi tàu điện không cần mua vé
  • Đổi tiền Yên tại sân bay — tỷ giá tốt hơn ngân hàng
  • Không phải boa tiền ở bất kỳ nơi nào ở Nhật
  • Không có thùng rác ngoài đường — tự mang rác theo
Harajuku, Shibuya, Ueno Park; Enoshima; tượng Phật khổng lồ Kamakura
Khi thấy chai nước cam Birley ở Enoshima, ký ức Sài Gòn trước 1975 ùa về. "Đi xem Viện Bảo tàng lịch sử thiên nhiên và khoa học của thế giới, tôi mới thấy tội nghiệp cho nước Việt Nam."
  • Tokyo đến Enoshima cần đổi tàu 3 lần (~1 giờ 50 phút)
  • Ba ngôi đền Kamakura đi bộ được với nhau
Đền Fushimi Inari, khu Gion, Kyoto; vườn nai Nara; lâu đài Osaka, Dotonbori
"Cảm ơn người Nhật đã làm cho tôi sáng mắt, nhận ra chân lý." Ông ngưỡng mộ tính trật tự, sạch sẽ, lịch sự của người Nhật và cam kết noi theo.
  • Shinkansen Tokyo–Kyoto: ~$110/người, 2 giờ 15 phút — thoải mái hơn máy bay
  • Vườn nai Nara: 1 giờ từ Kyoto; mua bánh gạo để cho nai ăn
  • Thuê kimono: ¥3.000 (~$20) gần các đền nổi tiếng
Shinjuku, Ginza, Akihabara, Roppongi; đền Senso-ji; Tokyo Sky Tree (634m); ngã tư Shibuya
"Thế gian kỳ diệu." Người Nhật là "dân hiền lành, lễ độ, khiêm nhường." Tokyo mang đến "đầu óc mình hoàn toàn bình thản."
  • Dùng sân bay Haneda thay vì Narita — gần trung tâm hơn nhiều
  • Vé tàu điện 3 ngày cho du khách: ¥1.500/$10 (bằng hộ chiếu)
  • Tải bản đồ tàu điện Tokyo offline trên điện thoại
Đền Fushimi Inari, rừng tre Arashiyama, lâu đài Nijo, chợ Nishiki
"Mưa khiến tôi lòng chạnh nhớ nhà." Ông tái khẳng định: "Người dân Nhật tính tình lễ độ, tử tế và lễ phép."
  • Massage: ~¥4.000/giờ (~$26,50)
  • Rừng tre Arashiyama: đến sáng sớm để tránh đông người
  • Tỷ giá: 1 USD ≈ ¥150
Lâu đài Osaka, khu Shinsekai và tháp Tsutenkaku, Dotonbori về đêm
"Osaka vui, trở lại xem không chán." Nhà vệ sinh công cộng Nhật "trắng bệch, không một vết đen" — khiến ông thấy xấu hổ cho những nơi chưa đạt chuẩn đó.
🇻🇳 Việt Nam
Sân bay Tân Sơn Nhất; nhà hàng Đông Dương Indochine (26 Trương Định, Q.3); Phan Thiết
Sau 5 năm xa cách: "Nóng nực. Đông đúc. Ồn ào. Inh ỏi. Hỗn loạn." Nhưng khi cơn mưa đầu tiên ập đến: "tôi đã trở về quê hương." Mọi thứ vừa "xa lạ nhưng cũng gần gũi."
  • EVA Air có email mời nâng cấp premium economy (~$370/người)
  • Fast Track sân bay: $20–35/người — rút ngắn từ 2 giờ xuống 30 phút
Đồng sen, hồ thủy điện Bắc Bình; Đà Lạt — Hồ Xuân Hương, Chợ Đà Lạt, biệt thự Phương Dung; Trang trại Mộc Trĩ (073/4 Trường An, Cầu Đất)
Khoảnh khắc xúc động nhất cả chuyến: khi tìm được quả trứng gà (egg fruit), ông vui mừng đến cực độ — "Tôi có cảm tưởng thời gian ở Việt Nam bây giờ ngừng lại ở thời điểm 50 năm trước." Biệt thự Phương Dung đẹp như "một lâu đài ở Âu Châu."
  • Phan Thiết đến Đà Lạt: ~4,5 giờ bằng xe
  • Ghé trang trại nông thôn thay vì chỉ ngồi cafe thành phố
Cái Bè → Sông Mekong (Cửu Long) → Cần Thơ → Chợ nổi Cái Răng → Làng Bến Lức
Ngắm một ông già trên phố: "Tôi có thể là ông ta nếu tôi đã không rời nhà năm 1975." Rồi kết luận: "Số phận tôi quá may mắn."
  • Đến chợ nổi Cái Răng buổi sáng sớm
  • Thử bánh cống — đặc sản miền Tây
Khách sạn Majestic (bến Bạch Đằng), Chợ Bến Thành, Bưu Điện Trung Tâm, Đường Sách
Tiếc nuối khi thấy nhiều thứ chưa thay đổi sau 50 năm: "dân gánh hàng đi bộ vẫn như cũ." Nhưng cuộc hội ngộ với bạn học cũ mang lại "cảm tưởng hào hứng, nồng ấm, bồn chồn."
  • Khách sạn Majestic: đẹp nhất trong số các khách sạn thuộc địa còn lại
  • Không nên mua sắm tại Bến Thành — nóng, đắt, không có máy lạnh
Sài Gòn — Continental, Rex, Caravelle; Đồng Khởi; Vĩnh Long, Bến Tre, Sa Đéc, sông Cửu Long
"Cảm tưởng khó diễn tả của tâm trạng một người sinh trưởng ở xứ này mười bảy năm mà bây giờ quê hương vĩnh viễn lại là một quốc gia khác." Nhưng: "Dù sao tôi cũng là người Việt Nam."
  • Đổi tiền qua người quen tin cậy — tránh người lạ
  • Thuê Honda Dream (~$7/ngày) để đi lại trong thành phố
  • Dùng taxi hãng có tên rõ ràng, không đi xe tư nhân
TP.HCM — Sân bay Tân Sơn Nhất (nhà ga mới), chợ Bến Thành, Dinh Độc Lập, Vườn Tao Đàn; tỉnh Vĩnh Long
Hai lần ghé trường cũ nhưng không vào được — nỗi buồn bất ngờ. Nhà ga sân bay mới làm ông "hãnh diện cho người mình bấy nhiêu."
🇹🇭 Thái Lan
Haven Khao Lak Resort, tỉnh Phang-Nga (85 km từ sân bay Phuket); chợ Bang Niang; lớp học nấu ăn Pam's Restaurant
Ban đầu lo ngại vì resort hẻo lánh như "không có vết tích của nền văn minh." Nhưng: "Tôi thích mưa nên chuyến đi này quá hoàn hảo." Cơn mưa nhiệt đới — cảnh chưa thấy trong 50 năm kể từ Sài Gòn — mang lại sự bình yên hiếm có.
  • Đặt phòng mùa thấp điểm (tháng 4–9) để được giá rẻ hơn nhiều
  • Nhà hàng Pam's: xe đưa đón miễn phí — liên hệ qua Facebook Messenger
  • Hải sản và trái cây nhiệt đới giá rất rẻ so với Mỹ
Đảo James Bond (Ko Tapu), Vịnh Phang Nga; Koh Panyee (làng chài Hồi giáo trên cọc); quần đảo Phi Phi — Bamboo Island, đầm Ao Pi Le
Đảo James Bond: "chẳng có gì đặc sắc." Nhưng đầm Ao Pi Le với nước ngọc lục bảo là điểm sáng tuyệt vời. "Tôi cảm thấy thật thoải mái khi viếng thăm Thái-Lan." — Sự lịch sự và không gây phiền hà của người Thái là lý do du khách muốn trở lại.
  • Tour đảo James Bond: 2.900 Baht (~$83)
  • Tour quần đảo Phi Phi: 3.900 Baht (~$110)
  • Chọn thuyền lớn nếu dễ say sóng

🌍

Châu Âu

Châu Âu là châu lục tác giả trở đi trở lại nhiều nhất với lòng yêu thích sâu sắc. Paris là nơi ông luôn cảm thấy như trở về nhà. Barcelona bất ngờ chinh phục cả hai vợ chồng. Istanbul vượt xa mọi kỳ vọng. Còn Santorini và Mykonos — những hòn đảo Hy Lạp mộng mơ — đã khắc sâu vào trái tim ông.
🇬🇷 Hy Lạp & 🇹🇷 Thổ Nhĩ Kỳ
Làng Oia, thị trấn Fira (220m), Cảng Cũ/Skala, bãi biển Royal Beach Club
"Phải đến tận nơi mới thấy hết vẻ đẹp." Oia vượt trội hơn Fira để chụp ảnh. Ông gọi đây là một trong những điểm đến biểu tượng nhất thế giới.
  • Tháng tốt nhất: tháng 4, 5, 10 — ít đông, giá rẻ
  • Cả đảo chỉ có 40 taxi — nên mua tour của tàu cruise
  • 588 bậc thang lên Fira hoặc cáp treo €20 khứ hồi
  • Từ 2025: đảo giới hạn 8.000 du khách cruise/ngày
Istanbul — Hagia Sophia, Grand Bazaar (từ 1455), Cung Topkapi, Biển Đen; Ephesus — Thư viện Celsus, Nhà Đức Mẹ
"Istanbul quá văn minh, quá sạch sẽ, an toàn." Grand Bazaar vượt xa chợ Bến Thành. Ephesus: "khâm phục người La-Mã quá giỏi về kiến trúc."
  • Thuê taxi riêng ($130) thay vì tour tàu cruise (~$200+/người)
  • Grand Bazaar: mặc cả giá thật thấp (giảm từ 300 Euro xuống 175 Euro)
  • Istanbul đứng thứ 5 thế giới về lượng du khách (19,7 triệu/năm)
Rhodes — pháo đài Trung Cổ; Mykonos — cối xay gió UNESCO, đường phố lát đá cuội trắng
Mykonos là điểm yêu nhất: "thơ mộng, quyến rũ, và có những nét đặc biệt không nơi nào có được" — lần thứ ba đến vẫn không chán.
  • Taxi Athens cố định €55 từ cảng về sân bay — đáng tin hơn Uber
🇫🇷 Pháp, 🇧🇪 Bỉ, 🇳🇱 Hà Lan & Tây Âu
Rome — Colosseum, Trevi Fountain, Vatican; Palermo, Sicily; Valletta, Malta; Barcelona — Sagrada Familia, chợ La Boqueria
Rome: "Tôi quá thán phục" trước kiến trúc 2.000 năm tuổi. Barcelona bất ngờ chinh phục: "Barcelona sạch sẽ, ngăn nắp, sạch hơn Italy và Paris nhiều" — "cả hai vợ chồng tôi bây giờ đều thích Barcelona hơn là Paris hay Italy."
  • Không mang ví tay hàng hiệu tại các thành phố châu Âu
  • Giữ tiền và passport trong túi có khóa kéo bên trong áo
  • Vatican: hàng chờ rất dài — lên kế hoạch trước
Plymouth, Anh (nơi tàu Mayflower khởi hành 1620); London; Rotterdam; Vườn hoa tulip Keukenhof, Lisse, Hà Lan (vườn lớn nhất thế giới)
Cảng Rotterdam: "Tôi chưa bao giờ thấy một hải cảng đẹp như thế." Keukenhof lãng mạn — ông gợi ý là nơi lý tưởng để đưa vợ đến.
  • Keukenhof: €20/người; Uber ~100 Euro từ Rotterdam (~1,5 giờ)
  • Cruise tái định vị (tháng 4/11): rẻ hơn nhiều so với mùa cao điểm
Bermuda; Cobh & Cork, Ireland; Guernsey — Pháo đài Castle Cornet, Nhà Victor Hugo; Le Havre, Pháp; làng Rye, Anh
Bermuda: "không đáng đến xem." Cobh thì "đẹp nền thơ" và xúc động vì đây là nơi tàu Titanic ghé lần cuối. Làng Rye của Anh: "như trong chuyện cổ tích xưa."
  • Làng Rye cách Dover 1 giờ 15 phút bằng xe — đáng ghé thăm
  • Tàu hỏa Cobh–Cork: $14 khứ hồi
Paris — Khải Hoàn Môn, Tháp Eiffel, Champs-Élysées; Geneva, Thụy Sĩ; làng cổ Yvoire, Pháp
"Mỗi lần đặt chân đến Paris...tôi không khỏi chạnh lòng." Bị móc túi mất 120 Euro tại Khải Hoàn Môn — bài học nhớ đời!
  • Cẩn thận móc túi tại Khải Hoàn Môn và các điểm đông du khách
  • Dùng EasyJet cho các chuyến bay nội địa châu Âu — rẻ hơn tàu hỏa

🌎

Hoa Kỳ

Hoa Kỳ là quê hương thứ hai của tác giả. Dù đã đặt chân đến hàng chục quốc gia trên thế giới, ông vẫn không ngừng khám phá chính đất nước nơi mình sinh sống.
🌴 California
Khách sạn del Coronado, La Jolla, Old Town, Balboa Park, tượng Thủy thủ-Y tá, USS Midway, Little Saigon El Cajon Blvd
San Diego giữ những kỷ niệm "đã thay đổi cuộc đời" khi ông mới đến Mỹ. Ông xúc động nhớ lại một người bạn học Việt Nam đã chia sẻ bữa trưa với ông những ngày mới nhập học — "một cử chỉ đẹp" không phai theo năm tháng.
  • Balboa Park: trả phí tối thiểu 4 giờ ($11) khi đậu xe
  • Không được làm phiền hải cẩu tại bãi biển La Jolla
Hollywood Boulevard, TCL Chinese Theater (6925 Hollywood Blvd), Loews Hollywood Hotel, Lake Hollywood Park
"Chữ Hollywood Sign vẫn còn đó, đời sống chúng tôi vẫn bền bỉ duyên vợ tình chồng." Nhớ lại đã đưa vợ đến Hollywood lần đầu năm 1982 — 42 năm hôn nhân.
Santa Monica, Venice Beach, Redondo Beach, Huntington Beach, Newport Beach, Laguna Beach, El Matador State Beach
Tại El Matador, ông cảm giác như "Robinson Crusoe trên đảo hoang" — điểm bí ẩn ít người biết đến giữa lòng Nam California.
  • El Matador: đến sớm — bãi đậu xe rất hạn chế (40–50 chỗ)
  • Laguna Beach: dùng xe buýt miễn phí trong thành phố
🎲 Nevada & California Sa Mạc
Las Vegas — MGM, New York New York, Bellagio Gardens, Fremont Street; Death Valley — Zabriskie Point, Badwater Basin (-86m), The Oasis
  • Đổ đầy xăng trước khi rời Las Vegas đến Death Valley
  • Đậu xe miễn phí: Treasure Island, Circus Circus, The Strat
  • Tải bản đồ offline trước khi đi vào vùng sa mạc không có sóng
🌺 Hawaii & Alaska
Aulani Resort, đảo Oahu; Waikiki; MARUKAME UDON (2310 Kuhio Ave.)
Niềm vui sâu sắc khi ngắm nhìn các cháu ngoại vui chơi. Khí hậu nhiệt đới Hawaii gợi lại ký ức Sài Gòn. Ông hài hước kể về cuộc "chiến trận" giành ghế bố từ 5 giờ sáng!
  • Đến trước 5:00 sáng để giành ghế bố có bóng mát
  • "Lazy River" sâu 1 mét — an toàn cho người không biết bơi
  • Thử Hawaiian shave ice và malasadas (bánh donut kiểu Bồ Đào Nha)
Anchorage, Seward (lên tàu), Hubbard Glacier, Mendenhall Glacier, Skagway, Icy Strait Point, Ketchikan, Vancouver
Cảnh xe buýt qua vùng hoang dã Alaska mang lại sự bình yên: "tâm hồn mình dịu hẳn." Ông buồn khi thấy các sông băng đã thu nhỏ đáng kể trong 15 năm — dấu hiệu của biến đổi khí hậu.
  • Dùng xe buýt thành phố ở Juneau: $3/người (thay vì tour $80)
  • Cruise Alaska chỉ tháng 5–9
  • Cabin nội thất (~$700) rẻ hơn nhiều so với cabin có ban công ($1.600+)

🍁

Canada

Canada là quốc gia tác giả yêu quý như một người bạn thân thiết. Ông đã đến đây nhiều lần qua nhiều thập niên — từ Toronto đông đúc đến Quebec thơ mộng, từ Niagara Falls hùng vĩ đến vùng Banff băng tuyết tráng lệ.
🏔️ Alberta — Banff & Calgary
Fairmont Chateau Banff Springs (xây 1886), vườn quốc gia Banff, Alberta
Khách sạn "oai nghi và trịnh lệ." Đêm Giao thừa với champagne và khiêu vũ là kỷ niệm không phai. Ông cũng bị cuốn hút bởi những truyền thuyết về ma quỷ trong tòa nhà lịch sử 140 năm tuổi.
Calgary — Fairmont Palliser, Cầu Peace, Đài tưởng niệm "Hành trình đến Tự do" (khánh thành 2022), tượng Wonderland, Tháp Calgary, Đại lộ Stephen Avenue
Xúc động sâu sắc trước Đài tưởng niệm "Hành trình đến Tự do" — ông coi đây là đài tưởng niệm thuyền nhân Việt Nam ấn tượng nhất ông từng thấy ở nước ngoài. Cảm thấy tự hào và ấm lòng khi di sản người Việt được tôn vinh trên đất Canada.
🏙️ Ontario — Toronto, Ottawa & Niagara
Québec City (Di sản UNESCO) — Fairmont Le Château Frontenac (xây 1893), Citadelle de Québec, Le Petit Champlain, Vieux-Québec
"Không thể nào khỏi bị ngợp với nhiều kỷ niệm năm xưa" khi tái thăm sau chuyến đi năm 2016. Château Frontenac là khách sạn được chụp ảnh nhiều nhất thế giới.
  • Đặt taxi trực tiếp thay vì Uber — taxi thường có giá cố định rẻ hơn từ sân bay
Ottawa — Fairmont Château Laurier, Đồi Nghị Viện, Lễ hội hoa tulip, Nhà thờ Notre Dame; Peterborough
Xúc động và ấm lòng khi tái ngộ thầy cô cũ từ Việt Nam nay định cư tại Toronto. Ông suy ngẫm với lòng biết ơn sâu sắc về tình bạn bền vững qua nhiều thập kỷ.
Mississauga, Toronto, Niagara Falls, hồ Muskoka, Muskoka Lakes Farm (trang trại cranberry), Terra Cotta, Montreal
Ngưỡng mộ cảnh lá mùa thu Ontario: "ngoạn mục." Hồ Muskoka được ví như thiên đường. Niềm vui khi tái ngộ bạn bè đại học cũ trải qua nhiều thập kỷ xa cách.
  • Bay đến Buffalo thay vì Toronto — tiết kiệm và tránh kẹt xe biên giới
  • Tháng 10 là thời điểm đẹp nhất để ngắm lá mùa thu ở Ontario và Quebec

🏝️

Caribbean, Mexico & Trung Mỹ

Vùng biển Caribbean là điểm đến tác giả trở lại nhiều nhất. Qua nhiều chuyến cruise từ nhiều cảng khác nhau, ông đã đặt chân lên hầu hết các đảo Caribbean lớn và phát triển quan điểm rõ ràng về từng nơi.
🌊 Caribbean — Những Hòn Đảo
San Juan, Puerto Rico (lãnh thổ Mỹ); Sint Maarten/St Martin (đảo chia đôi Hà Lan-Pháp); St Kitts
St Maarten là "đảo số một" — yêu thích nhất trong chuỗi cruise với bãi Orient Beach độc đáo. St Kitts: "dân nghèo, đất ít, mịt mờ tương lai." Puerto Rico: quen thuộc, yêu kiến trúc Tây Ban Nha.
  • Tour van địa phương: $5–12/người (rẻ hơn nhiều so với excursion cruise)
  • Orient Beach, St Maarten: ghế $25 gần bờ, $10 nếu đi xa hơn 50m
St Lucia — núi lửa Soufrière, hai đỉnh Pitons; Bonaire — Eden Beach Resort, khu bảo tồn chim hồng hạc
Bonaire: "thiên đường" cho người yêu snorkeling — nước biển trong vắt tuyệt vời nhất trong chuỗi cruise. Ông xúc động trước lịch sử buôn bán nô lệ tại đây.
  • Eden Beach Resort ở Bonaire: miễn phí cho khách cruise
  • Tour St Lucia: $40/người + $9 vào khu núi lửa
Fort Lauderdale → Cartagena, Colombia → Kênh đào Panama → Costa Rica → Puerto Vallarta → Los Angeles
Cartagena: "đẹp hơn Bến Bạch Đằng" với tường thành cổ từ năm 1594. Kênh đào Panama: hứng thú mãnh liệt — đây là lý do chính yếu chọn tuyến hải hành này.
  • KHÔNG trả tiền tour trước — chỉ trả sau khi hoàn thành và về tàu an toàn
  • Dậy sớm lúc 6 giờ sáng để xem kênh đào Panama khi vắng người
🇲🇽 Mexico
Puerto Vallarta — El Malecon; Paradise Village Beach Resort and Spa
"Puerto Vallarta là thành phố nghèo, chẳng có gì để xem." Nhưng khu resort với bãi biển riêng tư và hoàng hôn đẹp thì rất hài lòng. Ông cảm thông trước sự tương phản giữa du khách giàu và người dân nghèo khổ.
  • Tuyệt đối tránh các bài thuyết trình timeshare dù được mời gì miễn phí
Cancun — Khách sạn Casa Maya; đảo Isla Mujeres; Xel-ha; di tích Maya Tulum
Hành trình xe van khiến "hồn của tôi lên mấy mấy lần" vì xe chạy ẩu! Isla Mujeres: nhiều màu sắc như Sài Gòn thu nhỏ. Đền Maya Tulum: "Tôi cũng có thể xây được."
  • Đặt xe đưa đón sân bay qua khách sạn để tránh taxi chèo kéo
  • Thuê xe golf ở Isla Mujeres: 500 pesos/ngày
  • Downtown Cancun có thức ăn Mexico thật và rẻ hơn khu resort

🦘

Châu Đại Dương

Châu Đại Dương là phát hiện lớn của tác giả trong những năm gần đây. Sydney vào top 6 thành phố yêu thích nhất thế giới. Đảo Mystery ở Vanuatu — nhỏ bé và nguyên sơ — chinh phục ông hơn bất kỳ đảo Caribbean nào. Và rạn san hô Great Barrier Reef trở thành trải nghiệm đáng nhớ nhất trong cả cuộc đời du lịch của ông.
🦘 Úc — Australia
Blue Mountains (Núi Ba Chị Em, làng Leura); Cairns — Great Barrier Reef (2.300 km), lặn mũ hơi; Melbourne — chợ Queen Victoria, tàu điện miễn phí, Footscray người Việt
Great Barrier Reef: "một cuộc 'hành trình' tôi thấy hào hứng nhất trong đời" — trải nghiệm đỉnh cao nhất trong cả cuộc đời du lịch. Làng Leura: xúc động trước hoa mùa xuân nở rộ đến mức ông soạn thơ ngay tại chỗ. Lần đầu tiên ông thấy người Úc "quá thiện cảm" — thay đổi hoàn toàn định kiến về người Úc.
  • Cairns: đi taxi thay Uber — taxi dưới $30, Uber $42
  • Great Barrier Reef: 1 giờ 20 phút bằng thuyền từ Cairns
  • Lặn mũ hơi (35 kg): KHÔNG cần biết bơi
  • Melbourne CBD: tàu điện miễn phí trong khu trung tâm
Sydney — Bankstown (17.980 người Việt), Cabramatta (7.995 người Việt), Cầu cảng Sydney, Nhà hát Opera, bãi biển Terrigal, Chinatown, trung tâm thành phố
Ở chợ Việt Cabramatta ông cảm thấy "tột độ" vui mừng — ký ức Sài Gòn ùa về. Bãi biển Terrigal "thơ mộng" và lãng mạn. Sydney sạch sẽ và an toàn hơn các thành phố Mỹ. Tác giả khẳng định: cộng đồng người Việt tại Úc sôi động hơn cả ở Mỹ.
  • Người Mỹ cần ETA trước khi đến Úc: ~$20 AUD, đăng ký qua app điện thoại
  • Tàu điện trung tâm Sydney: $1–2 AUD — rất tiện và rẻ
  • Nhà hàng Việt ngon: Tan Viet (Cabramatta) và An Restaurant (Bankstown)
Sydney, Úc — nhà của Cô Liên (giáo viên Pháp văn cũ từ trường Hùng Vương)
Một trong những bài viết cảm động nhất trong toàn bộ tác phẩm du ký của Nguyễn Tài Ngọc. Ông tái ngộ cô giáo Pháp văn cũ đã cao tuổi và bệnh yếu. Tình thầy trò bền chặt qua hàng chục năm, qua đại dương, qua tất cả.
🏝️ Vanuatu, New Caledonia, Fiji, New Zealand
Nouméa, New Caledonia — bãi biển Baie des Citreons, chợ thành phố; Mystery Island (Inyeug), Vanuatu
Mystery Island: điểm yêu thích nhất trong toàn bộ chuyến cruise 15 ngày — nước biển trong xanh tuyệt vời, san hô đẹp, không đông đúc vì chỉ có tàu của họ cập đảo hôm đó. Ở Nouméa: bị chinh phục bởi lòng tốt của hai người Việt xa xứ đã giúp đỡ vô điều kiện.
Suva, Fiji (thủ đô); Tauranga, Mt Maunganui, Waiheke Island, Auckland, New Zealand
Fiji: nghèo nhưng thức ăn rẻ — "ăn bao nhiêu cũng chẳng hết tiền." New Zealand: "thật văn minh" với lối sống "thật là tuyệt mỹ" — một trong những đánh giá tích cực nhất ông dành cho bất kỳ quốc gia nào. Sau 12 ngày trên tàu, ông vui mừng tìm được phở Việt ở Auckland!

Nhận Xét của Người Biên Tập — Về Nguyễn Tài Ngọc và Tình Yêu Du Lịch

Trong gần 20 năm viết lách, Nguyễn Tài Ngọc đã ghi lại hơn 60 bài du ký trải dài khắp 5 châu lục và hơn 30 quốc gia. Nhưng đọc tất cả những bài viết này, điều tôi cảm nhận không phải chỉ là một người đam mê du lịch — mà là một người đang liên tục thực hiện một cuộc hành trình khác: cuộc hành trình tìm hiểu chính bản thân mình.

"Số phận tôi quá may mắn." — câu này ông viết khi nhìn một ông già trên phố Cần Thơ và nghĩ đến những lựa chọn của cuộc đời. Đó không phải là sự kiêu ngạo — đó là lòng biết ơn sâu sắc của một người hiểu mình đã được cứu bởi lịch sử.

Điều đặc biệt nhất ở Nguyễn Tài Ngọc là ông không bao giờ chỉ "đi du lịch." Mỗi chuyến đi là một tấm gương mà ông dùng để soi lại Việt Nam, soi lại bản thân, soi lại những lựa chọn đã định hình cuộc đời ông từ năm 1975. Khi ngưỡng mộ sự sạch sẽ của nhà vệ sinh công cộng ở Osaka, ông đang nghĩ đến Việt Nam. Khi đứng trước Đài tưởng niệm thuyền nhân ở Calgary, ông đang nghĩ đến chính mình và hàng triệu người đã vượt biển. Khi tìm thấy quả trứng gà ở Đà Lạt, ông đang tìm lại tuổi thơ đã mất 50 năm trước.

Ông có nhiều điểm thú vị như một tác giả. Ông thẳng thắn một cách hiếm có — không ngại nói thẳng khi thất vọng (đảo James Bond "chẳng có gì đặc sắc", Thessaloniki "buồn tẻ nhạt", Grand Cayman "không đáng đến xem nữa"), nhưng cũng không ngại ca ngợi hết lời khi bị chinh phục (Barcelona "vượt cả Paris và Ý", người Úc ở Cairns "quá thiện cảm", đảo Mystery "điểm yêu thích nhất trong đời"). Sự thành thật này khiến những lời khen của ông rất đáng tin cậy.

"Tôi chưa bao giờ thấy một hải cảng đẹp như thế" — khi nhìn cảng Rotterdam. "Tôi quá thán phục" — khi đứng trước Colosseum. Những lời này không bị sáo mòn vì ông cũng không ngần ngại nói về những điều ông không thích.

Nhưng điều làm tôi ngưỡng mộ nhất ở Nguyễn Tài Ngọc không phải là số lượng quốc gia ông đã đến, hay những khách sạn Fairmont và tàu cruise 5 sao ông đã trải nghiệm. Điều đó là: ở tuổi ngoài 70, sau hành trình dài từ một cậu bé Sài Gòn đến một người Mỹ thành đạt, ông vẫn giữ được khả năng bị cảm xúc. Vẫn rơi lệ khi tìm lại hương vị quả trứng gà tuổi thơ. Vẫn xúc động khi thăm cô giáo cũ ở Sydney. Vẫn nghẹn lời khi nghĩ đến những người đã không may mắn như mình.

Đó, có lẽ, là ý nghĩa thực sự của du lịch — không phải là thu thập những địa danh, mà là giữ cho trái tim đủ mềm để vẫn còn rung động trước vẻ đẹp của thế giới.

"Cảm ơn người Nhật đã làm cho tôi sáng mắt, nhận ra chân lý." — Một người đã đi khắp nơi vẫn đủ khiêm nhường để nói câu này. Đó là dấu hiệu của một tâm hồn thực sự trưởng thành.

Dùng Claude Code ở Sở Khiến Nhân Viên Cảm Thấy "Cô Đơn" Hơn!!!

Tác giả: Sasha Rogelberg  |  Báo: Fortune  |  Ngày: 23 tháng 6, 2026

Khi ngành công nghệ tiếp tục mở rộng việc dùng AI, một số công ty đang gặp khó khăn không phải ở bản thân công nghệ, mà là ở lực lượng nhân viên đang phát triển và làm việc cùng các AI agent.

Fiona Fung, người đứng đầu mảng kỹ thuật của nhóm Claude Code và Cowork tại Anthropic, đã chia sẻ trong một tập gần đây của Lenny's Podcast rằng việc dùng AI dạng agent trong công việc đã tăng đến mức khiến nhân viên làm việc cô độc hơn, buộc công ty phải can thiệp bằng các hoạt động gắn kết nhóm khác.

"Điều thú vị mà chúng tôi nhận ra ở nhóm Claude Code là, sau một thời gian, chúng tôi cảm thấy đây có thể trở thành một trải nghiệm cô đơn vì mọi người bắt đầu làm việc với agent của mình quá nhiều," cô nói.

Anthropic bắt đầu tổ chức các hackathon "chỉ để đảm bảo chúng tôi vẫn tương tác với nhau như một nhóm," cùng với các buổi lập trình đôi vào bữa trưa để nhân viên chia sẻ cách họ đang dùng Claude Code, Fung cho biết. Cô đánh giá cả hai cách làm này đều có hiệu quả.

"Khi chúng tôi lập trình đôi, chúng tôi thực ra học được rất nhiều từ nhau," cô nói. "Mỗi lần tôi xem người khác làm việc, tôi đều học thêm được điều gì đó cho bản thân mình."

Người phát ngôn của Anthropic cho biết công ty đang theo dõi sát sao tác động của các công cụ AI đối với cách nhân viên làm việc cùng nhau.

"Chúng tôi đang thấy các kỹ sư tìm ra những cách mới để học hỏi lẫn nhau và cùng nhau xây dựng, trong cái mà thực sự là sự tiến hóa của lập trình đôi," người phát ngôn cho biết trong tuyên bố gửi Fortune. "Nếu trước đây, lập trình đôi là cùng nhau giải quyết một vấn đề khó, thì giờ đây ngày càng là về việc xem đồng nghiệp dùng các công cụ và hệ thống mới này khác mình như thế nào, để dù công việc ngày càng chuyển sang cộng tác với agent, các kỹ sư vẫn tiếp tục học hỏi từ nhau. Chia sẻ cách công việc của mình đang thay đổi, kể cả những phần khó khăn, giúp chúng tôi xây dựng các công cụ phục vụ tốt nhất cho người dùng."

Dù các lãnh đạo Anthropic như Fung cho biết công ty đã thích nghi với những thách thức mà nhân viên ngành công nghệ phải đối mặt khi tăng cường dùng AI, sự cô đơn mà một số nhân viên đang trải qua có thể phản ánh một vấn đề tinh thần lớn hơn trong một ngành đang thay đổi nhanh chóng. Đã có khoảng 120.000 vụ sa thải trong ngành công nghệ vào năm 2026 tính đến nay, gần bằng tổng số của cả năm 2025. Một số công ty đứng sau các đợt sa thải—trong đó có Meta, đã cho 8.000 nhân viên nghỉ việc trong năm nay—đã đưa ra lý do là AI.

Nhiều nhân viên công nghệ không bị ảnh hưởng bởi các đợt sa thải vẫn đang chới với trước những thay đổi trong công việc, cũng như nỗi lo mà những đợt cắt giảm và tiến bộ AI mang lại. Trên mạng xã hội Blind, một nền tảng nơi người dùng ẩn danh đã được xác minh có thể thảo luận về nơi làm việc, nhân viên ngành công nghệ than vãn về tinh thần xuống dốc sau các thông báo sa thải và bất ổn địa chính trị, cũng như văn hóa thay đổi khi nhân viên ngày càng ít dám phản biện lãnh đạo hơn, điều mà họ cho là gây rủi ro cho việc đổi mới sáng tạo.

"Cả bầu không khí đã thay đổi," Sunguk Moon, đồng sáng lập và CEO của Blind, nói với New York Times tháng trước. "Từ việc lên kế hoạch nghề nghiệp cá nhân, chuyển sang lo lắng tập thể. Người dùng nói về việc khó duy trì động lực như thế nào khi họ có thể mất việc rất sớm, có thể là ngay ngày mai."


Những Vết Nứt Trong Tinh Thần Ngành Công Nghệ

Meta đã tận mắt thấy tinh thần có thể gây xáo trộn nơi làm việc như thế nào. Trong một email nội bộ, giám đốc công nghệ Andrew Bosworth nói rằng cách công ty truyền đạt thông tin về việc tái cơ cấu bộ phận AI là "kinh khủng," theo Wired tuần trước. Bản memo này xuất hiện sau khi các thành viên của nhóm Applied AI gồm 6.500 người bày tỏ sự bực bội về công việc cải thiện các mô hình AI của công ty, mà họ cho là gồm toàn những nhiệm vụ lặt vặt với rất ít tương tác với đồng nghiệp.

"Chúng tôi đã làm lung lay niềm tin của bạn rằng chuyên môn và đóng góp cụ thể của bạn sẽ được trân trọng, rằng bạn sẽ phát triển và thăng tiến trong sự nghiệp, và đây sẽ là nơi bạn thực sự có thể tạo ra ảnh hưởng," Bosworth viết. "Chúng tôi đã phá vỡ cấu trúc quản lý đang mang lại sự ổn định cho bạn trong khi những thay đổi nhanh chóng về chiến lược, bao gồm chu kỳ tuyển dụng thăng trầm, đã khiến cả nhóm rơi vào tình cảnh bấp bênh."

Bosworth cho biết công ty sẽ thực hiện các bước để trở nên "vui vẻ và dễ chịu" hơn cho nhân viên, chẳng hạn như tăng ngân sách đi lại và chi tiêu cho các sự kiện giao lưu, cũng như "cải thiện các khu vực tiện ích" nơi nhân viên có thể nghỉ ngơi và ăn nhẹ.

"Tôi hy vọng chúng ta có thể khơi lại những điều tốt đẹp nhất của văn hóa mà chúng ta đã cùng nhau xây dựng," Bosworth viết.

Jeffrey Pfeffer, giáo sư hành vi tổ chức tại Trường Kinh doanh Cao học Stanford, cho biết sự bất mãn của nhân viên trong ngành công nghệ nói chung là hệ quả của truyền thống "chạy nhanh và bẻ gãy mọi thứ" thường khiến người lao động rơi vào thế dễ bị tổn thương.

"Ngành công nghệ luôn nói rằng con người là tài sản quan trọng nhất, nhưng họ chưa bao giờ hành động như vậy," Pfeffer nói với Fortune. "Nhiều người, tôi nghĩ, vẫn vào làm với niềm tin rằng chủ của họ quan tâm đến họ và sẽ lo cho họ, vì vậy dĩ nhiên họ thất vọng khi nhận ra chủ của họ thực sự không quan tâm hay lo cho họ."


Hiểu Nỗi Lo Của Nhân Viên Công Nghệ Về AI

Sự xuất hiện của AI có thể làm phức tạp thêm các lo ngại về tinh thần, đặc biệt vì một số người ủng hộ AI nhiệt tình nhất—những kỹ sư đang thiết kế và huấn luyện nó—lại đang có những băn khoăn về sự tiến bộ của công nghệ này. Trong khi họ đang thiết kế và tối ưu hóa các công cụ AI của ngày mai, vẫn có lo ngại rằng chính những công cụ đó sẽ thay thế họ. Một báo cáo của Gallup công bố trong tháng này cho thấy trong số nhân viên công nghệ Mỹ dùng AI ít nhất mỗi tháng, khả năng bị sa thải là khoảng 6%—con số này tăng gấp ba lên 18% đối với những nhân viên ít dùng công nghệ này hơn.

"Chúng ta biết rằng khi các công cụ mới xuất hiện, chúng thường tái cơ cấu lại công việc: Một số nhiệm vụ biến mất, một số nhiệm vụ khác xuất hiện. Đó là thời điểm căng thẳng, phải không?" Neil Thompson, giáo sư về đổi mới và chiến lược tại Trường Quản lý MIT Sloan, nói với Fortune. "Mọi người không biết những nhiệm vụ mới đó sẽ trông như thế nào. Họ thấy các nhiệm vụ cũ đang bị đe dọa, và điều đó cũng khiến tình hình đáng sợ hơn, nhất là khi bạn thấy những kết quả khá ấn tượng đang liên tục xuất hiện."

Anthropic đã nhìn thẳng vào sự căng thẳng này trong chính nhân viên của mình. Một báo cáo của công ty công bố đầu tháng này xem xét khả năng tự cải thiện đệ quy, tức là khả năng AI tự nâng cấp bản thân bằng chính các năng lực của nó. Một nhân viên đã bày tỏ lo ngại về sự giới hạn vai trò của họ trong việc phát triển công nghệ này.

"Vào những ngày mà mọi thứ đều chạy tốt, tôi không thể không nghĩ rằng những gì tôi làm chẳng còn quan trọng nữa—mọi thứ đều được tự động hóa, tốt hơn và nhanh hơn tôi bao giờ có thể làm được," nhân viên đó nói. "Nhưng rồi có những ngày mà mọi thứ đều trục trặc và tôi không hiểu tại sao, rồi tôi nhận ra mình không còn biết mình đang làm gì nữa."

Báo cáo cũng đăng tải ý kiến từ các nhân viên cho biết Claude đã bổ trợ cho công việc của họ và để con người làm người dẫn đường trong việc chọn hướng đi cho các mô hình. Anthropic tự hào về khả năng của Claude trong việc xử lý hơn 800 lỗi giao diện lập trình ứng dụng (API) trong tháng Tư—một nhiệm vụ mà công ty cho biết sẽ mất một người bốn năm để hoàn thành.

Có những cách để giảm bớt cảm giác bị đe dọa mà một số nhân viên có khi phải đối mặt với sự tiến bộ của AI, Thompson cho biết. Các công ty có thể chuẩn bị cho nhân viên thông qua việc đào tạo lại kỹ năng, nhưng cũng cần minh bạch về những thay đổi có thể xảy ra với lao động do tự động hóa, cả mặt tốt lẫn mặt xấu. Trong lịch sử, Thompson cho biết, điều này thường trông như ít chuyên gia hơn ở một số vị trí nhất định với mức lương tăng cho những người còn lại, và ở các lĩnh vực khác thì số lượng vị trí mở rộng hơn nhưng lương lại giảm xuống.

"Đó là điều không dễ chịu chút nào, nhưng thường thì có nhiều cơ hội hơn cho mọi người tham gia vào lĩnh vực đó, vì giờ đây nhiều người hơn có khả năng làm được điều đó," Thompson cho biết. "Nếu chúng ta nghĩ về tinh thần của những người trong các lĩnh vực này, tôi nghĩ một điều có thể giúp ích là nói rằng, này, không phải mọi thứ đều u ám đâu."