3.22.2026

Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên

"Năm năm rồi không gặp,
Mười năm mất nhau chăng?
Có mất nhau không?"

Cũng đã gần năm năm rồi, kể từ ngày chia tay tạm biệt với Bác Duy, "ông già hiện đại". Những ngày xa xưa ấy, tôi được hân hạnh biết Bác "in person", lâu lâu lại nhà thăm Bác, lúc nào cũng thấy Bác cần mẫn ngồi trước computer, lúc thì soạn bài nhạc, khi thì viết một trang web mới cho website của Bác. Tôi không ngờ một ông cụ trên 80 tuổi mà có thể tự design các web pages bằng notepad, hiểu biết cặn kẽ các tags đến như vậy! Sau này, khi đọc kỹ Hồi Ký Một, thì chuyện này quá hiển nhiên, Ông đã biết mày mò tự lắp ráp các đồ điện tử từ nhỏ.

Nghe nhạc Phạm Duy nhiều, đọc Hồi Ký và các chuyên luận khác như Ngàn Lời Ca Khác (viết về Lời Việt Phạm Duy), nhất là sau khi bỏ ra nhiều thời gian rảnh rỗi để nghiên cứu nhạc Phạm Duy, rồi đọc sách Anh Mỹ cùng so sánh chúng với các kỹ thuật viết nhạc của PD, tôi cảm thấy rất khâm phục sức làm việc của ông. Tôi cũng hay so sánh cách làm việc và sức sáng tạo của ông cùng với cách làm việc của ... tôi và các software tôi design cho hãng, thì tôi càng thấy nể ông rất nhiều. Trong hơn mười năm qua, tôi có viết nhiều software về CAD, dùng để automate mấy cái routines, thay vì phải vẽ bằng tay thì lâu lắc, tôi tự học rồi viết bằng Lisp, C++, Java, v.v. nói chung là CAD software nào nó cho language gì thì mình dùng cái đó để viết. Tôi viết rất nhiều routines như vậy, và cũng có rất nhiều người trong hãng sử dụng software hằng ngày, và tôi cũng phải maintain và thêm features khi họ cần. Nói chung là tôi rất tự hào với những software này, và nâng niu chúng cũng giống như những hai đứa con thật ngoài đời của tôi vậy. Trong mắt tôi, tôi nghĩ rằng những người sử dụng software của tôi không thể nào ghét tôi được, cũng như họ không thể nào chỉ thích software của tôi mà không thích tôi. Tôi và software của tôi là một, ai cần feature mới, cứ email cho tôi, thường thì tôi chỉ dẫn ngay, nếu thêm được là tôi thêm liền, không nề hà.

Nói dài dòng như vậy, để bạn thấy nếu tôi coi trọng software tôi làm ra bao nhiêu, tôi nghĩ nhạc sĩ Phạm Duy sẽ tự hào về những đứa con tinh thần của ông nhiều gấp trăm lần, ngàn lần như vậy. Thử tưởng tượng một ngày nào đó software của tôi không còn chạy được nữa, vì cả hãng đã bỏ sang Operating System của Apple hay một variant của Unix, chắc là tôi buồn chết! Thành ra trong khi đang nghe bài "Nghìn năm vẫn chưa quên" trong CD Vol 6. mới nhất, tôi liên miên lan man nghĩ về dòng nhạc và con người Phạm Duy, sẽ có bất tử không, sẽ có "nghìn năm vẫn chưa quên" hay không? Tôi cũng muốn "chủ quan" mà nói rằng "nhạc sẽ bất tử", nhưng vì không có dữ kiện khoa học (scientific data) để làm chứng, nhưng tôi tin là 6 CD vừa qua và CD Vol 7 sắp tới là những hạt mầm rất tốt để gieo trồng những tuyệt phẩm của dòng nhạc Phạm Duy cho những thế hệ nghe nhạc sắp tới vậy.

Ở trong ngành software, cũng như trong các ngành khác, có những tài liệu do các bậc đàn anh đi trước sáng tạo ra, rồi những người sau dựa trên thành quả của người đi trước mà làm mới nó, thêm vào nó, nói như thành ngữ Mỹ là lớp đi sau đứng trên vai của các ông khổng lồ (standing on the shoulders of the giants). Các sách học kinh điển như the "Mythical Man-Month" (Brooks), "Design Patterns" (của GoF), "The C Programing Language" (K&R) là những sách gối đầu giường của dân "nerds" như tôi. Tương tự như vậy, thế hệ tôi, rồi nay đến con tôi, khi học piano là phải học các tác phẩm kinh điển từ dễ đến khó của Bach, Mozart, Beethoven, Clementi, Schumann, v.v. Mới đây thôi, con tôi mới được học quyển Burgmueller với 25 bài tập piano, tôi thấy ... ghen với nó quá, vì hồi nhỏ tôi không có sách này để học, chỉ biết có Hanon và vài ba quyển Czerny mà thôi. Trở lại với nhạc Phạm Duy, từ nay người nghe có thêm 70+ bài để tập, để nghe, để so sánh thế nào là nhạc hay, lời viết hay. Nếu dùng nhạc Phạm Duy để làm chuẩn mực cho sự sáng tạo, cách khai triển bài nhạc, cách đặt lời, v.v. thì Tân Nhạc Việt Nam quốc nội từ nay về sau chỉ có đi lên chứ không thể nào đi xuống được. Bạn có thể thấy ngay từ trong các bài soạn hòa âm trong các Vol từ 1 đến 6. Nhạc đã hay, hòa âm lại rất công phu và sáng tạo, nên nghe rất "đã".

Được biết Bác vẫn mạnh khỏe, đang tịnh dưỡng, tôi rất mừng. Năm năm rồi không gặp, mười năm vẫn chưa quên. "Ánh mắt với nụ cười" của Bác Duy vẫn còn đôn hậu và tinh anh lắm, vẫn là hình ảnh thân thuộc ấy bên computer, hệt như năm năm trước mỗi khi tôi đến nhà Bác ở Thị Trấn Giữa Đàng. Tôi chắc Bác rất vui vì những đứa con tinh thần của Bác đã, đang, và sẽ luôn là hành trang của những người hâm mộ nhạc Bác trong và ngoài cõi Việt Nam. Năm năm, mười năm, trăm năm, ngàn năm, những con số có còn ý nghĩa không, một khi trong lòng người hâm mộ như tôi nó đã là bất tử?


(Ảnh mới nhất của Bác Duy 10-09 tôi nhận được qua email của một người bạn net.)

Học Trò
10/24/09

No comments:

Post a Comment

Note: Only a member of this blog may post a comment.

Dear readers,

The following is a pinned post. Hoctro's Place (Góc Học Trò) is a place for me to deliver my past, present, and future thoughts about music and about my "vibe-coding" experiences with Claude Code, tips and tricks, so to speak. It's also a place to post my collaboration with Claude Code, ranging from supervising it to write analysis essays about prominent Vietnamese musicians such as Phạm Duy and Trịnh Công Sơn, to everything else that I find interesting.

For me, Claude AI's analysis essays are so in-depth and showing many new perspectives, it would be wasteful not to share with the world. It is a collaboration, because just like "vibe-coding", I might have not written the words, but I was the one whom conceived the original ideas, supplied the documents for Claude to research from, read and corrected hallucinations, and gave final approval for it to be published.

I sometimes print transcripts of interesting videos from other places, in order to share with others whom are more comfortable in reading and thinking things through. I don't have adsense as a side source income, so again if anything it's just helping the original video owners to gain more potential viewers, and readers to have readable material to learn.


Bạn đọc thân ái,

Sau đây là vài dòng tự sự. Hoctro's Place (Góc Học Trò) là chỗ để tôi chia sẻ những suy nghĩ của mình về âm nhạc và về những trải nghiệm "vibe-coding" với Claude Code, mấy mẹo hay ho mà tôi học được. Đây cũng là chỗ để tôi đăng những bài làm chung với Claude Code, từ việc tôi hướng dẫn nó viết bài phân tích về những nhạc sĩ Việt Nam nổi tiếng như Phạm Duy và Trịnh Công Sơn, cho tới đủ thứ khác mà tôi thấy hay.

Với tôi, những bài phân tích của Claude AI rất sâu sắc, chỉ ra nhiều góc nhìn mới, không chia sẻ với bạn đọc thì rất uổng phí. Nói là làm chung, bởi vì giống như "vibe-coding" vậy đó, tôi có thể không phải là người viết ra từng chữ, nhưng tôi là người nghĩ ra ý tưởng ban đầu, cung cấp tài liệu cho Claude nghiên cứu, đọc lại rồi sửa mấy chỗ nó viết sai, và quyết định cuối cùng có đăng hay không.

Thỉnh thoảng tôi cũng in lại nội dung mấy video hay từ chỗ khác, để chia sẻ cho những bạn nào thích đọc và suy ngẫm hơn là coi video. Tôi không có chạy quảng cáo kiếm tiền gì hết, nên nếu có gì thì cũng chỉ là giúp mấy chủ video gốc có thêm người xem, và giúp bạn đọc có thêm tài liệu để học thôi. Chào bạn và mong bạn tìm thấy những khoảnh khắc vui khi đọc trang này.