Ngày hôm nay mắc cái chứng gì mà tôi hết thấy diễu binh trên mạng, sau đó lại thấy diễu binh trên TV của Bắc Hàn, nước này đang giới thiệu chuẩn bị nhường ngôi cho vua thế hệ thứ 3 của họ, là con ruột ông vua hiện nay!!! Tra internet thử "mẫu quốc" China Đỏ, mới biết là Quốc Khánh Tàu là 1 tháng 10! Trời!!!! Lại cũng duyệt binh!!! Bao giờ cho đến tháng ... duyệt binh!!! Cùng nhau ta ... duyệt binh!!! Tuần tới là tới phiên Cuba đó nghe .... (just .. kidding :-)))
Nhờ trời sang Mỹ này không còn bị coi duyệt binh, thay vào đó là các cuộc diễn hành như Rose Parade ngày đầu mỗi năm, hay Macy parade toàn các bong bóng hình cartoon ở New York, nên cũng làm máu "thiền" bớt căng một chút :-)))))
Đang tìm hiểu về nhạc của Võ Lâm Ngũ Bá: http://hoctroyoutube2010.blogspot.com/2010/10/uc-huy-1-43-va-toi-cung-yeu-em-uc-huy.html , thấy bài này rất hay của Lê Uyên Phương, lời của Nguyễn Hoàng Đoan (là phu quân của ca sĩ Khánh Ly), nên giới thiệu ở đây với các bạn, gọi là một Bông Hồng Cho Người Ngã Ngựa.
Bông Hồng Cho Người Ngã Ngựa
Thơ: Nguyễn Hoàng Đoan
Nhạc: Lê Uyên Phương
Ca sĩ: Khánh Ly
*********
Không phải là bông hồng
Dành cho người hạnh phúc
Những người không biết khóc
Nhũng người không biết cười
Những người tim bằng đất
Không phải là bông hồng
Dành cho những búp bê
Những búp bê biết khóc
Những búp bê biết cười
Búp bê tim bằng nhựa
Đây là một bông hồng
Gửi về người ngã ngựa
Một hồn đầy cùm gông
Một mảnh đời tan vỡ
Một trời thương mênh mông
Đây là một bông hồng
Gửi về anh về chị
Đã ở lại quê hương
Đẫm mồ hôi khổ nhuc
Đất gào lên tiếng khóc
Hồn gào lên cỏ chông
Đây là một bông hồng
Gửi về người đi biển
Trời sương làm chăn chiếu
Vào nỗi chết thản nhiên
Đây là một bông hồng
Dành cho em cho tôi
Dành cho em cho tôi
Cũng là người ngã ngựa
Không còn một quê hương
Không còn một quê hương
Trong ao tù hạnh phúc
Cất cao lời ăn năn
Không phải là bông hồng
Dành cho người hạnh phúc
Những người không biết khóc
Nhũng người không biết cười
Những người tim bằng đất
Không phải là bông hồng
Dành cho những búp bê
Những búp bê biết khóc
Những búp bê biết cười
Búp bê tim bằng nhựa
Đây là một bông hồng
Gửi về người ngã ngựa

bài thơ hay lắm!
ReplyDeleteMột hồn đầy cùm gông
Một mãnh đời tan vỡ
Một trời thương mênh mông
Trong "ao tù hạnh phúc"
Cất cao lời ăn năn
Đất gào lên tiếng khóc
Hồn gào lên cỏ chông
HT biết loài "cỏ lông chông" ko?loài cỏ này lăn tròn theo gió trên đồi cát vùng biển.Bài thơ nói về nỗi đau của thuyền nhân gắn lền mất mát với biển cả và nỗi đau những người ở lại ...
Bài thơ hiểu trên phạm vi rộng những phận người rời xa đất nước hay phạm vi hẹp một tâm hồn bị gông cùm dù người đời vẫn cho là hạnh phúc ,hiểu sao cũng hay..
Hay lắm!
À mà lúc này comment phải qua duyệt nữa à?Làm càng ngày càng ngại nói chuyện với you đó!
À tình hình tu hành tới đâu zồi?Thiền mà nghe mấy cái này mần sao tu hả anh?Xách dép chạy đây,hihi!
Hi Leaqua,
ReplyDeleteTui thử để comment những bài sau khi đăng 14 ngày phải qua kiểm duyệt, để biết ai comments vậy thôi, còn comment bài mới thì vẫn hiện ra ngay. Đi nghỉ hè ... chay thì phải mần như zậy, không thôi người lạ mặt (ai khác chứ not you) zô thả bom còn biết đường chống đỡ.
Câu "một hồn đầy cùm gông" hay quá trời rồi còn gì nữa. Suy nghĩ cũng không được, bị cùm. Cám ơn đã giải thích chữ cỏ chông, thật tình mình không biết.
Thấy Bắc Hàn duyệt binh sợ thật đấy, Họ rầm rập đi mà nhanh như chạy. Cựu Tổng thống George Bush gọi họ là trục của quỷ "axis of evil" cũng đúng thật. Ai chứ Nhật và Nam Hàn đang run tóc gáy, lo hàng ngày vì mấy cái tên lửa có gắn đầu đạn hạt nhân mà họ đang theo đuổi. Nước thì chết đói, đá banh thì thua 0-7, chỉ giỏi ... duyệt binh. Ai ham coi duyệt binh lấy đấy làm gương:---)))). Thùng rỗng kêu to!!!
Chúc vui đầu tuần,
Hi Leaqua,
ReplyDeleteTui chưa bao giờ bị tương tự, tui nghĩ ảnh vì bị những kỷ niệm sâu đậm của những chuyến vượt biên nên thấy đất Mẹ thì cảm xúc dâng trào. Mình thuộc diện ô-đi-fly chứ không phải ô-đi-ghe hay ô-đi-bộ, nên không có cảm giác tương tự, tuy nhiên rất thông cảm nỗi buồn xa xứ, cũng chưa muốn về dù không phải là không có tiền.
tiếp tục ...
ReplyDeletenick hoctro là lấy từ hồi bên dactrung cách đây 10 năm, lúc đó đang đi học part-time nên hoctro là đúng gồi. Khi bắt đầu viết blog 9/2006 thì hoctro.blogspot.com toàn tiếng Việt. Sau đó tự nhiên viết ba cái widgets thành ra nổi tiếng bên blogspot, phải chế ra thêm blog phụ là hoctroviet.blogspot.com chứ cũng không phải hệt như you nói, nhưng cũng có chút tự hào là hoctro xứ việt trong đó.
Cũng nghe nói bên nhà lũ lụt lắm, rất buồn. Bên này hồi năm 2005 bị bão Katrina, tổng Bush chỉ chậm thị sát Louisiana chút đã bị dân chửi quá trời, mất điểm tin cậy rất nhiều, lây cả cho Đảng Cộng Hòa kỳ bầu cử 2008 rồi.
Chả biết bên nhà thì sao, có ai (chính khách nào) đi thăm Miền Trung không???
Quan có thị sát hay ko,mình không biết.Nhưng ko thấy báo điện tử nào đăng?!Chỉ có dân chúng là quyên góp ì đùng để hỗ trợ miền trung.Dân mình vốn hào hiệp mà.Sài gòn mâý hôm nay ngập nặng lắm do mưa lớn và hệ thống cống ven kênh Nhiêu Lộc nhiều đoạn chưa làm xong nên nước mưa lớn cứ mặc tình ngập.Khu mình ở và đường đi làm thuộc vùng đất cao hơn nên không bị.Nặng nhất là Thủ đức,hàng Xanh.Không biết bao giờ mới hết cảnh này.Lô cốt nằm chình ình giữa đường phải leo vỉa hè mà chạy xe luồn lách để về nhà.Những kinh phí cơ sở hạ tầng như cầu cống toàn là vay ODA nước ngoài mà cứ đào xới rồi san lấp vì qui hoạch không hệ thống .Cô giáo mình lúc giảng bài cứ hay than thở với sinh viên là trả nợ nước ngoài tới đời con cháu cũng chưa hết.Thế đó you,mấy giảng viên Đại học giờ giải lao hay tâm sự với tuị mình vậy đó.
ReplyDeleteQui sait,qui sait!